Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 27: Giả ốm và nỗi lòng
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, tôi như trút được gánh nặng trong lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Mọi mệt mỏi biến mất, chẳng còn chút buồn nào, chỉ đợi ngày chị trở về, mọi chuyện sẽ lại như xưa. Trưa nay do mệt nên ăn uống qua loa, tối đói quá, ăn một mạch ba bát cơm kèm nửa quả dưa hồng. Mùa hè mà được ăn dưa hồng (người ta hay gọi là dưa Mỹ, dưa vàng, gọt vỏ, màu vàng, giòn thơm), bỏ tủ lạnh thì khỏi phải nói. Mẹ tôi tròn mắt ngạc nhiên: "Trưa ăn uể oải thế mà tối ăn nhiều thế?". Mẹ vui lắm, bắt tôi ăn thêm. Bố tôi chỉ lắc đầu cười. Mẹ hỏi thăm xem Linh sang chơi có nói gì khiến tôi vui không, hay có phải Thủy mà tôi không nói. Tôi chỉ đáp qua loa.
Ăn xong, ngồi xem thời sự với bố, bỗng điện thoại reo. Tôi nghe giọng Linh:
– Sao rồi, cậu đã khỏe lên chưa?
Tối nay tôi vẫn ốm dở, chẳng đi đâu được, nhà cũng chẳng có ai. Hay là bảo Linh sang? Tôi cười, giả vờ thều thào:
– Tớ không biết... tớ vẫn thấy mệt lắm... mẹ tớ phải mời bác sĩ... mới về.
Giọng Linh hốt hoảng:
– Sao lại nặng lên thế? Hồi trưa cậu khỏe lên nhiều mà.
Tôi lại thều thào:
– Ai biết được, chắc chiều muộn ra hóng gió trúng gió rồi. Tớ đang chảy nước mũi nữa. Tớ... tớ mệt quá.
– Trời ơi, ai lại ốm mà còn hóng gió! Sao cậu ngốc thế? Thế giờ tớ qua nhà cậu nhé?
– Thôi, qua là lây ốm đó. Ở nhà đi, tớ ở một mình được rồi.
– Không sao, tớ qua luôn đây. Đừng ngủ đó, nhớ chưa?
Tôi cười hé hé. Chút nữa sẽ có người nói chuyện. Nhà chẳng có ai, thật ra bảo Linh sang cũng được, nhưng tối rồi, chẳng lẽ năn nỉ nó qua. Để nó nói đi đây đi đó, chơi thế này mới hay. Ha ha! Tôi chạy xuống bếp, nói mẹ:
– Mẹ ơi, tý nữa mẹ lên nhà. Bảo con đang ốm nặng nằm trên giường nhé.
Mẹ tôi cười:
– Cái thằng này, lại bày trò trêu Linh hả? Mẹ thấy Linh ngoan lắm, sao con cứ bắt nạt nó hoài thế?
– Bắt nạt gì đâu! Con ở nhà buồn quá, nói thế để kêu nó sang chơi thôi mà. Được không mẹ?
Mẹ tôi cười, gật đầu. Tôi tủm tỉm chạy lên phòng, đứng ngóng ở lan can. Quả nhiên, hơn năm phút sau, tiếng xe máy dừng trước cửa, tiếng Linh chào bố mẹ. Tôi chạy vào phòng, tắt hết điện, đứng ngóng. Có tiếng bước chân đi lên, tiếng mẹ:
– Linh à, cháu sách bịch gì to thế? Cho cô xem nào.
Tiếng Linh cười:
– Bí mật cô ạ. Cháu lên tầng đi.
Tiếng bước chân rõ thêm. Nó gần lên phòng rồi. Tôi nép sau cửa, thấy bóng nó bước vào, đèn tối nên hơi rụt rè. Nó bước vào, gọi nhỏ:
– Sơn ơi, ngủ rồi à?
Thấy bóng nó lom khom tìm công tắc, quay lưng lại, tôi đóng sầm cửa. Nó giật thót người. Tôi chạy ra, một tay bịt mồm, tay kia vòng qua bụng, kéo nó vào người, ghé tai:
– Im mồm, cướp đây. Động đậy là chết.
Cả người nó áp sát tôi, mùi thơm dầu gội, sữa tắm, thơm con gái. Tôi nghĩ nó sẽ hét ầm lên, chống trả, ai dè nó đứng im, sợ quá ngất đi. Bàn tay tôi đang ấp lên môi nó, từ từ buông ra, khẽ bật điện. Nó giật mình, sợ chết khiếp. Ánh đèn sáng soi khắp phòng. Linh khẽ gỡ tay, quay lại nhìn tôi, tay kia sách túi. Nó trừng mắt, túi rớt xuống, rồi "bịch", nó hung hăng véo tay tôi, eo, vai—chỗ nào có thịt là nó véo. Vừa véo vừa nói:
– Này ốm này, cướp này! Hay lắm hả? Làm người ta tưởng thật chạy vội đến đây. Này ốm này, cho ốm thật luôn!
Tôi la đau, phản kháng kịch liệt, mở cửa chạy xuống cầu thang, dụi dụi mấy chỗ bị véo. Miệng xuýt xoa. Nó đứng thở hồng hộc, nhìn tôi đầy trách móc. Mẹ tôi nghe tiếng, hỏi:
– Mấy đứa làm gì ầm ầm thế?
– Không có gì đâu mẹ ạ. Chuột thôi, Linh thấy chuột nên la làng.
– Chuột? Làm sao có chuột trên nhà?
– Có đó cô ạ. Con chuột cống mấy chục cân đang ở đây này.
Tôi nhăn mặt cười. Nó bĩu môi:
– Nhìn cái mặt mà thấy ghét.
Rồi đi xuống cầu thang, ngang qua tôi. Tôi kéo tay nó:
– Đi đâu vậy?
– Về chứ đi đâu.
– Đến đây rồi sao tự nhiên về?
Tôi kéo nó lại gần. Nó quay người, vẻ mặt ấm ức:
– Tức nên về. Ghét nhất ai nói vớ nói vẩn, khỏe rồi còn nói ốm nặng.
À, ra vậy. Tôi cười:
– Thôi đừng giận. Lên phòng đi, tớ nói cái này.
Nó chẳng nói gì, lên theo. Tôi kéo nó lên phòng, đặt ngồi ghế:
– Thôi đừng làm mặt giận nữa. Thấy tớ thế này chả lẽ làm cậu thật vọng.
Nó ngẩng nhìn tôi:
– Không phải thế. Tớ chỉ bực cậu giả bộ nặng thêm thôi.
– Ồ, thế à? Thế bữa nào có người nghĩ ra cách kêu thằng Tuân giả vờ bị tai nạn nhỉ?
Tôi nghiêm chỉnh. Nó ấm ức:
– Nhưng mà, cái đó khác, cái này khác.
– Khác gì. Thậm chí còn nặng hơn nữa kìa. Người ta chưa hỏi tội là may rồi.
Nó cúi đầu nhận tội. Tôi cười thầm:
– Thôi, nói thật là tớ muốn cậu đến nhà chơi với tớ thôi. Sao, không thích đến nhà tớ chơi à?
Nó cúi đầu, lắc đầu. Tôi tủm tỉm:
– Thôi mà, đã đến rồi lại còn đòi về. Không thích nói chuyện với tớ à?
Nó lắc đầu. Tôi cười:
– Thế là được rồi. Ngồi yên đó, tớ xuống lấy nước uống nhé.
Linh kéo tay tôi, chỉ vào túi:
– Tớ mang đến đầy đủ cả. Có cả nước uống đó.
Tôi tò mò, mở túi. Bên trong: sữa mút, bỏng ngô, mấy chai C2, vài quả cam. Tròn mắt quay lại:
– Tớ đoán thứ duy nhất cậu mua trong này chắc chỉ có bỏng ngô. Lại mang từ nhà sang đây.
Linh cười:
– Ừ. Của nhà trồng. Ăn không hết nên mang cho ai đó giả vờ ốm ăn cho mau khỏe đi cướp.
Tôi cười hì hì, nhìn môi nó cong lên. Trêu:
– Nghề của chàng cướp. Trêu cậu cho vui thôi.
Linh đong đưa trên ghế, mắt tinh nghịch. Tôi chẹp miệng, không hiểu ý. Nó móc từng món lỉnh kỉnh. Tôi thích thú khi thấy mấy quả mận chín dưới đáy túi:
– Tôi thích mận lắm, nhưng mẹ sợ nóng nên không cho ăn nhiều.
Linh cười tít mắt:
– Ở nhà còn mấy quả mận nữa. Cô ấy không biết chọn mận nên không dám mua, sợ cháu chê không ngon. Còn khoe là ngoài bỏng ngô ra còn mua thêm mấy chai C2, sợ tôi quên công lao.
Tôi hỏi:
– Này, có ý gì đây? Mua bỏng ngô với C2 lạnh thăm người ốm, muốn đầu độc tớ không? Hay muốn tớ ốm nặng thật?
Linh cười tươi:
– Ừ. Tớ muốn cậu ốm thật nặng vào.
Rồi cười tít mắt. Tôi làu bàu:
– Thế tớ ốm thì cậu chăm cho tớ nhé.
– Được thôi. Không vấn đề. Tớ biết cậu thích mút bông nên mua qua đây. Tính ăn chung luôn cho vui. C2 để uống rồi. Uống lạnh mới ngon. Cậu ốm đau họng để 1 lát cho bớt lạnh rồi uống. Nào, mang lại đây cho tớ 1 chai.
Tôi nhần ngừ, mang chai C2 cho nó. Nó chỉ vào quạt:
– Sơn, quay quạt lại chỗ tớ. Đang nóng muốn chết.
Tôi quay quạt, thấy nó ăn mặc chỉnh tề—áo phông xanh nhạt cộc tay, quần jean đen. Tôi thấy kỳ, chưa lần nào nó đến nhà tôi mặc như vậy. Tôi hỏi:
– Sao hôm nay mặc đồ chỉnh tề vậy? Định đi đâu?
Linh ngừng uống, gật đầu:
– Ừh. Lẽ ra tối nay có người rủ đi chơi. Nhưng thấy cậu nói ốm nặng nên qua coi.
Tôi thấy lạ:
– Ai vậy? Trai hay gái?
Nó nhìn tôi, mắt tinh nghịch:
– Ai thì hỏi làm gì?
Tôi định nói tiếp thì bỗng điện thoại reo. Linh nhổm người, móc điện thoại, ra ban công:
– Vâng, em đây. Sao anh dùng số này?
Giọng nhỏ nhẹ, dịu dàng:
– Dạ, em đi thăm bạn ốm. Không đi được. Em nhắn tin cho anh rồi mà. Hì hì, anh không giận em chứ?
– Rồi. Em biết rồi. Anh cũng thế nhé.
Tiếng Linh cười giòn tan, vui vẻ:
– Không được đâu. Chắc em về muộn. Không, bạn thân của em. Ừm, hẹn anh hôm khác nhé. Em xin lỗi. Dạ... vâng... em cúp máy nhé. Bye bye anh.
Từng âm thanh tôi đều nghe rõ. Dịu dàng, thân mật như một Linh hoàn toàn khác. Tôi thấy ngờ ngợ, hơi không quen, chút ghen tị. Trước nay tôi luôn là người có ảnh hưởng lớn nhất với Linh. Tôi nghe nó kể về mấy anh thích nó, nhưng nó đều không thích. Với tôi, nó tâm sự mọi chuyện. Sao bỗng xuất hiện "anh" lạ hoắc thế?
Linh bước vào, cười. Tôi hỏi:
– Ủa, có anh nào gọi à?
– Ừh. Anh Hiếu đó. Cậu biết không? Người hay làm MC cho trường. Làm cắm trại, văn nghệ.
Tôi chả quan tâm mấy trò đó. Văn nghệ tôi ngồi cuối để nói chuyện, cắm trại tôi trốn đi phá. MC là ai? Cố nhớ chẳng ra. Tôi hỏi:
– Hiếu MC à? Lão đó. Sao cậu lại biết hắn?
Linh tủm tỉm cười:
– Nhà anh ấy gần nhà mình. Đầu mình không biết. Mãi đến khi anh ấy chuyển trọ gần chỗ tớ, tớ mới biết. Công nhận đẹp trai, nói lại có duyên. Mấy chị cùng trọ nói ghen với tớ đấy.
Tôi hỏi:
– Ghen gì với cậu?
– Anh ấy chuyển đến chỗ tớ được mấy tháng. Cùng quê, cùng trường, gặp nhau vui. Anh ấy hay sang phòng tớ chơi. Giỏi máy tính. Laptop tớ hỏng, anh ấy sửa hết. Trước giờ ốm tiền sửa máy.
Linh vừa kể vừa cười. Tôi hỏi:
– Chỉ có vậy thôi à? Còn gì nữa?
– Có. Đôi khi rủ tớ đi chơi, xem phim, ăn uống. Bận thì từ chối. Rảnh thì đi. Anh ấy hài lắm. Chuyện buồn cười.
Càng nói Linh càng vui. Tôi tưởng tượng cảnh hai người bên nhau, cười nói thân mật. Ngực tôi hơi tức. Cảm giác độc tôn của tôi trong Linh lung lay dữ dội. Tôi cố làm ra vẻ bình thường. Cảm xúc thật ít khi lộ. Tôi hỏi:
– Thế lẽ ra tối nay là anh ấy rủ cậu đi chơi à? Đi được mấy lần rồi?
Linh lẩm nhẩm, gật gù:
– Ừhm. Được hai hôm. Tối nay đi là ba. Nhưng tớ nghĩ cậu ốm nên thôi. Hẹn anh ấy hôm khác.
Tôi hỏi:
– Thế đi những đâu, làm gì?
Linh nhìn tôi, dò hỏi:
– Ủa, sao mà hỏi nhiều vậy?
Tôi tặc lưỡi:
– Thì chả phải cậu luôn nói cho tớ mọi chuyện sao? Quen miệng. Mà trước giờ cậu nói có mấy người thích cậu mà không thích, sao không thấy nói đến lão này?
Linh ngơ ngác:
– Có mà. Có lần tớ kể về anh Hiếu. Tớ nói anh ấy tốt, chuyện hợp. Tớ nghe cậu ậm ờ chả nói gì, nên tớ không thèm nói nữa.
Tôi cố nghĩ lại. Lơ mơ ngủ chăng? Tôi giả vờ:
– Àh ừh. Nhớ rồi. Thế lão ấy hai lần trước đưa cậu đi đâu?
– Lượn phố, ăn chè, kem, xem phim, nói chuyện linh tinh. Thôi thôi. Còn gì nữa? Anh ấy hay sang nhà tớ chơi. Tớ với anh ấy ngồi phòng khách xem tivi, nói chuyện.
Trời! Hắn còn sang tận nhà? Trắng trợn thế. Càng nghe tôi càng tức. Cục tức lớn dần. Tôi luôn coi nó là bạn thân. Thế mà bây giờ nó kể về người khác thích thú như vậy. Linh chẳng giấu diếm tôi. Nó nói gì tôi nghe hết. Khuôn mặt vui vẻ, đôi mắt sáng khi nhắc "anh ấy". Tự nhiên giọng Linh nhỏ đi, hơi ngại ngại:
– Anh ấy còn hay khen mình xinh. Nói mặc bộ này đẹp, bộ kia đẹp. Anh ấy còn nói... mà thôi, không nói nữa. Ngại quá.
Linh cười soi moi. Tôi định hỏi "Hắn có thích cậu không" nhưng cổ họng nghẹn. Câu đó như xương gà tắc cổ. Tôi không nói ra được. Tại sao? Tôi sợ câu trả lời. Sợ cái gật đầu của Linh. Cảm giác lạ, tôi không quen. Tôi sợ điều gì chứ? Ảnh hưởng gì đâu? Cố ra vẻ bình tĩnh, cười:
– Có gì mà ngại? Không muốn nói à?
Linh lắc đầu:
– Thôi, không nhắc đến anh Hiếu nữa. Nói hoài. Để tớ xem cậu hết ốm chưa.
Linh giơ tay định sờ mặt tôi. Tôi né:
– Hết ốm rồi. Tay cậu cầm chai C2 lạnh, áp lên mặt tớ là sao? Có cả nước trên tay.
Linh nhìn tôi, nhíu mày:
– Không cho coi thì thôi. Nhìn cậu vậy chắc khỏe rồi.
Nói xong, Linh đứng lên, đi ra ban công, ngồi hai chân vắt chéo, hơi hướng người ra ngoài. Tôi theo. Không khí mát hơn. Gió thổi từng cơn. Đường phố sáng loáng đèn. Linh ngồi đăm chiêu, thở dài. Tôi đứng bên cạnh. Linh quay đầu nhìn tôi:
– Lúc nãy kể về anh Hiếu nhiều rồi. Theo cậu, như vậy anh ấy có được không?
Tôi lắc đầu, mỉm cười:
– Cái này tùy ở cậu. Tớ biết gì giữa hai người?
Linh nhìn tôi, ánh mắt thăm dò. Cuối cùng:
– Đôi khi, đôi khi tớ cũng cảm thấy... có chút tình cảm với anh ấy.
Tôi chết lặng. Sự việc tưởng chừng không thể bỗng xảy ra. Trước giờ chẳng có gì, giờ đột nhiên có anh nào đó rơi xuống, Linh nói thích người đó. Tự nhiên tôi mất mát thứ gì đó—thứ mà tôi cứ ngỡ sẽ mãi ở bên tôi. "Có thì không thấy quan tâm, mất đi mới hối tiếc". Tôi nở nụ cười méo sệch:
– Ừh. Đó là chuyện của cậu. Tớ không xen vào được. Dù sao... dù sao tớ cũng chỉ là bạn thân của cậu thôi. Chuyện tư vấn tớ không rành.
Đôi mắt Linh nhìn tôi, như tìm gì đó. Hai chữ "bạn thân" bây giờ xa xôi quá, như hai thế giới. Nó không còn gần gũi như mọi lần. Tôi cố che giấu, tim bấn loạn. Tôi vẫn cười như không có gì. Đôi mắt Linh rời đi, nhìn ra ngoài. Tôi chẳng biết nói gì. Trong lòng muôn vàn cảm xúc lẫn lộn. Tôi nhìn Linh. Ngày mai, tôi phải hỏi rõ Hiếu là ai, dáng vẻ thế nào.