Chị Thủy Hàng Xóm
Quà sinh nhật dưới ánh đèn đêm
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tít tít, tiếng chuông báo thức réo inh ỏi, tôi dụi mắt mở hé ra, đã 5h10 rồi. Lười biếng vươn vai, nhướng mình khỏi giường, mặc chiếc quần sock lười nhác rồi bước xuống nhà. Hôm qua tôi đã tỉnh táo trở lại, quyết định sáng nay sẽ rủ Linh đi chạy thể dục như thường lệ. Chúng tôi đã có thói quen: nếu có gì thay đổi, cô ấy sẽ báo trước; nếu không, đúng 5h30 tôi sẽ đến đón cô ấy ở công viên.
Chiếc xe phóng vun vút trên đường phố trong làn gió se lạnh buổi sớm. Cơn rét thấm vào từng thớ thịt, hai hàm răng run cầm cập. Tôi vặn ga gấp, hy vọng mau chóng đến nhà Linh. Rẽ vào khúc cua quen thuộc, tôi chăm chú tìm kiếm bóng dáng cô ấy—thường mặc áo thun bó sát, quần sock ngắn đứng chờ trước cổng. Nhưng chẳng thấy tăm hơi đâu. Tôi đến tận cổng nhà vẫn không thấy, quay đầu nhìn quanh, chỉ toàn người qua lại tập thể dục buổi sáng. Đồng hồ chỉ 5h25, chắc tôi đến sớm quá. Xoa tay cho đỡ rét, tôi nán lại chờ.
Đến 5h30, rồi 5h45, 6h—vẫn không thấy Linh. Tôi gọi điện vài lần nhưng toàn thấy máy tắt. Chuyện đêm qua lại ùa về. Chắc cô ấy vẫn giận tôi vì chuyện hôm trước. Tôi bấm chuông định vào nhà giải thích, nhưng nghĩ lại: cứ để cô ấy giận, tối nay tôi sẽ tặng quà sinh nhật bất ngờ, thế nào cô ấy cũng nguôi ngoai. Tôi mỉm cười hình dung cảnh cô ấy cầm chiếc váy tôi chọn, đôi mắt sáng lên. Chắc chỉ giận vài ngày rồi thôi, quen tôi lâu rồi mà.
Nghĩ thế, tôi phóng xe về nhà, chẳng buồn chạy thể dục nữa. Trời còn sớm, cái rét buổi sáng khiến tôi chán nản, lên phòng nằm ngủ tiếp. Vừa đặt lưng xuống, tôi lại lo lắng về món quà. Tặng váy hay vòng chân như Thủy? Lặp lại sẽ mất đi ý nghĩa. Sau cùng, tôi quyết định chọn váy—chắc chắn sẽ hợp với cô ấy. Cả ngày tôi sẽ đi tìm cho bằng được.
Tôi mở ví kiểm tra tiền. Lần trước tôi để dành được chút ít từ bữa sinh nhật Thủy, nhưng không tiêu nhiều. Hôm qua ghé chơi nhà mấy đứa bạn, đòi nợ được vài đứa. Tiền nợ Tuân chưa trả gấp, có thể đợi đến trường trả. Tính toán xong, tôi thấy đủ dùng, nhưng vẫn sợ thiếu. Tôi vốn cẩn thận, lúc nào cũng tính sẵn tiền đề phòng bất trắc. Bây giờ hết đồ trong nhà để bán rồi, chưa biết xoay sở thế nào. Ngoài sinh nhật Linh, tôi còn có kế hoạch đi biển—cần thêm tiền. Tôi quyết định: tiền quà sinh nhật sẽ xin mẹ, tiền đi biển xin bố.
Tôi xuống nhà, mẹ tôi đang nấu bữa sáng hỏi:
– Sáng nay không đi tập thể dục à? Lại nằm ở nhà à?
Tôi cười:
– Con sợ ra ngoài trúng gió mệt. Mẹ nấu gì thế ạ?
Mẹ tôi cười:
– May mà hôm nay con chịu ở nhà ăn sáng cùng bố mẹ. Mẹ làm miến, con ăn đi.
– Miến nấu với gì ạ? – Tôi ngó vào nồi nước sôi.
– Nước xương với tim cật hôm qua mẹ mua để dành. – Mẹ tôi nêm thêm gia vị.
– Được đấy. Nấu thêm chút nữa nhé.
Mẹ nhìn tôi cười, tôi nói tiếp:
– Mẹ ơi, mai là sinh nhật Linh. Con chưa có tiền mua quà, mẹ cho con chút đi. Giờ con là sinh viên rồi, phải ra dáng chút. Tặng cô ấy món gì đó thật ý nghĩa.
Mẹ tôi cười:
– Lại nhanh thế! Cần bao nhiêu?
– Bao nhiêu cũng được ạ. – Tôi vui vẻ.
Mẹ gọi tôi lại, đưa tiền. Tính thêm số tiền tôi có, đủ dùng. Nhưng tôi vẫn nài:
– Mẹ cho thêm chút nữa đi. Phòng khi phát sinh gì đó.
– Chỉ giống bố mày, lúc nào cũng lo thiếu. – Mẹ tôi cười, đưa thêm tiền. – Mua đồ tử tế cho Linh nhé. Mẹ biết mày hay mua đồ linh tinh, nếu mua đồ vớ vẩn sẽ chết đó!
Tôi cười:
– Bí mật mẹ ơi. Sao mà nói được. – Tôi nhét tiền vào túi, giả vờ bí mật.
Mẹ ấn tay lên má tôi:
– Đừng vớ vẩn. Gọi bố xuống đi. Bố đang tập thể dục trên sân thượng.
Tôi chào kiểu quân đội:
– Rõ, thưa sếp phó!
Mẹ tôi cười, nói theo:
– Lên gọi bố xuống đây.
Tôi sung sướng. Kỳ vọng có chút tiền đã tăng gấp đôi! Không cần xin bố nữa. Quá đủ cho sinh nhật và đi biển. Tôi ít khi xin tiền bố mẹ. Khi cần, đó là chuyện nghiêm trọng. Phần lớn tiền sinh hoạt ở Hà Nội do bố mẹ gửi lên hàng tháng, thêm vài lần phụ cấp. Tôi không muốn làm phiền họ.
Ăn sáng xong, tôi lượn khắp nơi: shop quần áo, siêu thị, trung tâm thương mại. Cả buổi chiều nắng như đổ lửa, người tôi ướt đẫm mồ hôi, tóc tai bết lại. Tôi quyết tâm: hôm nay không tìm được quà thì không về. Ăn trưa qua loa ở quán bình dân, uống cốc nước giải khát để chống lại cái nóng như thiêu như đốt. Hè năm ấy kỳ lạ, ít mưa, nóng bức.
Cả buổi chiều lượn hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, nhưng chẳng có gì ưng ý. Mỗi lần định chọn, tôi lại phân vân: không biết Linh có thích không? Tôi tự ti về khả năng chọn quần áo. Không có ai cùng tư vấn, lòng tôi lo lắng: mua rồi cô ấy không thích, mặc không vừa. Lần này nhất định phải thành công. Tối qua tôi vẫn băn khoăn, cộng dồn mấy năm trước chưa mua được gì ra hồn. Năm nay phải quyết tâm. Phải làm cô ấy cười tít mắt.
Gần chiều, tôi bắt đầu nản. Đang định gọi mẹ giúp, bất chợt nghĩ: nếu tự mình chọn, sẽ ý nghĩa hơn. Tôi tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, tôi gọi điện cho mẹ:
– Mẹ ơi, con định tặng Linh một chiếc váy đẹp. Nhưng chưa tìm được cái nào ưng. Mẹ có cửa hàng nào xịn không?
– Ồ, váy à? Mẹ cũng nghĩ như thế. Mẹ biết vài cửa hàng thời trang nữ, nhưng cửa hàng cô Dung là tốt nhất. Mẹ sẽ nhắn địa chỉ, cô ấy sẽ giúp con chọn. Nếu không ưng, tối về, mẹ sẽ cùng con chọn.
Tôi cúp máy, phóng xe đến ngay cửa hàng. Cửa hàng khá lớn, nằm trên đường nhỏ nên trước đây tôi đã bỏ qua. Bước vào, tôi gặp cô bán hàng nhỏ nhắn, dễ thương. Tôi hỏi:
– Cô Dung có ở đây không?
Cô nhìn tôi, định trả lời thì có tiếng phụ nữ tuổi trung niên bước ra:
– Cháu là Sơn, con mẹ Hạnh phải không?
Tôi ngó nhìn, giọng nói phát ra từ người phụ nữ khoảng 35 tuổi, dáng người bình thường nhưng toát vẻ sang trọng. Mái tóc búi cao. Tôi quay sang:
– Vâng, cháu đây ạ. Cô là cô Dung phải không?
– Ừm, mẹ cháu gọi cô rồi. Mua đồ cho bạn gái phải không? Trông cháu lấm lét thế, đúng rồi. – Cô cười, chỉ tay dẫn tôi đến gian hàng.
Tôi đi sau:
– Cô đừng đùa. Cháu mua cho bạn thôi.
– Mày giấu cô làm gì. Mẹ cháu bảo cô chọn cho đứa con dâu tương lai chiếc váy đẹp. – Cô cười, vừa đi vừa nói, vỗ vỗ tay như xác nhận.
Tôi há hốc miệng. Mẹ tôi toàn nói bậy! Chẳng còn gì để nói, chỉ biết gãi đầu. Cô tiếp tục:
– Lại đây. Cháu may mắn đấy. Hàng mới về sáng nay, toàn đồ mới, đẹp và độc. Ra đây, cô chọn mấy mẫu cho cháu ngắm. Mẹ cháu hay mua đồ của cô, cứ yên tâm. Cô chọn là chuẩn luôn!
Cô cười giòn. Cô chọn vài mẫu, tôi xem qua. Tất cả đều đẹp, nhưng tôi vẫn không ưng. Chẳng phải kiểu tôi thích. Cô cười, lại cầm vài mẫu khác ra. Đột nhiên, chiếc váy bên tay trái của cô thu hút ánh mắt tôi. Một chiếc váy trắng thanh nhã, không cầu kỳ. Kiểu bó sát người, hở vai, cổ váy là dải lụa bắt chéo. Thắt eo, tà váy dài quá gối chút, có dải lụa mỏng bên ngoài, tôn thêm nét dịu dàng. Lác đác vài hạt ngọc giả nhỏ xíu bắt mắt. Trên ngực là bông hoa lụa gắn ngọc giả. Có thể tháo rời. Tôi đứng phắt dậy, cầm lấy chiếc váy. Quá hợp! Tôi ưng ngay tức thì.
Cô nhìn tôi, gật gù:
– Mẹ cháu nói cháu gà mờ lắm, nhưng cô thấy mắt cháu chọn khá đấy. Không phải cô nói thế để bán hàng đâu. – Cô cười, chỉ vào tôi. – Giờ cô không bán hàng nữa, chỉ vì mẹ cháu quen biết lâu nên cô mới ra chọn cho cháu. Cô cũng tán thành. Cái này cô rất ưng.
Tôi cảm ơn cô. Chuyên gia lâu năm như cô mà cũng khen, thế là tốt rồi. Cô gói ghém, cẩn thận cho vào hộp. Tôi phóng xe về nhà, lòng nhẹ nhõm. Mọi chuyện đã ổn. Chỉ chờ mai thôi. Chắc Linh sẽ thích lắm. Hôm sau sẽ giảng hòa, phải bắt cô ấy đền mình vụ sáng nay. Bắt cô ấy mời bữa sáng là được. Cười khoái trá và hiểm ác.
Tối, tôi đứng trên lan can, hít thở gió đêm mát lạnh. Đầu óc rảnh rỗi, định viết thiệp nhưng chẳng nghĩ ra gì. Lười suy nghĩ, tôi ngắm phố xá. Đột nhiên có tin nhắn. Tôi mở máy:
– Mày đã mua quà sinh nhật cho Linh chưa? Nó vừa nhắn mời tao 8h tối mai đến dự sinh nhật tại nhà hàng "Số 78". Nó có nhắn mày chưa?
Sao Linh đã mời bạn bè mà không mời tôi? Nhà hàng "Số 78" là quán kem tôi thích nhất, nơi tôi từng đưa Thủy. Tại sao cô ấy không nhắn tôi? Tôi cảm thấy hụt hẫng, lo lắng. Có phải cô ấy ghét tôi thật không? Hay có lý do nào khác? Càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Tôi lượn ra lượn vào, bật nhạc, lướt net. Mẹ tôi lên hỏi về chiếc váy, tôi trả lời qua loa, giấu diếm. Mẹ hỏi mua gì, tôi cười cợt. Mẹ không hỏi thêm, nói mấy câu rồi xuống nhà. Tôi nằm lên giường, tay cầm điện thoại, chờ mãi không thấy. Tôi suy nghĩ lung tung rồi ngủ thiếp đi.
00:00, tiếng báo thức điện thoại réo. Tôi giật mình tỉnh dậy. Đã sang ngày mới, sinh nhật Linh. Tôi tắt báo thức, nhìn màn hình: không có tin nhắn nào. Thôi, chẳng cần mong chờ gì nữa. Đã qua 00:01, tôi nhắn chúc mừng sinh nhật trước:
"Happy birthday + hình chiếc bánh sinh nhật làm bằng ký tự trong tin nhắn, kèm dòng: "Luôn vui vẻ và tự tin nhé. Luôn bên cậu."
Một phút sau, có tin nhắn trả lời:
"Vẫn nhớ sinh nhật mình cơ à? Tưởng đại học quên rồi, cảm ơn cậu nhiều. Tối mai 8h nhớ đến quán kem 78 nhé. Không đến là không được đâu đó!"
Tôi cười. Hóa ra cô ấy cố tình làm thế để xem tôi có nhớ sinh nhật không. Tôi đã hiểu nhầm. Tôi từng nghĩ tận đẩu tận đâu, chẳng ngờ lý do đơn giản vậy. Thở dài nhẹ nhõm, mọi băn khoăn tan biến. Tôi nhắn:
– Được rồi, tớ đến. Cậu đã hết giận chưa? Đừng giận nữa nhé. Giận nhiều sẽ già nhanh đó!
Tít tít:
– Chưa hết giận. Cho đáng đời. Ai bảo tự nhiên nói tớ.
Tôi cười:
– Đi mà. Đừng giận nữa. Buồn lắm đó. Sắp ốm rồi!
Tít tít:
– Được rồi. Bỏ qua lần này. Sáng nay cho mày leo cây coi như trừng phạt. Ha ha.
À! Sáng nay cô ấy cố tình làm tôi leo cây. Cô ấy đã biết chơi xấu. Nhưng thấy cô ấy vui vẻ trở lại, tôi cũng vui. Mọi sầu não tan biến.
Tôi nhắn:
– Khá lắm. Mai đi thể dục phải đền bữa sáng cho tớ. Không là biết tay tớ!
Tít tít:
– Không được. Tớ đang ở nhà bác. Ngày mai mọi người làm cơm liên hoan, chiều mới về. Tối mai nhớ đến nhé. Đi ngủ đây. Cảm ơn cậu. G9.
"Ừh, tớ nhớ. Ngủ ngoan nhé. G9" – Tôi định thêm "cô bé" nhưng thôi. Gửi đi.
Đột nhiên có tin nhắn nữa:
"Tý quên. Sinh nhật xong, ngày mai đi biển. 6h tập trung nhà Hương. 2 ngày 1 đêm. Cậu chỉ cần biết thế. Không cần nhắn lại. Tớ ngủ đây."
Gớm, giờ mới chịu nói kế hoạch đi biển. Tôi thở dài. Chắc mai phải mua bó hoa thật hoành tráng. Tôi chìm vào giấc ngủ, bên góc phòng là chiếc hộp màu mận chín cẩn thận—chiếc váy tôi sẽ tặng Linh tối mai.