Chị Thủy Hàng Xóm
Cánh cửa tình yêu
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 38
– Về thôi em, đột nhiên Tuân nhắn tin bảo hai đứa nó vừa về, tụi kia đang chơi bài, rủ mình về luôn. Anh sẽ lên phòng ngay, Toàn chắc đã ngủ quên trong phòng Tâm rồi.
Linh khẽ gật đầu. Tôi nắm lấy bàn tay Linh, cảm nhận thấy sự mềm mại, mát lạnh của nó. Linh cũng siết chặt tay tôi, mỉm cười rồi sát lại, ôm chặt cánh tay tôi. Chúng tôi lững thững đi về nhà, trên đường tôi còn đùa cho Linh cười khúc khích giữa đêm tối.
Tôi mở cửa phòng mình, tiếng nhạc nhẹ nhàng vọng ra. Trên bàn có trái cây và vài lon nước ngọt, laptop của Linh được cắm vào hai chiếc loa nhỏ, phát ra những giai điệu đều đều. Tuân và Hương ngồi ngoài hành lang, nói chuyện vui vẻ. Khi chúng tôi bước vào, hai người vui vẻ chào đón. Hương tắt hết đèn, căn phòng chỉ còn ánh nến vàng lung linh cùng bài hát *The Power Of Love* của Celine Dion ngân vang. Không khí ấm cúng tràn ngập bởi hai cặp tình nhân là bạn thân của nhau. Chúng tôi trò chuyện rôm rả, tiếng cười không dứt. Tuân liên tục trêu chọc Linh, tôi chỉ biết đứng ra ngăn cản. Chúng tôi chia sẻ nhiều chuyện riêng, tâm sự, hàn huyên. Tôi không biết diễn tả sao cho hết cảm giác lúc ấy—căn phòng, thời khắc, nơi tình bạn và tình yêu như hòa làm một, tràn ngập khắp không gian.
Đang vui thì tôi nhận được cuộc gọi từ bố. Có lẽ tối nay bố có việc nên giờ mới về. Bố gọi điện quở trách tôi về chuyện đi mất hai đêm, rồi hỏi han dặn dò đủ điều. Đến lượt mẹ xen vào, kể về chuyện ở cơ quan, nói chuyện với tôi khá lâu. Tôi cười an ủi mẹ, chúc mẹ ngủ ngon trước khi cúp máy. Nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ. Tôi tính ra, nấu cháo điện thoại mất hơn 30 phút. Tôi mở cửa bước vào phòng, nhưng vẫn chưa bật đèn. Chỉ có ánh nến vàng và giọng hát ấm áp của Celine Dion vẫn ngân lên trong đêm. Tôi nhìn quanh, không thấy Hương và Tuân đâu nữa. Chắc chúng đã đi đánh bạc rồi. Tôi nhếch mép, thôi kệ, không đóng cửa ban công nữa. Tôi nằm xuống bên cạnh Linh, người đang tựa trên chiếc ghế sofa, say sưa ngủ. Tôi mỉm cười, quỳ xuống bên cạnh, ánh nến vàng chiếu lên khuôn mặt Linh thật đẹp, thật dịu dàng. Hàng mi cong khép chặt, cái mũi nhỏ cao, đôi môi cong như ương bướng giờ đây yên tĩnh lạ thường. Tôi nâng tay lên, vuốt ve gò má Linh mềm mại, véo cái mũi đáng ghét kia. Tôi mỉm cười, đặt ngón tay lên bờ môi căng mọng, cảm giác vị ngọt của nụ hôn vẫn còn vương vấn đâu đây. Tôi ngắm nhìn em thêm chút nữa, em ngủ sao mà bình yên, dịu dàng quá. Tôi khẽ ghé sát vào tai em:
– Linh khìn, Linh khìn…
Không thấy động tĩnh. Tôi cười, nói tiếp:
– Em đẹp lắm có biết không.
Tôi vuốt ve sợi tóc rối trên khuôn mặt em, rồi khẽ lay em dậy. Linh cựa quậy, mở mắt nhìn tôi:
– Anh vào rồi à? Hương với Tuân chiếm phòng em rồi. Tối nay em phải ngủ đây à? Anh có cho em ngủ với không?
Một nụ cười lém lỉnh hiện lên trên khuôn mặt đang ngái ngủ. Tôi cười, kéo đầu Linh lên vai mình:
– Ừ, được thôi. Chả lẽ lại đuổi em ra sao. Buồn ngủ lắm phải không? Để anh dìu em ra giường.
Linh khẽ gật đầu, vẫn gục trên vai tôi. Tôi đỡ Linh đứng dậy, dìu ra giường, rồi nhẹ nhàng đặt em nằm xuống. Tôi nhìn quanh, phòng đã được Hương thu dọn gọn gàng. Tôi liếc ra ban công, thấy cửa vẫn mở. Tôi định đứng lên đóng lại thì bỗng một bàn tay kéo lấy tay tôi, kéo tôi nằm xuống. Tôi cười, thôi kệ, không đóng cửa nữa. Tôi nằm xuống bên cạnh Linh. Em khẽ mở mắt nhìn tôi, mỉm cười, rồi rúc đầu vào ngực tôi, quàng tay ôm ghì lấy tôi, còn gác chân lên nữa. Tôi khẽ luồn tay vuốt ve lên đùi Linh, làn da mềm mại và mát lạnh. Bàn tay Linh nắm lấy tay tôi, đặt lên eo cô nàng. Tiếng Linh ngái ngủ:
– Đừng có mà nghịch ngợm nhé, đánh đòn đó.
Rồi khẽ bấu lên lưng tôi.
Tôi cười, tôn trọng Linh, không làm gì bậy nữa. Ngoan ngoãn xoa lên tấm lưng Linh, cảm nhận hơi thở của em. Thân hình Linh ôm lấy tôi, cả chân còn gác lên chân tôi nữa. Tiếng Linh nhỏ nhỏ:
– Giá mà tối nào cũng có cái gối ôm này mà ôm thì thật là tốt.
Tôi nói:
– Tham vừa thôi chứ. Đầu gác lên tay người ta, chân gác lên chân người ta, nặng muốn chết này.
Tiếng Linh cười, càng ôm tôi thêm. Đầu khẽ dụi dụi vào ngực tôi. Tôi trêu:
– Linh của anh có xinh đẹp không này.
Tiếng Linh nhỏ nhẹ:
– Có.
– Linh của anh có ngoan không.
– Có.
– Linh ngoan của anh có yêu anh nhiều không này?
Tiếng Linh cười khúc khích, rồi đáp:
– Có ạ.
– Vậy lại cho anh thơm một cái đi nào. Linh ngoan, Linh nghe lời anh mà. – Tôi trêu, khẽ vuốt ve mái tóc Linh.
Tiếng Linh cười khì khì:
– Anh tham vậy. Từ tối đến giờ chưa đủ à? Không cho anh nữa đâu.
– Đó, chưa gì đã không nghe lời rồi. Đủ làm sao được mà đủ chứ.
Lại nghe tiếng Linh cười. Không thấy Linh nói gì nữa, rồi tự nhiên Linh khẽ nâng cằm lên, hôn nhẹ lên má tôi, rồi nhìn tôi mỉm cười, lại rúc đầu vào ngực tôi. Tôi không thể làm gì hơn, đành chịu. Tôi nghĩ tối nay thế là đủ rồi. Tôi bắt chuyện với Linh, được một lúc thì tiếng ngái ngủ đáng yêu kia không thấy trả lời nữa. Chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ và đôi mắt đã nhắm chặt. Tôi im lặng, khẽ xoay người ôm lấy em, rồi khẽ ngửi lên mái tóc em. Tôi cũng nhắm mắt, muốn đi ngủ. Ngày mai chắc phải dậy sớm về. Ánh nến đã tắt, không gian dần tối dần. Chỉ còn tiếng nhạc ngân nga cùng tiếng thở nhè nhẹ của người con gái yêu tôi say đắm đang ngủ yên trong lòng. Tôi hạnh phúc, khẽ ngắm nhìn khuôn mặt em lần nữa, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật hạnh phúc.
….
Lời kết:
Khi tôi viết những dòng đầu tiên của câu chuyện, đó là vào một ngày đầu tháng 3, lúc đó Linh đã giận tôi gần nửa tháng. Hiện tại chúng tôi vẫn yêu nhau. Tôi yêu cô ấy rất nhiều và Linh cũng thế. Cô ấy đã tha thứ cho tôi rất nhiều lỗi lầm. Vui có, buồn có, không ít lần tôi chứng kiến Linh khóc, xót xa lau đi những giọt nước mắt. Cũng có vài lần bị ăn những cú bạt tai nhớ đời. Trong truyện, mọi người thấy Linh rất dịu dàng và hoàn mỹ phải không? Dĩ nhiên rồi, bởi Linh là người tôi yêu, lại kiêm luôn người viết. Nhưng ngoài đời, Linh đanh đá lắm. Tôi còn phải kiêng dè ba phần cơ đấy. Nhưng tôi đã thu xếp ổn thỏa, thuần phục thành cô gái ngoan là sở trường của tôi. Mọi chuyện đến giờ vẫn rất tốt đẹp.
Lúc tôi viết truyện phải xa cô ấy một tháng, là vì từ giữa tháng 2, sau Tết, Linh vào công ty của bác ruột thực tập tại Huế. Mỗi ngày tôi luôn nhớ Linh, nhiều cảm xúc và kỷ niệm khiến tôi nhớ thêm. Những cuộc gọi hay nhắn tin không xoa dịu được nỗi nhớ. Thế là tôi nghĩ mình muốn viết ra điều gì đó để quên đi nỗi nhớ. Ban đầu tôi phân vân, không biết nên viết từ đâu, nhưng rồi mùa hè đáng nhớ đó cũng là thời gian tôi lựa chọn—thời gian mối tình đầu của tôi bắt đầu, đó là với Thủy.
Thủy, tôi xin được nói thế này, trong chuyện chỉ có một người không bị tôi đổi tên, đó chính là Thủy. Với tôi, nếu đổi tên người này, tôi không thể nào có cảm xúc được. Thủy như vị ngọt ngào nhất trong cuộc sống. Đến giờ, tôi vẫn băn khoăn và đau đầu về hai mối quan hệ song song này, bởi câu chuyện này không phải tiểu thuyết, nó là cuộc đời tôi, vẫn chưa có kết hoàn hảo, mọi thứ vẫn đang tiếp diễn.
Ban đầu sau khi viết xong, tôi cũng băn khoăn về khoản *sex* trong câu chuyện, nhất là với Thủy. Đúng là tôi có chút hối hận, nhưng tôi nghĩ mình muốn chia sẻ hết cảm xúc. Kể thế, cũng chẳng ai biết ai với ai, nên tôi đăng lên Truyensex.Tv. Dù biết đó là trang chuyên về truyện *sex*, nhưng với tôi, *sex* là thứ không thể thiếu trong tình yêu, nó khiến tình yêu thăng hoa hơn.
Quay lại chuyện của tôi, không dấu gì các bạn, mấy hôm trước, sau gần hai tháng, Linh đã trở về bên tôi. Đừng nói Linh dại trai nhé. Tôi hiểu cô ấy nhớ tôi rất nhiều. Cô ấy phi thẳng từ Huế ra Hà Nội luôn, không về nhà. Lúc tôi ra đón là gần 5 giờ 30 sáng, tàu Thống nhất về đến Hà Nội. Cô ấy khỏe vác thật, hết túi mẹ đến túi con, lại rất ranh mãnh. Tôi nói để một cái túi giữa hai người, khỏi rơi, nhất quyết không chịu. Cô nhét hết vào balo, đeo sau, còn một nửa đặt lên túi to đùng trước xe, bảo nhiều đồ nên phải đi chậm. Tôi chẳng hiểu sao, nhưng thấy cân được nên đành nghe theo. Ngồi trên xe được năm phút, tay cô quàng qua, ôm chặt lưng tôi, áp má lên vai tôi. Lúc ấy, cô mới thủ thỉ rằng cô rất nhớ tôi, lúc nào cũng muốn ôm tôi thật chặt. Tôi chỉ biết im lặng, thấy xúc động và càng yêu Linh hơn.
Mấy ngày qua, Linh luôn ở bên tôi. Tôi hỏi sao không về nhà, cô kiếm cớ là tổng kết bài luận rồi chỉnh sửa, về cũng chưa muộn, nói tầm một hai hôm nữa về nhà. Và đúng thế thật. Mấy hôm nay tôi phải chở đi chở về suốt, gặp giáo viên chỉnh sửa gì đó, tôi cũng không rõ lắm. Nhớ lại mấy món đồ, Linh cũng giỏi khuân ra Hà Nội, trong đó còn nhiều đồ cho tôi nữa. Mọi người biết đó, giờ Linh đã trở về, cô ấy vẫn thế, luôn hỏi han và ở bên tôi. Tôi luôn muốn được đền đáp và quan tâm nhiều hơn. Giờ tôi hết luôn cả thời gian viết truyện. Linh đã trở về, bao nhiêu suy nghĩ tôi dành hết cho cô ấy. Tôi chẳng còn tâm trạng và cảm xúc để viết tiếp nữa.
Còn về Thủy, chắc mọi người tò mò không biết giờ thế nào. Thủy và Hùng vẫn thế, đã gần ba năm nhưng không có gì biến chuyển. Cu Bi năm nay sắp vào lớp ba, không được như Linh, luôn ở bên tôi. Nhưng Thủy vẫn rất quan tâm tôi. Tôi cũng thế. Trước kia, cứ hai tuần tôi lại về nhà một lần gặp Thủy, được hỏi han, được Thủy chăm sóc và đi chơi. Về phía Hùng, tôi nói tôi và Thủy nhận làm chị em kết nghĩa. Hùng chẳng nghi ngờ gì vì Hùng biết tôi và Linh yêu nhau. Phải, Hùng biết thì Thủy cũng biết. Tôi đã giải thích với Thủy rất nhiều về chuyện này. Ban đầu Thủy không nghe, muốn tôi quan tâm Linh nhiều hơn, đừng làm tổn thương Linh. Nhưng tôi đã cố nói rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra hết, rồi hai người đều không thể thiếu trong tôi, v.v. Nhưng vẫn không nghe. Tôi không thể giải thích được. Đến ngày tôi lên Hà Nội, lần về sau Thủy nhất quyết không gặp tôi nữa, mặc cho tôi cố nhắn tin nói ngọt và làm đủ trò. Bẵng đi tầm một tháng không nhắn tin với tôi. Tự nhiên một hôm Thủy nhắn tin: *"Bữa nào em lại về nhà, liệu em có thể thu xếp mọi chuyện ổn chứ."*
Mọi người biết không, tôi như phát điên. Hôm đó là tối thứ năm, sáng thứ sáu tôi bùng luôn, phi xe về nhà. Và giờ đây, tuy Thủy biết chuyện tôi và Linh, nhưng đã chấp nhận. Tôi rất vui. Đến tận bây giờ, mọi chuyện vẫn tốt. Nhưng mấy tháng này tôi ở Hà Nội riết, được một lần về mấy ngày thì Thủy lại đi công tác, nên không được gặp.
Thời điểm hiện tại coi như là một cái kết tạm thời cho câu chuyện, có lẽ, câu chuyện sẽ dừng lại ở đây. Rất mong mọi người hiểu và thông cảm. Xin cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã lắng nghe và chia sẻ cùng tôi.
Có thể vào một ngày nào đó, tôi sẽ lại viết tiếp về những gì đã qua.
…
— HẾT —
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại website truyensextv99.com. Trước khi thoát website, làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.