100. Chương 100: Trêu tức Mã Hữu Tài, Đôn Hoàng Phi Thiên Ấn (hạ)

Chí Tôn

Chương 100: Trêu tức Mã Hữu Tài, Đôn Hoàng Phi Thiên Ấn (hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Mười phần tài liệu luyện chế huyết khí đan, lão tử chấp nhận, đưa đây!
Mã Hữu Tài lập tức hô to, vươn tay về phía Sở Vân.
Sở Vân không đưa cho hắn, mà bước tới sườn lôi đài, cầm đổ ước trong tay lướt qua một lượt cho mọi người xem.
- Nha, đúng là đổ ước của Phó Vân!
- Mã Hữu Tài học trưởng hiểu lầm rồi, nghi ngờ Sở Vân. Ta đã nói rồi, Trĩ Hổ không phải loại người như vậy!
Các thư sinh bàn tán sôi nổi.
Mã Hữu Tài mặt xám như tro, nghe được động tĩnh bên tai, toàn thân cứng ngắt tại chỗ, không nhúc nhích.
Sở Vân thản nhiên bước tới, đưa đổ ước cho hắn xem.
Mã Hữu Tài trừng mắt nhìn đổ ước, toàn thân như bị điện giật. Sau đó nhìn chằm chằm vào Sở Vân, tức giận:
- Ngươi chơi khăm ta!
Sở Vân cười lớn:
- Biết sao ta muốn mười phần tài liệu luyện chế huyết khí đan không? Vì ta sợ ngươi ăn thiếu!
Tiếng cười vang lên khắp nơi.
- Chờ đã, chờ đã, sao các ngươi cười to thế? Có chuyện gì à?
Có người không hiểu, nghi ngờ hỏi.
- Ngươi còn không biết? Mã Hữu Tài từng tuyên bố trong khóa luyện đan, nếu Sở Vân luyện chế thành huyết khí đan, hắn sẽ ăn hết tại chỗ.
Người bên cạnh cười tới mức nước mắt chảy ra.
- Thì ra là vậy, quá buồn cười! Mã Hữu Tài học trưởng thật đáng thương, vừa bị đánh một cú vào mặt, giờ lại bị đánh thêm lần nữa.
- Sở Vân quá xấu, diễn quá giống thật. Lúc nãy ta cũng tưởng đổ ước rút ngẫu nhiên kia là của Mã Hữu Tài.
- Đúng vậy, đúng vậy, thuần túy là mưu kế hại Mã Hữu Tài học trưởng. Nhưng hết lần này đến lần khác học trưởng bị kích động, thua mười phần tài liệu không nói, mặt mũi mất hết.
Chuyện tốt không ra, chuyện xấu lan xa. Chỉ thoáng cái, chuyện huyết khí đan của Mã Hữu Tài đã lan khắp đấu trường trong núi. Dù là tân sinh hay lão sinh đều biết rõ điển cố này.
- Tốt, tốt cho Sở Vân, trêu đùa quỷ kế, người chờ đấy!
Mặt Mã Hữu Tài đỏ bừng, tiếng cười xung quanh chính là lời trào phúng lớn nhất đối với hắn. Hắn không còn mặt mũi nào ở lại, đẩy đoàn người rời đi.
- Nhớ kỹ mười phần tài liệu!
Tiếng nhắc nhở của Sở Vân vọng lại phía sau.
Mã Hữu Tài đứng im, trong ngực phiền muộn vô cùng, chỉ thiếu chút nữa là tức giận tới mức phun máu tại chỗ. Khi hắn vừa rời khỏi đấu trường, lại bị người khác chặn lại.
- Mã Hữu Tài, sao vội vã đi sớm thế?
Tay cầm chiết phiến, chân đi guốc gỗ, toàn thân mặc y phục thư sinh màu phấn hồng, cười rất âm nhu.
Mã Hữu Tài trừng mắt, quát:
- Hoa Anh, ngươi cũng muốn tới nhục nhã ta sao?
- Mã huynh, hiện tại ngươi đi, vạn nhất rút ngẫu nhiên phải đổ ước của ngươi, làm sao bây giờ?
Câu nói của Hoa Anh khiến Mã Hữu Tài đứng nguyên tại chỗ.
- Cái này…
Mã Hữu Tài rơi vào thế khó.
- Đi cũng không phải, không đi cũng không phải! Nên làm gì bây giờ?
- Dễ thôi, theo ta cùng nhau quan chiến!
Hoa Anh cười rất thâm ý:
- Dù không rút trúng hai người chúng ta, nhưng chúng ta có thể chỉ điểm người khiêu chiến khác. Sở Vân sử dụng chính là đao pháp Thư gia, võ đạo trên chiến trường, lấy đơn giản trực tiếp tàn nhẫn làm chủ. Loại đao pháp này, muốn tìm kiếm đối sách thực sự dễ dàng.
- Đúng vậy, đúng vậy! Dù ngày hôm nay không khiêu chiến được Sở Vân cũng phải mang tới cho hắn phiền phức thật lớn! Không sai, chính là như vậy!
Mã Hữu Tài vui vẻ, theo Hoa Anh, một lần nữa trở về đấu trường.
Bọn họ bắt tay, tiến hành phân tích đối với đao pháp, động tác của Sở Vân, khiến các thư sinh xung quanh nghe được đều gật đầu đồng ý.
Sau từng lượt khiêu chiến, Sở Vân cảm giác được áp lực tăng lên rất rõ ràng.
Sau tròn mười lần khiêu chiến, tuy rằng hoàn toàn thắng lợi, nhưng so với ngày hôm qua gian khổ hơn rất nhiều.
"Hoa Anh, mưu kế của ngươi nghĩ ra sao?"
Hắn nhạy cảm nhận biết được độc thủ phía sau màn, cảm thấy rất áp lực. Đối phương chỉ dùng một kế sách nhỏ đã khiến hắn chật vật.
- Hoa Anh này, còn có Mã Hữu Tài, thật sự quá ghê tởm rồi, cư nhiên chỉ đạo tại chỗ, phân tích đao chiêu và phương pháp phá giải đối với Sở huynh, ở bên dưới dùng đủ loại biện pháp, thật sự quá đê tiện!
Sau mười trận khiêu chiến, Kim Bích Hàm rất tức giận, dọc theo đường đi giậm chân liên tục.
- Cái này cũng không có biện pháp, bọn họ nói là quyền tự do của bọn họ, ta không có lý do gì để hạn chế.
Khiêu chiến không phải trọng điểm của ta, chỉ là nơi thu thập tài liệu của ta mà thôi, thua cũng không vấn đề gì. Trọng điểm hiện tại của ta chính là khổ luyện luyện đan ấn.
Sở Vân nhún nhún vai, đối với loại khiêu chiến này, hắn ôm thái độ rất tùy ý,
- Nói tới luyện đan ấn…
Kim Bích Hàm dừng bước chân.
- Chỗ ta thực ra có một bộ luyện đan ấn thượng đẳng, có thể truyền thụ cho huynh!
Đó là luyện đan ấn đại đại bí truyền của Đôn Hoàng Quốc, tên đầy đủ là Đôn Hoàng --- Phi Thiên Ấn!
- Luyện đan ấn thượng đẳng!
Sở Vân cũng dừng bước, trong lòng rung động tới cực điểm.
Ngự yêu ấn chia làm bốn phẩm hạ trung thượng tuyệt. Luyện đan ấn là một loại trong ngự yêu ấn, tự nhiên cũng có phân chia như vậy. Giá trị của một bộ luyện đan ấn thượng đẳng tuyệt đối có thể sánh ngang với một quả trứng yêu thú tuyệt phẩm.
Bởi vì luyện đan ấn khác với trứng yêu thú. Trứng yêu thú chỉ có thể lợi một người, nhưng luyện đan ấn lại có thể lợi rất nhiều người.
Trong trí nhớ của Sở Vân, luyện đan ấn trung đẳng đã có thể khiến người đời phấn đấu không mệt mỏi, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, thiêu thân lao vào biển lửa, thu được lập tức giàu sang. Luyện đan ấn thượng đẳng chính là quốc bảo, tại thời điểm luyện đan bình thường đều không dễ dàng để người khác nhìn thấy.
Hiện tại, Thạch Gia Minh cư nhiên muốn truyền thụ cho hắn luyện đan ấn?
Trái tim Sở Vân đập bình bịch, quá kích động!
Không thể không kích động, kiếp trước của hắn, ngay cả luyện đan ấn cơ bản nhất hắn cũng không có cơ hội để học tập. Hiện tại sống lại, một phần luyện đan ấn thượng đẳng sắp đưa tới trước mặt hắn, bảo sao không kích động?
Hắn không chút nghi ngờ thành ý của Thạch Gia Minh, người có tính tình như Thạch Gia Minh, tuyệt đối không có chuyện không có lửa mà đã có khói, thuận miệng nói nhảm.
- Thạch huynh, huynh thật sự rất có địa vị. Một phần luyện đan ấn thượng đẳng, nói tặng người là sẽ tặng người!