Chí Tôn
Chương 99: Trêu tức Mã Hữu Tài, Phiến Thiên Ấn (thượng)
Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thế mà đại ca còn chọn lớp luyện đan? Thật khiến tôi không thể không thán phục. Đại ca có biết không? Hiện tại toàn bộ thư viện đều đồn rằng đại ca định bỏ qua luyện đan, cố tình nhục mạ Mã Hữu Tài trước mặt mọi người đấy...
Vừa nghe Kim Bích Hàm nhắc đến lời đồn, đôi mắt Sở Vân lập tức sáng lên, tinh thần phấn chấn hẳn.
Lần này đến lượt Sở Vân trợn mắt trắng, rõ ràng hắn không hề biết luyện đan, thế mà Mã Hữu Tài lại khiêu khích hắn trước mặt mọi người. Thật không ngờ rằng lời đồn truyền ra ngoài lại biến thành hắn chủ động tấn công, muốn nhục nhã Mã Hữu Tài.
- Mã Hữu Tài, Hoa Anh, Vệ Khiếp, Trữ Y Y chính là bốn tên đầu sỏ của thế lực thư sinh gia tộc quyền thế. Trước khi đến đây, Sở huynh đã mắc tội với Trữ Y Y. Đến ngày đầu tiên, lại mắc tội với Nhan Khuyết, thủ lĩnh của thế lực thư sinh bình dân. Đến ngày thứ hai, hầu như khiến toàn bộ sứ giả hộ hoa của Trữ Y Y phải khởi nghĩa vũ trang. Đến ngày thứ ba, đại ca thẳng thắn chủ động tấn công, nhục nhã Mã Hữu Tài. Đại ca thật sự quá cường đại!
Kim Bích Hàm vỗ vỗ vai Sở Vân, giọng nói không hề trầm trọng, ngược lại còn tỏ vẻ sung sướng.
Sắc mặt Sở Vân bình tĩnh, ăn nói thẳng thắn:
- Ta không phải cố ý, họ tìm tới cửa, ta cũng không còn cách nào. Chỉ là dựa vào những người này, vẫn chưa đủ trở thành cản trở con đường ta tiến bước.
Kim Bích Hàm không khỏi rung động trong lòng, vẻ tự tin của Sở Vân, thậm chí là giọng nói gần như khinh thường, trong khoảnh khắc này có một sức mạnh đặc biệt, đã rung động tận đáy lòng của Đôn Hoàng công chúa.
- Vốn định ra tay trợ giúp đại ca, chỉ là nhìn bộ dáng tự tin tràn đầy của đại ca... Uhm, trước tiên ta xem kịch vui!
Khóe miệng Kim Bích Hàm nhếch lên, dung nhan tuyệt mỹ, như hoa kiều nở rộ.
- Uy, thái độ này là thế nào? Bằng hữu cùng phòng của đại ca bị tám phương vây công, làm chiến hữu thân mật nhất, dù thế nào cũng phải trợ giúp một tay mới đúng!
Sở Vân không khỏi trêu ghẹo.
- Muốn ta ra tay, cần phải có thù lao. Thành thật mà nói, ta hiện tại rất mong chờ mười trận khiêu chiến buổi chiều hôm nay. Lấy chiến lực của đại ca, nếu trong mười người này chọn phải Mã Hữu Tài, Hoa Anh, hoặc là Vệ Khiếp, tuyệt đối không thể chống đỡ được mười trận. Đến lúc đó, ta sẽ gặt hái, mỹ nhân cứu anh hùng!
Kim Bích Hàm nóng lòng muốn thử, nghĩ tới đây, khóe miệng nở nụ cười, lại không biết đã buột miệng nói sai.
- Mỹ nhân cứu anh hùng? A, ta không phải là anh hùng, chỉ là đại ca càng không phải là mỹ nhân!
Sở Vân nghiêng đầu, bắt được điểm quan trọng.
- Khụ khụ, dung mạo của bản công tử tuấn mỹ tuyệt thế, dù là phái nữ cũng không bằng!
Kim Bích Hàm ho khan liên tục, sắc mặt đỏ lên, tỏa ra thần tình khẩn trương.
- Yên tâm đi, ta sẽ không ngẫu nhiên chọn ra ba người bọn họ!
Thần tình Sở Vân rất trấn định. Sau khi ăn uống xong liền đứng dậy, tiến về phía đấu trường trong núi.
- Uy, nghe nói rồi sao? Sáng sớm ngày hôm nay, Sở Vân làm trò trước mặt mọi người, hung hăng nhục nhã Mã Hữu Tài học trưởng.
- Uh, nghe rồi, không hổ là tân sinh cực mạnh trong lịch sử, quả nhiên sắc bén không thể đỡ. Mã Hữu Tài học trưởng từ trước tới nay lấy bắt nạt tân sinh làm trò vui. Thật không ngờ lần này đá phải thiết bản, ngược lại bị tân sinh khi dễ. Ha ha ha...
- Suỵt, nhỏ giọng một chút. Ngày hôm nay Mã Hữu Tài học trưởng cũng tới.
...
Bởi vì nguyên nhân linh khí cải tạo, khuôn mặt của Mã Hữu Tài bị kéo dài như ngựa, hơn nữa da thịt vàng như nến, vốn rất nhục nhã. Nghe được tiếng bàn luận của mọi người xung quanh càng họa vô đơn chí, sắc mặt khó coi tới cực điểm.
Hắn xiết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi. Thấy Sở Vân liên tục gặt hái, lớn tiếng hét lên:
- Sở Vân, ngày hôm nay nếu ngươi có gan, vậy thì hãy tiếp thu khiêu chiến của ta!
- Ngươi còn muốn tìm ngược? Gấp cái gì mà gấp, rút ngẫu tiên tới ngươi thì là ngươi, Mã Hữu Tài trong mắt ta, Cẩu Hữu Tài hay Trư Hữu Tài nào có khác nhau, phải đối xử bình đẳng!
Sở Vân cười lạnh với hắn một tiếng, trong thanh âm bình thản mang theo một tia coi thường, nhưng mọi người đều có thể nghe được.
- Mã Hữu Tài, Cẩu Hữu Tài, Trữ Hữu Tài... Phụt...
Tức thì có người buồn cười, phát ra thành tiếng tại chỗ.
- Oa nha nha, khinh thường quá đáng!
Hai mắt Mã Hữu Tài biến thành đỏ đậm, tức giận tới sùi bọt mép.
Sở Vân không chút động dung, không hề nhìn hắn, từ trong lòng lấy ra một tập đổ ước, tùy ý rút từ trong đó một tờ.
Cầm tờ đổ ước này, động tác của hắn hơi dừng lại, sắc mặt ngẩn ra.
Toàn trường bắt đầu rối loạn rồi, bầu không khí thoáng cái trở nên rất huyền diệu. Tuyệt đại đa số mọi người đều thầm đoán trong bóng tối, có phải là do Sở Vân nhẫu nhiên lấy ra một tờ đổ ước, mà đổ ước này chính là Mã Hữu Tài.
Mã Hữu Tài cũng không do dự yên tĩnh lại, ánh mắt tăng vọt, nhìn chằm chằm vào tờ đổ ước trong tay Sở Vân. Trên mặt dữ tợn run run, nhãn thần tương đôi bất thiện.
- Người khiêu chiến thứ nhất ngày hôm nay... Phó Vân!
Sở Vân báo ra một cái tên, ngoài dự liệu của mọi người.
- Không phải Mã Hữu Tài sao?
Mọi người kinh ngạc.
Khóe mắt Mã Hữu Tài co quắp, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng nói:
- Chậm đã, ta muốn nhìn đổ ước trong tay ngươi. Ta tin tưởng rất lớn, tên trên đổ ước trong tay ngươi chính là Mã Hữu Tài ta!
Khóe mắt Sở Vân híp lại:
- Ngươi muốn xem, ta sẽ cho ngươi xem?
Mã Hữu Tài cười ha ha, nghĩ chắc chắn Sở Vân chột dạ, ngón tay chỉ vào Sở Vân nói:
- Vì sao ngươi không dám? Rõ ràng ngươi lấy ngẫu nhiên phải tờ đổ ước của ta! Ngươi lại báo một cái tên khác. Ngươi đang gian dối! Có gan ngươi cho ta xem!
Sở Vân cười nhạt:
- Ngươi nói ta gian đối, ta liền gian dối? Ngươi có bằng chứng gì?
- Đổ ước ngươi rút trong tay kia chính là bằng chứng! Ngươi nhanh lấy ra cho ta xem! Trước mắt bao người, ngươi đừng nghĩ vàng thau lẫn lộn, tất cả mọi người đều có mắt.
Mã Hữu Tài kêu gào, đoàn người quan chiến cũng bắt đầu nghị luận sôi nổi, người khiêu chiến Phó Vân đứng cách đó không xa cũng dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Sở Vân.
Trường diện giằng co.
- Ngươi bảo ta đưa cho ngươi xem, ta phải nghe theo lệnh của ngươi sao? Ngươi cho Sở Vân ta là ai? Hừ!
Sở Vân khinh thường liếc mắt nhìn Mã Hữu Tài, giọng nói vừa chuyển:
- Ngươi nói xấu ta, ta muốn ngươi phải trả giá. Nếu như phần đổ ước này không phải của ngươi, ngươi phải chuẩn bị cho ta mười phần tài liệu luyện chế huyết khí đan. Bằng không không bàn nữa!