35. Chương 35: Dấu Vết Cố Địa, Chim Bạch Vũ Tín Thiên (hạ)

Chí Tôn

Chương 35: Dấu Vết Cố Địa, Chim Bạch Vũ Tín Thiên (hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư phu nhân làm ra vẻ thở dài.
- Ai, tính tình đứa trẻ này thật cứng cỏi. Xin Vũ Tướng quân bỏ chút công sức. Ba ngày sau là lần khảo sát thứ hai. Kính xin Vũ Tướng quân có thể dành chút thời gian chỉ bảo nó một chút, để hôm đó tổ chức trận đấu thử sức.
- Thuộc hạ hiểu rõ!
Vũ Đại Đầu đáp lời đầy quyết đoán.
- Vậy thì mọi việc nhờ Vũ Tướng quân!
Thư phu nhân vẫy tay.
- Thuộc hạ cáo lui.
Khi Vũ Đại Đầu rời đi, khóe miệng Thư phu nhân nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng, đầy hương vị của âm mưu vừa thành công. Cố Bản Đan không phải thứ bình thường, bên trong nó đã trộn lẫn một chút hải tảo Di Hương. Loại hải tảo này rất khó kiếm, khi yêu thú ăn vào, chắc chắn sẽ giúp bồi bổ nguyên khí. Nhưng tác dụng phụ là sau khi sử dụng, trong bảy ngày đêm sẽ luôn cảm thấy buồn ngủ, tinh thần uể oải, khả năng chiến đấu suy giảm.
Hơn nữa, loại hải tảo Di Hương này được trộn vào Cố Bản Đan, không hề lộ dấu vết. Bản thân viên thuốc cũng không phải phế đan hay độc đan. Chỉ có những cao thủ luyện đan mới có thể phát hiện ra thành phần bên trong. Bên cạnh Sở Vân, không có ai đủ trình độ để nhận ra. Viên thuốc này Thư phu nhân cất giấu, vốn là để dành cho Thư Đại hoặc Thư Nhị. Bản thân thuốc không có vấn đề, nhưng tác dụng phụ vẫn tồn tại. Trong bảy ngày đêm, tinh thần uể oải, không thể luyện tập toàn diện. Dù Sở Vân có học được đạo pháp trong ngọc giản của Hỏa Hồ, cũng sẽ thiếu kinh nghiệm chiến đấu và thất bại trong lần khảo sát.
Đương nhiên, mưu kế này không chỉ ở viên thuốc mà còn ở người đưa thuốc!
Nói một cách văn hoa, Vũ Đại Đầu là người cương trực, chất phác. Nói thẳng là loại người đầu óc đơn giản. Làm như vậy không chỉ khiến hắn không nghi ngờ mình, mà còn tạo được thiện cảm trong mắt hắn. Hắn đã đồng ý, đốc thúc Sở Vân sử dụng viên thuốc kia, nhất định sẽ làm được. Đáp ứng việc dạy Sở Vân phương thức chiến đấu, tất nhiên sẽ hết sức, dùng phương thức huấn luyện quân sự để rèn luyện Sở Vân. Đến lúc đó, Sở Vân kiệt sức, Thiên Hồ buồn ngủ, sao có thể là đối thủ của Thư Đại, Thư Nhị? Tuyệt diệu nhất là thân phận của Vũ Đại Đầu. Ai cũng biết hắn là thuộc hạ tín nhiệm của Thư Thiên Hào, được ủy thác trách nhiệm phòng thủ. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng là do hắn chịu trách nhiệm. Nếu Thư Thiên Hào truy cứu, Vũ Đại Đầu mất chức, như vậy thì tuyệt diệu rồi. Chức vị tướng thủ thành Thư gia, Thư phu nhân còn có rất nhiều tâm phúc thân tín, chờ được an bài vào ngôi vị đó.
"Mưu kế chân chính phải là gậy ông đập lưng ông, nhất tiễn hạ song điêu, ứng phó được mọi tình huống. Sở Vân, tên tiểu khỉ kia dám đấu cùng ta, ngươi còn non lắm!"
Trong lòng Thư phu nhân cười thầm.
Hàm Diêm ngư thôn, trang viên Diêm Tràng, sân luyện võ.
Một bóng tuyết trắng đang tung hoành khắp sân, linh hoạt và mau lẹ.
Sở Vân khoanh tay đứng bên cạnh, bỗng mở miệng nói.
- Ngắm tảng đá xanh, Tiểu Đan Hỏa, bắn!
Lúc này Thiên Hồ đang bay trên không, nghe lệnh của Sở Vân, chiếc hồ vĩ xinh đẹp hất đuôi, toàn thân biến ảo trên không trung với tư thái uy nhã. Nó mở miệng phun ra một hỏa cầu lớn bằng nắm tay.
Chíu!
Hỏa cầu mang theo quỹ đạo thẳng tắp, bắn trúng mục tiêu. Ầm một tiếng, khối đá xanh vỡ tan, mảnh vỡ bắn tứ tung. Hiệu quả cực tốt!
- Tốt! Dừng lại, làm tốt lắm!
Sở Vân gật gật đầu thỏa mãn.
Thiên Hồ vui vẻ chạy tới, quấn quýt quanh chân hắn, thỉnh thoảng lại cọ thân thể mềm mại vào bắp chân Sở Vân, tỏ vẻ thân cận.
- Tiểu gia hỏa, há miệng ra nào!
Sở Vân móc vỏ trứng cho nó ăn. Thiên Hồ nhìn vỏ trứng, có chút u oán. Xem thần sắc, rõ ràng lại nhớ tới vị sữa dừa ngon lành.
- Tiểu tham ăn!
Sở Vân không nhịn được cười mắng, nhét vỏ trứng vào miệng Thiên Hồ.
Rắc rắc...
Thiên Hồ ngậm chiếc miệng nhỏ nhắn lại, vừa nhai vừa dùng ánh mắt u oán nhìn vị chủ nhân keo kiệt của mình. Bỗng nhiên thân hình nó run lên, thân thể thẳng tắp, lỗ tai dựng đứng, đôi mắt tràn đầy kinh hỷ.
Chiếc miệng nhỏ lập tức tăng tốc gấp đôi.
Nó nhanh chóng nhai, sau đó nuốt hết vỏ trứng trong miệng. Rồi ngẩng đầu lên, tạo thành một góc bốn mươi lăm độ, đôi mắt nhìn Sở Vân đầy chờ mong.
Còn muốn ăn.
Sở Vân chỉ cười, bất động sắc mặt.
Thiên Hồ nước mắt lưng tròng, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào Sở Vân.
- Được rồi, thua ngươi rồi!
Sở Vân than một tiếng, lắc lắc đầu, lại lấy ra một mảnh vỏ trứng. Lúc này không cần hắn nhét, Thiên Hồ đã mở miệng nuốt lấy mảnh vỏ trứng, vừa nhai vừa nuốt, bộ dạng rất vui vẻ. Vỏ trứng vốn không có hương vị, nhưng dinh dưỡng bên trong lại phong phú, đối với yêu thú mới sinh chính là thực phẩm vô cùng bổ dưỡng.
Thiên Hồ có thể cải biến như thế, chính là do Sở Vân âm thầm ngâm vỏ trứng vào sữa dừa, biến nó thành vừa giòn lại vừa có hương vị. Đương nhiên Tiểu Thiên Hồ sẽ thích ăn rồi. Sở Vân có được kinh nghiệm phong phú từ kiếp trước, một điểm kén chọn nhỏ nhặt ấy của Thiên Hồ, sao có thể qua được mắt hắn. Hắn mỉm cười nhìn Thiên Hồ, tâm tư không tự chủ được hướng về phía xa xăm.
- Không biết ba lão thế nào, đã đến thành Thư gia báo tin đoàn hải tặc Tàn Lang lên chưa?
Nhưng hắn không biết, ba người Lão Hồng Thương căn bản không nghĩ tới thành Thư gia. Mà về thẳng chỗ ở Lão Ngư Vương. Chỗ ở của Lão Ngư Vương là một bến tàu nhỏ gần bờ biển. Tam lão đi vào, vô cùng quen thuộc, ấn vào một cái nút bên trong một hốc nhỏ bên trên tường, mở ra mật thất được che dấu bên trong bến tàu. Trong mật thất nuôi dưỡng một đầu yêu thú Bạch Vũ Tín Thiên Ông (chim hải âu đưa thư). Nghe thấy động tĩnh, đôi mắt to tròn của Tín Thiên Ông lập tức hiện lên vẻ cảnh giác. Nhưng sau khi chứng kiến tam lão, lập tức bình tĩnh trở lại, phát ra tiếng kêu hoan nghênh. Lão Ngư Vương mỉm cười, cho Tín Thiên Ông ăn, còn Lão Hồng Thương thì ngồi xuống một cái bàn bên cạnh, bắt đầu cầm bút viết.
- Bẩm báo đảo chủ: Ngài nhờ ba thuộc hạ mang tài liệu ấp trứng cho Sở Vân, chúng tôi đã đưa đi. Sở Vân ấp trứng thành công sinh ra một con Hỏa Hồ biến dị. Hơn nữa còn đoạt được vị trí đứng đầu trong lần khảo sát thứ nhất...