61. Chương 61: Cha Con Cứu Nguy (Hạ)

Chí Tôn

Chương 61: Cha Con Cứu Nguy (Hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Thiên Hào ngẩn người, binh lính ùa tới ào ạt, khuôn mặt Tàn Lang ngẩn tò te, toán hải tặc tan tác không còn mảnh giáp... Chúng ta thắng?
Sao lại có thể như vậy?
Thành quả vượt ngoài tưởng tượng khiến Thư Thiên Hào vừa kinh ngạc lại vừa hoài nghi. Bỗng mắt hắn đóng băng, đây là... đây là sao?!
Vẻ mặt hắn chợt biến đổi, giằng xé giữa sợ hãi và vui mừng.
- Sở Vân, sao cậu lại ở đây?!
Như thể nghe được tiếng gọi của hắn, mắt Sở Vân đỏ ngầu, thân thương hướng về phía Thư Thiên Hào đang ngã rạp dưới sàn, hô to:
- Phụ thân, con đến cứu người!
Nói xong, cậu xông thẳng về phía Thư Thiên Hào, khí thế hiên ngang không gì cản nổi.
Tàn Lang nội tâm chấn động, thầm phục đức dũng khí của Sở Vân trẻ tuổi. Khuôn mặt hắn thoáng hiện nụ cười độc địa, cười nham hiểm:
- Mồm còn hôi sữa! Tốt, đến đúng lúc, hôm nay ta sẽ diệt ngươi trừ hậu họa.
Hắn đứng yên tại chỗ, lạnh lùng quan sát Sở Vân leo lên mạn thuyền.
- Không xong...
Trong mắt Thư Thiên Hào tràn ngập lo lắng. Hắn muốn ngăn cản nhưng không thể thốt nên lời. Khoảnh khắc này, Sở Vân bỗng cảm thấy thời gian như ngừng trôi.
Mọi thứ trở nên rõ ràng đến kỳ lạ.
Tiếng thở gấp, tiếng tim đập thình thịch, thân tàu tan hoang, cột buồm đổ nghiêng, cánh buồm bốc lửa rừng rực.
Thư Thiên Hào ngã sấp mặt đất, mắt đầy lo lắng.
Túy Tuyết Đao cắm trên mạn thuyền, thân đao rung rung, vọng lên tiếng gọi...
Tàn Lang hắc khí cuồn cuộn vây quanh thân thể như thần linh. Mắt hắn đỏ ngầu ác nghiệt, nhìn Sở Vân như nhìn một con sâu cái kiến, tràn đầy tàn nhẫn độc ác.
Tàn Lang!
Tàn Lang!
Mối hận ngập trời, chưa ngày nào nguôi ngoai trong suốt 23 năm dài!
Nguyên nhân khiến hắn phải sống đời đời trong tiếc nuối, thù hận, chính là ngươi - Tàn Lang. Kiếp trước hắn tích lực báo thù nhưng lại chết yểu. Kiếp này, hắn phải bù đắp tất cả!
Sải bước tiến lên mạn thuyền, không chút chần chừ, đánh thẳng về phía Tàn Lang.
Trên đường, tay phải vươn ra nắm chặt chuôi Túy Tuyết Đao đang rung rinh.
Trong tay Sở Vân, Túy Tuyết Đao bỗng yên tĩnh trở lại, ánh đao bừng sáng rực rỡ.
Rút đao, bổ xuống!
- Dám khiêu chiến ta, không biết thân phận, tự tìm cái chết!
Sắc mặt Tàn Lang nhăn nhó, nghiến răng ken két:
- Lang Nha Quyền!
Hắc khí nhanh chóng tụ lại trên tay trái hắn, biến thành quyền đầu, đánh thẳng về phía Sở Vân.
Hắc khí hóa thành đầu sói dữ tợn, lớn như chiếc thuyền nhẹ. Thân hình gầy yếu của Sở Vân trước mắt nó chẳng khác nào cỏ rác.
- Sở Vân!
Tam lão trợn mắt, đồng thanh hô lớn.
Sở Vân sắc mặt không đổi, không hề chùn bước. Dùng sức đạp nhẹ, thân thể như diều gặp gió bay vút lên không trung.
Tiếng gió ù ù réo bên tai. Lang Nha Quyền trước mặt đen như mực, dữ dội kinh khủng. Sau quyền đầu, Tàn Lang hắc khí cuồn cuộn, mắt hắn tràn đầy tàn nhẫn, thoáng thấy cảnh tượng Sở Vân bị quyền đánh chết!
Thật kỳ diệu, bốn phía bỗng chìm vào tĩnh lặng. Trong mắt Sở Vân chỉ còn một quyền, chỉ còn Tàn Lang.
Lúc này, tinh thần cậu đạt đến đỉnh điểm chưa từng có. Vứt bỏ mọi tạp niệm, sinh tử, chỉ còn ý chí chém giết địch.
23 năm gian truân, 23 năm thống khổ, 23 năm không cam tâm. Giờ đây, tất cả đều dồn vào Túy Tuyết Đao trên tay. Giống như gánh tất cả, đặt lên lưỡi đao này!
Cầm đao giương cao, tập trung toàn lực, Sở Vân hung hăng bổ xuống.
Ánh đao lóe sáng...
Ánh sáng chói mắt khiến mọi người nhắm mắt.
Túy Tuyết Đao bừng sáng dữ dội, biến thành hình khối, lớn như chiếc thuyền buồm. Đao quang trắng như tuyết, hàn quang tỏa tứ phía, theo lệnh Sở Vân, ùn ùn chém xuống.
- A, đây là?!
Tàn Lang trợn mắt, bất giác kinh hô!
Đao quang sắc bén vô cùng, chém tan Lang Nha Quyền. Đao quang như chẻ gỗ mục, lập tức cắt Tàn Lang chưa kịp phản ứng thành hai đoạn. Sức mạnh của đao quang không dừng, chém xuống chiến hạm.
Ầm...
Như sấm nổ vang trời, toàn bộ chiến hạm bị chém làm đôi. Đao quang vẫn không ngừng, chém xuống mặt biển, tạo thành vết đứt dài trăm trượng, cuốn theo sóng gió ngập trời, nhấn chìm vô số hải tặc dưới nước.
Một nhát đao kinh thiên động địa!
Trên chiến trường, mọi người đều sững người, tai ù ù vang lên, thần hồn chấn động, nghẹn họng nhìn cảnh tượng.
Hơi nước mù mịt che lấp tầm mắt. Yên Lang Thú gào thảm thiết, xuyên thấu nhĩ mạc mọi người!
Chiếc chiến hạm tan tành, khiến mọi người kinh hãi. Đầu đuôi chiến hạm dựng đứng thẳng trời, tiếng sóng biển ùa vào khoang truyền ra rõ mồn một.Trong khoảnh khắc, cả hai phần đều chìm xuống đáy biển.
Im lặng bao trùm giây lát.
- Nhanh cứu người!
Lão Hồng Thương là người đầu tiên phản ứng. Sau đó hơn mười người xông tới, kéo Thư Thiên Hào, Vũ Đại Đầu ra khỏi hiểm nguy.
- Nhanh... cứu Sở Vân...
Thư Thiên Hào mấp máy môi, khó khăn mở miệng:
- Vân thiếu gia còn mắc kẹt trên thuyền!
Vũ Đại Đầu vốn đã trọng thương, nghe vậy lập tức phun ra ngụm máu tươi.
Vài người lập tức xông lên cứu, nhưng tốc độ chìm của chiến hạm quá nhanh. Chỉ trong nháy mắt, đã chìm sâu dưới biển. Nước biển cuồn cuộn tạo thành vòng xoáy khổng lồ.
Dưới sức mạnh của xoáy nước, con người trở nên bé nhỏ.
- Sở Vân!
- Thiếu gia Sở Vân...
Vô số người nhìn về phía xoáy nước, nghẹn ngào khóc rống. Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Sở Vân dũng cảm xông pha, trí dũng song toàn, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.
- Chúng bay đang tìm ta!
Phía sau lưng mọi người bỗng vang lên tiếng thiếu niên. Tất cả quay đầu, ánh mắt nhìn về phía đó.
Boong thuyền bị lửa thiêu đốt, thấp thoáng hiện ra bóng dáng cậu thiếu niên.
Mọi người nín thở, sắc mặt Vũ Đại Đầu ngẩn tò te, ký ức hắn được Thư Thiên Hào cứu sống lại hiện về. Cả hai hình ảnh dần chồng lên nhau. Lúc đó, biển lửa hung dữ, thiêu đốt trùng thiên! Hắn tưởng chết chắc, nhưng đúng lúc đó, một bóng dáng xông ra từ biển lửa... Cậu cầm trên tay thanh đại đao sáng như tuyết, lửa bao quanh thân, dường như bị khí thế của cậu chấn nhiếp, không dám ngang nhiên. Thân thể cậu cao lớn như ngọn núi, tựa như thiên thần hạ phàm...