68. Chương 68: Hảo cảm của Bạch Mi Đan Sư (Phần 1)

Chí Tôn

Chương 68: Hảo cảm của Bạch Mi Đan Sư (Phần 1)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túy Tuyết Đao đã mang đến cho Sở Vân những thay đổi lớn lao, khiến thể trạng của hắn trở nên cường tráng, vạm vỡ, giữa các thiếu niên nơi đây có phần nổi bật như hạc giữa đàn gà. Dọc đường đi, các thiếu nữ thiếu niên đều nhìn Sở Vân bằng ánh mắt tò mò, nghiêm nghị, hoài nghi, trong đó nhiều ánh mắt nhất chính là ánh mắt so sánh, khiêu khích.
Mỗi người nơi đây đều là những mầm móng ngự yêu sư ưu tú nhất tại các hải đảo. Có thể nói là các thiên tài thiếu niên, hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa, xương cốt đã sớm hình thành nên khí ngạo.
- Chỉ là một đám nhóc con rắm thối… Nhưng mà, nếu như là kiếp trước của ta, đến được nơi này, e rằng cũng có biểu hiện như vậy? Ha ha…
Nghĩ đến đây, Sở Vân mỉm cười, bước chân liên tục, đi qua vài bậc thang, trước mắt đột nhiên sáng rực, đã lên được boong tàu.
Đứng trên boong tàu, hắn phóng tầm mắt nhìn ra xa, trời cao biển rộng, những đám mây trắng trôi lững lờ, mỗi con hải điểu trong thế giới màu lam bay lượn vô cùng nhẹ nhàng và hài hòa.
Một cảnh biển đẹp đến ngây ngất.
Sở Vân không tự chủ thở ra một hơi, lại hít sâu một hơi, gió biển thổi thẳng vào mặt, vị mặn mòi của biển cả khiến trong lòng hắn cảm thấy thư thái. Khí uể oải, mệt mỏi khi tu luyện trong phòng biến mất ngay lập tức.
Nguồn: http://truyenfull.vn
- Có vẻ mấy ngày qua, người nỗ lực tu hành, không sớm không muộn, đã thu được chút thành quả nhất định.
Một giọng trầm ổn vang lên từ bên cạnh.
Sở Vân quay đầu nhìn lại, ngay lập tức nhìn thấy Bạch Mi Đan Sư mặc thanh bào, tóc đen lông mày trắng, đang nghiêng người đánh giá chính mình.
Lúc này, vị tiên sinh này đang ngồi hơi nghiêng bên mép thuyền, hai tay cầm chiếc cần câu màu xanh đậm, đang câu cá.
Trong mấy ngày ở chung trên thuyền, Sở Vân đã có những hiểu biết tương đối về vị tiên sinh của Thiên Ca Thư Viện.
Tính tình của Bạch Mi Đan Sư rất ổn trọng, lãnh tĩnh, nghiêm túc, trong ngực có khí đại, là trụ cột vững chắc của Thiên Ca Thư Viện, là nhân vật dù núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không thay đổi sắc mặt.
Người như vậy, hỉ nộ không hiện ra mặt ngoài, tâm tư sâu không thể lường, nhưng kinh nghiệm ở chung của Sở Vân tương đối nhiều, xa xa không phải bạn cùng lứa 13 tuổi có thể so sánh được. Sau vài lần tiếp xúc, có thể cảm nhận được Bạch Mi Đan Sư đối với mình có đánh giá rất tốt.
- Học trò Sở Vân ra mắt đan sư!
Sở Vân hành lễ cách xa, biết đối phương sẽ không vô cớ chào hỏi với mình, chắc chắn có chuyện muốn nói. Vì vậy liền bước đến gần Bạch Mi Đan Sư.
Bạch Mi Đan Sư cũng quay đầu, ánh mắt chuyển hướng ra ngoài khơi không bờ bến.
Con tàu di chuyển, sóng biển dưới thân tàu cuồn cuộn, rẽ sóng lướt đi, từng hạt nước trắng xóa long lanh lóe sáng, không nhìn rõ cảnh tượng dưới nước.
Toàn bộ tinh thần của Bạch Mi Đan Sư đều tập trung vào cần câu, quên mất Sở Vân đang ở bên cạnh, chăm chú nhìn vào dây câu màu trắng, dường như đã tiến vào trạng thái vong cảnh vong ngã.
Sở Vân bước đến bên cạnh Bạch Mi Đan Sư, ánh mắt của hắn cũng theo đó dừng lại ở dây câu.
Trong chốc lát, hai người đều im lặng.
Sau khoảng một phút, Bạch Mi Đan Sư bỗng mở miệng:
- Mặc dù Túy Tuyết Đao rất tốt, nhưng tư chất có hạn, Thiên Hồ mới là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của ngươi. Điểm này, Sở Vân ngươi hiểu?
Thật là một lời kinh người!
Nghe một câu như thế, Sở Vân cảm thấy như một tia sét đánh ngang đầu, đột nhiên nổ vang trong đầu.
Thân phận của Thiên Hồ, cư nhiên đã bị Bạch Mi Đan Sư nhìn thấu?
"Làm sao bây giờ? Đối phương đang dò hỏi, hay là đã xác định trong lòng? Nên tiếp tục giấu diếm hay thẳng thừng nói ra hết?"
Trong lòng Sở Vân nhất thời có chút rối, lại có chút hoảng.
Thiên Hồ chính là yêu thú tuyệt phẩm, tồn tại như vậy, nếu bị người khác biết, toàn bộ Chư Tinh Quần Đảo sẽ náo động. Hoài bích kỳ tội, Thư gia đảo cũng không giữ được Thiên Hồ.
Ban đầu Sở Vân định giấu kín bí mật này, có thể giấu được đến khi nào thì đến đó. Người mang trọng bảo, nhất định phải khiêm tốn. Thế nhưng hắn vạn lần không ngờ đến, thân phận của Thiên Hồ lại bị nhìn thấu nhanh như vậy.
Đột nhiên nghe được câu nói của Bạch Mi Đan Sư với mình, trái tim Sở Vân gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, hô hấp trở nên dồn dập, ý niệm trong đầu vận chuyển cực nhanh nhưng rối bời như tơ vò.
- Đúng, học trò đang có dự định như vậy!
Hít sâu một hơi, trong lòng Sở Vân quyết đoán, theo trực giác, không tiếp tục che giấu, mà thản nhiên thừa nhận.
- Ha ha ha…
Bạch Mi Đan Sư không nhịn được khẽ cười một tiếng, quay đầu, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Vân có hàm ý tán thưởng không che giấu.
Cậu thiếu niên này, thực sự có ý vị a.
Hắn là nhân vật số hai của Thiên Ca Thư Viện, mỗi ngày đều nhìn thấy những tuấn kiệt tuổi trẻ ưu tú nhất trong toàn bộ Thiên Ca Thư Viện. Vô số ngày trôi qua, tầm nhìn càng lúc càng cao, thiên tài bình thường đã khó có thể vào được mắt của hắn.
Nhưng chính hắn cũng không thể không thừa nhận, Sở Vân trước mắt khiến hắn có cảm nhận rất không bình thường. Để hắn cảm thấy ưu tú, một loại ưu tú rất khác biệt.
Đầu tiên, là tư chất.
Tuổi 13, có thể khống chế Đại Yêu, chứng tỏ linh quang của bản thân tương đối dồi dào, tư chất ưu tú, trong đám bạn cùng tuổi không nhiều.
Thứ hai, là tính cách.
Dũng cảm, dũng cảm không biết sợ, dù đối mặt với đối thủ như Tàn Lang, dù biết chắc phần thua vẫn ra tay.
Dũng thì thôi, coi như dê con không sợ hổ, trong các thiếu niên tuổi trẻ nơi đây, vô tri không sợ, dũng khí chỉ là tính cách rất bình thường.
Nhưng Sở Vân không chỉ dũng khí, mà còn rất trầm ổn và nỗ lực. Các thiếu niên trên con tàu không ít, hầu lớn đều ồn ào, hoặc tranh cãi, hoặc tranh giành danh tiếng trên tàu. Khi cảm giác mới mẻ qua đi, thường cảm thấy buồn chán đờ đẫn, hoặc khó chịu mà vùi đầu ngủ.
Chỉ có một mình Sở Vân, thể xác và tinh thần bình tĩnh, không hề bị hoàn cảnh bên ngoài ảnh hưởng đến tâm trạng. Trong mấy ngày qua, hắn ở trên tàu hầu như không rời phòng, hấp thụ linh khí Túy Tuyết Đao, tiến hành tu luyện khổ hạnh.
Tính cách như vậy, thực sự khiến trước mắt Bạch Mi Đan Sửng sốt. Nếu không biết đáy lòng Sở Vân, hắn còn tưởng là một lão quái đã lâu không xuất thế nào đó, giả dạng làm thanh niên, chơi trò ẩn dật.
Vừa rồi, Bạch Mi Đan Sư không nhịn được thử một chút, hắn cố tình không thèm nhìn Sở Vân, chuyên chú vào câu cá. Không ngờ, Sở Vân vẫn không vội không nóng, đứng yên một bên, tính cách như vậy, khiến Bạch Mi Đan Sư tán thưởng.