69. Chương 69: Cảm tình của Bạch Mi Đan Sư (Hạ)

Chí Tôn

Chương 69: Cảm tình của Bạch Mi Đan Sư (Hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếp theo là vấn đề tiềm lực.
Yêu thú tinh anh Thiên Hồ đích thực là tiềm lực phi thường. Một khi nó trưởng thành, cộng thêm tính cách của Sở Vân như vậy, tương lai chắc chắn sẽ không thể tầm thường.
Không sai, Bạch Mi Đan Sư đã nhận ra được thân phận thật sự của Thiên Hồ. Ngay từ lần gặp đầu tiên, ông đã có chút nghi ngờ. Nguyên nhân của "hỏa hồ biến dị" này có thể lừa gạt được một số người, nhưng không thể lừa gạt được Bạch Mi Đan Sư với vốn kiến thức uyên thâm của mình.
Đặc biệt sau vài lần quan sát thầm lặng, ông càng xác định được suy đoán của mình.
Ông cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Lúc đầu, Bạch Mi Đan Sư thật sự nghĩ rằng Sở Vân không hề biết thân phận thật sự của Thiên Hồ. Nhưng sau thời gian tiếp xúc, khi hiểu được tính cách của Sở Vân, ông mới nhận ra, nhất định là Sở Vân đã biết từ lâu, chỉ là vì bảo vệ bản thân nên mới lấy cớ này để che giấu mà thôi.
Nếu như đổi thành một thiếu niên tầm thường gặp được loại chuyện tốt này, e rằng trước tiên sẽ hô hoán gây sự chú ý. So sánh với họ, tính cách của Sở Vân càng trầm tĩnh, vừa có dũng cảm lại có mưu trí.
Cuối cùng là đức hạnh.
Để cứu nghĩa phụ, ngay cả an nguy của bản thân cũng không màng. Đối mặt với địch nhân mạnh gấp mấy chục lần, trong trận chiến không có chút lợi thế, cam lòng từ bỏ tương lai tươi sáng, xúc động chịu chết.
Lúc ấy, ngay cả vợ con, thân sinh cũng buông tha…
Đây đích thực là hiếu nghĩa!
Đức hạnh không liên quan tới tài năng. Có những người không đức nhưng tài giỏi, cũng có những người đức nhưng không mấy tài giỏi. Thế nhưng người có đức hạnh luôn khiến người khác có thiện cảm.
Một người trung hiếu như thế, dù không có tài hoa, cũng sẽ khiến người khác yêu mến.
Dù có phạm phải sai lầm, nhưng khi biết người phạm tội chính là người hiếu tử vĩ đại nhất, nhiều người tức giận cũng sẽ giảm đi. "Trảm thiện hiếu đứng đầu, người hiếu kính, dù xấu cũng không xấu tới đâu."
Đây là người tâm.
Tư chất, tâm tính, tiềm lực, đức hạnh – bốn yếu tố tốt của thiếu niên, chỉ cần không chết yểu, tương lai chắc chắn sẽ vô cùng tươi sáng.
Đây gần như là chuyện tình ván đóng thuyền.
Bạch Mi Đan Sư có kinh nghiệm đối nhân xử thế phong phú, đối với tương lai của Sở Vân vô cùng kỳ vọng. Sau lưng càng thêm quan tâm, đức tài như vậy, sau khi trưởng thành, tương lai tất sẽ phát quang huy hoàng, đây mới là điều khiến người ta mong chờ nhất.
Ông có tấm lòng rộng rãi, đối với yêu thú tinh anh của Sở Vân chỉ có kỳ vọng, không hề có chút đố kỵ hay tham lam, hoàn toàn là sự kỳ vọng của trưởng bối đối với hậu bối.
Trong sự kỳ vọng ấy, ông muốn Sở Vân bớt đi những con đường vòng vèo, bởi vậy muốn nhắc nhở Sở Vân một chút, nói cho cậu biết không nên ham muốn sức mạnh của Túy Tuyết Đao mang lại, mà nên tập trung vào Thiên Hồ.
Câu trả lời của Sở Vân càng khiến ông hài lòng hơn.
Cậu không hề giấu giếm, thản nhiên thừa nhận, phần nào đó đã gián tiếp thể hiện sự tín nhiệm của mình. Hơn nữa, chính cậu cũng nhận thức được điều này.
"Tư duy lãnh tĩnh, khách quan, không tự tin mù quáng."
Trong lòng, Bạch Mi Đan Sư lại thêm một lời khen tốt cho Sở Vân.
Lúc đầu, ông định nhắc nhở Sở Vân chuyện này, nhưng hiện tại, sự thỏa mãn và vui sướng trong lòng khiến ông không khỏi thở dài:
- Ngươi đã đến thư viện rồi, cũng nên chú ý tới quan hệ với người khác. Lúc này ngươi từ chối lời cầu hôn của gia tộc Trữ trước mặt mọi người, tin tức truyền ra ngoài. Tiểu nha đầu Trữ Y Y vốn có tính cách cao ngạo, đương nhiên sẽ bất mãn với ngươi. Trong thư viện, nàng có không ít người theo đuổi, hiện tại chắc chắn sẽ mài gươm chờ ngươi đó.
Giọng nói của ông rất nghiêm túc, biểu cảm nghiêm nghị.
Tuy nhiên, Sở Vân nghe vào lòng lại có chút cảm động. Rõ ràng ông đang quan tâm mình, thái độ của một trưởng bối vô cùng tốt, khiến nỗi lo lắng về thân phận Thiên Hồ bị lộ trong lòng giảm đi hơn nửa.
- Chỉ là chút phiền toái nhỏ mà thôi. Thiên Ca Thư Viện từ trước tới nay luôn lấy công chính nổi danh, giáo dục rất tốt. Không chỉ tiếp nhận đệ tử nhà giàu có, đại gia tộc, mà còn tiếp nhận cả những đệ tử bình dân. Đối với Trữ Y Y, học sinh không cần phải lo lắng, có Đan Sư làm chủ, còn sợ gì?
Sở Vân mỉm cười nói.
- Cậu này, nhìn bề ngoài có vẻ thẳng thắn, kỳ thực rất khôn khéo!
Bạch Mi Đan Sư liếc mắt nhìn Sở Vân, không khỏi cười mắng một tiếng. Bỗng nhiên, vẻ nghiêm nghị trên mặt ông trở lại, nói cứng nhắc:
- Nguyên nhân chính là bởi vì Thiên Ca Thư Viện lấy công chính nổi danh, bởi vậy ta sẽ không giúp ngươi. Ngươi không nên xem nhẹ sức mạnh này, nếu xử lý không tốt, cuộc sống của ngươi tại thư viện chắc chắn sẽ không vui vẻ gì. Biết Học Lý Hội không? Đây là tổ chức học sinh, giúp thư viện quản lý học sinh. Trữ Y Y có mặt trong đó, nắm giữ thực quyền nhất định. Lời ta vừa nói, ngươi tự giải quyết cho tốt.
- Học Lý Hội…
Ánh mắt Sở Vân hơi ngưng đọng, đầu lông mày nhíu lại, xem ra phiền phức có lẽ vượt quá dự tính của cậu.
Cậu lại thỉnh giáo Bạch Mi Đan Sư, nhưng ông chỉ lắc đầu:
- Ta chỉ có thể nói đến đây. Thiên Ca Thư Viện lấy công chính làm đầu, tiết lộ cho ngươi nhiều chuyện vừa rồi đã là giới hạn của ta, ngươi đừng làm ồn ào quá.
Sở Vân gật đầu đơn giản, tròng mắt đảo qua, chuyển chiến lược:
- Đan Sư, học sinh thấy người câu cá, dường như khác thường, có thể dạy học sinh không?
Bạch Mi Đan Sư nhấc cần câu lên:
- Ngươi có thể nhìn ra được?
Sở Vân ngượng ngùng cười, nói thẳng:
- Chính vì không nhìn ra được mới thỉnh giáo Đan Sư.
Đan Sư tức giận tái mặt:
- Ngươi là muốn mượn việc câu cá để dụ ta nói chuyện phải không? Loại trò nhỏ này tốt nhất không nên dùng trước mặt ta!
Dù miệng nói như vậy, nhưng trong lòng ông rất vui vẻ. Ông biết tính cách của Sở Vân trầm tĩnh, nhưng không phải cố cấm, hiểu được biến hóa.
Sở Vân đã hiểu phần nào tính cách của Bạch Mi Đan Sư, lúc này nhìn sắc mặt ông trầm xuống, nhưng trong mắt rõ ràng không hề có chút ghét bỏ.
Trong lòng cậu mỉm cười:
- Bạch Mi Đan Sư này, thái độ làm người nghiêm túc công chính, thoạt nhìn không gần gũi. Kỳ thực rất có lòng dạ, tình cảm nội liễm mà thôi. Nếu như kiếp trước, lúc 13 tuổi ta gặp ông, e rằng đã bị biểu cảm nghiêm nghị này hù dọa đến phát sợ rồi.
Lúc này, Sở Vân chơi trò siết chặt, lại thỉnh giáo Bạch Mi Đan Sư.
Bạch Mi Đan Sư bất đắc dĩ:
- Được rồi, ngươi đã kiên trì như vậy. Tiết lộ cho ngươi một chút cũng không sao. Không phải câu cá bình thường, mà là yêu thú Bảo Thạch Hải Đồn (cá heo).