Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 100: Vị này chính là Thái tôn Điện hạ…!
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dường như Hứa Thừa Ninh là người có tính cách ôn hòa từ bản chất, từ nhỏ sức khỏe ông đã yếu ớt, lớn lên với những thang thuốc đắng nên lúc nào cũng mang dáng vẻ ốm yếu, bệnh tật. Vì vậy, ông không tranh giành, sau khi kết hôn liền rời Kinh thành.
Số lần Hứa Quân Hách gặp ông ta cũng chẳng mấy khi, chỉ những khi Hứa Thừa Ninh về Kinh dự yến tiệc đầu năm, hai chú cháu mới có dịp gặp mặt.
Hứa Thừa Ninh mở thư viện tại Giang Nam, cưu mang nhiều trẻ mồ côi không nơi nương tựa, nhờ vậy, Giang Nam từng một thời liên tục sản sinh Trạng nguyên, đóng góp hiền tài cho đất nước.
Chính vì vậy, từ triều đình đến dân gian đều lưu truyền câu nói rằng: “Quân vương được nhị Hiền, Đại Yến ắt bình an”, trong đó “nhị Hiền” chỉ là Hiền tướng Tôn Tề Tranh và Hiền Vương Hứa Thừa Ninh.
Những năm đầu khi các vị Hoàng thúc tranh đấu gay gắt, Hứa Quân Hách cũng từng gặp không ít khổ sở. Có lần đi săn, con ngựa hắn cưỡi bị người giở trò, giữa đường trở nên điên loạn, hất hắn ngã xuống đất gãy chân ngay tại chỗ. Vì chuyện này, Hứa Thừa Ninh đã xô xát với Tam Hoàng tử, đúng lúc Tam Hoàng tử đang say rượu, không phân biệt nặng nhẹ, đã ra tay đánh Hứa Thừa Ninh một trận đến chảy máu đầu, khiến ông rơi vào cảnh thập tử nhất sinh.
Hứa Quân Hách chống gậy đến thăm, nhìn thấy Hứa Thừa Ninh băng bó kín đầu, chỉ để lộ đôi mắt, nằm thoi thóp trên giường, yếu ớt nhưng vẫn mỉm cười với hắn: “Lương Học đừng sợ, sẽ không ai làm hại con nữa.”
Sau này điều tra ra đúng là Tam Hoàng tử giở trò với ngựa của hắn, Hoàng Đế nổi trận lôi đình, giam cầm Tam Hoàng tử ở Cô Sơn đến nay đã bảy năm.
Về sau Hứa Quân Hách cũng không ít lần bị ám hại, đôi lúc hắn cũng từng nghi ngờ rằng chuyện Tam Hoàng tử say rượu đánh Hứa Thừa Ninh ngày đó có uẩn khúc, nhưng hắn vẫn luôn tin tưởng Hứa Thừa Ninh.
Tuy nhiên, niềm tin ấy kể từ sau khi đến Linh Châu đã dần tan vỡ.
Dẫu vậy, kết cục này cũng không ngoài dự đoán.
Bầu trời xanh thẳm, từng cụm mây trắng trôi lững lờ như những cụm bông khiến nền trời càng thêm trong trẻo.
Trì Tiện đứng giữa sân cụp mắt nhìn những bóng râm sắc nét trên mặt đất. Vào lúc mặt trời chuyển động, bóng râm cũng thay đổi hình dạng, nhưng rõ ràng, cúi đầu ngắm bóng là một việc vô cùng nhàm chán.
Hắn chỉ nhìn vào những nơi được ánh mặt trời chiếu rọi rực rỡ. Khi ánh nắng quá chói chang, nhìn thẳng vào mặt trời sẽ làm tổn thương mắt, chỉ khi cúi xuống nhìn mặt đất mới có thể chiêm ngưỡng ánh dương lộng lẫy mà không làm hại mắt.
“Trì Tiện.”
Trong phòng, tiếng gọi yếu ớt vang lên, hắn quay đầu, đẩy cửa bước vào, cung kính đáp: “Thuộc hạ có mặt.”
“Vào đi.” Hứa Thừa Ninh vừa thay thuốc xong, cả căn phòng nồng nặc mùi dược thảo khó chịu. Vết thương sau lưng ông ta rất nặng, không thể dựa vào bất cứ thứ gì, chỉ đành nằm sấp trên chiếc giường đệm mềm mại. Ông ta liếc nhìn Trì Tiện một cái, hỏi: “Ngươi vừa trở về à? Ra ngoài làm gì vậy?”
“Thuộc hạ dẫn người đến tìm kiếm quanh núi, xem có thể tìm thấy tung tích Hoàng thái tôn hay không.” Trì Tiện quỳ một gối đáp lời.
“Dưới vực không có thi thể, vậy thì chắc chắn hắn vẫn còn sống.” Hứa Thừa Ninh nói: “Nhưng những món đồ của Đỗ gia không nằm trong tay hắn, trước mắt, tìm được con nha đầu họ Kỷ kia mới là quan trọng nhất. Vẫn chưa thấy tăm hơi gì sao?”
“Nhà họ Kỷ đã bị bỏ hoang, Liên Y Lâu trước đây có liên quan đến Kỷ Vân Hành cũng đã đóng cửa từ lâu, bà chủ tửu lâu cũng bặt vô âm tín.”
“Còn người tên Thiệu Sinh kia thì sao? Cũng không tìm thấy sao?”
Trì Tiện đáp: “Tên đó đi theo cao nhân bên cạnh Hoàng thái tôn ẩn náu rất kỹ càng, hai nhóm người được phái đi lần theo dấu vết đều đã bị giết sạch.”
“Không một chút tiến triển nào.” Hứa Thừa Ninh nhắm mắt lại che giấu cảm xúc trong đáy mắt, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ vẻ âm hiểm: “Rõ ràng mọi thứ đã bày ra ngay trước mắt, vậy mà vẫn không lấy được. Toàn là lũ vô dụng!”
Trì Tiện cúi đầu không đáp. Hắn ít nói, không như những nô tài khác khéo léo nói lời hay để được chủ nhân yêu quý, càng sẽ không nghĩ cách nịnh bợ lấy lòng. Hắn luôn trầm mặc nhưng lại là một lưỡi dao cực kỳ sắc bén, là tâm huyết mà Hứa Thừa Ninh và Tôn tướng đã dày công bồi dưỡng nhiều năm.
Sự trung thành của Trì Tiện vượt xa hàng nghìn hàng vạn lời ngon tiếng ngọt nào khác.
Hứa Thừa Ninh hỏi: “Tính ra thì tháng này cũng sắp đến rồi phải không?”
Trì Tiện đáp: “Còn vài ngày nữa.”
Hứa Thừa Ninh sờ tay xuống dưới gối mềm, lấy ra một lọ sứ trắng nhỏ: “Tiểu Trì, ta chưa từng xem ngươi là nô tài. Ngày sau đại nghiệp của ta thành, ngươi chính là người kế thừa do chính tay ta bồi dưỡng. Chỉ có lòng trung thành của ngươi mới khiến ta yên tâm, ngươi nhất định sẽ không phản bội ta, đúng không?”
Trì Tiện đáp: “Đời này thuộc hạ chỉ trung thành với một chủ.”
Hứa Thừa Ninh đưa lọ sứ cho hắn ta, ngáp một cái, rồi nói: “Thời gian cấp bách, phải mau chóng tìm được người, tổn thất bao nhiêu cũng không thành vấn đề, chỉ cần lấy được đồ là được.”
Trì Tiện cúi đầu nhận lệnh, đứng dậy rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, hắn mới phát hiện bầu trời xanh trong vừa nãy đã bị mây đen bao phủ, tựa như một trận mưa gió lớn sắp ập xuống Linh Châu.
Cuộc tìm kiếm đầu tiên dù diễn ra bất ngờ, nhưng nhờ tín hiệu từ mũi tên báo trước, Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành cũng xem như thoát nạn trong gang tấc. Song, vì Hứa Quân Hách leo lên leo xuống hầm ngầm đã vô tình làm rách vết thương cũ, phải nằm trên giường tĩnh dưỡng thêm hai ngày.
May mà cơ thể hắn hồi phục nhanh, chỉ vài ngày đã có thể đi lại bình thường, sau đó còn muốn tự mình cắt chỉ, hắn cầm một cây kéo đẫm máu chĩa thẳng vào bụng mình, tự cắt từng mũi chỉ khâu vết thương. Kỷ Vân Hành thấy vậy hoảng hồn suýt ngất, nàng vội lao đến vừa khóc lóc vừa giằng lấy kéo khỏi tay hắn, miệng không ngừng khẩn cầu hắn đừng làm chuyện dại dột.
Hứa Quân Hách còn vì chuyện này cười nhạo nàng rất lâu.
Trong thời gian Hứa Quân Hách dưỡng thương lại có thêm hai lần bị lục soát, nhưng cả hai lần Hứa Quân Hách đều phát hiện từ trước nên đối phó dễ dàng. Dù hắn và Kỷ Vân Hành sống tại nơi này nhưng không để lại quá nhiều dấu vết, giống như luôn chuẩn bị sẵn sàng để che giấu mọi dấu vết về sự hiện diện của họ.
Chưa đầy nửa tháng, Hứa Quân Hách đã hồi phục gần như hoàn toàn, hắn thường theo Chu Ngạn lên núi săn bắn, đồng thời thăm dò tình hình.
Hứa Quân Hách hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, thế nên hắn không biết Thiệu Sinh và Tiết Cửu bây giờ đang ở đâu, thậm chí không rõ họ còn sống hay đã chết. Trong lòng Kỷ Vân Hành tuy lo lắng cho họ, nhưng không biểu hiện ra ngoài. Thỉnh thoảng những đêm không ngủ được, nàng lại trằn trọc trở mình, suy nghĩ rồi khẽ thở dài. Hứa Quân Hách nghe thấy đã kéo nàng vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu nàng, ép nàng phải ngủ.
Trong lúc Kỷ Vân Hành lật xem những chứng cứ đã lấy được, nàng mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không thể kết thúc đơn giản như vậy được.
Thế nhưng Hứa Quân Hách lại tỏ vẻ như chẳng màng đến mọi việc, cứ sống nhàn nhã trên núi, thỉnh thoảng hắn lại bắt về mấy con vật nhỏ như thỏ hay gà rừng để nuôi chơi, vài ngày sau lại đem giết làm thịt hoặc thả đi.
Kỷ Vân Hành nhàn rỗi thì đi xem Thịnh Đồng dệt vải, hoặc theo Hứa Quân Hách dạo chơi trong rừng núi, cuộc sống tựa như hoàn toàn tự do tự tại.
Hứa Quân Hách nằm trên bãi cỏ, chân vắt lên, đong đưa, ánh nắng vàng rực trải khắp thảm cỏ xanh mướt, hắn nhắm mắt lại, như đã ngủ.
Kỷ Vân Hành ngồi bên cạnh, hai tay chống ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, chăm chú ngắm những đám mây lững lờ trôi. Mái tóc dài đen nhánh buông xuống đất, lòa xòa bên tai Hứa Quân Hách.
Nàng thầm nghĩ: Cuộc sống như thế này cũng thật hay ho, không có tranh đấu quyền lực, không có ân oán huyết hải thâm thù, mỗi làn gió nơi đây đều tự do quá đỗi!
Nàng quay sang cúi người ghé sát bên cạnh hắn, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Lương Học, ngài cũng nghĩ như vậy, đúng không?”
Hứa Quân Hách không mở mắt, lờ đờ đáp: “Ừm.”
Kỷ Vân Hành bĩu môi: “Nhưng ta còn chưa nói là nghĩ gì mà.”
Hứa Quân Hách nói: “Bất kể nàng nghĩ gì, ta cũng tán thành.”
Câu nói này khiến Kỷ Vân Hành hài lòng, bật cười khúc khích. Nàng bắt chước hắn nằm xuống bãi cỏ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, cuối cùng lại được Hứa Quân Hách bế về.
Đến cuối tháng năm, việc lục soát đột nhiên trở nên thường xuyên và nghiêm ngặt hơn. Mỗi một toán người đến sườn núi mỗi lần đều khác nhau, lục lọi kỹ lưỡng từ trong ra ngoài, không bỏ sót bất cứ dấu vết nào.
Các thôn làng dưới chân núi cũng bị liên lụy, nghe nói có người tỏ ý phản đối, ngăn cản không cho vào nhà, đã lập tức bị giết tại chỗ. Dân làng kêu gọi báo quan, nhưng đơn kiện gửi đi chẳng có hồi âm.
Bên trên lấy cớ dân làng gây rối nên bắt giữ vài người, khiến người dân không dám phản kháng, đành để mặc cho bọn họ lục soát nhà mình hết lần này đến lần khác.
Kỷ Vân Hành cũng cảm nhận được sự bất thường. Nhất là vào những ngày cuối tháng năm, hầu như ngày nào cũng có người lên núi, đám thị vệ được bố trí canh gác khắp nơi như thể muốn lật tung cả ngọn núi.
Có điều, kể từ khi Hứa Quân Hách hồi phục, việc lẩn trốn trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Thậm chí hắn còn cùng Chu Ngạn cải tạo cửa vào hầm ngầm, đứng ở bên trên quan sát hoàn toàn không thể nhận ra phía dưới có hầm. Mà những người do Hứa Thừa Ninh phái tới tuy hung dữ nhưng không tùy tiện giết người bừa bãi. Thịnh Đồng và Chu Ngạn mỗi lần như vậy đều phối hợp để kiểm tra, thành ra cũng không xảy ra chuyện gì.
Đến đầu tháng sáu, cuối cùng Kỷ Vân Hành cũng biết lý do khiến bọn chúng ráo riết đến vậy.
Bởi vì lúc Chu Ngạn vào thành bán thú săn đã mang về một tin tức quan trọng: Hoàng Đế đã đến Linh Châu!
Kỷ Vân Hành bàng hoàng quay sang nhìn Hứa Quân Hách nhưng lại thấy hắn vẫn thản nhiên bưng bát cơm ăn từ tốn, trên mặt không chút ngạc nhiên nào, như thể đã biết từ lâu.
“Ngài đã biết Hoàng thượng sẽ đến Linh Châu sao?” Kỷ Vân Hành đặt đũa xuống, ghé lại hỏi.
Kể từ khi Hứa Quân Hách gặp tai nạn đến giờ vẫn luôn ở trên núi, Kỷ Vân Hành chắc chắn hắn không liên lạc với bất kỳ ai, thậm chí cả hai tùy tùng thân cận là Trình Du hay Tuân Ngôn hắn còn chẳng rõ sống chết. Vậy nên, việc hắn biết Hoàng thượng đến Linh Châu hẳn đã được dự đoán từ trước, có thể còn sớm hơn cả kế hoạch của hắn.
Những người khác trong bàn ăn đều im lặng, không dám bàn chuyện Hoàng gia, chỉ âm thầm lắng nghe.
Hứa Quân Hách nói: “Chẳng phải năm ngoái Bệ hạ cũng đã đến đó sao?”
Kỷ Vân Hành lúc này mới sực nhớ ra rằng, khoảng tháng sáu năm ngoái Hoàng Đế cũng từng đến Linh Châu tránh nóng, ngài ấy còn dẫn theo một đoàn cận thần và cả Hứa Quân Hách. Nàng xúc hai thìa cơm bỏ vào miệng rồi ngừng lại, trầm tư, lúc này nhận ra rằng Hứa Quân Hách không phải mặc kệ mọi việc không quan tâm, mà là hắn đang đợi.
Đợi thời cơ này đến.
Hoàng Đế đã đến Linh Châu, đồng nghĩa với việc chỗ dựa lớn nhất của Hứa Quân Hách đã tới. Trước đây, những kẻ dám mưu hại Hứa Quân Hách ngay dưới mắt Hoàng Đế đều không có kết cục tốt đẹp. Dẫu Hứa Thừa Ninh có gấp gáp đến mấy cũng không dám động vào hắn trước mặt Hoàng Đế. Đó cũng là lý do mà những ngày cuối tháng năm ông ta mới vội vã sai người tìm kiếm Hứa Quân Hách đến vậy.
Kỷ Vân Hành bất giác nhận ra rằng, có lẽ đã đến lúc hai người có thể quay về.
Đúng như dự đoán, sau khi ăn cơm trưa xong, Hứa Quân Hách mượn Chu Ngạn một bộ quần áo sạch sẽ, mượn thêm vài lạng bạc làm lộ phí và cả chiếc xe bò của nhà họ. Sau đó, hắn nói lời từ biệt với đôi vợ chồng trẻ, hứa hẹn sau này sẽ báo đáp hậu hĩnh cho họ. Kỷ Vân Hành cũng bịn rịn chia tay với vợ chồng Thịnh Đồng rồi cùng Hứa Quân Hách lên đường.
Từ ngọn núi này đến thành Linh Châu vốn chỉ mất gần hai canh giờ đường, nhưng xe bò không nhanh bằng xe ngựa, hai người lắc lư trên đường suốt nửa ngày trời.
Hứa Quân Hách dùng một tấm vải quấn kín đầu và mặt Kỷ Vân Hành, chỉ để lộ đôi mắt. Hắn cũng che kín mũi miệng của mình, dù kiểu ngụy trang này khá vụng về, chẳng khác nào trò mèo che mắt.
Tuyến đường núi đã được cấm quân Hoàng thất tiếp quản, các trạm gác đặt dày đặc hai bên đường. Nếu không phải Hứa Quân Hách thấy bọn họ không có ngựa, hắn đã tự khai thân phận, cướp một con ngựa để chở Kỷ Vân Hành về thành từ lâu rồi.
Con bò già chạy trên đường lúc đi lúc nghỉ, có khi Hứa Quân Hách thúc giục mà nó không chịu nhúc nhích, hắn lại tức giận đá mạnh vào mông nó, nhưng con bò quá to, bốn chân đứng vững như núi, cú đá của hắn chẳng khác nào gãi ngứa cho nó. Kỷ Vân Hành cũng sợ hắn làm rách vết thương nên đành khuyên nhủ vài câu, cả hai cứ chậm rì rì tiến vào thành.
Đi theo đường núi, hai người sẽ tiến vào từ cổng Tây thành của Linh Châu. Nơi đây đông đúc hỗn tạp, ngày thường canh gác khá lỏng lẻo, nhưng hiện tại Hoàng Đế đã đến Linh Châu nên các lớp canh gác ngoài cổng thành càng thêm nghiêm ngặt.
Xe bò của Hứa Quân Hách chưa kịp đến cổng đã bị mấy người tiến đến chặn lại.
Kỷ Vân Hành duỗi cổ nhìn ra ngoài, liền thấy gương mặt lạnh lùng của Trì Tiện, hắn dẫn theo vài người đứng chắn trước mặt con bò, nàng vội rụt đầu lại.
“Chó ngoan không cản đường, tránh ra!” Hứa Quân Hách vung roi trong tay, lớn tiếng quát.
Trì Tiện vẫn bình thản khuỵu một gối quỳ xuống đất, cung kính nói: “Thái tôn Điện hạ, Vương gia đã đợi ngài lâu rồi.”
Hứa Quân Hách cong mắt cười nói: “Đương nhiên ta sẽ đến thăm hỏi Hoàng thúc.”
Nói rồi, hắn đánh xe bò ngang nhiên đi tiếp về phía trước, đám người Trì Tiện chỉ đành đứng dậy tránh đường.
Đợi đến khi xe bò chạy đến cổng thành, lính canh lập tức tiến lên ngăn lại, quát lớn: “Xuống xe! Xuống xe! Tất cả những ai vào thành đều phải tiếp nhận lục soát!”
Hứa Quân Hách kéo tấm vải trên mặt xuống, giả vờ giận dữ: “Mở to mắt chó của ngươi ra nhìn cho rõ, ngay cả ta cũng dám cản sao?”
Hắn nói rất lớn, lúc này người vào thành lại đông, tiếng la hét ồn ào khiến mọi người đang chen chúc tại cổng thành đều quay lại nhìn.
Tên lính canh kia chưa từng gặp qua Hứa Quân Hách, chỉ thấy người trước mặt mặc áo vải thô, ngồi trên xe bò, từ trên xuống dưới không có chút dáng vẻ quyền quý nào, ngoại trừ khuôn mặt đẹp đẽ.
Nhưng thân phận cao thấp đâu phải dựa vào diện mạo, lính canh liền mắng: “Loại người như ngươi ta gặp nhiều rồi, cho dù ngươi có là thiên vương lão tử hay là nhân vật nào lợi hại hơn thế thì cũng phải thông qua lục soát mới được vào! Hiện nay Hoàng thượng đã đến Linh Châu, không được phép xảy ra sơ suất nào! Ngươi còn dám chống lại Hoàng lệnh hay sao?”
Hứa Quân Hách cau mày không nói, dường như cảm thấy tự khai thân phận vào lúc này là chuyện rất mất mặt đối với hắn.
Kỷ Vân Hành nhìn tên lính canh vẫn còn đang mắng mỏ hùng hổ, lại nhìn sang gương mặt khó chịu của Hứa Quân Hách, thế là nàng chủ động vào vai một tiểu tùy tùng, cố ý kéo dài giọng nói thật to: “Vị này chính là Thái tôn Điện hạ…!”