79. Chương 79

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Vân Hành đã bỏ chạy.
Suốt gần hai mươi năm qua, Kỷ Vân Hành luôn nghe người khác kể về chuyện tình ái giữa nam nữ, nhưng nàng lại hiểu biết rất ít về những chuyện như thế này. Đây là lần đầu tiên nàng “bị” người khác ôm vào lòng và hôn.
Nàng cảm thấy đầu óc mình như đang bốc cháy, trái tim đập loạn xạ, như một cỗ máy hỏng hóc đang điên cuồng va đập trong lồng ngực. Đôi môi nàng nóng rực, cảm giác chạm khẽ ban nãy vẫn còn vương vấn, đọng lại mãi không tan.
Lúc Kỷ Vân Hành đứng dậy, chân tay nàng đều bủn rủn, nhưng nàng thực sự không dám nán lại, cũng chẳng thể thốt nên lời trách cứ nào với Hứa Quân Hách, chỉ biết quay đầu bỏ chạy.
Nàng còn sợ Hứa Quân Hách sẽ đuổi theo nên vừa lao ra khỏi phủ đệ, nàng đã gọi lính gác ở cửa chuẩn bị xe ngựa cho mình.
Trên đường về nhà, tâm trạng nàng vẫn chưa thể bình tĩnh lại, lòng hoang mang, cảm giác như mình vừa làm chuyện gì sai trái.
Tô Y thấy nàng về muộn bèn đến hỏi han vài câu, nhưng nàng không dám ra ngoài gặp ai bèn trốn vào trong chăn, bọc kín người lại, giả vờ buồn ngủ để tránh mặt.
Nhưng không biết có phải do tác động tâm lý hay không mà nàng cứ cảm thấy đôi môi mình như bị ai đó ngậm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve giữa răng môi. Xúc cảm còn sót lại này khiến nàng trằn trọc mãi không sao ngủ được, thức trắng đến sáng.
Trong những ngày sau đó, Kỷ Vân Hành ít khi ở nhà, vừa rạng sáng đã vội vã ra ngoài, đến tối mịt mới quay về.
Hứa Quân Hách đã đến khu nhà nhỏ tìm nàng vài lần. Đến lần thứ tư hỏi về tung tích nàng, nhận được câu trả lời từ Lục Cúc là không hay biết gì, hắn mới nhận ra rằng Kỷ Vân Hành đang cố tình tránh mặt hắn.
Hứa Quân Hách lập tức sa sầm nét mặt, siết chặt nắm tay ngồi trong phòng ngủ của nàng, nói rằng muốn đợi nàng về.
Cứ đợi như thế suốt ba giờ đồng hồ, trời đã tối đen nhưng vẫn không thấy bóng dáng Kỷ Vân Hành đâu.
Hắn nổi giận, trước khi đi còn đá lật bát ăn của chó con Học Học rồi tức tối rời đi.
Kỷ Vân Hành nhận được tin Hứa Quân Hách đang đợi ở khu nhà nhỏ thì hoảng sợ không dám về nhà, đành phải ngủ lại một đêm ở Liên Y Lâu.
Liên tiếp mấy ngày sau đó nàng đều ở lại Liên Y Lâu không dám về nhà, cho đến khi nghe tin Hứa Quân Hách không còn đến khu nhà nhỏ tìm nàng nữa, có lẽ vì đã bận rộn trở lại, nàng mới rụt rè quay về khu nhà nhỏ.
Khi phát hiện bát ăn của chó con đã được thay mới, hơn nữa cái bát mới còn được khảm vàng, nàng ngạc nhiên hỏi Lục Cúc nguyên do.
Lục Cúc thành thật đáp: “Mấy hôm nay Thái tôn Điện hạ liên tục đến tìm Đại cô nương nhưng không gặp được. Lần nào trước khi đi, ngài ấy cũng đá vào bát cơm của Học Học. Ngài ấy dùng sức quá mạnh, chỉ một cú đá đã khiến cái bát vỡ tan tành. Cứ cách một ngày, lại có người mang bát mới tới, đây đã là cái thứ tư rồi đó.”
Kỷ Vân Hành thốt lên “À” một tiếng, trên mặt thoáng hiện vẻ lo âu.
Nàng thấy hơi lo, không biết lần tới gặp mặt, liệu Hứa Quân Hách có đá bay nàng như đá bát ăn của Học Học hay không.
Nhưng Kỷ Vân Hành nghĩ kỹ lại, cảm thấy mình chẳng làm sai điều gì cả. Hứa Quân Hách không có lý do gì để nổi giận hay động thủ với nàng.
Là một người dân Đại Yến tuân thủ pháp luật, giữ đúng lời hứa và luôn sống đúng mực, Kỷ Vân Hành cảm thấy mình đã làm tròn bổn phận, Hứa Quân Hách mới là người đáng bị pháp luật Kinh thành trừng trị.
Việc Kỷ Vân Hành lén lút tránh mặt hắn đã kéo dài hơn nửa tháng, mãi cho đến cuối tháng hai, nàng mới dám lơi lỏng cảnh giác một chút.
Ngày hôm đó, nàng đang giúp việc ở Liên Y Lâu. Bởi vì trong lầu có món ăn mới, nàng viết một tấm bảng để treo bên ngoài, đặt ở vị trí dễ thấy nhằm thu hút khách.
Sau khi đặt bảng xong, nàng chợt thấy dưới tán cây bên cạnh có lác đác vài người đang ngồi.
Khu vực quanh Liên Y Lâu lúc nào cũng náo nhiệt, thêm vào thời tiết cuối tháng hai đã dần ấm lên, nhiều người lớn tuổi khi rảnh rỗi thường tụ tập dưới tán cây để trò chuyện hoặc chơi cờ.
Kỷ Vân Hành biết chơi cờ tướng, nhiều khi thấy người ta bày bàn cờ bên đường, nàng sẽ ghé lại xem một lúc.
Hiện tại không có việc gì khác phải làm, nàng bèn đi tới xem thử, lúc nhìn vào ván cờ nàng thấy trên bàn cờ còn lại rất ít quân, thế cờ đang rơi vào giai đoạn giao tranh kịch liệt.
Mấy ông lão đứng vây xem bên cạnh đương nhiên cũng không hiểu gì về câu nói “Quân tử xem cờ không nói”, thế nên khi đối diện với trận chiến kịch liệt thế này, ai nấy đều lớn tiếng góp lời.
Kỷ Vân Hành đứng một bên xem một lát cũng bày tỏ ý kiến của mình: “Nên đưa Pháo sang ăn Xe của đối phương.”
Có lẽ vì giữa tiếng la hét ồn ào của mấy lão già, giọng nói trong trẻo của thiếu nữ lại càng nổi bật. Người chơi cờ lập tức ngẩng đầu nhìn nàng: “Nhưng nếu chơi như vậy, Pháo của ta cũng sẽ bị ăn mất chứ.”
Lúc này Kỷ Vân Hành mới cúi đầu nhìn người nọ, phát hiện người chơi cờ không phải là ông lão quen mặt thường thấy, mà là một người đàn ông trung niên, khoảng chừng ba bốn mươi tuổi.
Ông ta mặc áo bào màu tím, tóc dài vấn lại bằng trâm gỗ, dung mạo thanh tú nhưng sắc mặt hơi nhợt nhạt, đôi môi không mấy hồng hào khiến ông ta trông có vẻ bệnh tật. Thêm vào đó là sống lưng hơi cong. Kỷ Vân Hành thường xuyên lui tới y quán nên chỉ nhìn thoáng qua cũng đoán được người này mắc bệnh đã lâu năm.
Nghe giọng của ông ta không giống người Linh Châu, Kỷ Vân Hành lùi lại một bước, không trả lời thêm nữa.
Người đàn ông đó mỉm cười, còn thật sự làm theo lời nàng nói, di chuyển quân Pháo để ăn quân Xe của đối phương, nhưng ngay sau đó Pháo của ông ta cũng bị ăn mất, mấy ông lão đứng xem bên cạnh lập tức thở dài tiếc nuối, tỏ vẻ không đồng tình với nước đi đó.
Người nọ lại hỏi Kỷ Vân Hành: “Bước tiếp theo nên đi thế nào?”
Kỷ Vân Hành nhìn thoáng qua bàn cờ, phân tích ngắn gọn: “Có thể đi quân Sĩ lên phía trước.”
Người nọ làm theo, chẳng mấy chốc quân Sĩ của ông cũng bị ăn mất, rồi lại ngước nhìn Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành an ủi: “Không sao, ông vẫn còn hai quân Tốt.”
Dưới sự chỉ dẫn của nàng, thế cục căng thẳng trên bàn cờ nhanh chóng được phân định thắng bại, người đàn ông đó giao ra quân Tướng của mình, ván cờ kết thúc.
Người nọ thua trận cờ nhưng không hề tỏ ra khó chịu, còn mỉm cười nói gì đó với mấy ông lão bên cạnh, sau đó đứng dậy nhường chỗ cho người khác.
Ngay sau đó, Kỷ Vân Hành đã nhìn thấy Trì Tiện – người lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh lùng, không biết từ đâu bước ra, khoác chiếc áo choàng lông cừu lên vai người đàn ông đó.
Kỷ Vân Hành cảm thấy hắn ta rất giống với những sát thủ trong truyện kể mà nàng từng đọc trước đây, trên người những kẻ đó luôn toát ra khí thế hung ác. Dù trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
Hơn nữa nàng nghe nói chính hắn ta là người đã giết chết Liễu Kim Ngôn, điều này càng khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy hắn ta tàn bạo hơn.
Nàng quay đầu định bỏ chạy, chợt nghe người đàn ông phía sau gọi lại: “Cô nương, xin hãy dừng bước.”
Kỷ Vân Hành giả vờ không nghe thấy, bước chân càng lúc càng nhanh.
Không ngờ động tác của Trì Tiện còn nhanh hơn, cũng không biết hắn ta đã đi bằng cách nào mà chỉ hai ba bước đã vượt lên trước mặt nàng, giơ cánh tay dài ra chắn trước lối đi của nàng.
Kỷ Vân Hành lùi lại hai bước, quay đầu lại, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn người đàn ông đó.
Người nọ bày ra vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười nói: “Để cảm tạ cô nương vừa rồi đã chỉ dạy ta chơi cờ, ta muốn mời cô nương cùng dùng bữa xem như đáp lễ. Không biết cô nương có sẵn lòng không?”
“Ta ăn cơm rồi.” Kỷ Vân Hành đáp: “Vả lại, vừa nãy ta chỉ thuận miệng nói bừa vài câu thôi, không tính là chỉ dạy gì.”
Người nọ chỉnh lại cổ tay áo, nói tiếp: “Ít nhiều cũng nhờ có cô nương mà ta mới có thể nhanh chóng kết thúc ván cờ này, nếu không đợi khi đứa cháu trai ngang ngạnh của ta đến thấy ta ngồi ngoài cửa đánh cờ với người khác, e rằng nó lại không vui. Ta nên cảm ơn cô nương mới phải.”
Kỷ Vân Hành lắc đầu không đáp lại nữa, quay người định đi vòng qua Trì Tiện để rời đi.
Nhưng Trì Tiện lại bước sang một bên chắn đường nàng một lần nữa, còn hạ thấp giọng nói: “Kỷ cô nương, Vương gia cho mời.”
Kỷ Vân Hành kinh ngạc trợn tròn mắt.
Vương gia? Người đàn ông trông có vẻ bệnh tật, ngồi trước cửa tửu lầu đánh cờ với mấy ông lão này là Vương gia ư?
Chưa kịp nghĩ thông suốt, nàng đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía sau vang đến.
“Hoàng thúc, nếu đã đến trước sao không vào trong ngồi, đứng ngoài cửa hứng gió lạnh làm gì?”
Kỷ Vân Hành đột nhiên cảm thấy sống lưng mình cứng đờ, nàng gượng gạo quay đầu lại, nhìn thấy Hứa Quân Hách đã đi đến gần từ lúc nào, bên cạnh hắn còn có một nam tử trẻ tuổi đi cùng.
Hôm nay Hứa Quân Hách ăn mặc rất giản dị, trên người vận bộ áo bào màu trắng ngà, tóc dài chỉ được buộc bằng một sợi dây, trông như đóa sen trắng phản chiếu màu nước sông, tươi mát mà thoát tục.
Đã hơn nửa tháng không gặp, Hứa Quân Hách bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy con phố nhộn nhịp bỗng có một nét sáng vô cùng đặc biệt.
Trùng hợp là hôm nay Kỷ Vân Hành cũng mặc váy áo màu trắng ngà, màu sắc trang phục của hai người như hòa vào nhau.
Nam tử trẻ tuổi đứng bên cạnh Hứa Quân Hách cúi người hành lễ với người đàn ông nọ: “Hạ thần bái kiến Vương gia.”
Vương gia từ tốn đáp: “Ở bên ngoài không cần đa lễ, đâu phải đang ở chốn Kinh thành gò bó nữa đâu.” Nói xong, ông ta còn ho khan hai tiếng, sắc mặt vốn đã tái nhợt cũng đỏ bừng lên.
Hứa Quân Hách thấy vậy bèn nói: “Vào trong đi thôi, Hoàng thúc vẫn còn bệnh trong người, còn đứng đây hứng gió lạnh nữa kẻo bệnh nặng thêm.”
Vương gia gật đầu, đi vài bước lại như nhớ ra điều gì đó, chỉ vào Kỷ Vân Hành bên cạnh: “Vừa rồi cô nương này đã giúp bổn vương một việc, bổn vương muốn mời nàng cùng dùng bữa nhưng nàng không chịu. Lương Học, tiểu tử ngươi còn trẻ đẹp, mau giúp bổn vương thuyết phục nàng đi.”
Đôi mắt xinh đẹp của Hứa Quân Hách khẽ đảo sang nhìn Kỷ Vân Hành.
Không phải là ánh mắt lạnh lùng và giận dữ như nàng tưởng, mà mang theo chút ý cười đầy thích thú, hắn nói với Vương gia: “Vậy để con hỏi giúp Hoàng thúc.”
Vương gia liền cất bước đi vào trong Liên Y Lâu, Trì Tiện đang chắn trước mặt Kỷ Vân Hành cũng đi theo phía sau. Sau đó, Hứa Quân Hách quay sang nói nhỏ vài câu với người bên cạnh, nam tử trẻ tuổi kia cũng lén lút nhìn thoáng qua Kỷ Vân Hành rồi dẫn theo đám người Tuân Ngôn vào trong.
Sau khi mọi người ở cửa đã đi vào hết, Hứa Quân Hách bước tới gần Kỷ Vân Hành.
Nàng nghiêng người quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Hứa Quân Hách. Hai người còn chưa kịp nói câu nào, cổ nàng đã đỏ đến phân nửa, sắc đỏ lan dần đến tận mang tai.
Hứa Quân Hách đứng sát bên nàng, dường như hắn cố ý đứng gần như vậy, nhẹ nhàng huých vai chạm vào vai nàng: “Sao vậy, nửa tháng nay không thấy bóng dáng nàng đâu.”
Kỷ Vân Hành ấp úng, không nói nên lời.
Hứa Quân Hách nghiêng đầu nhìn sắc mặt nàng, lại hỏi: “Tối hôm đó ta uống say, lúc tỉnh dậy đã quên hết mọi chuyện, có phải ta đã nói gì khiến nàng không vui không?”
Kỷ Vân Hành nghe thấy lời này mới ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn hắn: “Ngài quên rồi à?”
Hứa Quân Hách vẫn nở nụ cười trên môi, nhướn mày hỏi lại: “Ta đã làm điều gì khiến nàng giận thật sao?”
Nhắc đến chuyện này nàng lập tức nhớ lại tối hôm ấy, thoáng chốc hai vành tai đã đỏ bừng, vội vã phủ nhận: “Không, không có giận, có gì đâu mà giận…”
Ánh mắt nàng thoáng chút lảng tránh, vừa nhìn đã biết là nàng đang nói dối. Nhưng Hứa Quân Hách không vạch trần, chỉ hừ một tiếng rồi nói như trách móc: “Không giận mà lại trốn tránh ta lâu như vậy, đến tìm nàng mấy lần cũng không thấy bóng dáng đâu.”
Kỷ Vân Hành bấu chặt lòng bàn tay, lẩm bẩm: “Ta bận việc mà, đâu phải chỉ có mình ngài có việc bận đâu.”
Hứa Quân Hách cũng không truy hỏi thêm mà chuyển chủ đề: “Vừa rồi Hoàng thúc nói nàng đã giúp ông ấy một việc, đó là việc gì vậy?”
Kỷ Vân Hành đáp: “Ta thấy ông ấy chơi cờ bên kia nên tùy tiện cho vài gợi ý.”
“Ồ…” Hứa Quân Hách hỏi: “Có thắng không?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu.
Hứa Quân Hách gật gù tỏ ra thấu hiểu rồi nói: “Vào trong đi, ngoài này lạnh lắm, khi nào rảnh ta sẽ đến tìm nàng chơi.”
Nói xong, hắn đi thẳng vào trong như không có chuyện gì xảy ra, chẳng hề hỏi tới chuyện Kỷ Vân Hành đã né tránh hắn hơn nửa tháng qua, cũng không làm theo lời Vương gia mời nàng dùng bữa. Bóng dáng màu trắng ngà thoắt cái đã đi vào, biến mất ở góc rẽ cầu thang Liên Y Lâu.
Kỷ Vân Hành nhìn theo bóng lưng hắn, trái tim trong lồng ngực vẫn đang đập thình thịch, vành tai thẹn thùng đã đỏ bừng.
Trong lòng nàng phiền muộn vô cùng, tự trách mình ngốc nghếch, thì ra Hứa Quân Hách đã quên hết mọi chuyện tối hôm đó, còn nàng thì trốn đông trốn tây suốt nửa tháng không dám về nhà!
Nàng mím môi, mong rằng Hứa Quân Hách sẽ không bao giờ nhớ lại chuyện hôm đó.