Chiến Lược Sinh Tồn Hậu Tận Thế Của Nhân Ngư
Chương 9: Mang cá hé mở
Chiến Lược Sinh Tồn Hậu Tận Thế Của Nhân Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chân không chạm đáy, Hạ Vũ nhất thời quên bẵng cách lặn.
Với DNA của loài sứa, bơi lội từ lâu đã là sở trường của Hạ Vũ. Trong những năm tháng ở viện nghiên cứu, khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cậu chính là được nghiên cứu khi bơi lội, nhưng giờ đây, nó lại trở thành phương tiện để cậu chạy trốn.
Quả nhiên, lúc nãy Mặc An đã cố gắng nhắc nhở cậu!
Hạ Vũ bất cẩn nuốt phải một ngụm nước bẩn, mùi vị đó khiến cậu suýt nôn ọe ra hết. Vô số con đỉa đang bò nhanh về phía này, như thể chúng cũng có ý thức giống trí tuệ nhân tạo, không còn bò lung tung nữa.
“A! Cứu tớ với!” Dưới chân Mễ Đâu không có điểm tựa, cậu ta sợ đến mức tay chân quẫy đạp loạn xạ, hoàn toàn mất bình tĩnh. Đừng nói đến bơi lội, ngay cả hít thở cũng quên mất, nước không ngừng tràn vào miệng rồi lại bị cậu ta phun ra.
Quả trứng sau lưng cậu ta bắt đầu chuyển động, cảm giác đó rất rõ rệt, như thể cá con bên trong nó đang trải qua nỗi đau đớn tột cùng.
Dây rốn trên bụng Mặc An nối liền với thành trong của trứng. Dù nước bao quanh vẫn là nước ối nguyên bản, nhưng chất lượng nước bên ngoài đã thay đổi. Quả trứng lẽ ra phải phát triển trong biển sâu, nay lần đầu tiếp xúc với nước bẩn của xã hội loài người. Loài cá vốn sống nhờ nước lại lần đầu trải nghiệm cảm giác nghẹt thở chưa từng có.
Vây tai dài mềm mại của hắn một lần nữa rút gọn về phía sau tai, dường như không thể mở ra. Đôi bàn tay màu xanh nhạt của hắn bắt đầu vung vẩy loạn xạ, cố đẩy đi mùi hôi tanh của nước.
Khác với tay người, ngón tay của nhân ngư vốn đã sắc nhọn, màng da giữa các ngón cũng rõ ràng hơn người thường, tựa như một lớp da mỏng màu xanh nhạt. Trong lúc đau đớn tột cùng, ánh mắt Mặc An nhìn về phía bóng dáng Hạ Vũ không xa.
Hạ Vũ vẫn chưa từ bỏ.
Cậu vẫn đang cố gắng bơi, mang theo cả Mễ Đâu, điều này vất vả hơn nhiều so với khi bơi một mình. Khoảng cách đến bờ chỉ còn hơn hai mét, nhưng dường như xa vời vợi. Dòng nước gần như cuốn họ ra xa nhau, họ chỉ có thể nắm chặt lấy nhau hơn nữa.
“Đi theo tớ, theo tớ nào…” Hạ Vũ cố gắng động viên Mễ Đâu, lại bất cẩn nuốt thêm một ngụm nước bẩn. Tình trạng của Mễ Đâu còn tệ hơn, thỉnh thoảng lại chìm hẳn xuống nước, cả người biến mất dưới làn nước. Hạ Vũ ngửa bụng lên, không ngừng đạp nước, hai tay nắm chặt Mễ Đâu.
Sứa con sẽ không chết trong nước, sứa là loài giỏi nổi trên mặt nước nhất mà. Hạ Vũ cũng tự trấn an mình, nhưng những gì đang xảy ra trên bờ quá đỗi kinh hoàng, khiến cậu rùng mình.
Phần thân dưới của người đàn ông kia đã không còn, chỉ còn lại phần ngực, tay và đầu trơ trọi nằm trên mặt đất.
“Ha ha ha, sao tôi lại không nhìn thấy nữa? Mắt tôi đâu rồi? Ha ha ha… tôi không muốn làm tầng lớp thấp nhất, tôi không muốn, ha ha ha vậy là được rồi, ngài muốn bao nhiêu thì lấy đi, tôi không muốn… hì hì hì…” Hắn ta bật cười điên loạn, giọng cười ghê rợn như một kẻ tâm thần. Trong cơ thể hắn ta dường như có một con quái vật khổng lồ đang hút cạn tất cả — ngũ quan trên mặt hắn ta đã hoàn toàn lõm xuống, trên mặt xuất hiện thêm vài lỗ máu đỏ au.
Hắn ta càng lúc càng lún xuống, cơ thể như tan chảy, sụp đổ, cơ bắp, xương, mỡ đều biến thành những con đỉa. Chúng ở khắp nơi, bò ra từ những lỗ máu trên mặt hắn ta: hốc mắt, mũi, miệng, lỗ tai… tất cả đều trở thành tổ của đỉa.
Dày đặc, quấn chặt lấy nhau từng con một, như một tấm thảm đỏ rùng rợn bò kín mặt đất. Cuối cùng, cả cơ thể biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại vô số con đỉa, bò nhanh về phía dòng nước, tạo thành một tấm thảm nhung đỏ kinh tởm. Hạ Vũ rùng mình, cảm giác như lũ đỉa ấy đang bò lên người mình.
Những con đỉa lạnh lẽo mềm mại dính lên da cậu. Chưa đủ, chúng còn muốn chui vào tai, miệng và lỗ mũi của cậu, bám vào mạch máu, xoang mũi rồi đi vào não. Hạ Vũ tận mắt nhìn thấy một con người sống bị đỉa ăn sạch từ bên trong. Sau cú sốc dữ dội, cậu cắn mạnh vào đầu lưỡi để giữ mình tỉnh táo!
Không đau, nhưng đủ để khiến bản thân tỉnh táo!
“Mễ Đâu! Nhanh! Bơi đi!” Hạ Vũ lại ngửa người, đạp nước. Bất kể thứ kia là gì, họ không thể chết ở đây. Nhà máy điện số 3 sắp tới rồi, nơi đó sẽ an toàn.
Nơi đó sẽ rất an toàn, rất an toàn… Hạ Vũ lặp đi lặp lại trong đầu. Cuối cùng, đầu cậu đập vào một tảng đá cứng – chính là bờ bên kia.
Đến nơi rồi! Hạ Vũ tạm thời buông một tay, bám lấy mép bờ, trèo lên rất vất vả, bị trượt xuống mấy lần. Cuối cùng cậu cũng trèo lên được. Vừa định kéo Mễ Đâu lên, thì thấy lũ đỉa đã bò đến bờ bên kia, thậm chí còn có vài chục con nhảy xuống nước.
Chúng biết bơi! Hạ Vũ tuyệt vọng. Cậu cứ nghĩ vượt qua dòng nước là có thể sống, không ngờ…
“Mễ Đâu, nhanh lên đây, tớ kéo cậu!” Không còn thời gian để nghĩ, Hạ Vũ kéo mạnh Mễ Đâu lên, nhưng quả trứng vẫn còn chìm dưới nước. Áo blouse trắng của cậu bị Mễ Đâu kéo chặt, cậu ta ho sặc sụa dữ dội. Chưa kịp thở thì khuôn mặt tròn nhỏ của Mễ Đâu đã bị Hạ Vũ mạnh tay xoay lại.
“Cậu mau chạy đi, cậu khỏe hơn tớ, hãy mang Mặc An rời khỏi đây. Tớ… tớ… tớ sẽ chặn hậu!” Hạ Vũ run rẩy nói. Nếu giáo sư Vương Cầm có thể vì cậu mà chặn hậu, vậy thì cậu cũng có thể hy sinh để người khác sống tiếp.
Mễ Đâu lắc đầu, ho đến mức không nói nên lời. Một tay túm lấy tay áo blouse trắng của Hạ Vũ, tay kia túm chặt lấy cậu. Ý của cậu bé rất rõ ràng: nếu đi thì phải cùng nhau đi, đừng bỏ lại ai.
“Tớ sắp chết rồi, cậu nhất định phải nuôi lớn Mặc An, đừng thất hứa.” Hạ Vũ đã khóc, cậu biết rất rõ cái giá phải trả nếu ở lại. Đám đỉa đó sẽ ăn sạch thân thể nhỏ bé của cậu, không còn một giọt máu hay mảnh xương nào. Quá trình đó chắc chắn rất đau đớn, cậu chỉ hy vọng bản thân có thể chịu đựng được.
Đau đớn như vậy, Mễ Đâu và Mặc An không cần phải trải qua. Hạ Vũ vừa khóc vừa kéo tay áo blouse trắng của mình lên, trong đầu chỉ còn lại cảnh tượng bản thân bị ăn đến mức da nát thịt tan. Tay cậu run đến mức khi chạm vào quả trứng cũng không cảm nhận được điều gì lạ thường, cho đến khi thấy tay của Mễ Đâu cũng đang run.
Lúc này Hạ Vũ mới nhận ra, loại run rẩy này không bình thường.
Đám đỉa nước đã tới sát bên, hiện đang bơi đến giữa dòng kênh. Đúng lúc này, quả trứng bắt đầu phát ra ánh sáng màu lam u ám. Khi chạm vào có cảm giác tê tê, khiến tay cậu run lên không ngừng.
Giống như… bị điện giật một cái?
Hạ Vũ và Mễ Đâu đều phát hiện ra điều này. Khi quả trứng bắt đầu phát sáng, hình dáng phôi thai nhân ngư bên trong hiện ra rõ hơn, có thể thấy rõ tư thế co lại của nó. Bên tai không chỉ còn tiếng nước chảy mà còn có cả tiếng điện xẹt nhẹ, như thể có mạch điện nào đó đang rò rỉ, không ngừng tóe ra tia lửa điện.
Ánh sáng lam u ám bắt đầu mạnh dần lên. Vì trứng vẫn còn trong nước, nó trông giống như một hòn đá tuyệt đẹp, lại giống như một mặt trăng xanh nhạt được bao quanh bởi quầng sáng mờ mờ — đẹp đến nguy hiểm, đẹp đến mức không chân thực.
Hạ Vũ chớp mắt một cái, vừa mở mắt ra đã thấy vảy cá lấp ló, cùng với vây đuôi mà trước nay cậu chưa từng nhìn rõ.
Đó đích thực là vảy cá, mỗi một mảnh đều lóe ánh sáng xanh ở viền, giống như được rắc thứ bột phát quang lên vậy. Nhưng điều khiến Hạ Vũ kinh ngạc nhất lại là chiếc vây đuôi của nhân ngư, nằm ngay phía dưới đuôi cá, kéo dài theo phần đuôi xuống dưới. Vì đuôi cá vẫn đang ở trạng thái co lại nên cậu chưa nhìn rõ được hình dạng chính xác.
Chớp mắt thêm một lần nữa, Hạ Vũ thấy được những tia lửa điện thật sự, đang chớp giật liên hồi trên bề mặt quả trứng.
Tình thế nguy hiểm lập tức đảo chiều. Đám đỉa đang chuẩn bị lên bờ đồng loạt quay đầu, điên cuồng bơi ngược về phía bên kia. Tốc độ của chúng còn nhanh hơn cả lúc đến, như thể chỉ cần chậm thêm một giây là sẽ bị điện giật chết. Trong tiếng xột xoạt xào xạc, chúng nhanh chóng tản ra, biến mất vào các khe tường.
Hạ Vũ, người trước đó đã quyết tâm hy sinh, giờ sững sờ tại chỗ.
Mễ Đâu cũng ngẩn người. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà bọn họ đã an toàn rồi sao? Việc cần làm ngay là nhanh chóng kéo Mặc An lên bờ. Đúng lúc này, quả trứng dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm đã qua, sợ làm Hạ Vũ bị điện giật nên lập tức dừng lại, ánh sáng mờ đi.
Sau khi xác định không còn rò điện nữa, họ cùng nhau kéo Mặc An lên bờ, thở dốc từng hơi, chẳng còn chút sức lực nào để bước thêm một bước nữa.
“Đáng sợ thật.” Một lúc sau, Mễ Đâu lên tiếng, “Thứ đó là gì vậy? Là côn trùng à?”
“Tớ cũng không biết nữa, thật sự đáng sợ.” Tim Hạ Vũ đập thình thịch. “Nhưng tớ nghĩ… có khi nào chuyện này có liên quan đến thứ gọi là ‘vật chủ ký sinh’ mà Tinh Vệ từng nhắc đến không? Người đàn ông đó nhất định đã giấu giếm điều gì đó.”
Mễ Đâu gật đầu: “Ừm, cũng may có cậu… Nhưng mà Mặc An sao lại như thế? Tại sao cậu ấy lại đổi màu? Cậu ấy bị rò điện à? Trước đây có từng thế này không?”
“Tớ… tớ cũng không biết.” Hạ Vũ chỉ có thể lắc đầu, “Trước đây ở trong viện nghiên cứu, cậu ấy chưa từng như vậy. Nếu có thì giáo sư Vương Cầm đã sớm ghi lại rồi chứ. Dòng X bọn tớ đều không có giá trị gì cả, tớ chỉ là đồ bỏ đi… Nhưng… nhưng mà Mặc An thật lợi hại!”
Vừa dứt lời, Hạ Vũ thấy đuôi cá bên trong quả trứng khẽ động đậy, rõ ràng đang giao tiếp với thế giới bên ngoài. Nhưng tại sao cậu ấy lại đột nhiên phát sáng, phát điện? Hạ Vũ không có bất kỳ manh mối nào, điều duy nhất cậu nghĩ đến được là… có phải Mặc An sắp nở ra rồi không?
Cậu ấy đã ngủ say trong trứng suốt bao năm, chẳng lẽ giờ là lúc phá vỏ chào đời?
Thật sao? Có thật là như vậy không? Mình thật sự đã giúp Mặc An nở ra rồi sao?
“Tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?” Mễ Đâu lúc này đặt ra một câu hỏi khó nhằn.
“Để tớ nghĩ đã, đừng vội, đừng giục tớ.” Hạ Vũ ôm lấy quả trứng, vừa ôm Mặc An nghỉ ngơi, vừa nghĩ cách. “Tớ nghĩ… chúng ta nên đi tìm Nhà máy điện số 3 trước, sau đó đợi thêm một thời gian nữa là có thể ra ngoài rồi, đúng không?”
“Nhưng bên ngoài nguy hiểm lắm.” Mễ Đâu xoa xoa vết thương, cậu ta nhớ mẹ da diết.
“Nhưng… lúc nãy người đàn ông đó nói đợt thanh trừng đã kết thúc rồi. Những người phản kháng đều bị giết hết, những người còn lại chắc là có thể sống. Chỉ cần chúng ta không phản kháng cả đời thì sẽ không bị giết. Hơn nữa, chúng ta là người biến đổi gen, cũng không phải tầng lớp thấp nhất.” Hạ Vũ rất nhanh tìm được một con đường sống, “Nghỉ thêm một chút rồi chúng ta lại tiếp tục đi.”
Đó cũng là con đường duy nhất có thể đi, không còn cách nào khác. Hạ Vũ nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thổi vào những vết xước trên lớp vỏ trứng, thi thoảng lại vỗ nhẹ lên trứng. Cá con của cậu ơi, chẳng lẽ con sắp nở ra rồi sao? Đến ngày con ra đời, liệu tớ có còn sống không? Liệu tớ có thể bảo vệ con thật tốt không?
Qua một lớp màng trứng mờ ảo trong suốt, Mặc An áp trán vào bên cạnh Hạ Vũ. Trải qua một trận biến động lớn như vậy, hắn đã sớm tỉnh giấc, nên đôi mắt vẫn chưa thích nghi với ánh sáng. Phần đuôi cá vẫn còn dính với thành trong của trứng, dây rốn cũng chưa rụng. Theo sự phát triển bình thường thì hắn còn cần vài năm nữa mới có thể rời khỏi sự bảo vệ của quả trứng…
Nhưng hắn sợ mình sẽ không chờ được đến lúc đó, sứa nhỏ trông có vẻ rất dễ chết.
Trừ phi bất chấp nguy hiểm mà cưỡng ép ấp trứng… Mặc An khép đôi mắt mệt mỏi lại, ngất đi vì đói.
Nửa tiếng sau, Hạ Vũ và Mễ Đâu lại tiếp tục lên đường. Họ men theo hành lang đi mãi về phía trước, không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng tới tận cùng con đường. Trước mặt họ là một cánh cửa, có vẻ đã hư hại nghiêm trọng do thời gian.
“Cánh cửa này là cửa điện tử sao?” Mễ Đâu chỉ vào màn hình bị vỡ hỏi.
“Có vẻ vậy, nhưng không giống với cửa điện tử trong viện nghiên cứu.” Hạ Vũ vỗ vỗ lên màn hình, “Cậu có thể kéo nó ra không?”
“Để tớ thử!” Mễ Đâu nắm lấy tay cầm, dùng sức kéo mấy lần nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích chút nào.
“Không được rồi, cánh cửa này là cửa khóa điện tử, chắc chắn kiên cố hơn cánh lúc nãy. Vấn đề bây giờ là… hình như nó bị mất điện.” Hạ Vũ vốn quen thuộc với những thiết bị kiểu này hơn Mễ Đâu vì trong viện nghiên cứu có đầy rẫy những thứ này.
Mễ Đâu thì quanh năm làm việc ở mỏ nên lúc này hoàn toàn bó tay: “Vậy làm sao để có điện?”
Đúng vậy, làm sao để có điện bây giờ? Hạ Vũ suy nghĩ một lát, ánh mắt lặng lẽ chuyển sang quả trứng.
Vài phút sau, màn hình điện tử đã được nạp đầy điện nhờ việc áp sát quả trứng, lập tức sáng rực lên. “Tách” một tiếng, cửa mở ra.
“Đúng là có thể dùng Mặc An để sạc điện!” Mễ Đâu lại bế lấy quả trứng, cảm thán — quả nhiên là Hạ Vũ giỏi nhất!
“Ừm, Mặc An thật lợi hại mà!” Hạ Vũ lập tức chui qua khe cửa, kéo Mễ Đâu cùng vào trong. Hai người họ lại đóng cửa phía sau lại, rồi cùng lúc thốt lên một tiếng “Oa!”—cảm giác đói cồn cào lập tức ập đến, lan khắp toàn thân.
Bọn họ bước vào một nhà kho nhỏ, trước mắt là vô số đồ hộp và nước đóng chai.
Còn Mặc An, sau khi phóng hết điện năng, lại một lần nữa đói đến mức ngất đi. Trước khi hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất — đó là ấp trứng.
Trong vô thức, hai bên cổ hắn đã xuất hiện ba đường nứt, đó chính là khe mang vốn dĩ phải vài năm nữa mới được mở ra. Hiện tại, chúng mới hé ra một khe nhỏ khoảng 1mm. Những chiếc mang cá chưa từng được sử dụng kia vẫn còn lép xẹp, chưa được máu bơm vào, trông như những chiếc túi nhỏ màu trắng.