53. Chương 53: Xuân Đường Đông Tuyết

Chiêu Dương Công Chúa - Nam Tiêu Đại Đạo

Chương 53: Xuân Đường Đông Tuyết

Chiêu Dương Công Chúa - Nam Tiêu Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sao vừa mới ngủ dậy đã dính người như thế này?” Tiêu Minh Chiêu giơ một tay lên, đặt trên cánh tay đang ôm lấy eo mình của hắn.
Thẩm Nghiên Chi dùng hai tay ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, cằm nhẹ nhàng tựa vào hõm vai, nhắm mắt nói: “Ta mơ thấy nàng bỏ đi mất.”
Lưng nàng áp sát lồng ngực hắn, qua lớp áo vẫn có thể cảm nhận rõ nhịp tim của đối phương.
Nàng khẽ cười: “Đó chỉ là giấc mộng thôi mà, chuyện trong mộng thường trái ngược với hiện thực.”
Hắn nhắm mắt, ôm nàng chặt hơn nữa.
“Nàng sẽ không rời đi chứ?” Hắn khẽ hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa át đi.
“Không đi.” Nàng dứt khoát đáp lời.
Ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, nàng lại mở miệng: “Vết thương của chàng vẫn chưa lành, ta muốn ở bên chăm sóc chàng nên đã bảo Minh Nguyệt chuyển chiếc ghế quý phi trong phòng ta sang phòng chàng. Chàng sẽ không trách ta chứ?”
Thẩm Nghiên Chi khẽ cười một tiếng: “Nàng đã làm rồi cơ mà, còn hỏi ta có trách hay không?” Giọng nói của hắn mang theo vài phần vui vẻ: “Chiêu Chiêu thích thế nào thì cứ làm thế đó.”
Một cơn gió chợt nổi lên, mang theo hơi lạnh của những hạt mưa lướt qua. Cổ họng Thẩm Nghiên Chi ngứa ngáy, không kìm được khẽ ho khan, lồng ngực rung lên, ngay cả cánh tay đang ôm nàng cũng run nhẹ theo.
Tiêu Minh Chiêu lập tức cau mày, vịn lấy cánh tay hắn nói: “Vết thương của chàng chưa lành, ở đây lạnh lắm, chúng ta về thôi.”
Thẩm Nghiên Chi vẫn không nhúc nhích, giữ nguyên tư thế ôm nàng từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, giống như đang tham luyến sự ấm áp của khoảnh khắc này.
Tiêu Minh Chiêu tưởng hắn không thoải mái, không thúc giục nữa, chỉ lặng lẽ đứng yên, mặc cho hắn ôm.
Tiếng mưa tí tách, thời gian dường như bị kéo dài vô tận.
Một lúc lâu sau, Thẩm Nghiên Chi bỗng nhiên kề môi sát tai nàng, giọng nói trầm khàn dịu dàng…
“Chiêu Chiêu, nàng muốn sính lễ gì?”
Tiêu Minh Chiêu đột nhiên xoay người lại, đôi mắt hạnh mở to, trên hàng mi vẫn còn vương những hạt mưa li ti.
“Chàng… vừa nói gì vậy?” Giọng nàng run rẩy: “Nói lại lần nữa đi.”
Thẩm Nghiên Chi giơ tay vuốt ve gò má dính nước mưa của nàng, ngón cái nhẹ nhàng lau qua đuôi mắt nàng: “Không phải nàng đã nói sao? Đợi chuyện ở Bắc Cảnh xong xuôi, chúng ta sẽ trở về Đông Lăng thành thân.”
Màn mưa giữa hai người dệt thành một tấm rèm trong suốt, nhưng dung mạo của hắn lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nước mắt Tiêu Minh Chiêu đột nhiên rơi xuống: “Bao nhiêu năm rồi… Thẩm Nghiên Chi, chàng đã từ chối ta bao nhiêu năm…” Nàng nghẹn ngào đấm vào vai hắn: “Ta đã nghĩ lần này…”
Lời còn chưa nói dứt, nàng đã bị kéo vào một vòng ôm nóng rực.
Thẩm Nghiên Chi vùi mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói nghẹn ngào đến run rẩy: “Năm đó thái y nói ta sống không quá ba tháng, ta làm sao dám vọng ngôn.”
Hắn siết chặt vòng tay: “Sau này Bệ hạ đã tìm đủ mọi cách, cũng chỉ tìm được phương pháp thái y dùng ngân châm dẫn độc cho ta, giúp thuyên giảm trong vài ngày. Thế nhưng sau kỳ hạn ba tháng, cũng hoàn toàn không biết có thể kéo dài thêm mấy ngày, chứ đừng nói là mấy tháng, mấy năm. Đó là điều ta không dám mơ tưởng xa xôi, mỗi một ngày ta sống thêm… đều giống như là trộm được vậy.”
Nước mưa theo cằm hắn chảy vào cổ áo nàng, lại nóng đến kinh người.
“Nhưng may được trời cao thương xót, Thẩm mỗ ta mệnh không đáng tuyệt.” Hắn đột nhiên ngẩng đầu, trong đáy mắt có ánh lửa đang bùng cháy: “Chỉ nguyện quãng đời còn lại, năm năm tháng tháng, có thể cùng Chiêu Chiêu, xuân thưởng hải đường, đông ngắm tuyết.”
Tiêu Minh Chiêu khóc đến không nói nên lời, chỉ có thể kiễng chân hôn lên đôi môi run rẩy của hắn. Giữa tiếng mưa gào thét, nàng nếm được vị nước mắt mặn chát, không phân biệt được là của ai.
————
Mấy ngày ở biệt viện Nam Giao giống như những ngày tháng trộm được.
Sáng sớm thức dậy, Tiêu Minh Chiêu sẽ búi tóc cho Thẩm Nghiên Chi, ngón tay luồn qua mái tóc đen như mực của hắn, thỉnh thoảng cố tình kéo đau hắn, để đổi lấy một cái cắn nhẹ lên cổ tay.
Buổi chiều, nàng rúc vào lòng hắn đọc binh thư, đọc một lúc rồi thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng luôn phát hiện trên người mình đã được đắp áo choàng của hắn, còn hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm nàng, tay cầm bút phê duyệt công văn.
Ban đêm, hắn ngồi trước bàn án, nàng mài mực. Nếu mệt, nàng sẽ ngủ trên chiếc ghế quý phi bên cạnh, nhưng sáng sớm tỉnh dậy lại thường thấy mình đang ở trên giường của hắn.
Thuốc nàng sắc, hắn không còn chê đắng nữa, uống một hơi cạn sạch, chỉ để đổi lấy một nụ hôn ngọt ngào đặt trên khóe môi nàng.
Thỉnh thoảng hai người đánh cờ, Tiêu Minh Chiêu vắt óc suy nghĩ cũng không thắng nổi hắn, liền cố tình lật đổ bàn cờ để ăn vạ. Nhiều lần như vậy, hắn thấy nàng không được như ý, liền bảo Minh Nguyệt cầm một quyển sổ đứng bên cạnh, mỗi một nước đi đều yêu cầu Minh Nguyệt vẽ lại một nước. Nếu nàng còn ăn vạ nữa, hắn sẽ cầm quyển sổ ra xem.
Nàng bất đắc dĩ lao tới giật lấy quyển sổ trong tay hắn. Hắn lại thuận thế ôm lấy eo nàng, đè nàng lên chiếc giường nhỏ bên cửa sổ, nhìn đến mức khiến Minh Nguyệt đỏ mặt tía tai rời đi.