Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 10: Ngày kỷ niệm
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa thức dậy, đầu tôi đau như búa bổ vì hậu quả của rượu đêm qua. May mắn là dù dầm mưa suốt đêm, tôi vẫn không bị ốm. Nhưng vết thương do ngã xe hôm qua giờ mới nhức nhối, khiến tôi di chuyển khó khăn. Tôi mặc lại quần áo, còn em gái tôi vẫn cuộn tròn ngủ ngon lành sau khi tôi hôn lên trán nó. Tôi kéo rèm ra, thấy bầu trời âm u sau cơn mưa đêm qua, không khí lạnh hơn hôm trước. Tôi quay lại, thấy em nhăn mặt, mắt vẫn nhắm nghiền.
— Hơ… hơ anh ơi, chói quá, kéo rèm lại đi cho em ngủ.
— Để em ngủ thêm đi, hôm qua anh hành người ta đến tận hai giờ sáng mới ngủ… — Em vẫn mè nheo tôi.
— Dậy đi, em không đói à? Dậy đi đánh răng, rửa mặt, anh chở đi ăn sáng.
— Ứ ứ… — Em phùng phịu kéo chăn đắp kín người.
Tôi đành để em ngủ thêm một lúc. Nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ sáng. Tôi vươn vai vào nhà vệ sinh đánh răng. Chợt nhận ra chỉ có một cái bàn chải, đành đánh chung với em rồi rửa lại cho sạch. Tôi quen kiểu xả nước vào tay rồi vỗ lên mặt chứ không dùng khăn mặt. Nước lạnh khiến tôi tỉnh táo hơn, ngẩng mặt nhìn gương, thấy mình già đi nhiều quá: bọng mắt thâm quầng, tóc rũ rượi, râu ria mọc lởm chởm. Đúng, tôi tròn mười tám tuổi rồi, cái tuổi đã thoát khỏi vòng tay mẹ, tự lập và chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Ra ngoài, tôi thấy em vẫn cuộn tròn, luồn tay vào chăn. Tôi đặt lên cái bụng phẳng lì của em.
— Aaaaaaaaa, lạnh quá, đồ điên kia! — Em giật mình đẩy phăng tay tôi ra.
— Dậy đi, con mèo lười! Dậy đi ăn sáng nhanh lên, anh đói lắm rồi. — Tôi áp bàn tay lạnh ngắt vào má em.
— Bỏ tay ra, lạnh quá! — Em sụt sịt, mặt nhăn lại như tức giận, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền.
— Dậy nhanh đi! Xong anh chở đi ăn sáng xong đi chơi, có đi chơi không?
Em từ từ mở mắt, nheo mắt vì ánh sáng. Phòng em khá tối, vì em luôn sống trong bóng tối, chỉ bật điện ngủ hoặc đèn vàng ở khách sạn. Tôi để ý em không bao giờ bật điện típ.
— Chồng ơi, bế em vào phòng tắm đi! — Em dang tay đòi tôi bế.
— Em lớn rồi, tự đi đi! Mà mặc quần áo vào đi đã…
— Nhưng em không đi được, đau lắm! — Em nói lí nhí, khuôn mặt ửng hồng.
Tôi như hiểu ra điều gì, cười trừ, ngồi xuống cạnh em, kéo em vào lòng. Lấy chăn cuốn quanh người em rồi bế thốc lên vào phòng tắm.
Sáng hôm đó, tôi đưa em đi ăn phở ở một quán nổi tiếng trong thị trấn. Quán này đông khách lắm, vì có tiếng làm lâu năm. Em đi lại khó khăn, có lẽ vì dư âm tối qua khiến tôi phải cõng em vào. Tôi ngại vì bao nhiêu ánh mắt nhìn vào, rồi những tiếng xì xào: "Học sinh bây giờ mạnh dạn quá, chả ý tứ gì nhỉ…". Tôi chỉ biết cười trừ, còn em thì ngượng chín mặt.
— Tại anh đấy! — Em đưa cặp đũa mới lau cho tôi, không quên đánh nhẹ vào tay tôi.
— Ơ, hay nhỉ! Hôm qua ai là người chủ động, hehe?
— Không, tại anh hết đấy, ăn đi nhanh lên, em ngại lắm rồi!
Rượu vào khiến sáng ngủ dậy tôi bị cồn ruột và háo nước. Tôi ăn hết sạch bát phở, ngẩng lên thấy em vẫn ăn, từng sợi một. Chắc hôm đó bụng tôi tiêu hết bát phở rồi em mới ăn xong. Ăn xong, tôi đứng dậy trả tiền, chở em đến một quán cà phê gần trường. Quán này view đẹp, yên tĩnh, có sân khấu để nghệ sĩ chơi nhạc. Gọi hai cốc sinh tố, em quay ra hỏi:
— Chiều lớp mình đá trận cuối anh nhỉ?
— Haizz, anh cũng đang đau đầu về vấn đề đó…
— Nhưng anh bị thế này thì đá làm sao được? Hay anh nghỉ trận đi?
— Anh không nghỉ được, vì sẽ không còn cơ hội nữa đâu. Lớp mình bây giờ không có quyền tự quyết nữa rồi…
— Nhưng anh thế này em lo lắm! — Mặt em xị xuống.
— Không sao, anh bị ở tay thôi, trầy sát có tí thôi mà.
— Thế đá cẩn thận nhé! À, em có cái này cho chồng. — Em mở túi xách lấy ra một hộp quà nhỏ, đưa cho tôi.
— Tặng chồng yêu, đeo thử em xem có vừa không?
Tôi mở hộp quà, là một lắc tay khá đẹp, nhỏ nhưng chế tác kiểu nam, đuôi có một bảng nhỏ khắc N❤M. Đeo thử thấy vừa, em cười híp mắt.
— Cảm ơn em, đẹp quá! Mà bao giờ anh thua bạc thì có được tháo ra đi cầm không? Hehe.
— Anh cứ thử xem, em chặt tay! — Em nhìn tôi nghiêm trọng.
Tôi ngẩng lên, thấy mặt em nghiêm túc, thôi không cợt nhả nữa. Châm điếu thuốc, chờ đợi xem em nói gì.
— Bây giờ em là người yêu của anh rồi, là người có danh phận duy nhất. Em biết anh có nhiều người thích, nhiều người để ý, nhưng em chấp nhận khi yêu một người đào hoa như anh. Nhưng quan trọng là ở anh, nếu một ngày em phát hiện anh làm gì có lỗi với em, em sẽ biến mất mãi mãi khỏi cuộc sống của anh. Có những chuyện em chưa nói, anh cũng chưa biết, nhưng em muốn anh hiểu rằng vì anh em đã làm rất nhiều chuyện. Em mong rằng bây giờ và mãi mãi sau này anh ở bên em, một lòng một dạ yêu em, anh nhé!
Em nói với giọng nghiêm túc, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi cảm nhận được em đã làm rất nhiều điều vì tôi, trong mắt em có nhiều chuyện chưa nói. Nhưng tôi kệ, chỉ cần tôi và em mãi mãi như thế này là tôi cảm thấy ổn rồi. Nhưng tôi đâu biết đây là cái sai của mình, cái sai mà suốt cuộc đời này tôi sẽ không sửa được. Phải chăng lúc đó tôi quan tâm hơn, tò mò hơn thì mọi chuyện có thể khác…
Tôi nắm lấy bàn tay em, đặt lên đó một nụ hôn, nhìn em cười hiền lành.
— Anh chỉ sợ em chê bai anh thôi. Anh với em quá khác nhau về hoàn cảnh, chúng ta sinh ra đã khác nhau. Từ khi em nói thích anh, rồi yêu anh, anh cũng rung động từ lâu, nhưng khi nhìn lại gia cảnh mình, anh đâu tự tin để yêu em. Thế nên mới phải để em chờ đợi lâu như vậy. Còn đến bây giờ, anh lại nghĩ khác: cuộc sống của anh là do anh chọn, anh tin rằng sau này anh sẽ khác, anh sẽ cố gắng để xứng đáng hơn với em…
Dụi tàn thuốc, tôi uống một hớp nước, tiếp lời:
— Em có bao giờ tự hỏi tại sao anh sống với mẹ mà không thấy bố anh đâu không?
Em lắc đầu, mắt vẫn chăm chú nhìn tôi.
— Anh sinh ra trong gia đình đầy đủ bố mẹ, từ bé được chiều lắm, chẳng phải làm việc gì. Bố anh làm gì thì anh không nói, nhưng trước đây nhà anh khá giả lắm. Mẹ làm giảng viên, gia đình anh được mọi người đánh giá là chuẩn mẫu. Sau đó biến cố xảy ra, anh càng lớn càng giống mẹ, không có nét gì giống bố. Từ đó, mỗi lần bố say rượu về là chửi, đánh mẹ, có lần anh chạy ra ôm bố thì ông ấy đánh anh, nói anh không phải con ông ấy, anh là đứa con hoang…
Nói đến đây, nước mắt tôi chảy, mắt nhòe đi. Lấy bao thuốc, tôi châm thuốc liên tục để giữ bình tĩnh trước những cảm xúc dồn nén bấy lâu. Em dường như hiểu cảm xúc tôi, chuyển sang ngồi bên cạnh, nắm chặt tay tôi.
— Sau đó, vì những lời gièm pha từ hàng xóm, bạn bè ông ấy trêu chọc khiến ông ấy càng điên hơn. Ông ấy lấy tóc anh đi xét nghiệm ADN, kết quả cho thấy ông ấy không phải bố anh. Ngày bố mẹ anh ra tòa cũng là sinh nhật anh cách đây bảy năm. Lúc đó anh vẫn bé, chưa hiểu chuyện gì. Đến tòa cùng bố mẹ, anh chạy lăng xăng. Lúc ấy anh cứ hỏi mẹ: "Bố đi đâu hả mẹ?", mẹ chỉ nói anh không có bố… Mãi đến năm lớp mười, anh dọn nhà, thấy cuốn sổ của mẹ, mới biết sự thật: anh và ông ấy không cùng dòng máu.
Nói đến đây, tôi không giữ bình tĩnh được nữa, gục mặt xuống khóc như trẻ con. Em cũng khóc, ôm chặt tôi. Ở góc quán cà phê, là những nỗi buồn mới được nói ra, là những nỗi buồn không ai thấu…
— Anh đừng buồn nữa, em xin lỗi! — Em vỗ về tôi, lấy khăn giấy lau những giọt nước mắt vẫn còn trên má.
— Không, em không có lỗi gì hết. Anh thấy tâm trạng thoải mái hơn rồi. Ít nhất hôm nay anh đã nói ra hết với em, anh không còn phải dấu nó trong lòng nữa.
— Anh ngốc, sau này có chuyện gì thì cứ nói với em nhé! Em biết ở ngoài kia anh mạnh mẽ lắm, nhưng về nhà với em thì yếu đuối cũng được, em sẽ không nói cho ai đâu, hì hì.
— Rồi anh có bao giờ hỏi mẹ về bố không?
— Anh từng hỏi nhiều lần, nhưng mẹ toàn trả lời anh không có bố hoặc bố mất rồi.
— Em nghĩ mẹ cũng có nỗi khổ tâm riêng. Giả dụ anh biết thông tin về bố, anh có đi tìm không?
— Không. Mẹ nói đúng, anh không có bố. Nếu ông ta có trách nhiệm, ông ta phải đi tìm mẹ con anh. Anh nghĩ tuổi trẻ của ông ấy chỉ là thằng hèn mà thôi.
— Anh đừng nói thế. Biết đâu bố cũng có nỗi khổ tâm riêng thì sao. Em thương anh nhiều, không ngờ chồng em bên ngoài mạnh mẽ mà lại có phút yếu lòng như thế. Khổ thân anh, anh phải chịu đựng nhiều quá. Thôi không buồn nữa, lại đây em ôm anh.
Em kéo tôi lại gần, ôm tôi, cạ cạ mũi vào mũi tôi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nắng bắt đầu len lỏi qua đám mây hắt qua khung cửa sổ. Một bản acoustic vang lên như chia sẻ nỗi buồn. Cuộc đời tôi mười tám năm qua có quá nhiều thăng trầm, nhưng ông trời sẽ không lấy hết của ai. Bởi ít ra bên cạnh tôi vẫn còn mẹ yêu thương, chăm sóc, và bây giờ tôi có thêm em…
Ngồi một lúc, thấy gần mười giờ sáng, tôi chợt nhớ ra chuyện gì đó. Bảo em đưa tôi mượn điện thoại, vì máy tôi dính nước mưa, bật không lên. Chắc kiểu công nghệ dỗi đòi tiền ấy. Bình thường để qua đêm là lại bật lên dùng được. Sau đợt này, tôi mua máy khác, cái 1280 này bỏ đi cũng không tiếc. Lấy điện thoại em, tôi gọi thằng Hưng.
— Đệ nghe rồi, tỷ ơi! — Chuông vừa đổ, Hưng đã nghe. Chắc lại đang nhắn tin với con bé nào.
— Lên Paloma, tao bảo. Đúng năm phút! — Tôi nói giọng lạnh tanh.
— A, thằng đệ đấy à! Đợi tí, huynh lên, đệ đừng nóng máy nhé, huynh sợ! Hehe.
Tôi cúp máy, đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa lại mặt cho đỡ lấm lem nước mắt. Tôi không muốn ai thấy tôi trong bộ dạng như bây giờ. Ra ngoài, thấy Hưng ngồi ở bàn, bên cạnh là cô gái tối qua ngồi canh tôi. Đến gần, mới biết cô gái này chính là cô gái tối qua. Kéo ghế ngồi bên cạnh em, tôi hỏi:
— Mày cũng hiểu ý nhanh đấy nhỉ! Đưa cả bằng chứng đến đây chứng minh luôn.
— Hehe, thằng mất dạy! Mày làm gì mà tỷ tao khóc sưng mắt thế kia?
— Còn ai vào đây nữa? — Tôi hất hàm sang cô gái bên cạnh Hưng.
— Chào anh, chào chị! — Cô gái mở lời, mắt cúi xuống, hai tay đan vào nhau. Tôi để ý mặt hơi sưng, khóe miệng rách một vệt ngắn.
Em tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì, tỏ ra vui vẻ, lễ phép, hỏi tên tuổi cô gái. Thấy tôi nháy, Hưng quay sang em nói:
— Tỷ ơi, đệ xin lỗi tỷ vì chuyện hôm qua, vì đệ mà hai người suýt rạn nứt. Đây là Minh Anh, em của đệ, cũng là cô gái tối qua nhắn tin cho tỷ. Hôm nay đệ đưa nó xuống để xin lỗi tỷ.
Em tôi chuyển từ vui vẻ sang ngạc nhiên, rồi tức giận theo từng lời Hưng nói. Tôi hít một hơi sâu, sẵn sàng cho cơn thịnh nộ chuẩn bị bắt đầu. Thế nhưng…
— Chào em, chị tên là Mai, chị là người yêu của anh Nam. Hôm qua là em nhắn cho chị đúng không? — Em nở nụ cười tươi nhất chia tay ra trước mặt cô gái.
— Dạ chị ơi, em xin lỗi chị, em biết em sai rồi. Các anh cũng bảo ban em rồi, chị tha cho em. — Cô gái vẫn sợ sệt, đánh mắt sang tôi cầu cứu.
— Minh Anh nhỉ, tên rất đẹp! Nhưng chị nói thế này nhé. Chị không cần biết em có thái độ, tình cảm như thế nào với Nam, người yêu chị. Nhưng việc em nhắn tin và chụp hình như vậy, em có thấy đáng không? Chị khoan không nói đến nghề nghiệp của em, nhưng em có thấy việc em làm kém sang không? Em xinh gái như thế, có thể khiến bao nhiêu thằng đàn ông gục ngã, tại sao em lại phải đi mượn, tranh giành của người khác?
— Cùng là phụ nữ, chị hiểu. Hôm qua chị rất tức giận, không phải vì em gửi hình ảnh, tin nhắn, mà chị tức giận Nam. Bởi nếu Nam không mở lòng, liệu em có cửa đấu với chị không?
— Chị ơi, hôm qua anh Nam không làm gì em hết. Do em cả, trước giờ chưa có ai ngồi cùng em như anh cả. Cả buổi chỉ ngó ra ngoài, lại hỏi điện thoại anh Hưng, làm em tò mò thôi. Em xin lỗi chị, em biết sai rồi. — Cô gái sợ run lên, đánh mắt sang Hưng cầu cứu.
— Em không phải sợ. Chị không làm gì em cả. Nếu chị làm gì em, em còn ngồi đây nói chuyện với chị được không? Em biết anh xxx, chị yyy chứ? Dân trong ngành các em đó.
Hưng đánh rơi cái thìa xuống, há hốc mồm hỏi:
— Tỷ, sao tỷ biết mấy anh chị ấy? Toàn dạng kinh khủng khiếp cả!
— Chơi và làm ăn với chị tớ thôi. Chị tớ đi công tác đều bảo mấy anh chị đó để ý tớ. Từ sau vụ thằng Huy, chị tớ sợ tớ bị làm sao. Vụ thằng Huy tớ cũng định không nói, nhưng chúng nó đánh Nam nhập viện hôm ấy, tớ bảo chị tớ can thiệp luôn. Sau đó nó phải chuyển trường. Cứ có tiền là giải quyết được hết. — Em quay sang cười nhẹ với tôi, tự dưng tôi thấy em sắc sảo quá vậy. Khuôn mặt phụng phịu, mè nheo với tôi bỗng biến đâu hết. Tôi nghĩ còn bao nhiêu điều chưa biết về em…
— Nhưng chị cũng phải cảm ơn em. Nếu không vì chuyện em làm, chị cũng không có được tình yêu của anh ấy. Hì hì. — Em nắm tay tôi, cười híp mắt. Cô gái cũng đỡ sợ hơn, ngẩng mặt lên đôi chút.
Em nói đúng. Xã hội này có tiền là mọi chuyện giải quyết ổn thỏa. Nhưng quan trọng là tôi thấy em quá thông minh trong cách ứng xử. Tôi biết em rất khó chịu, bản chất con gái nào cũng vậy, khó kiểm soát cảm xúc khi ngồi trước mặt là người có ý định cướp tình yêu mình. Nhưng em che dấu quá tốt, từ sự bình tĩnh đến biểu hiện trên khuôn mặt. Khiến tôi đăm chiêu vì quá nhiều suy nghĩ.
Hưng và cô gái kia xin phép ra về. Gần mười một giờ trưa, chỉ còn em với tôi cùng đống suy nghĩ chưa có đáp án. Thấy tôi vậy, em chống cằm nhìn, bẹo bẹo má tôi.
— Chồng em nghĩ gì vậy?
— À, không, không có gì. — Tôi giật mình lắp bắp trả lời, sợ em à?
— Chồng hâm! Em phải tỏ ra như thế mới giữ được tình yêu mình. Em như thế để không ai bắt nạt, không ai cướp anh đi.
— Em còn bao nhiêu điều dấu anh nữa?
— Em không dấu anh chuyện gì. Nhưng có những chuyện em không nói ra được. Sau này anh sẽ hiểu lòng em. Chỉ cần anh biết em không lừa dối anh, ở bên anh em luôn là con mèo đáng yêu, chồng nhé! Hihi.
— Về nhà anh đi, anh thay bộ quần áo, xem mẹ về chưa. — Em ngó lơ chuyển chủ đề khác.
— Anh về lấy sách vở với quần áo đi. Sau đó sang em mấy hôm nhé. Mẹ gọi cho anh không được, nên nãy mẹ gọi cho em. Lúc anh đi vệ sinh ấy… Em bảo mẹ rồi! Hihi.
— Cuộc đời tôi là do mấy người tự quyết hả? — Tôi giả giọng giận dữ trêu em.
— Thôi đi, anh không có quyền lựa chọn đâu. Thôi đi về đi!
Em ra thanh toán tiền, tôi đi lấy xe. Tôi và em là vậy: đi ăn, đi chơi là người này trả cái này, người kia trả cái kia. Lâu dần thành quen, thoải mái, chứ không phải auto con trai trả hết. Tôi không có tiền mấy, học sinh mà. Lâu lâu tôi phát hiện em bỏ tiền vào ví tôi. Tôi khó chịu, em lại mè nheo nói gửi tiền của em cho tôi mua đồ ăn. Như nhau cả ý… Sau nhiều lần, tôi cũng kệ em, nói thế nào em cũng chẳng nghe. Trên đường về, em ôm chặt tôi, thủ thỉ:
— Anh ơi, mình yêu nhau từ bao giờ?
— Từ hôm qua.
— Sai rồi, mình yêu nhau hôm nay. Lấy ngày này là ngày kỷ niệm nhé, anh?
— Vâng, tùy cô. Thế hôm nay là ngày bao nhiêu?
— Dạ mười một tháng mười một, ngày đẹp nhỉ, hihi.
Ngày đẹp em nhỉ! Cái ngày mà tôi nhớ cả cuộc đời mình… MySadness1111 cũng từ đấy mà ra đời. Chút nắng len lỏi khiến mùa đông trở nên ấm áp. Em đến với tôi, cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều…