9. Chương 9: Hiểu Lầm Và Lời Hứa

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 9: Hiểu Lầm Và Lời Hứa

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Em đứng đó nhìn nó, đôi mắt em rực lên ngọn lửa giận dữ. Em căm hận nó biết bao, đúng thế, nó là kẻ tồi tệ, kẻ đã khiến cho người con gái yêu thương nó đang đứng trước mặt đây phải chịu đựng những tổn thương. Tất cả chỉ là hiểu lầm, nó không hề muốn mất em. Phải chăng, chỉ khi sắp đánh mất thứ gì đó, con người ta mới nhận ra giá trị của nó?
- Đứng dậy đi, đầu gối của nam nhi không bao giờ cong quỳ trước kẻ khác. Anh không phải là người mà em yêu, người em yêu chẳng bao giờ cúi đầu trước bất cứ ai.
- Nhưng để giữ được tình yêu của mình, anh sẵn sàng quỳ gối, sẵn sàng bỏ đi lòng tự trọng, chỉ mong em hãy cho anh cơ hội được giải thích.
- Anh bước vào đây, vừa uống rượu xong lại quỳ dưới mưa như thế để chết trước cửa nhà em sao? Anh không thấy trời đang mưa hay sao? Anh đã tồi tệ đến mức ngu ngốc như vậy sao?
Nó đứng dậy, chạy vội vào nhà như sợ bỏ lỡ cơ hội này. Em ngồi trên ghế, đối diện nó, không khóc nữa, nhìn chằm chằm vào mắt nó như muốn nuốt chửng nó vậy. Điện thoại của nó đã ngấm nước mưa nên không thể bật lên được...
- Em cho anh năm phút, anh giải thích đi. Giải thích xong thì mau rời khỏi nhà em ngay.
- Em sẽ cho anh mượn điện thoại.
Thấy nó quyết tâm như vậy, em lưỡng lự trao chiếc điện thoại cho nó. Máy có mật khẩu, nó thử nhập ngày sinh của em nhưng không được. Định hỏi em thì em nói:
- Mật khẩu chính là ngày sinh của anh đấy, đồ tồi.
Nó mở khóa thành công, lướt tìm số điện thoại của thằng Hưng, bấm gọi và không quên bật loa ngoài để em nghe. Trời vẫn đổ mưa, càng lúc càng to hơn.
- Đệ nghe tỷ ơi, thằng chồng tỷ nó xuống đến đây chưa? Nó mượn xe em về nhà nhưng em biết ngay nó đến chỗ tỷ. Thằng cha này toàn lừa đảo anh em.
- Con bé kia còn ở đó không?
- À, thằng ml, để tao bỏ bom bọn bố nhé. Đây nó ngồi đây này. Nhớ nó à? Sao lúc ăn nó cứ né tránh nó thế?
Nó kể lại cho Hưng nghe từng chi tiết về tin nhắn, bức ảnh và thái độ của em lúc nãy.
- Mẹ con phò này, đưa máy cho tỷ tỷ của tao để tao giải thích.
- Nói đi, tao đang bật loa ngoài đây.
- À ủa, bật từ bao giờ thế?
- Nói nhanh mẹ mày lên, tại mày hết đấy thằng chó đẻ.
- Hê hê, tỷ tỷ ơi, tỷ có nghe rõ không? Tỷ đừng giận thằng Nam nữa, chuyện này là em bày ra đó. Em xin lỗi tỷ, nhưng mà người yêu tỷ đến chạm tay còn không dám chạm, nói gì đến tình cảm. Cả buổi ăn cứ hỏi em xem tỷ có gọi không, nên em nói dối nó. Tỷ hiểu nhầm Nam rồi, đừng giận nha nha. Mai em gặp em chuộc lỗi sau nhé.
- Tao đéo muốn nói nhiều, mày biết phải giải quyết như thế nào rồi. Còn mày nữa, mẹ mày mai tao nói chuyện với mày sau...
- Rồi rồi, mấy con hàng nhà thằng Đức Cảnh, tao xử được. Mấy con phò non này dám chia rẽ tình yêu và khiến tỷ tỷ của tao khóc, tao sẽ khâu mồm chúng nó lại.
Nói xong, nó tắt máy và đưa điện thoại cho em. Ánh mắt em đã không còn giận dữ nhìn nó nữa.
- Anh giải thích xong rồi. Em tin hay không tùy anh. Anh tôn trọng em và sẽ không bao giờ làm gì có lỗi với em.
Nói xong, nó đứng dậy định ra về thì em chạy đến ôm chặt lấy nó, khóc nấc lên.
- Em xin lỗi, hức... hức... em xin lỗi anh, em đã sai rồi. Em hiểu lầm anh rồi, hức... hức...
- Anh xin lỗi em, vì anh mà em phải khổ. Anh không muốn vậy, nhưng mọi người cứ bắt anh ở lại. Anh không thấy em gọi lo lắm, gọi được cho em là anh phi xuống đây ngay, nhưng sao em lại đối xử với anh như vậy?
Nó khóc, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Từ ngày ấy, nó đã trở nên cứng rắn hơn, và suốt nhiều năm qua, nước mắt đã không còn rơi trên mắt nó nữa. Nhưng lần này, nó khóc vì quá nhiều cảm xúc dồn nén. Hôm nay là sinh nhật nó, nhưng sao sinh nhật nó lại tràn đầy những chuỗi ngày tồi tệ như thế? Nó đau, máu vẫn đang chảy dài trên tay, từng giọt máu rơi xuống nền nhà. Thể xác nó đau, nhưng tim nó còn đau hơn.
- Ôi anh ơi, huhu anh ơi, sao anh chảy nhiều máu thế? Huhuhu...
Em hoảng hốt khi thấy máu từ tay nó chảy xuống, khẽ đỡ nó ngồi xuống, vẫn khóc nức nở.
- Anh ơi, anh bị sao vậy? Sao lại như thế này, huhu...
- Em có để cho anh nói đâu mà? Anh đi không cẩn thận nên bị ngã thôi.
- Em xin lỗi, anh có đau không? Sao anh dại thế, sao phải chạy xuống đây đêm tối như thế làm gì huhu, lại vừa uống rượu nữa. Sao anh lúc nào cũng thích làm theo ý mình thế huhu?
Nói rồi, em chạy đến tủ y tế, lấy bông băng và oxy già ra sát trùng cho nó. Đau quá, xót quá, giờ nó mới thấy sting. Nhìn lại thì vết trầy khá sâu, máu cứ thấm ra vì trong người nó có rượu. Khó khăn lắm mới cầm được máu, em băng lại cho nó. Mắt vẫn lem lấm nước mắt, nó đưa tay lau nước mắt cho em, hỏi khẽ:
- Nãy định bỏ anh thật à?
- Tại anh ấy, em đau lắm anh biết không? Con gái ai thấy người yêu mình như thế mà chẳng phát điên lên. Anh có biết hôm nay em lo lắng như thế nào không?
- Anh xin lỗi, anh muốn xuống lắm mà các anh không cho đi híc. Hôm nay sinh nhật anh mà.
- Thôi được rồi, xuống thì đi từ từ thôi. Em có biến mất đâu mà chạy nhanh, lại còn uống rượu nữa. Ngã thế này có đau không? Sao anh ngu thế hả, huhuhu.
- Hnay chửi anh hơi bị nhiều nha...
- Im đi, em còn đang bực lắm đấy. Xong rồi anh đi tắm đi, quần áo ướt hết rồi lại cảm. Em vẫn để nước nóng đấy. Em lấy cho anh bộ quần áo của bố, nhớ tránh nước ở vết thương đi nhé... Em đi hâm lại đồ ăn, nguội hết rồi. Em phụng phịu.
Rượu khiến nó hơi mệt, bật nước tắm. Nó cũng hơi sợ vì rượu sau tắm dễ gây cảm đột tử, nhưng phòng tắm kín nên chẳng lo lắm. Đang tắm, nó nghe tiếng em gõ cửa đưa quần áo. Nó trêu em:
- Tắm chung với anh không?
- Đồ điên, biến thái, tắm nhanh lên. Xong xuống ăn cơm, nãy toàn uống rượu chắc chả ăn gì đâu mà. Em đưa tay lên bịt mắt, tay còn lại đưa quần áo cho nó.
Nó cười, cầm lấy quần áo, tắm xong xuôi thì xuống nhà. Em đang ngồi trên sofa xem Tom and Jerry, trên bàn để cái máy sấy. Thấy nó, em gọi:
- Anh lại đây, em sấy tóc cho. Để ướt cảm rượu đó. Nói rồi em đẩy nó xuống ghế, cắm máy sấy tóc cho nó.
- Tóc dài rồi đó, đi cắt đi. Anh cắt kiểu cao lên rồi để mái nhé, em thích kiểu đó.
- Mai anh đi cắt, cũng hơi vướng rồi.
- Nãy anh có buồn không?
- Có chứ, buồn thối ruột ấy.
- Cho chết, ai bảo làm em cáu?
- Tự dưng đánh anh, em cáu trông sợ thế.
- Thôi đi, ông có mà sợ ông trời chứ sợ gì tôi.
Tóc đã khô, nó thấy nóng đầu nên bảo em ngừng, kéo em ngồi vào lòng mình, ôm em.
- Ái, đau quá.
- Úi, vết thương đau hả? Đâu, em xem nào. Đừng cử động mạnh nó rách ra đó. Để yên đi cho vết thương đóng vẩy vào.
- Không phải, đúng là bông hoa hồng nào cũng có gai. Chạm vào gai là thấy đau tay nè. Hehe.
- Chó này, thế mà cũng đùa được. Em rúc vào ngực nó, nó biết em đang rất vui sau câu nói của nó lắm.
Một tay nó đỡ em, một tay nâng cằm em lên, em nhìn nó. Nó từ từ hôn em, mắt em nhắm nghiền hưởng ứng. Nó hôn em say đắm, lưỡi tách hàm răng trắng bóc của em ra, lùa vào trong. Em hơi bất ngờ nhưng vẫn để yên.
- Hứ, anh học đâu kiểu hôn đó thế? Anh từng hôn con nào rồi phải không?
- Em hâm à, em là người đầu tiên đó. Cái này anh thấy trên phim họ hôn như thế.
- Phim gì, anh xem phim vớ vẩn hả?
- Đâu có, trên mấy phim hành động cũng có cảnh hôn nhau mà, anh thấy thế nên bắt chước. Hè hè.
- Dạo này vớ vẩn lắm rồi nhá. Thôi mình đi ăn cơm đi anh.
Em đứng dậy kéo nó vào bàn ăn. Thơm quá, em nấu ăn là ngon nhất. Đột nhiên, nó cảm thấy giống như một gia đình vậy. Ấm áp quá, người con gái đang lúi húi gắp thức ăn cho nó, là người mà nó yêu thương. Nó yêu em, tự nhủ bản thân sẽ cố gắng hơn để xứng đáng với tình yêu của em đã dành cho mình. Đánh mắt sang bên, nó thấy trên bàn có một chai rượu vang và hai cái ly. Nó hỏi:
- Sao lại có rượu hả em?
- Em chuẩn bị để đón sinh nhật với anh, nhưng mà anh uống nhiều quá rồi nên thôi không uống nữa.
- Để anh rót, anh muốn uống với em. Rượu vang mà có gì đâu, hehe.
Nói rồi, nó mở nắp, rót ra hai ly, đưa một ly cho em, nó dơ lên:
- Nào, cụng ly. Chúc mừng sinh nhật tôi đã có thêm cục nợ dắt theo.
- Hứ, anh là cục nợ ý. Chúc anh yêu của em thêm tuổi lớn, trưởng thành, chín chắn hơn để làm chỗ dựa cho em nhé.
Tối đó, nó và em uống khá nhiều, nói hết chuyện này đến chuyện kia. Em và nó cười vang nhà. Ngôi nhà cô đơn thiếu hơi người ấy hôm nay bỗng trở nên ngập tràn hạnh phúc. Rượu hết, em không uống được mấy, dù là rượu vang nhưng mặt em vẫn ửng hồng. Nó bảo em ngồi nghỉ, còn nó dọn dẹp đỡ em. Em mở tủ lạnh, lấy bánh sinh nhật ra cắm nến vào, sau đó mang lên phòng, không quên ngoái xuống gọi nó:
- Anh ơi, xong thì đóng cửa lại rồi lên phòng em nhé. Cổng em khóa rồi.
Nó lật đật chạy lên sau khi rửa xong đống bát. Lên đến phòng em thì thấy tắt điện, xung quanh là hình trái tim được làm bằng nến thắp sáng, và em đang đứng ở giữa cầm cái bánh sinh nhật, thấy nó, em khẽ hát mừng sinh nhật:
- Happy Birthday to you, Happy Birthday to you...
Nó cảm động, em gọi nó đi vào trong vòng trái tim, dơ cái bánh lên trước mặt nó, em khẽ nói:
- Anh, anh ước đi nhanh lên.
Nó chắp tay cầu nguyện. Nó cầu nguyện khá lâu, đại loại cầu cho mẹ nó có sức khỏe tốt, cuộc sống bình an, và hơn cả là cầu cho em của nó mạnh khỏe. Mong cho tình yêu của nó và em mãi mãi như vậy, không bao giờ chia xa... Xong xuôi, nó thổi nến. Em nhìn nó cười tít mắt. Nó đỡ cái bánh đặt xuống bàn học của em, hai tay kéo em lại sát người nó.
- Anh hạnh phúc lắm. Cảm ơn vì em đã đến bên cạnh, cảm ơn vì tất cả những gì em đã làm cho anh. Anh yêu em!!!
Nói rồi, nó quỳ xuống, nắm chặt lấy bàn tay em, ngước mắt lên nhìn em, nói:
- Hôm nay không có hoa, không có nhẫn, không có tín vật định tình nào. Anh chỉ có tấm lòng, chỉ có trái tim yêu em không ngừng nghỉ, chỉ có cuộc đời này dành cho em. Em có đồng ý làm người yêu anh không?
Em khóc nấc lên, miệng mỉm cười, gật đầu như sợ khoảnh khắc này sẽ trôi qua.
- Em đồng ý, em đồng ý. Em đã đợi ngày này lâu lắm rồi, em đã đợi câu nói này từ anh lâu lắm rồi. Em yêu anh, em yêu Nam, hức... hức...
Nó kéo em vào, đặt lên môi em một nụ hôn. Em đáp trả mãnh liệt, nó và em cuốn lấy nhau. Rượu khiến nó mạnh bạo hơn, nó bế em lên giường. Hai đôi môi vẫn dính chặt nhau. Bàn tay nó len qua lớp áo, sờ vào cái bụng nhỏ nhắn của em, lách dần lên trên. Em khẽ giật mình, nắm lấy tay nó, nhưng không cản được đôi bàn tay của một thằng đã có rượu trong người. Tay nó nằm gọn trong lớp áo ngực, gọng áo chật và đè xuống khiến tay nó khá đau. Luồn qua lưng nó, tháo luôn lớp áo con. Bàn tay nó như được giải thoát, di chuyển khám phá liên tục. Em hôn nó, hơi thở gấp gáp hơn, người em run lên bần bật nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, hôn nó ngọt ngào.
Nó buông bầu ngực em ra, bàn tay dần dần di chuyển xuống dưới. Em nắm tay nó lại như không muốn. Bất chợt, nó thấy khóe mắt em có hai dòng nước mắt chảy xuống, bờ mi cong của em mấp máy. Nó rời môi em, bỏ bàn tay ra ngoài, ngồi dậy với cốc nước tu ừng ực.
- Anh xin lỗi, anh không kiềm chế được.
Em ngồi dậy, kéo lại cái áo đang tốc lên, ôm nó từ đằng sau, đầu tựa vào vai nó.
- Anh ơi, em yêu anh lắm. Em là của anh mà. Anh có muốn không?
Em len qua vòng tay nó, ngồi tựa nép vào lòng nó. Nó dang tay ra đỡ lấy em, em tiếp lời:
- Em cho anh đó. Lần đầu của em. Em muốn trao nó cho anh. Anh đừng lo, em chấp nhận mà.
Nói rồi, em vòng tay qua gáy nó, kéo nó xuống hôn. Nó cũng chẳng ngại ngần nữa, đỡ em nằm xuống... Nó cởi quần áo của nó rồi đến em... Ngoài kia, cơn mưa đang cuốn chặt lấy bầu trời, và hôm nay em sẽ trở thành người đàn bà của nó...
Đề xuất: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp