Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 12: Nỗi lo âu của tình yêu
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lê chân rời khỏi nhà xe, đôi chân giờ mới cảm nhận được sự mệt nhọc, toàn thân như muốn đổ gục. Dáng vẻ của nó thật kinh khủng, vết thương bầm tím chằng chịt, người đầy bụi bẩn và mồ hôi bết lại. Nếu có ai bắt gặp, chắc chắn sẽ nghĩ nó là kẻ ăn xin nhầy nhụa từ đống rác… Ấy vậy mà em không hề ngại, cứ ôm lấy nó suốt quãng đường, lên xe còn siết chặt khiến nó ngượng ngùng. Trông chẳng khác gì thiên nga ôm lấy cóc ghẻ.
— Này, em không thấy anh hôi hám thế này mà vẫn ôm à?
— Kệ đi, mùi này mới hấp dẫn chứ!
— Vừa hôi vừa chua thế mà hấp dẫn cái gì?
— Anh không biết à? Con gái thích mùi đàn ông như thế này lắm, vì nó mới nam tính chứ! Mùi thơm sặc sỡ thì chán lắm!
Nó cười ha hà, nghĩ lại cũng đúng. Đôi khi sở thích của con gái thật kỳ quặc, trái ngược hoàn toàn với đàn ông. Chỉ cần xinh đẹp và thơm là đàn ông đã gục ngã. Em hội tụ đủ phẩm chất ấy, từ khi yêu em, nó đã nghiện cái mùi của em—mùi hoa hồng thoang thoảng, dù em bảo không dùng nước hoa mà chỉ tắm sữa Đức (tên gì ấy, em quên mất rồi). Dù trời nóng toát mồ hôi, mùi vẫn giữ được lâu…
Đến quán, Linh đã đặt bàn trước. Nó chưa muốn vào nên ngồi bàn nước ngoài nói chuyện với bạn bè. Em cùng hội con gái vào trong trước. Đang tám chuyện về game thì đột nhiên có bàn tay kéo nó lại.
— Ơ Thư, sao không vào trong?
Thư không nói gì, lặng lẽ lấy băng gạc trong túi ra sát khuẩn cho nó.
— Ái daaaaa!— Nó nghiến răng khi Thư đổ sạch cả lọ oxy già lên vết thương.
— Híc, Nam đau lắm à? Xin lỗi, Thư sơ ý.— Mặt nhỏ đột nhiên hoảng hốt.
— Người ta chấm bông rồi lau đất cát trước rồi mới rửa chứ! Cậu đổ thế này…
— Híc, Thư chưa bao giờ làm chuyện này, thôi lỡ rồi. Nam ngồi yên, để Thư băng lại cho.
Thư cẩn thận băng bó cho nó, từng vòng băng nhẹ nhàng, hỏi có đau hay chật không. Bọn bạn bên cạnh trố mắt nhìn. Quân vỗ bàn:
— Mày tranh hết gái xinh của lớp rồi để lại toàn bọn Hạnh lùn và Trinh béo à?
— Này, mày câm mồm đi! Trinh béo nhìn thế cũng có cái xinh.— Hoàng vỗ đầu Quân.
— Thằng này mà như tao với các cậu, cả trường sẽ xúm vào đập nó. Lớp 12 có 7 hotgirl, 1 đứa yêu nó, 2 đứa thích nó, thế mà chơi bời gì nữa.— Ơn vừa đập cốc xuống bàn, giọng tức giận.
Thư vẫn cặm cụi băng cho nó, mặt đỏ bừng vì bị trêu. Xong xuôi, nó chạy vội vào trong, cúi mặt chạy. Bọn bạn cười ầm lên. Nó cũng chẳng quan tâm. Lúc này mệt mỏi, nhưng sự chăm sóc của Thư khiến nó thấy dễ chịu. Nó nhìn về phía cửa, thấy Mai đứng đó, ánh mắt như mũi tên.
— Chết rồi, xong tôi rồi! Các cậu cười ít thôi.— Nó gắt.
Cả lũ đang cười ha hả bỗng im bặt. Linh chạy ra gọi vào ăn. Nó bước đến thấy em vẫn nhìn nó, nhưng ánh mắt thản nhiên, còn cười với nó. Nó gãi đầu.
— Tại Thư cứ đòi băng lại, em biết tính nó, đụng tí là khóc nên chiều theo.— Nó nói với giọng thành khẩn, rồi nhìn em cười ngượng. Dù sao thú tội trước cũng có thể cứu vãn được chút gì đó trước cơn thịnh nộ của em. Nó không hiểu sao từ chuyện sáng ở quán cà phê, nó lại thấy sợ em. Cảm giác như em có uy quyền lắm.
Em im lặng, chỉ mỉm cười. Nó biết nụ cười ấy không thật lòng…
— Hâm à, bạn bè quan tâm nhau là bình thường mà. Đi vào đi, chồng em.— Em khoác tay kéo nó vào.
Nó ngỡ ngàng trước thái độ của em. Nó nghĩ em sẽ mắng, giận, nhưng không—em vẫn bình thản, thậm chí vui vẻ. Điều đó càng khiến nó sợ em hơn… Sau này, em vẫn là người kỳ lạ, không ai hiểu được em nghĩ gì, làm gì. Ngay cả nó cũng chỉ hiểu đôi chút trong vài khoảnh khắc.
Hôm đó lớp vui quá, uống đến 4 két bia. Con gái cũng hào hứng nên uống nhiều. Nó mệt sẵn nhưng danh nghĩa đội trưởng, MVP trận đấu nên bị chào mời liên tục. Em phải gắt lên:
— Chúng mày mời hay giết người thế! Để anh ăn gì đã chứ!
— Vợ xót chồng kìa! Mời nốt con Mai đi cho đủ đôi.— Cả lũ cười ầm lên trêu em.
Dù tửu lượng tốt, nhưng mời liên tục khiến nó không chịu nổi. Vào toilet móc họng 4 lần, lần thứ 4 toàn bia, không còn thức ăn. Lần sau có thể nôn cả mật. Còn lần này thì quá sức.
Tàn cuộc, lớp định đi hát, nhưng nhiều đứa con gái đã say bí tỉ. Nó cũng chóng mặt, chân loạng choạng. Em đỡ nó lên xe, mồm liên tục hỏi han:
— Khổ tôi chưa? Đã nói uống ít thôi! Nhìn người bây giờ như thằng ngố không?
— Đã bảo uống ít rồi! Suốt ngày rượu bia hại gan hại dạ dày!
— Bám chặt lấy em kẻo ngã… Đừng ngủ, sắp về nhà rồi…
Nó vẫn tỉnh, nhưng cơ thể không còn sức. Nó ôm chặt em, rồi lịm đi.
Tỉnh dậy đã hơn 10h đêm. Nó nằm trong phòng em, không thấy em đâu. Quần áo đã thay, không còn bộ đá bóng nữa. Kéo chăn ra, mở cửa tìm em. Khát nước vì say bia, nó xuống cầu thang thì nghe tiếng em:
— Con nói rồi, con sẽ không đi đâu hết.
— Bố mẹ thôi đi! Chỉ mình chị Lan đủ rồi. Con không muốn như chị ấy. Con tự quyết định cuộc sống của mình.
— Con nói rồi, con sẽ ở đây. Thế nhé, con cúp máy đây…
Nó thấy em cúp điện thoại, ném xuống sàn tức giận. Em nằm úp mặt xuống gối. Nó nhặt điện thoại lên, ngồi xuống nắm tay em. Em giật mình, nước mắt ngấn.
— Có chuyện gì vậy em? Sao lại ném điện thoại?
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?— Em ngồi dậy ôm nó, mắt đỏ nhưng không khóc.
— Anh mới dậy. Nghe em nói chuyện. Chuyện gì vậy?
— Dạ không có gì. Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.— Em dựa vào vai nó nói nhỏ.
— Không được bực tức mà ném điện thoại như thế. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa. Đang ôm em thích chả muốn buông.
Em nằm gọn trong lòng nó, để nó ôm một lúc rồi đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Iphone có nhiều trò thú vị. Nó chơi chán chém hoa quả, chuyển sang xem FB em. Toàn ảnh selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.
— Em có chuyện gì thế? Nói cho anh biết đi.
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?
— Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.
— Không được bực tức mà ném điện thoại. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa…
Em nằm gọn trong lòng nó. Sau một lúc, nó đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Xem ảnh em đăng, toàn selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.
— Em có chuyện gì thế? Nói cho anh biết đi.
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?
— Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.
— Không được bực tức mà ném điện thoại. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa…
Em nằm gọn trong lòng nó. Sau một lúc, nó đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Xem ảnh em đăng, toàn selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.
— Em có chuyện gì thế? Nói cho anh biết đi.
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?
— Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.
— Không được bực tức mà ném điện thoại. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa…
Em nằm gọn trong lòng nó. Sau một lúc, nó đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Xem ảnh em đăng, toàn selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.
— Em có chuyện gì thế? Nói cho anh biết đi.
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?
— Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.
— Không được bực tức mà ném điện thoại. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa…
Em nằm gọn trong lòng nó. Sau một lúc, nó đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Xem ảnh em đăng, toàn selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.
— Em có chuyện gì thế? Nói cho anh biết đi.
— Anh dậy từ bao giờ? Anh còn mệt không?
— Em cãi nhau với bố mẹ chuyện linh tinh.
— Không được bực tức mà ném điện thoại. Nó có tội gì?
— Dạ em biết rồi. À, anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé.
— Thôi để tí nữa…
Em nằm gọn trong lòng nó. Sau một lúc, nó đứng dậy nấu mì. Nó cầm điện thoại em nghịch. Xem ảnh em đăng, toàn selfie, cả ảnh đi chơi ở Hạ Long. Lướt xuống, thấy bức ảnh đăng 11 giờ trước: ảnh chụp từ sau lưng nó lúc lái xe, caption: *“Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”*. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của em. Em chọn ngày khéo thật—ngày sinh nhật nó, hôm sau là kỷ niệm. Em nói chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…
Nó nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn. Của chị Lan: *“Mai bố mẹ về”*. Nó đưa điện thoại cho em xem. Mặt em biến sắc, đôi đũa rơi xuống sàn. Nó nhìn thấy nỗi lo trong mắt em, cảm giác sợ hãi dâng lên.