13. Chương 13: Cuộc trò chuyện quan trọng

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 13: Cuộc trò chuyện quan trọng

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nó vẫn đứng đó, nhìn chị chằm chằm, không rời mắt khỏi nhau suốt khoảng thời gian ấy. Bầu không khí trong lành của buổi sáng mùa đông bỗng trở nên ngột ngạt hơn. Mai lúc này vừa chạy xuống, thấy chị, khuôn mặt em bỗng trở nên tươi tỉnh hơn.
"Chị, chị về lúc nào mà không gọi em?" – Em đẩy cái cặp sách cho nó rồi chạy lại ôm chị.
"Thằng này là thằng nào?" – Chị vẫn nheo mắt nhìn nó ngờ vực, đưa tay chỉ vào người nó.
"Dạ, Nam đó chị. Nam qua đón em đi học." – Anh giới thiệu, quay sang nó: "Đây là chị gái em, chị Lan đấy."
"Dạ, em chào chị." – Nó gật đầu với chị.
"Chào em, em là Nam nhỉ? Cái tên này chị nghe con bé này lải nhải suốt ngày mà giờ mới được gặp." – Chị cất chiếc kính đang cầm vào túi, đưa tay bắt tay nó.
"Dạ, em cũng nghe Mai kể về chị nhiều rồi ạ. Chị về nước hôm nào ạ?"
"Chị về chiều hôm qua. Thôi, hai đứa đi học đi kẻo muộn nhé."
Nó và Mai dạ vâng rồi lên xe, chị Lan ra hiệu cho lái xe đánh xe vào sân. Trên đường đến trường, tâm trạng Mai đã tươi tỉnh hơn nhiều, thậm chí nó chẳng còn thấy nỗi buồn trên khuôn mặt em nữa. Nhìn vào gương chiếu hậu, nó thấy Mai dang tay ra, ngửa mặt lên trời như đang tận hưởng cái không khí se lạnh và thoải mái ấy.
"Thay đổi tâm trạng chỉ trong một giây, qua thì khóc sướt mướt dỗ mãi chẳng được, nay thì tươi tỉnh như con điên thế?" – Nó kéo tay Mai vòng qua bụng ôm nó.
"Hihi, kệ em, anh mới là thằng điên ý."
"Thế sao vui thế hả?"
"Chị em đang có dự án bên Singapore bận lắm, mà hôm nay chị ấy lại về nước vì chuyện của em. Có chị ấy ở đây rồi thì em không sợ bố mẹ bắt sang đó nữa." – Mai vừa nói vừa cười, lấy tay xoa xóa cái bụng nó.
"Tại sao lại thế? Chị Lan có ảnh hưởng lớn lắm à, em?"
"Không phải mà là có một số chuyện bố mẹ phải nghe chị. Cái này em không kể được đâu."
"Ừ, nhưng mà chị Lan đẹp em nhỉ."
"Thế em không đẹp à?"
"Có chứ. Em mang vẻ đẹp thuần khiết, còn chị ấy mang vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành, sắc sảo. Cả hai chị em đều có nét riêng, nhưng em là đẹp nhất trong trái tim anh rồi, hehe."
"Đồ lẻo mép." – Mai siết chặt vòng tay ôm nó, miệng khẽ ngân nga vài câu hát.
Lớp nó do ảnh hưởng trận bia hôm qua nên nhìn đứa nào cũng phờ phạc thiếu sức sống. Vào đến lớp mà còn tưởng lớp mình có tang, hỏi chẳng thằng nào, đứa nào thèm đáp. Buổi học vẫn diễn ra bình thường chẳng có gì khác cho đến lúc tan học. Tiếng trống dài và dồn dã báo hết buổi, nó với lấy cái cặp sách, mắt nhắm mắt mở vì đang ngủ ngon, ngẩng lên thì không thấy Mai đâu nữa. Chắc em xuống dưới nhà xe đợi nó. Nó xuống dưới nhưng chẳng tìm thấy em đâu, book máy định gọi cho em thì thấy số lại gọi vào số của nó.
"Dạ, alo ạ."
"Nam à? Chị Lan đây."
"Dạ vâng, chị gọi em có chuyện gì thế ạ? Em đang đi tìm Mai để về."
"Em ra Paloma đi. Chị đang ngoài đó. Mai chị bảo lái xe đưa nó về trước rồi, ra đây uống cà phê với chị. Chị có chuyện muốn nói."
Nó dạ vâng rồi tắt máy, không biết chị Lan có chuyện gì mà phải lên tận trường tìm mình. Lúc nãy nó có đưa Mai về trước, chỉ gặp riêng nó thôi. Nó cứ thơ thẩn suy nghĩ vậy mà chẳng biết đứng trước cửa quán từ lúc nào.
Đẩy cửa vào trong, nó thấy chị Lan đang ngồi bấm điện thoại ở một bàn trong góc quán. Chị mặc quần bò rách kín vào chỗ và cái áo phông trông chị trẻ trung hơn nhiều so với lúc sáng. Chị cũng không trang điểm đậm nữa mà chỉ đánh son thôi. Mascara hay lớp phấn đều mất hết. Tự dưng lúc này nó thấy chị đẹp giống như Mai vậy, chỉ khác là chị nhiều tuổi hơn nên trông chị già dặn hơn thôi.
Nó chào chị, chị Lan thấy nó thì nở một nụ cười bảo nó ngồi. Gọi với ra ngoài, nó kêu phục vụ lấy cho nó mượn cái gạt tàn thuốc và thêm một ly cà phê sữa đá. Nói chuyện mấy câu vu vơ, chị hỏi nó về tình hình học tập của Mai cũng như của nó, rồi hỏi nó sau này thi trường gì, bla… bla… Phục vụ mang đồ ra, nó rút bao thuốc, châm một điếu, chị Lan nhìn nó nhăn mặt.
"Nè, em có biết là em đang ngồi với chị không hử?"
"Dạ, em biết nhưng mà chị thông cảm cho em. Em biết em sắp phải đối mặt với chuyện gì nên em cần phải bình tĩnh, và nó là thứ duy nhất giúp em lúc này."
"Em lại tỏ ra mình là người thông minh rồi. Nhưng không sao, em rất nam tính. Chị thích những người như em chứ không phải dăm ba loại người giả tạo. Có gì nói đấy, làm điều mình thích và yêu người mình yêu, Nam nhỉ."
"Dạ vâng, em nghĩ là mình là người như thế nào thì trước sau gì mọi người chẳng biết. Vậy thì cần gì phải dấu diếm hay là giả tạo làm gì ạ…"
"Nói rất hay. Hôm nay chị gặp em là có mấy chuyện này muốn nói với em." – Chị Lan ngồi thẳng lên, nhìn vào mắt nó.
"Dạ, em hiểu chị muốn nói chuyện gì. Em đồng ý nếu như điều đó tốt cho Mai."
"Em đồng ý chuyện gì?"
"Dạ, chị là một người từng trải nên chắc chị cũng đã điều tra qua về em cũng như là gia đình em rồi. Vậy em cũng không muốn nhắc lại nữa. Em là người yêu của Mai, em biết nếu xét về mọi mặt thì em không xứng với Mai dù chỉ một chút. Em cũng không hiểu tại sao Mai lại chọn em mà không phải người khác. Nhưng từ lúc ở bên Mai, em thay đổi rất nhiều: tính cách, suy nghĩ của em và cả cuộc sống sinh hoạt của em. Chuyện hôm qua em cũng đã dần dần đoán ra được. Hai bác muốn Mai sang bên đó học tập và sinh sống đúng không ạ?" – Nó cầm cốc cà phê lên uống ực một cái rồi rút tay châm tiếp điếu thuốc, tiếp lời.
"Nếu như sang bên đó Mai có cuộc sống tốt hơn ở đây thì em đồng ý. Em không cản trở Mai đâu ạ."
Chị Lan nhìn nó chằm chằm, bỗng miệng chị khẽ nhếch lên một cái, khẽ vạt tóc mái đang rủ xuống mắt. Chị hỏi nó:
"Em đang ngồi với chị, chị không tự hào nhưng người ngồi trước mặt em đây đã từng gặp và tiếp xúc với rất nhiều loại người. Thế nên em đừng cố tỏ ra là em thông minh và hiểu hết mọi chuyện. Chị có con mắt nhìn người đấy."
"Những gì em nói lúc nãy chưa phải là điều chị muốn nghe. Cái chị muốn nghe là chuyện khác…" – Chị tiếp lời.
"Chị hỏi em, em biết vì sao Mai lại thích em không?"
"Dạ, Mai có nói là từ vụ với thằng Huy kia, em bảo vệ Mai nên Mai thích em."
"Vậy em biết Mai thích em từ lúc nào không?" – Chị Lan với tay lấy bao thuốc của nó, chị châm một điếu khiến nó hơi ngỡ ngàng.
"Cứ trả lời đi, đừng ngạc nhiên. Chị không nghiện nhưng cũng không phải là không biết…"
"Dạ chắc là từ sau vụ đó ạ."
"Sai rồi. Nó thích em từ cách đây ba năm, từ lần đầu tiên nó nhìn thấy em khi nhập học."
"Nhưng tại sao ạ? Mai nói là sau vụ đó thì Mai mới có cảm tình với em mà?"
"Sau vụ đó là Mai nó đã yêu em. Chuyển từ việc thích sang yêu, nó cần phải có quá trình và một tác động chứ đúng không?"
"Dạ, em chưa hiểu cho lắm."
"Trước đây, ngày nào chị cũng gọi điện và check camera để nắm được tình hình của Mai ở nhà. Nó thường hay tâm sự và kể cho chị nghe những câu chuyện trên lớp. Trong nhiều câu chuyện của nó, luôn luôn nhắc đến một cậu bạn cùng lớp tên Nam: ngủ gật, bỏ tiết, đánh nhau, cãi thầy cô, ngồi sổ đầu bài, đình chỉ học liên tục nhưng lại sống rất tình cảm với bạn bè và luôn luôn bảo vệ giúp đỡ, nhất là các bạn cùng lớp. Lúc đầu chị bận không để ý nhiều, nhưng sau rồi câu chuyện có em trong đó nó cứ tăng dần khiến chị nghĩ con bé nó thích em. Chị hỏi thì lúc đầu nó còn chối, nhưng nhìn biểu hiện và tính cách của nó, chị biết thừa nó thích em…"
"Dạo này chị rất bận nên một thời gian dài chị không gọi điện cho con bé. Đến giữa tuần trước, chị check camera thì thấy em đang ở đó ngồi ăn cơm cùng con bé. Qua camera chị thấy nó tươi cười, vui vẻ và rạng rỡ, điều mà chị chưa từng thấy ở nó khi nó ở nhà một mình. Chị nghĩ em chính là nguyên nhân khiến nó như vậy."
"Dạ vâng, em cũng biết chuyện của Mai. Em thấy thương Mai nên ngoài giờ học thì em thường xuyên xuống nhà nói chuyện và đưa Mai đi chơi ạ."
"Đó là cái mà chị rất thích ở em: một con người tình cảm, nam tính. Nhưng em có biết em sai ở đâu không?"
"Dạ, em không ạ."
"Em hèn. Em quá hèn. Tại sao khi mọi chuyện chưa rõ ràng thì em đã vội vã bỏ cuộc, trong khi em còn chưa biết ý của Mai như nào. Em cứ nghĩ rằng như thế là em đang cao thượng à? Em nghĩ Mai nó cần em phải cao thượng như thế à? Em có bao giờ nghĩ nó sẽ sống tệ hơn nếu rời Việt Nam không?"
"Dạ, em xin lỗi. Em cứ nghĩ như vậy là tốt cho Mai." – Nó cúi mặt xuống. Chị đang nói đúng vào tâm can của nó, khiến nó không còn cách nào ngoài cách chịu trận.
Chị Lan ngả người ra ghế, mắt vẫn nhìn nó chăm chăm như chờ đợi một câu nói từ nó. Điếu thuốc trên tay chị đỏ rực, khói bay nghi ngút.
"Dạ, em xin lỗi chị. Em hay tự ti về bản thân cũng như hoàn cảnh của mình, thế nên em mới như vậy."
"Em có yêu Mai không?" – Chị Lan dụi tàn thuốc, mắt vẫn nhìn nó chăm chăm.
"Dạ, em có."
"Yêu như thế nào?"
"Em không có định nghĩa yêu như thế nào, yêu bao nhiêu cho đủ. Bởi tình yêu không phải là món hàng, có thể định giá và mang ra trao đổi mua bán. Đối với em, yêu là lo lắng, là quan tâm, là chăm sóc, là mỗi ngày gặp nhau, nhìn thấy nhau, cả hai người đều vui vẻ bình an, chị ạ."
"Haha, chị đúng là không nhìn lầm người mà." – Chị cười phá lên.
"Em mới chỉ 18 tuổi thôi. Chặng đường còn rất dài và cuộc sống của em do em lựa chọn và tự tô vẽ màu. Bây giờ có thể em chỉ đang làm một thằng nhóc học sinh sáng cắp sách đi học, chiều đi chơi, bố mẹ phải lo từng bữa ăn. Nhưng chẳng ai đảm bảo rằng sau này em không xứng đáng với Mai cả, đúng không? Con người và tính cách như bây giờ của em, chị tin sau này em sẽ thành công." – Chị Lan tiếp lời.
"Dạ, em cảm ơn chị. Em sẽ cố gắng nhiều hơn. Em xin lỗi chị vì những lời nói vừa nãy."
"Không sao, chị hiểu. Em là một người biết suy nghĩ nhưng Nam nhớ nhé, đừng bao giờ để suy nghĩ tiêu cực nó điều khiển bản thân em. Em có thể tạo ra suy nghĩ tiêu cực, nhưng hãy biến nó trở thành động lực cho những suy nghĩ tích cực…"
"Chuyện của Mai chị đã lo xong xuôi hết. Bố mẹ chị cũng sẽ không về nữa. Chị cũng đang rất bận công việc nên từ giờ chị giao Mai lại cho em. Nó cô đơn và thiếu tình cảm từ bé, chị mong em ở bên nó, tạo ra niềm vui và hạnh phúc cho nó, để nó được đón nhận tình cảm từ chính sự quan tâm, chăm sóc, những thứ tình cảm mà từ bé bố mẹ chị và chị không mang lại được cho nó…"
"Dạ, em yêu Mai và rất thương Mai. Em cũng là một người thiếu tình cảm từ gia đình, nhưng em may mắn hơn một chút. Em sẽ quan tâm chăm sóc và yêu thương Mai nhiều hơn ạ."
"Chị cho em thời hạn một năm. Một năm sau khi chị gặp lại em, em sẽ mang tới cho chị nhiều kết quả hơn là những lời nói. Thôi, giờ cũng đã muộn, chị phải đi luôn cho kịp chuyến bay bây giờ. Em xuống dưới nhà ăn cơm với Mai nhé…"
Nói rồi chị cầm túi sách đứng dậy và đi ra quầy thanh toán. Nó cũng lụi hụi đi vào trong trường để lấy xe. Tâm trạng của nó đã thoải mái hơn rất nhiều, và quan trọng là nó vui, vui vì Mai vẫn sẽ ở bên nó. Bước ra cửa, nó thấy chị Lan vẫy tay chào nó rồi mở cửa xe. Nó gọi với theo:
"Chị Lan…"
"Chị đây." – Chị hạ kính xe xuống, miệng mỉm cười nhìn nó.
"Em cảm ơn chị. Nhất định em sẽ không để chị thất vọng." – Nó nói cương quyết.
"Nhớ nhé, không phải lúc nào thì gió tầng nào cũng thổi mây tầng đó. Chị tin em, chàng trai, cố lên nhé!"
Nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh, nó thầm cảm ơn. Nó thấy chị giống như Mai, đều là những người thiếu thốn về tình cảm gia đình. Chị đã vượt qua được những ngày tháng ấy và trở thành một người phụ nữ mà mọi người đàn ông đều ao ước. Vậy nên bây giờ chị muốn dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho em gái chị. Cảm ơn chị, em sẽ không phụ sự tin tưởng của chị, nhất định em sẽ bảo vệ và chăm sóc cho Mai, mang đến cho Mai những điều tốt đẹp nhất… Vài tia nắng len lỏi qua đám mây không thể xóa đi trạng thái âm u của thời tiết, nhưng ít nhất đem đến những hi vọng mới mẻ đang len lỏi trong lòng nó. Mai nói em thích màu xám xịt của bầu trời, còn nó sẽ là những tia nắng xóa tan đi những đám mây màu xám, trả lại sự trong xanh của bầu trời vốn đang bị che khuất từ rất lâu rồi…
Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Nguyên Tôn