Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 17: Những giọt nước mắt đầu tiên
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dần dần, nó mở mắt. Ánh sáng trong phòng chiếu thẳng vào khiến đôi mắt chưa thể thích ứng ngay. Nó nhận ra mình đang thở bằng ô xy, tay bị dây buộc chặt, toàn thân tê dại không cử động được. Nghiêng mình sang bên cạnh, nó thấy em đang ngủ ngồi trên ghế, mái tóc vẫn như xưa, đôi môi ấy vẫn thế, nhưng bọng mắt thâm quầng, sưng húp lên. Khuôn mặt nhợt nhạt, thân hình tiều tụy co ro trên ghế. Nó thương em quá. Định đưa tay chạm vào em, nhưng chỉ nỗ lực nhẹ cũng khiến cánh tay đau nhói, bất lực buông thõng xuống. Em giật mình tỉnh dậy, ngạc nhiên rồi hoảng hốt.
—Anh… tỉnh rồi… Huhu, anh tỉnh rồi sao… Bác sĩ ơi! – Em bật khóc, chạy ra ngoài gọi bác sĩ.
Một lúc sau, em và ông bác sĩ già đầu đội mũ len, mặc áo blouse trắng, cùng một điều dưỡng tiến vào. Em nép phía sau, vẫn nấc lên từng hồi.
—Nín đi nào, cậu này tỉnh là không sao rồi, chỉ sợ không tỉnh khéo thành người thực vật ấy. – Ông bác sĩ quay lại dặn em, vừa khám vừa theo dõi chỉ số trên máy.
—Các chỉ số đều tốt, huyết áp, nhịp tim, mạch ổn định. Tỉnh được là tốt rồi, cố gắng đừng để bệnh nhân xúc động mạnh hay va chạm vết thương nhé. – Ông bác sĩ dặn dò em xong, quay sang hỏi nó:
—Có muốn bỏ ống thở để nói chuyện không?
Nó chớp mắt đồng ý. Ông bác sĩ tháo ống thở, tắt máy. Lúc này, đôi mắt đã nhìn rõ hơn, tỉnh táo hơn.
—Để ý bệnh nhân có gì gọi tôi. Còn cháu sang bên kia lấy đồ thay băng cho bệnh nhân, để ý vết khâu nhé.
Nói xong, ông bác sĩ và chị điều dưỡng ra ngoài. Em vẫn khóc thút thít, ngồi bên cạnh, nắm ngón tay nó. Giờ nó mới nhận ra tay chân mình tê liệt, ngực và cổ bó chặt không thể cử động. Toàn thân hầu như mất hết cảm giác.
—Anh ơi, anh có đau không… hức hức… em xin lỗi, tất cả là tại em, huhuhu…
Từng giọt nước mắt rơi xuống băng tay nó. Nó muốn lau nước mắt cho em nhưng em giữ lại:
—Đừng, anh đang đau, để yên đi… hức… hức…
Em bỗng nhớ ra điều gì, lấy điện thoại gọi:
—Mẹ ơi… hức… hức… anh Nam tỉnh rồi, vừa tỉnh xong ạ, huhu… Dạ vâng… Con gọi bác sĩ rồi, bác sĩ nói ổn… Dạ vâng, con sẽ theo dõi anh.
Cúp máy, em gọi tiếp:
—Anh ấy tỉnh rồi… – Lần này giọng em lạnh tanh, như đang cố kìm nén.
Chị điều dưỡng đẩy xe thuốc vào, tiến hành tháo băng rửa vết thương. Em đứng dậy nhường chỗ, mắt chăm chú theo dõi:
—Chị ơi, chị nhẹ thôi, không anh ấy đau. – Em nói khẽ.
—Yên tâm, chỉ rửa vết thương thôi. Mà em là gì với bệnh nhân vậy?
—Dạ, em là vợ của anh ấy. – Nó liếc em, thấy em nhìn mình đầy yêu thương.
—Từ tuần trước thấy em đưa bệnh nhân vào, chị đã biết rồi. Em cứ ở đây chăm sóc suốt, không nghỉ ngơi đi? Chị thấy em ngủ trên ghế suốt…
—Dạ thôi, em sợ anh ấy tỉnh lại không thấy ai bên cạnh.
—Cái bác ở đây là mẹ chồng em à, bác ấy đâu rồi?
—Dạ mẹ em vừa về lấy đồ sáng, chắc tí nữa quay lại.
—Ừ. Mà cậu này tốt số, chị nghe bác sĩ An nói chậm thêm 10 phút nữa là chết rồi. Thêm 3 ngày nữa không tỉnh thì khéo thành người thực vật.
—Dạ chị làm nhẹ thôi, không anh ấy đau đấy.
—Rồi, biết rồi. Yên tâm. – Chị điều dưỡng quay lại cười nhẹ với em, tay vẫn tháo băng cho nó.
Sau này, em kể rằng nó được đưa vào viện với tiên lượng vô cùng xấu. Gãy chân phải, 7 xương sườn, dập lá lách, gan và phổi. Tay phải bị cửa kính taxi chém đứt gân, gần lìa khỏi tay. Mất nhiều máu, nhóm máu AB- hiếm, chưa đầy 1% dân số. Bệnh viện 103 không dám phẫu thuật vì thiếu máu dự trữ, chỉ cầm máu tạm thời. Cuối cùng, nó được người hiến máu cứu sống, nhưng hỏi cả mẹ và em cũng không ai biết đó là ai. Mãi sau này nó mới biết đó là một người đặc biệt.
Mẹ nó nghe tin tức tức bay về ngay hôm sau. Em nói mẹ nó thấy nó ngất đi mấy lần, lúc mổ, mẹ và em ôm nhau khóc ngoài hành lang. Chị Lan day dứt đóng toàn bộ viện phí, mẹ nó nhất quyết không nhận, còn định đưa nó sang Singapore chữa trị. Mẹ nó từ chối, nhất định không nhờ vả ai nếu không đến bước đường cùng.
Chiều hôm đó, mẹ nó xuống, vừa vào phòng đã òa khóc:
—Ôi con ơi… con như thế này mẹ làm sao sống được… Mẹ nguyền rủa thằng taxi đâm con tao, tao gặp mày tao băm mày làm trăm mảnh…
Mẹ nó ngồi đó khóc, vừa chửi vừa thương con. Nó biết mẹ nó chửi vì xót thương, chứ không phải ghét. Hôm sau, ông taxi biết nó tỉnh đến thăm, đền bù theo luật. Mẹ nó tiếp đón nhẹ nhàng, dù ở ngoài mẹ nó hiền từ và khéo léo lắm.
Em sau khi nó tỉnh đã vui hơn chút. Đôi khi nhìn nó lại khóc. Vài ngày sau, nó nói được nhưng chỉ bập bẹ vì phổi yếu. Tay cử động theo hướng dẫn bác sĩ, nhưng ngón tay không còn cảm giác. Em mua quả bóng nhựa để nó tập nắm, tăng cảm giác.
Một buổi chiều, sau khi thay băng, em vắt cam cho nó uống. Nó thều thào:
—E…m ơi.
Em quay lại ngạc nhiên, sững sờ đánh rơi dao xuống đất:
—Anh ơi, anh nói được rồi sao?
Nó không đáp, chỉ gật đầu nhẹ.
—Anh đừng cố quá, phổi còn yếu lắm. – Em bưng cốc nước cam đút từng thìa, sợ nó sặc.
Lúc này, nó mới để ý em kĩ hơn. Em gầy quá, bọng mắt thâm quầng, xanh xao. Hơn một tuần qua em ngủ trên ghế, lúc nào cũng khóc, không dám đi ăn sợ nó tỉnh không thấy ai. Nó thấy thương em quá, em vì mình mà chịu khổ. Tự nhiên nó khóc, hai giọt nước mắt chảy dài trên má.
—Anh, sao anh lại khóc? Đừng khóc, không ảnh hưởng sức khỏe, bác sĩ dặn không được xúc động. – Em vừa nói vừa cuống cuồng lấy giấy lau nước mắt cho nó.
—A…nh xi…n l…ỗi! – Nó nói bằng giọng thều thào.
—Huhu, anh đừng nói nữa, lỗi do em, tất cả là do em. Em không nên bỏ đi như thế để anh đuổi theo. Đáng lẽ ra em nên nghe anh giải thích. Huhuhu, em xin lỗi… hức… hức.
Em òa khóc, nắm chặt tay nó.
—Linh giải thích hết cho em rồi. Nó thấy em đến nên mới cố tình làm vậy. Nó nói yêu anh, nhưng không cạnh tranh được với em nên mới làm trò đó. Sau đó anh bị như vậy, nó vào đây thấy anh khóc xong ngất đi, bác sĩ phải cấp cứu. Nó tỉnh dậy cứ đòi chết vì khiến anh ra thế này, bố mẹ nó ép mãi mới thôi.
—E…m đừ..ng kh..óc.
Em gật đầu, biết nó không nói được nhiều. Em gạt nước mắt, tiếp tục đút nước cam. Xong xuôi, em thơm nhẹ môi nó, dặn nó nằm yên rồi đi tắm, mua cháo. Nó chớp mắt ra hiệu cho em đi. Em đi được một lúc, nó nhìn trần nhà thì có tiếng cạch cửa. Nó ngạc nhiên, thấy bé Linh đứng đó, mặc đồ bệnh nhân, bên cạnh cây truyền nước.
—Anh ơi, em vào được không? – Bé rụt rè, như sợ hãi điều gì.
Nó không trả lời được. Bé Linh hiểu ra, tiến đến bên giường, kéo ghế ngồi cạnh, nâng cánh tay nó lên như sợ đau, nắm lấy tay nó.
—Hức… hức… Em xin lỗi anh, em không nên làm vậy. Vì em mà anh như thế này. Cũng may anh đã tỉnh rồi, nếu không em nguyện chết theo anh để chuộc lỗi. Huhuhu…
Nó mệt mỏi, suốt ngày chứng kiến cảnh khóc lóc như thế chắc sẽ trầm cảm mất. Định nói gì đó nhưng khó quá, cố gắng điều khiển ngón tay không được, chỉ phát ra tiếng ư…ư… trong cổ (nghe như tiếng rên JAV). Bé Linh tưởng nó đau, hạ tay xuống nhẹ nhàng:
—Anh muốn làm gì? Anh cần gì không?
Nó nhìn bé Linh, thấy bé đau khổ hơn cả em. Bé Linh nhìn nó như thế thật, còn thảm hơn em.
—Anh ơi, em có lỗi với anh. Suốt đời này em sẽ bù đắp cho anh. Em sẽ không tranh giành nữa, sẽ lùi lại chờ anh. Đợi một ngày anh đến với em, anh nhé. Em mong anh khỏe lại, em chờ và yêu anh. – Nói xong, bé Linh cúi xuống đặt một nụ hôn dài lên môi nó. Nó bất lực nhưng thích thú, mùi thơm này đúng là mùi thơm tối hôm đó ở nhà em. Nó không ngờ sau này mùi thơm này lại là định mệnh, là miếng ghép cuối cùng gắn kết tất cả khoảnh khắc đời nó.
Bé Linh ngồi đó, nắm tay nó, vuốt nhẹ má nhưng không nói gì, không khóc nữa, chỉ nhìn nó đầy thương cảm. Em mở cửa bước vào, ngạc nhiên thấy bé Linh, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
—Mày đỡ hơn chưa? – Em hỏi bé Linh.
—Tao ổn rồi. – Bé Linh gật đầu, ánh mắt vẫn buồn.
—Thôi, tao về đây. Mày ở đây chăm sóc anh ấy nhé.
—Ừm. – Bé Linh đứng dậy, ra đến cửa quay lại nhìn nó, mắt ngấn lệ rồi đóng cửa.
Em đặt cặp lồng lên bàn, lấy thìa mang cháo đến:
—Chồng ơi, dậy ăn đi. Ăn xong còn uống thuốc nữa.
Em đút cho nó ăn, miệng chu ra thổi phù phù sợ nóng. Nó buồn cười vì bộ dạng ấy của em nhưng không cười được. Nặng quá, không ngờ sống sót sau vụ tai nạn. Chắc các cụ nói "gãy lưng vẫn sống" là đúng.
Sau một tuần, nó có thể nói chuyện được nhưng vẫn nằm trên giường vì chân gãy. Hàng ngày tập tay đều đều. Em xin nghỉ hẳn một tháng để chăm nó. Cô giáo em sau khi thăm đã đồng ý. Em học rất tốt nên không lo lắng. Điều quan trọng là nó, tay phải giờ tê liệt, không cầm bút được. Nhiều lúc nó nghĩ chán nản, nằm khóc khiến em phải gắt lên.
—Anh lại khóc rồi. Có gì đâu mà nghĩ nhiều thế? Tập trung hồi phục sức khỏe đã.
Nó gật đầu, thì thào:
—Anh đáng bị như này đúng không?
—Liên thiên, ai cho phép anh nói vậy? Anh mà không bị vậy là em đập anh lâu rồi. Nằm yên đi, em thay băng cho nào. – Em lườm nó nhưng vẫn nhẹ nhàng cởi băng.
Tay nó vết mổ đã lành khá, em có thể tự thay băng theo hướng dẫn. Mẹ nó vì đi dạy nên bay trở lại Trung Quốc. Em ở đây, mẹ nó yên tâm phần nào. Thi thoảng ông chú Quang vào thăm do mẹ nhờ, thấy nó như vậy cười khành khạch:
—Thằng cháu, chú dọn chiến trường cho mày mệt lắm không biết à?
—Cháu tưởng chú nghe tin vào đây luôn?
—Ừ, vẫn phải chỉ đạo lính. Mày cao số đấy, tao làm bao năm mà những vụ nhẹ hơn đã đi rồi. Mày nặng thế này mà vẫn chì nhỉ?
—Gặp nạn không chết sau này ắt thành tài. Những thằng chết hụt thường sống lâu lắm, chú. – Nó khẽ cười.
—May là không bị ở đầu. Bị ở đầu nữa thì sống cũng thành ất ơ. Mà ất ơ chỉ khổ con bé này. Thế sau đợt này cưới luôn ấy nhỉ? Cưới sớm cho mẹ mày lên bà nội sớm. Chú cũng thành ông nội hehe.
Em bên cạnh cười suốt. Nó chỉ cười chứ không đáp, biết ông này hay nhây. CSGT ngoài đời nghiêm túc, hạnh họe lắm nhưng với người thân thì nhây kinh khủng.
Nó được chuyển khỏi phòng hồi sức, em đưa vào phòng bệnh riêng để điều trị. Dây dợ đã tháo hết, cảm thấy thoải mái hơn. Phòng rộng có giường to, em lên ngủ cùng nó. Một tối trời mưa phùn, em ôm nó thủ thỉ:
—Anh ơi, anh có hận em không?
—Vì sao? – Nó quay sang đáp.
—Vì em mà anh như này này?
—Em ngốc, cái này là số rồi.
—Hôm đó nếu em ở lại, anh sẽ giải thích gì?
—Thì đại loại là hôm đó anh chỉ đi tìm Linh thôi. Nó ôm anh chứ anh không làm gì nó. Lúc ấy anh cũng có tình cảm với em rồi mà.
—Lúc ấy em buồn lắm, đau lắm khi thấy cảnh ấy nên em mới vậy.
—Anh xin lỗi vì dấu em. Hôm ở nhà em, anh say quá vào nhầm phòng, ngủ cùng Linh. Vì tưởng em nên hôn Linh, nhưng anh thề chưa làm gì quá giới hạn. Anh tin tưởng bản thân lúc ấy. – Nó giơ tay đau lên thề.
—Đồ hâm, bỏ tay xuống, không đau… em biết hết rồi. Linh nói hết với em rồi. Linh bảo hôm đó nó chủ động hôn anh, anh hôn lại nhưng sau gọi tên em. Nó thấy thế nên thôi. Áo cũng do nó tự cởi vì muốn ràng buộc anh.
—Đấy, anh biết mà. Anh đâu có làm gì có lỗi với em. Bản lĩnh anh có thừa. – Nó cười méo mó.
—Thôi đi ông tướng. Lần sau không được uống say như thế nữa. Lỡ với đứa khác thì chết với em.
—Làm gì có ai. Mùi thơm này, anh nhớ cả đời. Ngửi mùi khác là anh chạy ngay. – Nó quay sang cạ cạ mũi em, hít hít…
Em hôn nó, một nụ hôn sâu và hạnh phúc. Nó đau thể xác nhưng bây giờ hạnh phúc trong tim…
... P/S: Cho các thím chiêm ngưỡng cái tay của em sau vụ kinh khủng đó nhé.
Đề xuất bí ẩn: Đạo Mộ Bút Ký: Trùng Khởi 2