16. Chương 16: Biến cố mùa đông

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 16: Biến cố mùa đông

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ngày hôm đó, cuộc sống của nó vẫn bình lặng như thường. Nó và em vẫn yêu nhau, và khoảng thời gian mẹ nó đi công tác cũng là lúc nó chuyển hẳn đến ở cùng em. Chị Lan biết chuyện nhưng vẫn ủng hộ hai đứa. Em ngày nào cũng ở bên chăm sóc, quan tâm nó. Thỉnh thoảng, hai người lại cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt như nó không tập trung học hành, chơi game hay hút thuốc quá nhiều. Em thường mắng nó, nhưng nó chỉ ậm ừ hứa suông rồi lại quên ngay. Rồi một hôm, trong bữa cơm, em mắng nó vì tội ham chơi quên ăn. Nó đang bực tức vì buổi chiều đá bóng thua, lời mắng của em khiến nó càng thêm cáu gắt. Nó gắt lên với em:
— Em nói nhiều thế, ăn không thì đổ đi nhé!
Em sững người, đánh rơi đôi đũa xuống bát. Nước mắt tuôn rơi, em chạy lên phòng, để nó ở lại một mình. Một lúc sau, khi nguôi ngoai, nó rửa bát rồi tìm đến phòng em. Em tắt điện, nằm trùm chăn kín mít, nhưng nó nghe thấy tiếng em khóc. Nó ôm em, nhưng em đẩy tay nó ra:
— Anh xin lỗi…
— Thôi đừng khóc nữa, anh xin lỗi vợ…
— Từ lần sau anh không thế nữa, nín đi…
Nó nằm xuống bên cạnh em, ôm em thật chặt. Em vẫn khóc nức nở:
— Sao anh mắng em thế…
— Tại anh có bực trong người, anh xin lỗi.
— Sắp cuối cấp rồi, anh không học thì thi gì… Em biết anh học tốt khối C, nhưng liệu anh có đỗ tốt nghiệp để thi đại học không?
— Anh sẽ cố gắng mà, thôi nín đi, anh thương em.
Em lau nước mắt, bỏ tay nó ra, ngồi dậy dựa vào tường. Đôi mắt sưng húp nhìn nó, nắm lấy bàn tay nó:
— Anh đã hứa những gì với chị Lan, anh còn nhớ không?
— Có, anh nhớ. Anh sẽ cố gắng để xứng đáng với em.
— Vậy tại sao đến giờ anh vẫn như thế này? Anh có biết chị Lan vì lời hứa của anh mà cãi lời bố mẹ, đổi lại nhiều thứ quan trọng để em được ở lại đây với anh không? Sao anh không mảy may suy nghĩ gì thế? — Em khóc nấc lên, chân đạp vào người nó liên tục.
Nó ngồi im chịu trận, cảm giác tội lỗi dâng lên. Những lời của chị Lan, lời hứa của nó hôm đó như một cuốn phim chậm trôi trong đầu. Phải rồi, nó đã hứa với chị sẽ ở bên em, bảo vệ và chăm sóc cho em, hứa sẽ cố gắng từng ngày để xứng đáng. Nó nhớ câu nói của chị: “Không phải lúc nào gió tầng nào cũng thổi mây tầng đó”. Bỗng nhiên, nó nhận ra thời gian chẳng chờ đợi ai. Sắp hết học kỳ 1 rồi, nhưng điểm số của nó quá tệ. Cứ như thế này, liệu nó có còn đủ điều kiện thi tốt nghiệp? Rồi nó sẽ không thể thi đại học, tương lai của nó sẽ ra sao? Nó sợ nếu mình cứ như vậy, bố mẹ em về sẽ lập tức đưa em đi. Rồi chị Lan sẽ nhìn nó bằng ánh mắt thất vọng vì đã đặt niềm tin vào một thằng như nó. Nó bật dậy, kéo tay em vào ôm chặt:
— Anh xin lỗi. Từ bây giờ, anh hứa sẽ tập trung vào học, gác lại tất cả thú vui.
— Anh có sợ mất em không? — Em ôm nó, từng lời nói theo tiếng nấc.
— Anh có.
— Chị Lan đã tin tưởng anh như vậy, em mong anh đừng làm chị ấy thất vọng. Anh là người thông minh, chẳng việc gì khó khăn với anh đâu. Cố lên, em ở bên cạnh anh… — Em nói rồi hôn nó nhẹ nhàng. Nhìn đôi mắt em sưng húp vì khóc, nó thấy thương em và ghét chính bản thân mình.
Trời vào đông, càng ngày càng lạnh. Những hàng cây trụi lá dưới tiết trời sương giá mù mịt. Hà Nội hôm ấy chỉ 10 độ, sáng đi học mà tay nó cóng hết dù em đã xoa tay hà hơi cho nó suốt. Em nói: “Con trai tay lạnh thì chung tình, con gái tay lạnh thì đa tình.” Nó cầm tay em, tay ấm, mãi không rời xa. Nó cười vì lý luận ngây ngô của em. Dạo này, nó học hành chăm chỉ hơn, không bỏ tiết, về nhà phụ em nấu cơm, dọn nhà. Nó tự lập thời khóa biểu, không thức đêm chơi game nữa. Nó còn làm một cái thời khóa biểu dán trước bàn học của em. Em thấy nó thay đổi, vui lắm, suốt ngày mua đồ bổ sung khiến nó tăng hai ba cân. Em thích đi chơi vào mùa đông, nhưng sợ nó lạnh nên tối nào cũng ngồi đan khăn cho nó. Hình ảnh em ngồi trên giường cặm cụi đan khăn, tóc dài rủ xuống, đôi khi hà hơi vì lạnh khiến nó nhớ suốt đời. Nó từng chụp một bức ảnh em khi em làm vậy, nhưng không may, bức hình ấy để trong ví đã bị mất khi bắt xe về nhà. Nghĩ lại, nó buồn đến tột cùng.
Mẹ nó báo phải ở lại thêm một tháng nữa. Nó đoán trước nên nói với mẹ luôn, mẹ nó ậm ừ bảo trước Tết sẽ về, nhưng giờ mới giữa tháng 12, nghĩa là nó còn bám em hai tháng nữa. Em chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng nó thấy ngại vì hàng xóm quanh nhà em dạo này bàn tán. Rồi là những lời độc địa: “Nó mới tí tuổi đã dẫn trai về nhà sống như vợ chồng,” “Có được bố mẹ dạy bảo đâu chả thế,” “Nhà giàu nhưng không biết dạy con, sớm muộn cũng hư hỏng thôi.” Nó nói với em, em biết nhưng bảo kệ, chuyện trong nhà chưa rõ, chuyện ngoài ngõ đã tỏ, nên nó chẳng quan tâm. Sau khi trò chuyện, em đồng ý chuyển lên nhà nó ở. Dù không đầy đủ như nhà em, nhưng gần trường, sáng sớm đỡ phải di chuyển nhiều.
Mọi chuyện vẫn bình thường. Việc học của nó tiến bộ hơn, tất cả điểm kiểm tra miệng, 15 phút, 1 tiết của các môn đều đạt trung bình khá. Cả lớp và thầy cô đều ngạc nhiên. Nhỏ Thư vẫn ngồi cạnh nó, học tốt các môn tự nhiên, giúp nó nhiều. Đổi lại, nó giúp nhỏ các môn xã hội. Nhỏ không còn thể hiện tình cảm thái quá như trước, nên em cũng không hầm hè với nhỏ nữa. Nhỏ Linh sau vụ ở nhà em, không còn nói chuyện với nó, đôi khi chỉ hỏi và nó trả lời. Nó muốn nới khoảng cách với nhỏ, sợ chuyện lộ ra ảnh hưởng đến mình và em. Nhưng nó biết nhỏ Linh không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Mùa đông năm ấy, nó gặp biến cố đầu tiên. Nó không nhớ rõ, chỉ nghe em, nhỏ Linh, nhỏ Thư và mẹ kể lại, chắp nối với ký ức còn sót. Hôm đó là Noel, 24-12. Buổi tối, tắm xong, nó chuẩn bị quần áo xuống nhà em. Chị Lan về đón Noel cùng em, gọi điện bảo nó sang nhà ăn cơm rồi đi chơi. Nó đang chuẩn bị đi thì nghe tiếng chuông. Mở cửa, thấy nhỏ Linh đứng đó, hai tay chà vào nhau vì lạnh:
— Thôi, Linh không vào nhà đâu. Linh có quà Noel tặng Nam đây… — Nó đưa quà cho nó.
— Nam cảm ơn Linh. Sao phải tốn kém thế?
— Không có gì đâu. Chỉ mong cái này giúp Nam ấm hơn thôi. Thôi, Nam có việc bận, Linh về trước.
Nó chào Linh, định bước vào nhà cất quà thì từ phía sau, nhỏ Linh ôm chặt nó. Nó sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại cảm xúc, cầm tay Linh kéo ra:
— Nào, bỏ ra. Linh đừng như thế nữa. Bỏ ra!
Nhỏ Linh đứng ôm chặt nó, giọng đã bắt đầu lạc:
— Em lạnh, cho em ôm anh. Đừng đẩy em ra hức… hức!
— Bỏ ra! — Nó gắt lên. Nhỏ Linh vẫn ôm chặt không buông, mếu máo:
— Em xin anh, đừng đẩy em ra. Cho em ôm anh thôi, giống như lần đó ở bãi biển. Anh cũng đã ôm em, anh cũng đã từng hôn em mà đúng không? Tại sao bây giờ chỉ một chút thôi cũng không được, hức… hức!
Nó thấy kỳ lạ, nhỏ Linh bỗng nhiên như vậy. Lần đó trên bãi biển, khi tìm nhỏ, chỉ có nhỏ ôm nó, nó chưa đụng chạm gì đến nhỏ, chứ đừng nói đến hôn. Bất giác, nó quay ra phía công viên. Em và chị Lan đang đứng đó, ánh mắt giận dữ. Em quay người ôm mặt chạy đi. Chị Lan nhìn nó, lắc đầu, mắt ánh vẻ thất vọng, rồi nhếch mép cười khẩy, quay đi. Nó tức giận, đẩy mạnh nhỏ Linh khiến nhỏ ngã ra thềm cửa. Nó chạy vụt ra ngoài nhưng không kịp. Chiếc xe màu đen đã lăn bánh. Nó chạy theo hét lớn:
— Mai, chị Lan, cho em giải thích…!
Chiếc xe vẫn đi. Nó đuổi theo được một đoạn thì kiệt sức. Nó chạy nhanh vào nhà, thấy nhỏ Linh đang ngồi thút thít ở đó. Nó tức giận gào lên:
— Cậu bị điên à? Cậu biết cậu vừa làm chuyện gì không?
— Để tôi nói cho cậu nghe lại một lần nữa. Tôi yêu Mai, suốt đời tôi chỉ yêu Mai. Cậu làm gì đi nữa, tôi cũng không yêu cậu đâu. Bỏ mấy trò bỉ ổi đấy đi…
Nói rồi, nó khóa cửa, lấy xe phóng vù đi, mặc kệ nhỏ Linh vẫn ngồi đó. Đến ngã tư, nó đi chậm, lúi húi bấm số em, nhưng sau ba lần máy bận, nó lật lại danh bạ, bấm số chị Lan. Đến lần thứ tư, chị nghe máy:
— Alo… alo, chị ơi, em xin chị. Chị cho em giải thích, mọi chuyện không phải như chị nghĩ đâu.
— Cút đi… tút… tút… tút… — Chị nói bằng giọng lạnh tanh rồi tắt máy.
Nó bấm gọi lại cho chị nhưng đều thấy tắt ngúm. Có thể chị đã chặn số nó. Cất điện thoại vào túi, nó tăng ga chạy về phía nhà em. Nó đi thật nhanh để đuổi kịp xe của em, vặn kịch ga, lao băng băng trên đường. Đến gần đoạn BT, thấy xe chị đang phía trước, nó lao lên bên cạnh, ra hiệu dừng xe nhưng chị vẫn bảo lái tiếp. Nó thấy em đang gục mặt xuống khóc nức nở sau kính. Xe chị vượt lên một cái container, bỏ nó lại phía sau. Nó không thấy đường vượt phải, về số một, tăng ga vọt đi với tốc độ 70km/h. Quá nóng lòng, nó không quan sát trước khi vượt. Khi rẽ lên, chói mắt, một chiếc taxi đang đi ngược chiều. Không kịp xử lý, nó tông trực diện chiếc xe.
Nó thấy mình bay khỏi xe, đập vào kính taxi. Mùi máu, mùi đất tanh tưởi. Xung quanh là tiếng hô hoán của người dân chạy lại:
— Đâm thế thì còn gì là người nữa… Chết chắc rồi, máu me thế kia cơ mà… Ai đó gọi cấp cứu đi, còn thở… gọi 115 nhanh lên!
Trong khoảnh khắc cuối cùng của nhận thức, nó còn thấy em và chị Lan chạy đến:
— Trời ơi, anh ơi… anh ơi… cứu với… em giết anh rồi… huhuhu, trời ơi, em giết anh rồi… Ai đó cứu với…
— Bế thằng bé lên đây… nhanh lên không là không kịp nữa…
— Tránh ra, con bé này tránh ra nào… máu chảy ở tay nhiều quá, gãy chân rồi, tim với mạch đập yếu quá… đi nhanh không là không kịp!
Khung cảnh náo loạn quanh nó mờ dần. Nó chìm vào vô thức…
Đề xuất: 2018 của tôi