Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 19: Nỗi nhớ và những lằn ranh
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Em đã đi được hai ngày, nó cảm thấy nhớ em quá. Bình thường khi ở bên em, được em chăm sóc, nó cảm thấy quen thuộc với cuộc sống có em. Đột nhiên sáng thức dậy không thấy em, nó cảm thấy hụt hẫng. Nó lấy điện thoại của em, vẫn im lìm, không có cuộc gọi, không có tin nhắn. Toàn là những tin nhắn làm quen vô nghĩa, nó tức giận quăng xuống cuối giường. Nhưng rồi nó lại lật lại, nhặt lên. Tính nó nóng nảy, vừa bực tức đã cáu gắt, đập phá cho hả, sau đó lại ân hận. Tính này đến giờ vẫn chưa hoàn toàn sửa được, nhưng đã đỡ đi nhiều.
Nó ngồi dậy, đã hơn tám giờ sáng. Nó đứng ở phòng gọi mẹ, nhưng chẳng thấy ai trả lời. Chắc mẹ nó lại đi đâu từ sáng sớm. Nó ngáp ngắn ngáp dài, lê thân xuống tầng một để vệ sinh cá nhân. Bỗng nó nghe thấy tiếng lục đục từ bếp. "Có trộm à?" Nhà chỉ có hai mẹ con, nó gọi mẹ nhưng chẳng thấy mẹ trả lời. Bình thường nó gọi thế nào mẹ cũng chửi cho một trận vì tội gọi vặt. Nó chợt nghĩ: "Nếu là trộm, bỏ mẹ, người yếu đuối như nó bây giờ không thể làm gì được. Chỉ cần có gì nó xiên cho phát là xong. Từ nay không còn được gặp em nữa rồi..." Nó cố trấn tĩnh lại, leo lên phòng, lấy cây gậy bóng chày trong gầm giường, đi nhẹ về phía bếp. Tay phải không làm gì được, nhưng tay trái thì còn khỏe. Dạo này nó dùng tay trái nhiều nên đỡ ngượng hơn. Đến cửa bếp, nó giơ gậy lên định xông vào thì:
-Ơ… ơ!
Choang! Bát cháo vỡ tan. Trước mặt nó là tiểu Linh, bốn mắt nhìn nhau không chớp. Tiểu Linh hoảng sợ trước thái độ của nó:
-Anh bị điên à? Hức... dọa em hết hồn!
-Ơ sao lại ở đây?
-Ngủ như chết, có biết gì đâu. Em đến nấu cháo sáng cho anh.
Tiểu Linh lúi húi cúi xuống nhặt từng mảnh sành vỡ, miệng lí nhí. Nó thấy vậy cũng ngồi xuống nhặt cùng tiểu Linh:
-Đừng, đứt tay bây giờ. Định hỏng nốt tay kia à?
"Câu nói này đụng chạm lòng tự trọng quá nhiều." Nó nghĩ: "Ai khiến tôi trở thành thế này? Giờ còn quay ra xỉa xói nhau nữa." Bực mình, nó không thèm nhặt nữa, quay qua lấy giẻ lau chỗ cháo trên sàn:
-Thôi, ông lên nhà ngồi đi. Tôi nhờ.
Nói rồi, tiểu Linh giằng lấy giẻ từ tay nó, xua xua tay đẩy nó đi lên.
"Ờ, lên thì lên. Càng tốt, đỡ phải làm." Lên trên nhà, nó lại lấy điện thoại của em ra xem. Vẫn thế, chẳng có động tĩnh gì. "Sao thế nhỉ? Em đi đã hai ngày. Tính ra em bay qua đó cũng chỉ mười tám tiếng, mà đến giờ chẳng thấy em liên lạc gì với nó. Nó định gọi cho chị Lan thì nhớ ra số của chị là số Việt Nam. Nó cũng chẳng biết cách liên hệ quốc tế thế nào, mà có biết cũng chẳng biết tí thông tin gì mà gọi. Bất lực, nó lại ngồi chờ đợi. Trong lòng nó đã có vài chút lo lắng cho em, nhưng cũng chỉ là chút, lần này em đi với chị Lan mà. Nó tin chẳng có vấn đề gì xảy ra đâu. Đang ngồi nghĩ linh tinh thì tiểu Linh đi lên:
-Anh ơi, cháo đổ hết rồi. Anh có đói không? Đợi tí em nấu lại nhé.
-Thôi, cậu đã ăn sáng chưa?
-Em chưa. Sáng em dậy, em lên đây luôn. Lên đến nơi thì bác chuẩn bị đi đâu ấy, nên nhờ em mua đồ ăn sáng cho anh luôn.
-Thế thôi, ra ngoài ăn đi. Lâu lắm rồi không ra ngoài ăn.
-Nhưng anh như thế có sao không? Em lo lắm. Hay thôi, để em nấu. Nhanh thôi, không lâu đâu.
-Lắm chuyện quá. Thế có đi không? Để tớ đi một mình đây.
-Xì, tay như thế thì đi đâu? Chân thế đố dám đi bộ. Thôi đi, lên em đèo.
Nói rồi, tiểu Linh chạy lên phòng lấy áo khoác cho nó. Thật hay, tiểu Linh vô tư như vậy, coi nhà nó như nhà mình, chẳng ngại ngùng gì hết.
Lên xe tiểu Linh, tiểu Linh kéo tay nó bám vào eo mình. Nó khẽ gắt nhưng khuôn mặt đỏ ửng lên:
-Bám lấy em. Không lại ngã ra giờ.
"Khiếp, nay lại liều thế." Nó bám vào. "Ui, eo tiểu Linh thon thế. Cái mùi thơm thoảng vào mặt nó chứ." Nhưng nó vẫn tỉnh táo. Lùi lại chút, nó chỉ bám vào áo tiểu Linh. Tiểu Linh biết nhưng chẳng nói thêm gì, chỉ dặn nó ngồi cẩn thận rồi phóng đi.
Thoải mái, cái không khí giáp Tết khiến nó cảm thấy bồi hồi. Nhớ ngày trước còn bé, gần Tết chỉ mong được nghỉ học để tụ tập cùng đám bạn trong xóm. Đợt ấy chưa cấm pháo quyết liệt như bây giờ, chúng nó mua pháo về nghịch liên tục. Rồi có lần chúng nó gom tiền mua hơn hai trăm que pháo sáng, mang về bó thật chặt trong một cái ống giấy, nhét đến ních lại, để đến giao thừa mang ra ngoài ngõ đốt. Kết quả pháo chế của chúng nó cũng nổ, nhưng là nổ như quả bộc phá, đổ sập mẹ cái tường bao của nhà ông bà trưởng khu. Báo hại chúng nó năm mới đã ăn chửi té tát, mùng một nên mẹ nó không nói gì, nhưng sang mùng hai, cái mẹ nó lôi nó ra đánh luôn. Lí do đơn giản là kiêng mùng một, nhưng mùng hai thì không kiêng...
Lang thang chút ngoài phố, hai bên đường đã bán đầy quất đào với tiếng hò reo mời chào hàng. Nó cùng tiểu Linh đến một quán phở, cái quán phở ngon mà nó thích ăn. Nó và em cũng hay ăn ở đây. Hôm nay lại đi cùng tiểu Linh, nó thấy có cảm giác có lỗi với em sao sao ấy. Tự dặn lòng: "Nó với tiểu Linh cũng chỉ là bạn thôi. Mà bạn bè đi ăn cùng nhau cũng là bình thường mà." Tặc lưỡi, nó gọi hai bát tái gầu thêm đĩa quẩy. Thơm phức, lâu lắm rồi nó mới được ăn phở. Em chăm nó toàn bắt nó ăn cháo vì bác sĩ bảo dạ dày với ruột nó bị thương tổn chút không quá nghiêm trọng nhưng nên ăn cháo cho dễ tiêu. Em nghe vậy hành nó nguyên tháng ăn cháo... Tiểu Linh lau đũa thìa cho nó. Nó thấy không khí khá trầm nên lên tiếng trước:
-Nè, thế lên đây từ sáng mà bố mẹ không nói gì à?
-Em không. Ngày nghỉ thì ai nói gì. Em bảo đi chơi?
-À ừ ừ.
Nó lại im lặng, vì nó cũng chẳng biết bắt chuyện gì với tiểu Linh. Sau vụ ấy, nó dường như muốn xa cách tiểu Linh hơn. Đơn giản, nó thấy chỉ với độ tuổi này nhưng tiểu Linh độc quá. Nói là độc địa thì cũng không phải, nhưng tiểu Linh quá tính toán và mưu mẹo. Nói chung, cũng chỉ là tiểu Linh thích nó, muốn giành giật nó nên mới vậy. Nhưng nó cứ sợ, sợ thế nào ấy. Từ mấy chuyện xảy ra, trong lòng nó đều có những đề phòng với tiểu Linh.
Ăn xong, nó bảo muốn đi cà phê một tí. Tiểu Linh không đồng ý cho lắm vì nhìn vết khâu trên tay nó đã chuyển sang màu tím đậm vì lạnh. Nhưng nó nhất quyết đòi đi. Tiểu Linh không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ mở cốp, lấy ra một đôi găng tay đưa cho nó. Nó bảo tiểu Linh chở lên Paloma, những bản nhạc không lời ở đây khiến tâm trạng của nó thoải mái hơn chút.
-Anh, từ mai anh tập tay đi nhé. Mai em lên tập cùng anh.
-Thôi, tớ tự tập được mà.
-Không được. Đừng cãi em. Mai không thích ăn cháo thì em mua phở hoặc bún cho anh ăn nhé.
Tiểu Linh híp mắt như đang năn nỉ nó vậy.
-Linh này, tớ nghĩ chúng ta nên rõ ràng chuyện này. Tớ...
Tiểu Linh đưa ngón tay lên miệng nó, khẽ lắc đầu:
-Em hiểu anh đang định nói gì. Em nói rồi em sẽ lùi lại phía sau. Em cũng sẽ không làm gì ảnh hưởng đến chuyện tình cảm của anh và Mai, nhưng em đồng ý như thế cũng không có nghĩa là em không được quan tâm, để ý và chăm sóc anh đúng không?
Tiểu Linh nhìn thẳng mắt nó nói. Đôi mắt ấy không còn rưng rưng nước mắt như những lần nó nhìn nữa, nhưng nó thấy buồn trong đó, nỗi buồn sâu thẳm mà nó không đọc được tên.
-Nhưng mà...
-Trước khi đi, Mai đã gặp em. Bọn em đã nói rất nhiều chuyện. Mai muốn em chăm sóc anh trong thời gian Mai sang bên đó, vì Mai cũng không yên tâm khi để anh như vậy. Nhất là cái khoản tập tay, mẹ anh cũng bận mà.
-Yên tâm đi. Em sẽ có được anh, nhưng không phải lúc này. Sau này thì chắc chắn, em có niềm tin vào điều đó. Còn bây giờ thì em chỉ muốn ở bên quan tâm anh, chăm sóc lo lắng cho anh, giống như là việc mình cần làm đối với người mình yêu vậy. Em cũng không cần anh phải làm như vậy đối với em. Anh cứ làm theo cảm xúc của mình cũng được.
Tiểu Linh cười buồn.
-Nhưng nếu như anh có thể ôm em, dù chỉ một lát thôi thì em cũng đã rất vui rồi.
Tiểu Linh nhoẻn miệng cười với nó. Hàm răng trắng cùng cái răng khểnh khiến tiểu Linh đẹp mê hồn. Nó lại ngồi suy nghĩ: "Em làm như vậy là có ý gì với nó nhỉ? Bình thường em là người hay ghen mà, nhất là với tiểu Linh và tiểu Thư. Nhưng tại sao lần này em lại chấp nhận như vậy?" Nó thấy mọi chuyện hơi rối ren rồi. Nó tự tin thời gian qua nó đã hiểu được em khá nhiều, nhưng nó đã lầm chăng? "Cái đó hiểu được chỉ là tính cách của em, còn suy nghĩ của em thì có lẽ còn xa lắm..."
...
Chiều ba mươi Tết, mẹ nó làm tất niên. Nó thì đang ngồi trên nhà chơi cờ với chú Quang. Từ hôm đó, giờ hôm nào tiểu Linh cũng đến ở nhà nó từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Cũng chỉ là nấu cơm, dọn dẹp phòng ốc cho nó và tập tay cùng nó. Điện thoại của nó vẫn im lìm như vậy. Em mất tích một cách đáng sợ. Hôm nay là tròn một tuần kể từ khi em đi rồi. Nó nhớ em quá, nhưng chẳng biết làm thế nào để liên lạc với em. Chỉ đành ngồi mở ảnh em ra ngắm. Cái album ảnh đó gần sáu trăm cái mà nó ngắm không biết bao nhiêu lần rồi. Nhớ em nhiều, nó bực em bấy nhiêu, nhưng trong nó cũng hiện lên nỗi lo sợ nhiều hơn. "Không biết em bên đó như thế nào? Có ổn không? Bố mẹ em có mắng chửi em vì chuyện em ở Việt Nam không? Hay là bố mẹ em bắt em ở bên đó rồi hay sao?" Hàng vạn câu hỏi khiến nó cảm thấy đau đầu...
Đang mải suy nghĩ tìm cách chống chiếu tướng thì điện thoại nó có tiếng chuông. Nó nhoài người vồ lấy điện thoại. Màn hình hiện lên dãy số +49 7649... Nó hơi ngớ người chút nhưng vẫn trấn tĩnh lại. Nó không hiểu sao lại có số điện thoại lạ thế này. Nó đưa cho chú Quang xem:
-Chú Quang ơi, sao số nào gọi cháu lạ thế này?
-Đâu đưa tao xem nào?
Nó rồi chú Quang đón lấy điện thoại của nó, đăm chiêu suy nghĩ chút khiến nó sốt hết cả ruột. Tiếng chuông tắt hẳn. Chú Quang đưa lại điện thoại cho nó:
-Số thế này thì là số của nước ngoài rồi. Nếu tao không lầm thì đây là đầu số từ Đức.
-Giời ạ, sao chú không nói sớm hơn. Tắt bố nó máy rồi.
-Thì sao mày không nghe luôn còn hỏi tao. Ớ, cái thằng này buồn cười nhỉ.
-Thì đâu phải điện thoại của cháu đâu. Điện thoại của Mai mà. Đâu phải cứ có cuộc gọi là nghe được đâu. Đây lại là số lạ mà cháu chưa thấy bao giờ nữa.
-Thì mày phải để tao từ từ tao nhớ lại đã thì mới trả lời được cho mày chứ. Thôi, thế tập trung đánh đi. Tao chiếu tướng này.
-Thôi, chú ngồi mà chiếu tướng một mình đi.
Nói rồi, nó hậm hực bỏ lên ban công tầng hai ngồi. Để lại ánh mắt khó hiểu từ chỗ ông chú Quang và bàn cờ tướng. Chắc chắn nó thua nếu đánh tiếp. Nó cũng khôn đấy chứ.
Nó ngồi nhìn chăm chăm vào điện thoại. Chú Quang bảo đầu số từ Đức thì nó chắc chắn em gọi rồi. Lòng nó nóng như lửa đốt. Bấm gọi lại số ấy thì toàn nghe tiếng tắt bụp đi tút... tút... Nó lại càng sốt ruột hơn. Ngồi chút không thấy cuộc gọi đến nữa, mẹ nó gọi vọng xuống nhà:
-Nam ơi, mày xuống đây tao bảo cái này đây?
-Dạ.
-Mày mang cái dạ xuống đây nhanh lên.
Tiếng mẹ nó thúc từ dưới nhà khiến nó cuống hết cả lên.
Điện thoại thì còn có năm phần trăm pin. Nó cắm sạc, để chuông báo âm lượng to nhất, mở cả cửa phòng để đề phòng khi có cuộc gọi nó còn nghe được. Nó chạy xuống bếp. Cũng chẳng có việc gì tát ngoài việc mẹ nó nhờ nó cầm cái bát với đôi đũa lên cho ông chú Quang vì nãy mâm cơm cúng mẹ nó mang thiếu. Nó làu bàu bảo chuyện cỏn con thế cũng gọi nó được. Nó cầm lên thì ông chú Quang đang đứng trên cái ghế cao, xếp mâm cơm lên để chuẩn bị cúng. Đón bát đũa từ tay nó, ông hỏi:
-Hình như mày có điện thoại đấy. Tao nghe tiếng chuông trên kia.
-Sao chú không gọi cháu?
-Tao định gọi nhưng thấy tắt chuông luôn nên thôi.
-Ôi giời ạ, ông toàn phá đám thôi.
Bực tức, nó chạy nhanh lên phòng sau tiếng cười khanh khách của ông chú Quang. Mẹ sư ông này nhây thế là cùng. Nó cầm lên xem. Là cuộc gọi nhỡ của một số lạ khác nhưng vẫn là đầu +49. Nó chán nản. "Nếu mà là em gọi thì không biết em có đang lo cho nó không nhỉ..."
Bữa tất niên đó, nó cũng ăn chả không ngon. Mắt cứ dán vào cái điện thoại thôi. Mẹ nó thấy thế thì cũng chỉ lắc đầu ngán ngẩm. Ông chú Quang thì thấy nó thế trêu nó suốt:
-Yêu đấy. Chỉ có thể là yêu mới khiến nó như này thôi. Haha.
Nó kệ, cũng chẳng thèm đáp lại ổng. Cơm xong, nó chui tọt lên giường đóng cửa. Nó cũng hỏi: "Nếu là em thật thì sao em gọi cho nó bằng điện thoại không được thì cũng nên gọi cho nó qua Facebook chứ? Máy nó bật mạng thường xuyên mà." Đang đăm chiêu suy nghĩ thì có chuông điện thoại. Nó hấp tấp bấm nghe luôn, không kịp nhìn số:
-Alo alo. Mai à, anh đây.
-Anh à, anh ăn cơm chưa?
Đâu dây bên kia vang lên giọng không phải của em nhưng quen quá.
Nó nhìn lại, thấy màn hình hiện số lưu Linh A13. Thì ra là tiểu Linh. Nó bực tức gắt lên:
-Sao gọi giờ này làm gì?
-Ơ, em gọi hỏi thăm anh thôi mà. Hôm nay em phải làm cơm, không lên được. Anh có tập tay không đó?
-Có.
-Ơ sao anh lại quát em?
Giọng tiểu Linh bắt đầu lạc đi.
-Thôi, thế nhé.
Nó tắt bụp máy, chẳng chờ tiểu Linh trả lời. Lúc này nó đang sốt ruột vì cuộc điện thoại từ em.
Một lát sau, nó có tin nhắn từ tiểu Linh:
"Có vẻ anh đang có điều gì khiến anh bực tức, nhưng có gì cứ chia sẻ với em nhé. Đừng dấu trong lòng. Sắp sang năm mới rồi, chỉ còn vài tiếng nữa thôi nên gạt qua hết và đón nhận niềm vui nha."
Nó tắt máy, ngồi nhìn qua cửa sổ. Khu nó ở hôm nay bừng sáng hơn mọi khi. Những chiếc đèn nháy cứ lấp lánh cùng vài bản nhạc hát mừng năm mới. Tiếng hò "zô" trong buổi tất niên cuối năm, tiếng cười đùa càng khiến không khí Tết về gần. Tự dưng nó thấy buồn. Buồn vì không có em, buồn vì cô đơn, buồn vì tính khí thất thường của nó khiến nó cáu bẩn với tiểu Linh. Bất chợt, nó khóc. Nó cũng chẳng hiểu sao nó lại khóc, nhưng nó thấy thoải mái hơn, dễ chịu hơn. Nếu ai đó nhìn thấy bảo nó yếu đuối cũng được. Nó không quan tâm cho lắm.
Nó ngủ thiếp đi chút. Trong cơn mơ, nó thấy em đang ở bên cạnh nó. Em mặc bộ váy trắng tinh như lần đầu em thuộc về nó. Tay em cầm một bông hoa hướng dương. Em nói em sẽ là bông hoa hướng dương, luôn hướng đến những tia nắng. Và nắng là nó, Nhật Nam...
Tiếng chuông điện thoại khiến nó tỉnh giấc. Đã gần mười giờ đêm. Nó thấy số đang gọi nó là đầu +49. Nó hấp tấp cầm lấy máy. Tay run run, trượt nút nghe trên màn hình. Nó làm vội như đang sợ điều này sẽ vụt mất khỏi nó vậy:
-Alo alo.
...
-Alo, em à? Phải Mai không?
Nó sốt sắng.
Hức... hức...
Đầu dây bên kia, nó nghe thấy tiếng thút thít:
-Đồ chó. Tại sao em không gọi anh được? Anh quên em rồi phải không? Hức... hức...
Là em. Giọng của em, cái giọng lảnh lót trong trẻo ấy vang lên ở đầu dây bên kia. Nó mừng húm. Em đây rồi. Người yêu của nó đây rồi...
-Anh đây. Anh đây. Anh xin lỗi.
-Hức... hức. Em đã dặn anh để ý điện thoại để em gọi về. Em gọi anh bao nhiêu cuộc không được. Anh có biết em lo cho anh lắm không hả?
Nó nghe em khóc, gào vào trong điện thoại:
-Anh xin lỗi. Tại lúc đầu anh thấy số lạ nên anh không kịp nghe. Lúc sau anh làm cơm nên để máy trên phòng. Anh xin lỗi vợ. Nín đi, không khóc nữa...
-Hức... hức. Em tưởng anh quên em rồi... huhu...
-Thôi nào. Mà sao bây giờ mới gọi cho anh?
-Em sang đó nhiều việc. Ăn uống tiệc tùng với bố mẹ rồi đi thăm họ hàng nữa. Em nhớ anh lắm. Hôm qua em gọi về cho anh mà không được vì lỗi kết nối. Đến hôm nay em gọi thì anh lại không nghe. Hức... hức...
-Anh biết rồi. Anh gọi cho em theo số vừa nãy cũng không được...
-Hức... hức. Em quên mất là máy em sau một tháng lại phải gọi tổng đài đăng ký roaming quốc tế mới có thể gọi sang nước ngoài được. Em quên mất không dặn anh.
-Thôi được rồi. Không khóc nữa. Mà sao không gọi qua Facebook ấy?
-Em gọi nhưng anh có nghe đâu. Anh off suốt mà. Huhu...
Em khóc to hơn. Nó lại thấy khó hiểu vì mạng nó bật suốt ngày mà.
-Sao lại thế? Anh bật mạng suốt ngày mà?
-Anh xem lại xem em gọi anh bao cuộc. Hức... hức...
Nó mở loa ngoài, ấn kiểm tra lại xem thì tá hỏa vì không có kết nối internet mặc dù mạng vẫn đang hiển thị là E/GPRS... Nó mới biết là em đăng ký gói mạng nhưng nó bật suốt ngày nên đã hết KB trước thời hạn đăng ký gọi mạng. Nó bật cười vì cái sự ngu dốt của mình:
-Hà hà, xin lỗi em yêu. Máy hết dung lượng rồi nên là không có mạng.
-Hức... bắt đền anh. Làm em vừa lo vừa nhớ anh.
Thôi để anh đăng ký mạng rồi gọi video nhé. Anh nhớ công chúa của anh quá. Xem đi. Hơn tuần rồi có hụt cân nào không nào?
Nó lúi húi đăng ký gói mạng theo tháng. Tài khoản em nạp vào điện thoại cho nó cũng khá nhiều, phải bảy trăm, tám trăm k lận. Nó đăng ký hẳn gói tốc độ cao 3G dùng cho nó mượt... Xong xuôi, bật lại mạng, nó thấy hiện lên cả đống tin nhắn. Lướt lướt thì thấy mười hai cuộc gọi video nhỡ từ tài khoản tên Mai Nam. Nó chắc mẩm đây là em rồi. Nó ấn gọi lại.
Tín hiệu kết nối tốt. Nó thấy em hiện ra. Tóc em đang búi cao. Em đeo cái nơ gì đó như kiểu tai thỏ vậy. Thấy ngộ ngộ, nó hỏi em:
-Sao đeo cái gì trông buồn cười thế kia?
-Xì, em mới gội đầu xong. Cái này là để giữ tóc lên. Tí nữa em mới sấy.
-À, thế à. Nhìn đâu anh tưởng hot girl Mai thỏ chứ...
-Lại nịnh đầm. Dạo này có tập tay không đấy hả?
Nó giơ tay lên cho em coi. Ngón trỏ của nó đã nhúc nhích sau bao nỗ lực của nó. Tuy hơi yếu nhưng đã là một thành công lớn rồi. Em thấy thì cười tít mắt, khen nó giỏi. Nó và em trò chuyện một lúc lâu. Em kể cho nó nhiều chuyện xảy ra mấy hôm em sang đây. Nói chung là bố mẹ em vẫn vui vẻ và chiều em. Không còn nhắc chuyện đưa em sang đó nữa. Chị Lan cũng nói về thành tích học tập của em thuộc top toàn trường nên bố mẹ em cũng yên tâm hơn. Vừa nói chuyện em vừa hí húi gửi cho nó nhiều bức ảnh em chụp. Em vẫn vậy. Xinh đẹp như một nữ thần. Làn da trắng bóc với đôi môi đỏ chúm chím...
-Anh, hình như bên đó đang là mười một giờ đêm đúng không?
-11 giờ 06 phút rồi thưa nàng.
-Anh có đi xem pháo hoa không? Đi đi, cho em xem mới.
-Anh chưa biết. Vì anh có đi xe được đâu. Mà muốn xem thì phải đi xa lắm. Ra ngoài trung tâm huyện lận.
-Em quên mất. Thôi ở nhà đón năm mới với em. Chồng nhỉ. Hihi.
Nói chuyện với em một lúc nữa thì em nói có bố mẹ gọi em. Em gọi lại cho nó vào đúng lúc giao thừa. Tự dưng nó muốn đi xem pháo hoa. Nó muốn cùng em xem pháo hoa. Cho dù khoảng cách vì địa lí nhưng ít ra nó thấy còn ý nghĩa một chút. Nghĩ là làm, nó bấm số thằng Hưng. Số mấy thằng lớp nó nhưng đều không được. Mấy thằng đó say hết rồi. Mà không say thì cũng chở gái đi xem chứ ai chở nó làm gì... Nó lướt lướt rồi dừng lại ở số của Linh. Nó lưỡng lự không biết có nên gọi tiểu Linh không. Nãy nó vừa gắt với tiểu Linh. Giờ gọi lại nó thấy cũng ngại ngại:
-Dạ, em đây.
Giọng tiểu Linh nhỏ nhẹ nghe máy.
-À ừm, tớ xin lỗi vì hành động vừa nãy.
-Hì, không sao đâu. Em quen rồi.
Giọng tiểu Linh buồn buồn khiến nó áy náy hơn.
-Ừ. Thế Linh có đi xem pháo hoa không?
-Anh thích đi xem ạ. Em lên đón anh nhé. Giờ ra vẫn kịp đó.
-Ừ. Nhưng không phiền Linh chứ?
-Dạ không đâu. Hì hì. Nãy em định rủ anh rồi nhưng anh đang bực gì đó nên thôi. Anh ở nhà đi. Em qua liền. Nhớ mặc ấm, đeo gang tay vào nhé.
Tiểu Linh tắt máy. Nó ngồi chờ tiểu Linh. Chẳng biết nó như vậy là đang có lỗi với em hay có lỗi với tiểu Linh nữa. Nó thở dài...
Đề xuất: Thằng bạn tôi.