Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 25: Sự chia lìa
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi khám sức khỏe, bác sĩ kết luận cậu ấy bị suy nhược cơ thể, thể trạng yếu ớt nhưng lại uống rượu khiến sức đề kháng giảm. Cả ba ngày không đủ chất dinh dưỡng khiến thể lực suy giảm nhanh chóng. Cậu ấy được chuyển sang khoa tâm thần điều trị vì bị căng thẳng quá độ dẫn đến tâm lý bất ổn, rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ nhưng không nguy hiểm. Em nghỉ học ở viện chăm nom cậu ấy năm ngày. Suốt năm ngày ấy, hai người chẳng nói với nhau lấy một lời. Có lẽ em giận cậu ấy vì hành động của cậu, cậu nhìn thấy nỗi thất vọng trong ánh mắt em mỗi khi cô ấy nhìn mình. Nhiều lúc cậu muốn bắt chuyện, nhưng không hiểu sao lại không thể mở miệng. Trong lòng cậu cảm thấy khó chịu, bức bối và oán trách em. Chính cậu cũng không hiểu nổi mình sao lại thế.
Em vẫn chăm sóc cậu tận tình, nhưng khuôn mặt em không còn nụ cười. Đôi lúc cậu thấy em thở dài. Bốn đêm trong viện, hai người vẫn nằm cạnh nhau nhưng quay lưng về phía đối phương. Có lần cậu nhìn thấy em khóc thút thít, định quay sang ôm em, nhưng cô ấy gạt tay ra, cậu lại thôi.
Hết năm ngày viện, cậu trở về nhà. Sức khỏe yếu như vậy nên mẹ cậu xin nghỉ thêm một tuần. Em cũng quay lại trường học, buổi chiều vẫn đến giúp cậu dọn phòng và làm vài việc lặt vặt. Đến gần tối, cô ấy lại về. Bé N.Anh đi học cả ngày, tối ở lại trường học thêm. Mẹ bé dạo này bận tối tăm mặt mũi chuẩn bị đồ án, chỉ hỏi han bé lúc rảnh rỗi. Chú Quang đi làm nhiệm vụ suốt khiến ngôi nhà trở nên im ắng, và cậu là người cô đơn nhất trong đó. Một tuần sống trong tình trạng ấy, cậu không chịu nổi nữa. Có lẽ khoảng thời gian đó là một trong những giai đoạn tồi tệ nhất cuộc đời cậu.
Một buổi chiều trước khi em chuẩn bị về, cậu đang ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ, còn em thì đang dọn lại đống sách vở của cậu. Bỗng nhiên, cậu mở lời:
- Mai Anh, chúng ta chia tay nhé.
Em giật mình, làm rơi vài thứ đang cầm trên tay xuống đất. Cô ấy đứng sững sờ nhìn cậu, đôi mắt không còn nước mắt mà tràn ngập đủ mọi cảm xúc: sững sờ, ngạc nhiên, buồn bã, thất vọng và tức giận. Em không khóc, cúi xuống nhặt lại đồ đã rơi và sắp xếp vào chỗ cũ. Cô nhặt lấy cặp sách, chia đôi chìa khóa xe, thái độ điềm nhiên như thể đang chờ đợi điều gì. Cô bước chậm ra cửa phòng, quay lại nhìn cậu, đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ hoe.
- Ừ…
Cô trả lời rồi đóng cửa, để cậu một mình ngồi đó dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Cậu không hiểu tại sao mình lại nói chia tay, câu đầu tiên cậu nói với cô khi cô về lại là lời chia tay. Lúc ấy, trong lòng cậu cảm thấy đó là điều tốt nhất. Cậu không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu quá ích kỷ để nói lời xin lỗi hay đơn giản là đến ôm em. Lúc ấy, cái tôi của cậu quá lớn, lấn át cả lý trí, đẩy tình yêu của hai người xuống tận đáy vực sâu…
Cậu không khóc vì khóc cũng chẳng thể làm vơi đi sự bức bối trong lòng đã dâng lên tột đỉnh. Cậu cũng đã cố gắng hết sức để không đập phá đồ đạc. Cậu chỉ ngồi đó, từng hồi hút thuốc và ngắm hoàng hôn. Cậu không biết đã hút bao nhiêu điếu, chỉ biết cổ họng rát bỏng vì khói thuốc thì cậu mới dừng lại. Ánh nắng tắt hẳn, màn đêm buông xuống, cậu ngâm mình trong dòng nước lạnh, tự hành hạ bản thân như thế, nhưng cậu thích…
Sau ngày hôm đó, cậu trở nên ít nói, như thể câm đi. Cậu vẫn đến trường học bình thường, chăm chỉ nghe giảng hơn trước. Cậu tập viết bằng tay trái, nhưng không dễ dàng như tưởng tượng. Cậu tự đặt ra phương án nếu tay phải hỏng thì vẫn có thể làm mọi việc bằng tay trái. Cậu chấp nhận. Viết bằng tay trái rất đau mỏi, nhưng cậu vẫn cố gắng. Ra chơi là cậu lại tập, còn em thì nhìn thấy chỉ bặm môi nhưng chẳng nói với cậu điều gì. Cậu thấy em vẫn như thường lệ, vẫn cười nói với bạn bè, đôi khi chỉ nhìn cậu với vẻ buồn bã. Bé Linh dạo này cứ ra chơi là xuống ngồi cùng cậu, hỏi han nhiều nhưng cậu chẳng buồn đáp lại. Bé thấy tay cậu đau mỏi khi tập viết, định nắn nắn giúp nhưng cậu gạt ra. Bọn bạn rủ cậu đi chơi, đi uống nước nhưng cậu bỏ ngoài tai. Chỉ có Hưng hiểu cậu, không rủ rê mà đôi khi đứng hành lang hút thuốc cùng cậu.
- Cố lên, tụi nó thấy lạ nhưng chẳng ai hiểu thằng bạn tao đang trải qua những gì ngoài tao. – Hưng vỗ vai cậu.
Cậu nhẹ cười, nụ cười hiếm thấy kể từ khi chia tay em. Thằng bạn hiểu cậu, có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt. Đúng, mười sáu năm chơi cùng nhau mà.
Cũng có thêm một người khác có thể thấu hiểu cậu, đó là bé Thư. Bé biết cậu gặp chuyện buồn nhưng không hỏi nhiều, chỉ thỉnh thoảng nói vu vơ vài câu khiến cậu phải quay sang nhìn. Giống như bé đang mang bộ óc của cậu vậy.
“Cố lên vì tương lai.”
“Đừng buồn, nếu không đủ can đảm nói xin lỗi vì cái tôi quá lớn thì cứ im lặng, còn hiểu, còn yêu nhau thì sẽ bên nhau thôi.”
“Đôi khi nên có những khoảng thời gian im lặng để biết mình cần gì.”
…
Một tiết thể dục, hai người chia tay gần một tháng. Một tháng ấy, cậu ép mình sống theo những khuôn khổ do chính mình đặt ra. Tiết trời tháng ba dịu nhẹ trong cái rét nàng bân, cậu đang ngồi trên ghế đá loay hoay với quả bóng thì bé Thư nhảy đến ngồi cạnh.
- Phù, chạy mệt quá. – Bé vừa nói vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán.
…
- Tay cậu tiến triển tốt nhỉ.
Sau gần một tháng nỗ lực, các ngón tay cậu đã cử động được, dù yếu nhưng cậu mừng lắm. Giờ đây, cậu có thể cầm nắm vài vật nhẹ rồi.
- Ừ. – Cậu đáp gọn.
- Này, nếu còn yêu thì quay lại với nhau, còn nếu không thì dứt khoát đi. Làm khổ nhau vậy được ích gì?
Cậu quay nhìn bé, ánh mắt tỏ vẻ khó chịu. Cậu khó chịu vì bé cứ suốt ngày đọc tâm trạng của mình, cậu chẳng muốn ai biết nên khi bé nói vậy, cậu bực mình.
- Kệ tôi.
- Coi như ở tớ là thùng rác tâm sự đi, có chuyện gì cứ kể với tớ. Cậu như vậy tớ không quen cho lắm, tớ biết cậu đang khó chịu lắm mà.
- Thôi.
- Cậu có bao giờ để ý đến đôi mắt và bàn tay của Mai thời gian này không? Nhìn cô ấy vui vẻ vậy nhưng ai nhìn kỹ chẳng biết đêm qua cô ấy khóc nhiều như thế nào? Cậu cứ như thế này chỉ khổ cả hai. Tiếc cho một tình yêu mà tụi mình từng ngưỡng mộ.
Cậu không trả lời bé, quay nhìn em. Em vẫn đang cười đùa với bạn bè, bất chợt quay sang nhìn cậu khiến cậu vội quay mặt đi chỗ khác.
- Tớ có thích cậu, điều ấy tớ không phủ nhận. Nhưng tớ thích một con người vui vẻ, năng động, dám nghĩ dám làm. Cậu nhìn vào bàn tay cậu xem, đó là cái giá phải trả để cậu giữ Mai ở lại một lần. Ấy vậy mà bây giờ cậu lại buông bỏ sao?
- Cậu không hiểu gì đâu?
- Phải, tớ không là cậu nên tớ không hiểu. Nhưng tớ đang nói trên phương diện khách quan. Tại sao yêu nhau, giận nhau lại cứ muốn chia tay? Tớ chỉ nói vậy thôi, tớ tin cậu là người biết suy nghĩ. Nếu đã muốn buông bỏ thì dứt khoát, còn nếu không thì quay trở lại và làm tốt hơn nữa.
Bé Thư bỏ đi, để lại khoảng trống trong lòng cậu sau những lời nói của bé.
…
Ném cái cặp sách nhoài người ra giường, mẹ cậu đi dạy nên trưa cậu tự ăn cơm. Cậu chưa biết mình sẽ ăn gì. Bỗng nhiên, cậu nhớ em, nhớ những bữa cơm em nấu cho mình, nhớ những khoảnh khắc em ở bên cạnh. Bé Thư nói đúng, chắc cậu nên gặp em và xin lỗi cô ấy. Cậu biết mình chẳng bao giờ chịu từ bỏ tình yêu này. Chỉ là lúc ấy, cậu giận em nên mới nói chia tay.
Cậu lấy chiếc Nokia 6300, là điện thoại cậu xin bé N.Anh. Bé N.Anh được mẹ mua điện thoại mới, điện thoại của em đã trả lại cho cô ấy rồi. Cậu bấm số Hưng, gọi hai cuộc nhưng không ai nghe. Đang định bấm số khác thì Hưng gọi lại.
- Tao nghe đây.
- Đang ở đâu?
- Đang trên anh Tâm, lên đây chơi tí không?
- Đón tao cái, đi xuống nhà Mai với tao.
Cậu không thể đi xe nên nhờ Hưng đón. Năm phút sau, Hưng xuống đón. Trên đường đi, Hưng nói liên tục, kể chuyện mới tán được một cô bé lớp mười xinh lắm. Cậu chẳng quan tâm, thằng Hưng đi chậm vì sợ cậu sốt ruột.
- Đi nhanh lên, không phải sợ, tao không sợ gì.
Được giải phóng, Hưng vít ga lao vù vù. Cậu bảo Hưng đi đường chính, tránh đập vì đường xóc, tay cậu không bám được. Đến đoạn rẽ vào khu nhà em, cậu thấy em đang ngồi trên chiếc SH, bên cạnh là một thằng không rõ mặt nhưng trông khá hơn tuổi cậu. Cậu thấy em cười đùa khá vui vẻ. Cậu đập vai Hưng.
- Đi chậm lại.
- Sao thế?
- Tao nói đi chậm lại, nhìn đi.
Hưng nheo mắt nhìn, một lúc sau cũng hiểu, giảm ga và đi chậm để giữ khoảng cách mười mét với xe em. Cậu thấy em vẫn cười đùa vui vẻ, thỉnh thoảng bám vào eo thằng đó khi xe qua chỗ xóc. Cậu vẫn bình tĩnh, nghĩ đó chỉ là bạn em thôi.
Gần đến nhà em, cậu bảo Hưng đỗ lại dưới cây trứng cá cách nhà em khoảng ba mươi mét, hơi xa nhưng vẫn đủ để quan sát. Thằng đó dựng xe, cởi mũ cho em. Em vẫn tươi cười. Bỗng cậu chết lặng, thằng đó ghé sát xuống hôn vào má em rồi leo lên xe. Em đứng đó không phản ứng, nụ cười bỗng tắt nhưng tay vẫn vẫy vẫy chào tạm biệt. Hưng thấy vậy tức giận.
- Mẹ thằng chó này! – Hưng định nhảy xuống xe.
- Ngồi im.
- Nhưng mày nhìn kìa!
- Tao nói ngồi im.
Hưng thấy cậu bình thản lạ thường, đứng đó theo dõi đến khi em đóng cổng đi vào nhà. Chiếc SH vụt qua mặt cậu, cậu để ý thằng đó rất đẹp trai, da trắng, đeo kính trông rất sành điệu và công tử.
- Đm, để tao đuổi theo đánh nó một trận!
- Tao đã nói là ngồi im.
- Mày chịu được à? Nó đang cướp người yêu của mày đó?
- Đi về thôi. – Cậu vỗ nhẹ vai Hưng, ngoắc tay ra về.
Suốt quãng đường về, cậu không nói lời nào, để mặc Hưng chửi cậu rồi lại chửi thằng SH kia. Cậu không mạnh mẽ trong tình yêu, nhìn cảnh đó, tim cậu tan nát nhưng vẫn bình tĩnh. Nếu không bình tĩnh thì cậu có thể làm gì? Chạy đến đấm mặt thằng đó, rồi hỏi em và bắt cô ấy giải thích. Cậu đâu có quyền? Chính cậu là người nói chia tay cô ấy cơ mà…
- Tại sao mày không chạy đến và bắt Mai phải giải thích?
…
- Mày cứ im lặng như vậy chứng tỏ mày đang bất lực. Ngày xưa mày mạnh mẽ lắm mà, mày đừng đánh vỡ đầu thằng Hiệp xù vì nó dám cướp đồ chơi của mày mà, sao bây giờ có thằng khác cướp tình yêu của mày mà mày vẫn thản nhiên như vậy?
- Im và lái xe đi.
- Thằng ngu…
Hưng hét lớn trong giận dữ, tăng ga chạy vụt đi với tốc độ khủng khiếp. Thằng bạn cậu đang tức giận thay cho cậu.
…
Cậu ngủ một mạch đến chiều tối, quá mệt mỏi. N.Anh vào gọi dậy ăn cơm, bé hơi ngạc nhiên khi thấy cậu thiếu sức sống.
- Anh xuống ăn cơm đi, mẹ đang đợi.
- Ừ…
Bé đi ra khỏi phòng thì cậu gọi theo.
- Ngọc Anh.
- Dạ.
- Mai giúp anh việc này, lát nữa anh sang phòng anh bảo.
- Vâng, nhưng anh tươi tỉnh lên đi. Mấy nay em nhiều chuyện muốn tâm sự mà chả dám nói. Ở ngoài anh mệt mỏi thế nào thì về nhà nên vui vẻ lên, đừng để mọi người trong gia đình mệt mỏi theo anh.
Bé nói rồi đóng cửa phòng. Ăn xong, cậu trở về phòng, tháo chiếc vòng tay em tặng. Cậu ngắm nhìn lần nữa, bảng khắc tên cậu và em vẫn còn đó, trái tim vẫn còn nhưng tình yêu thì không còn nữa. Nghẹn ngào, đau đớn, từng giọt nước mắt rơi. Cậu ôm chặt vòng tay, lồng ngực nhói lên như thể trái tim bị ai đó bóp nghẹn. Cất vòng tay vào hộp cùng tờ giấy ghi “Trả lại em tất cả, bao gồm cả tình yêu đầu đời của anh”, cậu gõ cửa phòng Ngọc Anh.
- Mày cầm cái hộp này, chiều mai đi học về thì rẽ qua nhà Mai, ở địa chỉ … và đưa cho Mai giúp anh nhé.
- Hihi, anh chị làm lành rồi ạ? Sao anh không tự đưa? – Bé cầm lấy, định mở ra xem.
- Đừng mở ra, cất đi. – Cậu gắt.
- Vâng, có gì mà ghê gớm.
Bé đóng cửa phòng, cậu xuống nhà ra ngoài lang thang. Lúc này, cậu muốn đến một nơi nào đó yên tĩnh vài ngày. Những ngày qua kể từ biến cố, cậu trở thành người sống nội tâm, không còn làm chủ được cảm xúc mỗi khi ở một mình. Những gì cậu thấy trưa nay, cảnh trước nhà em như ngàn mũi dao cắm vào tim. Cậu ngồi gục xuống ghế đá bên hồ ĐHLN, khóc không thành tiếng. Bỗng điện thoại rung, là Linh gọi.
- Alo.
- Anh ơi, cô nhắc mai kiểm tra một tiết hóa đó, anh nhớ ôn kĩ nhé.
- Ừ, cảm ơn. – Giọng nghẹn lại.
- Anh sao vậy? Anh đang khóc à? Anh có chuyện gì?
- Không có gì đâu. – Cậu cúp máy, sợ bé hỏi thêm, không kìm nén được bộc phát.
Tin nhắn mới… Tít… tít.
“Anh ơi, dạo gần đây em biết anh buồn, có gì nói với em được không? Anh đang ở đâu?”
“Hồ ĐHLN” – Cậu nhắn lại cho bé, tự nhiên nhớ đến bé, cậu muốn đến một nơi.
Cậu lau nước mắt, ổn định tâm trạng. Cậu không muốn bé nhìn thấy mình trong trạng thái ấy. Ngồi chờ hơn hai mươi phút, bé đến, trên tay cầm chiếc áo khoác.
- Sao anh lại ngồi đây, ăn mặc phong phanh thế này? May mà em biết nên mang áo cho anh. – Bé đưa áo cho cậu.
- Đưa tớ ra đây.
- Đi đâu ạ?
- Nơi chúng ta xem pháo hoa.
Cậu không để ý vẻ ngạc nhiên của bé, tiến đến xe bé. Bé chở cậu đi, cái rét tháng ba ngọt lịm. Cả quãng đường, hai người chẳng nói lời nào. Đi ngang quán tạp hóa, cậu bảo bé dừng xe, bé không hiểu nhưng vẫn làm theo. Cậu chạy vào mua chục lon bia, vài túi bò khô và bao thuốc. Xách ra, bé nhìn cậu như sinh vật lạ.
- Yên tâm, tớ uống thôi, không bắt cậu uống cùng đâu. Tự dưng tớ muốn uống bia thôi.
Dừng xe, may mắn còn một chòi quân sự chưa có đôi nào ngồi. Cậu và bé Linh leo lên đó. Bật một lon bia, cậu thấy bé cũng bật theo, miệng mỉm cười.
- Em không để người em yêu phải một mình bao giờ. Uống đi anh.
Bé cạch cậu, cậu thấy lúc này hai người gần gũi lạ thường. Từng hớp bia mát lạnh khiến cậu rùng mình và tỉnh táo hơn.
- Anh ơi, em có chuyện muốn nói, em hi vọng anh không suy nghĩ quá.
- Cậu nói đi.
- Trưa nay em thấy…
- Mai đi cùng người khác, một thằng đi SH trắng? – Cậu đưa lon bia lên uống ừng ực.
- Dạ, vậy là anh biết rồi.
- Biết thì để làm gì?
- Sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này hả anh?
- Tớ và Mai chia tay gần tháng rồi. Cô ấy có người mới, đó cũng là điều dễ hiểu thôi, đâu có gì đâu mà mọi người cứ hỏi vậy?
- Anh ổn chứ?
- Có thì không phải có, mà không thì không phải không…
Từng lon bia được bật ra cùng khói thuốc tan trong màn đêm tĩnh mịch. Cảnh vật ấy, không gian ấy, phù hợp cho một người thất tình như cậu. Bỗng trời đổ mưa, cơn mưa rào như trút nước, giống như lần sinh nhật cậu ở nhà em… Cậu nghẹn đắng, khóc. Bàn tay đau của cậu như có thêm sức, bóp nát lon bia rồi liên tục đập xuống sàn, vỏ lon bia rách ra, cứa vào tay cậu chảy máu. Bé Linh thấy vậy hoảng hốt cầm lấy tay rồi ôm cậu.
- Anh ơi, đừng khóc, đừng như vậy nữa… em xin anh… hức… hức. – Bé khóc theo.
Cậu ngồi đó khóc, bên cạnh là người con gái yêu mình, cũng đang khóc vì cậu. Cơn mưa vẫn trắng xóa trước mặt, từng cơn gió tạt nước vào khiến cả hai ướt hết. Cậu vòng tay ôm lấy bé Linh đang run vì lạnh. Cơn mưa ấy như muốn cuốn trôi tất cả…
Sáng hôm sau, cậu không đi học, muốn đi đâu đó vài ngày nên gọi Hưng. Sau khi nhận lời đề nghị, Hưng đồng ý. Cậu và Hưng sẽ đi rong ruổi vài ngày để tâm trạng cậu ổn hơn. Hưng gợi ý lên Tam Đảo vì ở đó cậu có vài anh em quen, nhưng cậu không thích. Cuối cùng, hai thằng quyết định đi Hạ Long, đến nơi có ánh hoàng hôn trên biển, nơi em và cậu từng đón hoàng hôn…
Cậu nhắn tin cho mẹ yên tâm không bị mất tích. Dừng lại trước số điện thoại em, cậu quyết định nhắn cho cô ấy bốn chữ “Chúc em hạnh phúc” rồi tắt nguồn.
Đề xuất: Hồi ký Nàng Heo Nái