26. Chương 26: Bước chân vào Hạ Long

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 26: Bước chân vào Hạ Long

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không phải ai lang thang cũng là kẻ lạc lõng, và cũng không có mảnh đất nào xa lạ—chỉ có người lữ hành là kẻ xa lạ. Hạ Long vẫn vậy, nhưng lòng người đã đổi thay. Hít thở hơi gió biển, nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Dù Hưng đề nghị thuê phòng khách sạn sang trọng, nó nhất định chọn nhà nghỉ bình dân. Đơn giản là vì đây là chuyến đi của riêng mình, và nó muốn mọi thứ thật bình thường, thật giản dị.
— Rồi xuống đây làm gì? — Hưng hỏi.
— Chỉ ngồi bên biển thôi. Không đi đâu cả.
— Vậy cũng được. Tao có mấy đứa bạn ở Hòn Gai và Cẩm Phả, chắc sẽ ghé thăm vài người. Cầm lấy tiền này phòng thân, nếu tao chưa về kịp…
Hưng đưa cho nó một khoản tiền khá lớn. Nó chỉ nhận chút ít và trả lại phần còn lại. Sau cả ngày lái xe mệt mỏi, nó quyết định nằm nghỉ một lát. Thấy vậy, Hưng dặn:
— Đất này không phải của mình, đừng gây sự với ai. Nếu mẹ gọi hay có ai hỏi, cứ bảo không biết nhé.
— Không thể nói thế được. Mọi người sẽ lo lắm. Tao chỉ bảo mày vẫn ổn là được rồi.
— Ừ, tùy mày. Đi nhớ về sớm. Tối ra biển nhậu. Lâu lắm rồi hai đứa mình không ngồi được với nhau.
Hưng rời đi. Nó nằm vật ra giường, chìm vào giấc ngủ đến chiều. Khi tỉnh dậy, đã hơn năm giờ chiều. Nó khoác áo khoác, bước ra bãi biển. Hôm nay trời có nắng, nó muốn ngắm hoàng hôn.
Mặt trời đỏ rực phía xa, bầu trời chuyển vàng. Trong cái nắng yếu ớt của buổi chiều tàn, nó nhớ về tình yêu đầu đời của mình. Em ấy ngày ấy rạng ngời trong chiếc áo đôi mà em cất công cá cược với nó để cùng mặc. Những nắm tay đầy yêu thương, những lời nói ngọt ngào và nụ hôn dưới ánh hoàng hôn trên biển vẫn còn đong đầy ký ức. Em giờ đang làm gì? Có lẽ đang bên cạnh người khác, còn nó, chỉ biết ngồi đây, nhấm nháp ký ức đẹp nhất mà em dành cho mình. Khung cảnh vẫn vậy, dòng người vẫn vậy, hoàng hôn vẫn đẹp như thế. Nhưng giờ chỉ còn lại một mình nó.
— Xin chào. Nhìn cậu có vẻ buồn nhỉ, chàng trai.
Một cô gái bước đến, mặc quần thể thao, cổ đeo tai nghe, đi giày tập. Có lẽ cô vừa mới tập thể dục xong.
— Chào chị. Có chuyện gì ạ?
— Không có gì. Cảnh đẹp thế này, đáng lẽ nên ngồi ngắm cùng bạn. Chị ngồi đây được không?
— Vâng, cứ tự nhiên. Chỗ này đâu phải của riêng em.
Cô gái ngồi bệt xuống bên cạnh, kéo tai nghe cuốn tròn bỏ vào túi.
— Hoàng hôn đẹp thật. Lâu lắm Hạ Long mới có cảnh đẹp như thế này.
— Thường không có sao ạ? — Nó ngạc nhiên.
— Ít lắm. Mùa hè thì nhiều, nhưng giữa tiết trời này thì làm gì có nắng mà có hoàng hôn.
— À, vâng.
— Hoàng hôn đẹp thế này, chắc chắn có người đang rất buồn ở đây. Phải không, em?
Nó giật mình. Câu nói này giống y như lời em từng nói: *“Hoàng hôn biết cảm xúc của con người đấy anh, bởi vì hoàng hôn càng đẹp thì chứng tỏ lòng người càng sầu.”* Hóa ra, Hạ Long hôm nay biết nó buồn, nên đặc biệt cho nó thấy một hoàng hôn đẹp đến vậy.
— Không ạ. Mỗi người đều có nỗi buồn riêng. Đến cả chị, chắc cũng có nỗi buồn của mình, đúng không?
— Văn hoa quá. Em bao nhiêu tuổi rồi? — Cô gái bỏ kính, cười nhẹ. Lúc này nó mới nhận ra cô gái bên cạnh mình xinh đẹp chẳng kém gì em hay Linh, thậm chí còn hơn. Mái tóc búi cao, đôi mắt trong trẻo như biết nói, khuôn mặt trái xoan nhưng nổi bật bởi cái cằm nhọn và đôi môi hình trái tim. Cô không trang điểm, không son phấn nhưng vẫn đẹp mê hồn.
— Em mười tám ạ.
— Vậy à? Thế kém chị bốn tuổi. Chị hai mươi hai, vừa tốt nghiệp đại học.
— Vâng.
— Em ít nói nhỉ. Nhà em ở đâu?
— Em không phải người ở đây.
— Haha, vậy là chị đoán đúng. Nghe giọng em không phải người Quảng Ninh.
— Vâng. Em là người Hà Nội. Em mới xuống lúc trưa.
— Xuống du lịch à?
— Không phải. Xuống để trốn tránh hiện thực.
Nó trả lời, khuôn mặt cô gái thoáng nỗi khó hiểu rồi nhanh chóng giãn ra. Cô không hỏi thêm, chỉ khẽ hát vài câu tiếng Anh và nhìn về phía hoàng hôn.
Bóng tối dần nuốt chửng những tia nắng cuối cùng còn sót lại. Nó và cô gái ngồi im lặng, không ai nói với ai câu nào. Dẫu sao, đó cũng chỉ là người lạ gặp nhau tình cờ, ngồi cạnh nhau vài câu rồi thôi. Nó cũng chẳng quan tâm lắm. Nó đứng dậy, phủi cát trên quần, cô gái cũng đứng lên theo.
— Em về à?
— Vâng. Tối rồi.
— Mai em có ra đây không?
— Nếu trời có nắng. — Nó đáp gọn lẹ.
— Một chàng trai thú vị. Mai trời sẽ có nắng để chị gặp em. Hẹn em ngày mai nhé.
Cô gái vẫy tay chào rồi đeo tai nghe vào và chạy đi. Nó chẳng để ý nhiều, trở về phòng nghỉ. Sau khi tắm xong, nó thấy đói nhưng Hưng vẫn chưa về. Nó kéo rèm cửa, ngồi trên ghế và châm một điếu thuốc. Từ đây nhìn xuống, Hạ Long về đêm thật đẹp, đúng chất thành phố du lịch. Nhìn dòng người hối hả dưới đường, nó cảm thấy mình lạc lõng biết bao.
Có tiếng gõ cửa. Hưng đã về, trên mặt anh hớn hở lắm. Nó bảo Hưng đi tắm rồi chuẩn bị đi ăn.
— Đi thôi. Nay tao đãi mày hải sản nhé! — Hưng cười, mặc lại áo.
— Thôi, ăn uống tốn tiền. Mua ít đồ, ít bia ra biển ngồi đi.
— Ái chà, thất tình thì ai cũng thích lãng mạn nhỉ. Ok luôn.
Hai đứa mua ít đồ nhậu: mực xé, hàu, cá chỉ vàng và vài thứ linh tinh cùng hơn hai chục lon bia lạnh, mang ra bãi biển ngồi. Biển khá đông người đi dạo. Nó chọn chỗ ngồi buổi chiều, không phải vì thích, mà vì ở đó nhìn ra biển, nó thấy thật đẹp.
— Sao, giờ ở đây có hai thằng, kể được chưa? — Hưng bóc hai lon bia đưa nó một lon, cạch với nó.
— Kể cái gì. Lát nữa uống đã, bao giờ say tao kể.
Nó uống từng hớp bia, nhấm nháp nỗi buồn trong lòng. Hôm nay Hạ Long gió to, sóng vỗ mạnh vào bờ. Nó thích cảm giác ấy… Bỗng điện thoại của Hưng reo. Hưng mở máy nhìn rồi quay sang nhìn nó, như muốn hỏi ý kiến.
— Nghe đi. Tao ổn.
— Alo…
— Cảm ơn. Nó vẫn ổn.
— Mình nghĩ như thế sẽ khiến nó ổn hơn. Cậu không phải gặp nó đâu?
— Cậu có tư cách gì mà nói thế? Thằng SH trắng…
Nó giật lấy điện thoại của Hưng, tắt nguồn. Hưng hơi sững sờ nhưng không hỏi nhiều.
— Tốt nhất đừng nhắc đến chuyện hôm qua nữa. Mày với tao không nên gặp nhau. Không hay đâu. — Nó nhìn ra biển, muốn mọi chuyện cứ thế kết thúc: không giải thích, không phân trần, không gặp nhau, không nói lời nào…
— Mai nó khóc ghê lắm.
— Ừ.
— Nghe giọng nó không phải giả đâu. Hay mày cho nó giải thích?
— Mày nhìn thấy, tao nhìn thấy. Hai cặp mắt đều nhìn thấy. Lúc đó mày cũng sửng sốt lắm mà, sao giờ lại nói vậy? — Nó uống cạn lon bia sau lời của Hưng.
— Tao sợ mọi chuyện là hiểu lầm thôi.
— Tao không có mù…
Trong lòng nó muốn nghe em giải thích lắm, nhưng không đủ can đảm. Nó sợ đó không phải lời giải thích, mà là lời thú nhận. Và nếu nghe lời thú nhận, nó sẽ chết lần nữa. Nó không chịu được cảm giác ấy, rất sợ. Vì vậy, nó chọn im lặng để kết thúc, dù mọi chuyện có ra sao đi nữa. Hôm nay xuống Hạ Long, không phải để tâm trạng nó khá hơn sao?
— Thôi uống đi. Dù mày thế nào, tao cũng ủng hộ mày. Tí lên bar nhé, quẩy tung đất Hạ Long lên! — Hưng khoác vai nó, cạch bia liên tục.
Họ uống hết sạch bia, say ngà ngà. Sau khi dọn dẹp, Hưng muốn đưa nó lên bar vui chơi, nhưng nó từ chối. Giờ nó chỉ muốn yên tĩnh một mình, không hứng thú với nhạc ồn ào. Nhưng Hưng cứ nài ép, nói rằng xuống đây phải đi chơi thì tâm trạng mới khá lên. Cuối cùng, nó miễn cưỡng gật đầu.
Trên đường đi, Hưng gọi điện cho ai đó. Nó không để ý. Hưng đưa nó đến Hòn Gai, rẽ vào đường bao biển rồi dừng trước vũ trường New HaLong Club. Hai đứa tiến vào, Hưng khoác vai lễ tân, nói nhỏ:
— Bọn anh vào bàn của anh Dương.
— Dạ, anh Dương vừa gọi dặn bọn em rồi ạ. Mời hai anh theo em. — Lễ tân dẫn họ vào, tiếng nhạc ầm ĩ và nhiều nhóm người đang lắc lư theo điệu nhạc. Họ ngồi bàn trên tầng hai, có thể nhìn xuống phía dưới. Bàn đã chuẩn bị sẵn rượu và hoa quả. Lễ tân rót rượu vào ba cái cốc có đá, nhóm dưa hấu và xoài vào đĩa hoa quả, thả vào cốc rượu của nó.
— Say à? — Hưng hỏi.
— Uống vậy cho thơm.
— Gọi thêm hai con nữa không?
— Thôi, mày biết tao không thích mà.
Hưng không nói gì thêm, chỉ nâng cốc cạch với lễ tân khi cô ấy mời. Rượu nặng như lần uống ở nhà em, chắc cùng loại. Nó và Hưng uống như vậy cho đến khi một cô gái mặt non choẹt bước đến bàn.
— Hương à, ngồi đây. Giới thiệu với em đây là bạn thân của anh. — Hưng kéo cô gái ngồi xuống, cô ấy dường như quen biết Hưng.
— Chào anh. Em là Hương, nhà em ở đây. Em là em gái anh Hưng ạ.
— Chào em. Anh tên Nam, bạn của Hưng. — Nó đưa cốc rượu mời cô gái.
Tiếng nhạc ngày càng to. Bản DJ được đánh, nghe khá hay, nó lắc lư theo điệu nhạc. Hưng và cô gái xuống dưới nhảy, rủ nó đi nhưng nó từ chối. Nó mệt rồi, chỉ muốn nghe nhạc và uống rượu. Bỗng một cô gái ngồi rạp cạnh nó, cầm cốc rượu uống một mạch khiến nó ngạc nhiên.
— Chàng trai hoàng hôn, quên chị rồi sao?
Nó nheo mắt, sau giây lát nhận ra cô gái chính là người ngồi cùng mình trên bãi biển buổi chiều. Nhưng giờ cô đã trang điểm đậm, vẻ đẹp ấy thật quyến rũ.
— À, vâng. Chào chị. Chị làm ở đây ạ? — Nó lấy chai rượu từ lễ tân, rót hai cốc, đưa một cốc cho chị.
— Chị làm DJ ở đây.
— Vậy bản nhạc vừa rồi là chị đánh ạ?
— Chính xác rồi. — Cô cười nhẹ.
— Hay quá. Em rất thích. — Nó tiếp tục uống.
— Có vẻ em uống khá nhiều nhỉ. À, chiều nay chị quên chưa hỏi tên em.
— Em là Nhật Nam.
— Tên hay. Thảo nào lại thích hoàng hôn. Chị là Hoài Thu. Bố mẹ chị sinh chị vào mùa thu nên đặt tên vậy. Em uống được chứ? Chị thấy em hơi mệt. — Cô nhìn nó lo lắng.
— À, vâng. Em uống được. Bia rượu lẫn lộn nên hơi mệt thôi. — Nó cười đáp.
— Khá là có duyên. Nam ở đây đến hôm nào?
— Đến khi nào tâm trạng em ổn, em sẽ về.
— Em thất tình à?
— Không ạ.
— Nhưng chị thấy ánh mắt em đang chứng minh em nói dối đó. Tình yêu hay nhỉ, nó có thể khiến một chàng trai như em trở nên như thế này?
Nó hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
— Chị biết gì về em đâu mà nói thế?
— Haha, đó là bí mật. Khi nãy chị nhìn em bước vào đã thấy ngờ ngợ rồi. Không ngờ em lại vào đây. — Cô Thu cười lớn, nhón lấy hoa quả đưa cho nó.
— Tí nữa chị có chơi nhạc nữa không?
— Chị không. Chị xong rồi. Gần mười hai giờ đêm, còn sớm chán. Em có muốn đi dạo biển chút với chị không? — Cô nháy mắt với nó.
— Được. Chị dặn nó ngồi đợi, rồi chị thay quần áo. Mười phút sau, cô bước ra từ nhà vệ sinh trong bộ quần áo thể thao thu đông, đã tẩy trang, ra hiệu cho nó đi theo.
Nó đi xuống, thấy Hưng vẫn đang ôm eo cô gái kia lắc điên cuồng.
— Tao đi ra đây một chút.
Hưng như không hiểu, nó ghé sát tai hét:
— Tao đi ra đây một chút.
— Mày đi đâu? — Hưng hét lại.
Lúc này cô gái quay ra, thấy chị đứng cạnh nó, cô bé ngạc nhiên, bấu vào tay Hưng. Hưng ngẩng lên nhìn.
— Ai đây mày?
— Anh ơi, chị Thu quản lý đó. — Cô gái nói với Hưng.
— Sao mày lại quen chị ta? — Hưng nhìn nó như không hiểu.
— Kể sau. Cứ ở đây chơi rồi về phòng trước. Tao đi ra biển chút. Thế nhé.
Nó không đợi Hưng nói xong, cô Thu đã nắm tay nó kéo đi, bất chấp ánh mắt sửng sốt của Hưng và cô gái. Cô chỉ khẽ gật đầu chào Hưng.
Ra ngoài, cô dặn nó đứng đợi, rồi chạy đi lấy xe. Một chiếc Camry màu sữa đỗ trước mặt. Cô ngoắc tay gọi nó lên xe. Yên vị, cô đánh lái rời khỏi cổng bar.
— Từ đây sang đó xa. Đi ô tô cho nhanh.
— Xe của chị ạ? — Nó quay sang hỏi.
— Haha, em thử đoán xem. — Cô nói rồi ấn mạnh ga, chiếc xe lao vun vút về phía cầu Bãi Cháy.
Cô mở cốp lạnh, lấy ra hai lon bia, ném cho nó một lon. Họ xuống xe, đi dạo trên bãi biển. Tiết trời đêm khá lạnh, ngụm bia lạnh khiến nó rùng mình. Cô thấy vậy cười khúc khích, ngồi xuống gần gốc dừa. Cảnh vật xung quanh khiến nó nhớ đến Linh.
— Dạo biển buổi đêm thích lắm. Yên tĩnh mà thoải mái. Nhưng sẽ thích hơn vào mùa hè. — Cô ngửa mặt lên trời nói.
— Vâng. Chị là người ở đây ạ?
— Đúng rồi. Nhà chị gần chỗ chiều nay ngồi đó, khoảng hai cây số. Bên Hùng Thắng.
— Vâng. Chiều nào cũng ra biển thế này thích nhỉ.
— Chị không hay ra thường xuyên đâu. Có chuyện gì buồn chị mới ra thôi. Haha. — Cô cạch bia với nó, cười ha hả.
— Vậy là hôm nay chị buồn à? — Nó nằm thẳng trên cát, ngửa mặt lên trời hỏi.
Cô không nói gì, cũng nằm xuống theo. Không gian bỗng yên tĩnh, chỉ còn tiếng sóng vỗ.
— Nam này, em đang buồn chuyện gì thế?
— Em ạ? Chị thấy em buồn sao?
— Ánh mắt em buồn quá. Nhất là lúc nhìn hoàng hôn. Có gì cứ kể ra đi, coi như em đang tâm sự với người lạ.
Người lạ ư? Đúng rồi. Nó và cô chỉ quen nhau từ buổi chiều, tối gặp nhau ở bar rồi đưa nhau ra đây. Cô cũng chẳng biết nó là ai, làm gì, hay biết cả những nhân vật trong câu chuyện của nó. Vậy tại sao nó lại không kể cho cô nghe? Nó đang rất khó chịu khi phải giữ mọi chuyện trong lòng. Nó định lên tiếng thì cô nói:
— Trên cuộc đời này, chẳng có ai dễ dàng hơn ai cả. Chỉ có người than trời trách đất, người im lặng vượt qua.
— Vậy có nghĩa là sao ạ? — Nó hỏi.
— Như chị thôi. Chị có rất nhiều chuyện buồn, nhưng chị không chọn than trách với ai, chỉ im lặng vượt qua. Chị thấy em giống chị. Em không muốn nói cũng được. Để chị đoán.
— Không có gì. Em buồn về bản thân em thôi, chị. — Nó thở dài.
— Haha, bản thân em, suy nghĩ của em, cảm xúc của em đều do não bộ gọi là lý trí điều khiển. Những người luôn nói buồn về bản thân nhưng lại không hiểu rằng chính em là người điều khiển bản thân em sao?
— Em không hiểu?
— Em đừng nói buồn vì bản thân. Bởi chính em, là em đó, đã tự ra những quyết định, làm những việc em muốn. Vậy giờ em buồn cái gì?
— Nếu chị đoán không lầm, em buồn vì tình. Và người nói lời chia tay trước lại là em đúng không?
— Vâng. Nhưng đó chỉ là một phần thôi, chị.
— Em sợ em không tốt. Tương lai của em không tốt, nên em nói chia tay với người ta?
— Vẫn chỉ là một phần thôi ạ. — Nó thở dài dù chị đã gần như đọc hết tâm trạng của nó.
Cô không nói gì thêm, chỉ ngồi mỉm cười nhìn nó. Mắt nó vẫn nhìn ra biển, màn đêm tối mịt như tâm trạng lúc này, chẳng tìm thấy lối ra. Nó giận em vì chuyện gì? Tại sao em lại nói chia tay? Sao em ích kỷ không xin lỗi sớm hơn, để rồi khi quá muộn, em đã thuộc về người khác, nó lại trở nên như thế này. Gặm nhấm nỗi đau có ích gì? Trở về ký ức có ích gì? Càng khiến nó đau hơn mà. Ấy vậy mà nó cứ thích như vậy, tự thích dằn vặt, đau đớn và làm khổ bản thân mình.
Cô xích lại ngồi gần nó, rồi nhoài người qua nhìn thẳng vào mặt nó, khiến nó hết hồn. Nhưng cô thơm quá, khuôn mặt dưới ánh sáng mờ mờ của đèn đường trở nên quá quyến rũ. Tim nó đập nhanh hơn. Không biết cô định làm gì, nó thở mạnh hơn.
— Người khác trả rất nhiều tiền nhưng chưa chắc đã được ngồi uống rượu với chị. Một thằng nhóc như em có gì mà khiến chị phải ra đây ngồi với em? — Cô nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào mắt của nó.
— Em… em không biết. — Tự dưng nó mất bình tĩnh.
Cô vòng tay qua cổ nó, kéo nó sát vào mình, dường như chỉ cần nó tiến lên là môi chạm môi. Tim nó đập nhanh hơn. Nó đang hồi hộp điều gì vậy?
— Không đẹp trai cho lắm, nhưng rất cuốn hút. Có thuốc lá không? Cho chị một điếu. — Cô nói khiến nó suýt xỉu. Xin thuốc giờ lại còn có kiểu này nữa à?
Nó lách nhẹ ra khỏi ánh mắt của cô, móc bao Vina trong túi quần đưa cho cô. Cô đón lấy, châm lửa hút. Nhìn cô lúc này, sao nó lại nhớ đến chị Lan. Nó tự nhủ không biết chị Lan khi biết nó và em như vậy sẽ nghĩ gì.
*Đề xuất: Đạo sĩ tản mạn ký*