Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 40: Dấu hiệu tan vỡ
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kéo rèm cửa, bầu trời hôm nay u ám hơn hôm qua. Hôm qua, nó có nghe người ta nói rằng áp thấp nhiệt đới hôm nay sẽ đổ bộ, Hạ Long chỉ chịu ảnh hưởng gián tiếp thôi. Mưa cũng tốt, hợp với tâm trạng của nó lúc này. Nó với tay mở cửa sổ, không khí oi ả hôm qua đã biến mất, thay vào đó là làn gió mát thổi vào. Nó châm một điếu thuốc, ngồi trên chiếc ghế salon hướng ra cửa sổ. Bỗng có tiếng động từ phía sau giường, nó quay lại thấy chị đang nhăn mặt, kéo chăn lên che mặt.
- Ừmm… Nam dậy sớm thế, kéo rèm vào đi, chói mắt em.
- Chị dậy thôi, hơn 8 giờ sáng rồi.
Chị từ từ mở mắt, mặt vẫn nhăn lại nhìn ra ngoài rồi lại kéo chăn lên che mặt, phụng phịu.
- Ứ, trời mưa mà còn ngủ, lên đây em ôm.
- Thôi chị dậy đi, tối qua em không ăn gì, bia vào say giờ cồn ruột đói rồi.
Nó không thấy chị trả lời nữa, quay lại ngồi hút nốt điếu thuốc. Cầm điện thoại trên tay, nó vẫn không thấy cuộc gọi hay tin nhắn nào từ em. Nó chán nản, tắt điện thoại luôn. Từ tối qua đến giờ, nó không về khách sạn mà ở lại nhà chị, nói chuyện đến tận gần sáng, chỉ khi nghe thấy tiếng thở đều của chị thì mới thôi. Tối qua cũng có vài lần chị chủ động với nó, nhưng nó cương quyết nói không. Nó không muốn có lỗi với em và làm khổ chị, dù biết chị tự nguyện cũng chẳng ân hận về những gì chị đã làm.
Hút xong điếu thuốc, nó kéo rèm lại để chị ngủ rồi mò sang phòng vệ sinh rửa mặt và tắm. Người nó hôi rình, mùi bia lẫn lộn. Nước xả từ vòi xuống khiến nó hơi rùng mình, nhưng sau đó lại thấy thoải mái. Nó quen tắm nước lạnh rồi, từ bé đến giờ mùa đông nó cũng tắm nước lạnh, chỉ khi trời quá rét mới dùng nước ấm. Mẹ và em từng nhắc nhở nó về điều này sau khi sức khỏe yếu đi vì vụ tai nạn, nhưng nó chỉ ậm ừ cho xong, thói quen chẳng bỏ được.
Phòng tắm của chị khá thơm và ngăn nắp, hầu hết toàn đồ mỹ phẩm của chị, trong này còn nhiều hơn gấp đôi bàn trang điểm của chị. Thảm tắm nào da chị vừa mịn vừa trắng, người chị lại thơm vậy dù chẳng dùng nước hoa hay đồ khử mùi. Tắm xong, nó xuống bếp định làm gì đó để ăn và mang lên phòng cho chị. Ngoài kia trời đã bắt đầu đổ mưa to, từng cơn gió mạnh thổi đến khiến cây xoài trước cửa nhà chị nghiêng ngả.
Nó mở tủ lạnh, thấy khá nhiều đồ chị mua chất đống ở đó. Nó để ý phòng bếp của chị sạch sẽ và trên nóc tủ lạnh có khá nhiều cuốn sách dạy nấu ăn. Có vẻ chị thích nấu ăn, nhưng cũng chẳng biết làm gì, nó lấy ra mấy quả trứng, một ít thịt, ba gói mì và ít rau trong tủ. Làm vậy cho nó nhanh, mì nấu sẵn, trứng làm ốp la, thịt băm và thả vào cùng rau là xong. Vừa ngon vừa dễ làm.
Đang băm thịt và lật trứng thì nó thấy chị đi xuống, đôi mắt vẫn lơ mơ vì thiếu ngủ. Thấy nó trong bếp, chị chạy đến ôm nó từ đằng sau rồi với mặt ra phía trước.
- Nam, hôn em…
- Em đang nấu mà, chị nói chỉ hôm qua thôi, giờ trở về đúng quỹ đạo được chưa?
- Quỹ đạo gì?
- Mình vẫn là chị em như trước nhé, chị cứ thế này em không quen đâu.
- Hmmm, thì Nam cứ bình thường đi, em làm gì kệ em.
- Nhưng mà…
- Bao giờ em lấy chồng thì em không thế nữa, cứ kệ em đi, em cứng đầu lắm chẳng ai bảo được em đâu. Mà quay đây em bảo – Chị ghé sát tai nó thì thầm.
- Há.
Nó quay ra, chị nhón chân hôn nhẹ vào môi nó, rồi nở nụ cười tươi. Nó nhăn mặt lại lườm chị.
- Chị chẳng giữ lời hứa, hôm qua chị bảo chỉ một đêm thôi, sau đó mọi chuyện trở lại bình thường mà?
- Nhưng sau đêm qua thì khác, em lại không thích giữ lời hứa nữa.
- Thôi chị ra kia ngồi đi, em nấu rồi ăn luôn.
Chị bỏ nó ra, lon ton chạy ra mở tủ lấy gói cafe, đứng đó pha cafe rồi bưng ra bàn. Vừa ngồi chị vừa lấy điện thoại ra xem, thỉnh thoảng lại ngoảnh ra nhìn nó làm, cười vui vẻ.
- Nam đảm quá ha.
- Đảm cái gì, nấu mì tôm có gì mà đảm, trẻ con nó còn nấu được.
- Nhưng mà thơm quá, lấy cái tạp dề kia mà đeo vào không mỡ bắn bẩn hết áo giờ.
- Thôi em làm xong rồi đây…
Nó bưng hai tô mì nghi ngút khói ra bàn ăn cùng chị, đẩy chị bát nhiều hơn mà nó chuẩn bị. Chẳng biết do đói hay là do nó nấu ngon mà mùi thơm nức mũi. Chị ngó ngó sang bát của nó rồi nhân lúc nó ra lấy đũa thìa thì đổi lại cho nó. Nó ra thấy vậy thì nhìn chị, chị cười khì với nó. Khuôn mặt mộc không trang điểm của chị khiến nó thấy chị trẻ con dễ sợ, nhưng vẫn rất xinh đẹp.
- Nam ăn đi nè, em không ăn cái này đâu.
Chị nói rồi gắp cho nó toàn bộ lòng trắng trứng, để lại lòng đỏ. Chị khôn thật, cái ngon nhất ăn, cái không ngon đẩy qua cho nó.
- Mưa gió thế này chắc không đi đâu được rồi, thôi ở nhà với em nhé – Chị nháy mắt nó.
- Mưa bão mà, ra đường chúng bảo thằng điên mất, mà hôm nay em chỉ biết ở đây chứ đi đâu được nữa, khách sạn thì không về được…
Nó bỏ lửng câu nói, nó đang nghe lời chị làm một phép thử với em, nhưng đến bây giờ, em vẫn không liên lạc với nó dù nó đã đi cả đêm không về. Chán nản, nó buông đôi đũa xuống, thở dài.
- Nam cứ bình tĩnh, đã hết ngày đâu, trời đang mưa bão như này, khéo bé Mai đang lo cho Nam lắm đấy chứ.
- Hi vọng thế.
Nói rồi nó đứng lên mở cửa bước ra hiên nhà chị, né những giọt mưa đang theo gió hắt vào người. Nó châm điếu thuốc nhả khói nghi ngút. Chị cũng dọn bát vào rửa, rồi cầm hai ly cafe pha lúc nãy ra đứng cùng nó, đưa cho nó ly cafe, đứng nép sau người nó.
- Chị đi vào đi, mưa bắn ướt hết giờ.
- Không thích, em đứng đây với Nam cho lãng mạn hihi.
- Thôi vào đi, em hút nốt điếu thuốc rồi vào.
- Thì cho em đứng đây tí, tí vào một thể.
Chị nói rồi dụi dụi cái đầu vào lưng nó. Mưa vẫn lớn dần, mưa như trút nước, tiếng sấm rền vang chớp nhoáng. Mưa trắng xóa cả bầu trời, nhạt nhòa như muốn tẩy trắng cả nỗi lòng nặng trĩu của nó.
- Chị từng yêu ai chưa?
- Có rồi, chàng trai hoàng hôn – Chị đặt cốc cafe sang bên cạnh, vòng tay ôm chặt lấy nó.
- Nghiêm túc nào, trước đó cơ.
- Em có yêu một người, nhưng chia tay rồi.
- Vì sao?
- Không cãi vã, không phản bội, chỉ im lặng và rời xa nhau, đơn giản với hai chữ hết yêu.
- Vậy chị có buồn không?
- Thực ra thì anh ta không có yêu em, một tình yêu sinh viên thôi. Nói đúng hơn là anh ta yêu tiền của em, em giống như một món đồ chơi vậy. Chơi chán thì vứt bỏ.
- Đừng nói vậy chứ, chị là một cô gái tốt mà?
- Em không tốt đâu Nam ạ, em còn nhiều điều mà Nam chưa biết đâu. Nhưng Nam yên tâm, khi ở cạnh Nam, em sẽ làm mọi điều tốt nhất cho Nam.
Nó im lặng, chẳng muốn nói điều gì thêm, chỉ đứng nhìn mưa. Gió càng to, mưa hắt vào ướt hết hiên nhà. Nó kéo tay chị vào trong nhà, vừa ngồi xuống ghế sofa, chợt chị có điện thoại. Chị lấy ra xem, nheo mắt rồi nhìn vào nó như muốn nói gì.
- Chị sao vậy?
- Bé Mai gọi em.
- Sao chị biết, Mai đâu có lưu số điện thoại của chị.
- Gọi Facebook mà.
- Vâng, chị nghe đi.
Chị lưỡng lự một lúc rồi ấn trượt để nghe, từ thái độ đến khuôn mặt chị thay đổi chỉ trong chốc lát.
- Bé Mai à, chị đây, ui sao mắt sưng thế kia.
Chị gọi video, bật loa ngoài cho nó cùng nghe.
- Huhu, chị ơi, anh Nam đi cả đêm không về, mưa bão quá em không biết đi tìm ở đâu, em gọi anh thì thuê bao, em lo quá chị ơi hức…hức.
Nó ra hiệu cho chị, chị dường như hiểu ý nó.
- Thế bé với Nam xuống đây à, nhưng sao lại xuống đây, mà có chuyện gì vậy?
- Vâng hức…hức em với anh ấy xuống hôm qua.
- Ừ bé bình tĩnh đi, mà sao Nam lại như vậy?
- Chị ơi, là do em sai, em sĩ diện với bạn bè khiến anh ấy giận hức…hức, anh ấy có ở chỗ chị không ạ?
Chị tắt cam, im lặng nhìn nó như muốn hỏi, nó gật đầu nhưng ra hiệu cho chị nói khéo một chút.
- Bé ơi, bé đang ở khách sạn nào, chị đón bé qua nhà chị.
- Dạ em đang ở khách sạn xxx, anh Nam có ở đấy đúng không chị huhu.
- Không bé ơi, nhưng tối qua chị có gặp Nam, giờ Nam đang ở khách sạn của bạn chị, nãy Nam vừa gọi chị chắc đang chuẩn bị sang đây đó.
Nó dơ ngón tay ra hiệu like với chị, chị quá thông minh hiểu ý nó để nói những lời vừa rồi.
- Huhu chị ơi, em muốn gặp anh ấy, chị cho em địa chỉ giờ em qua luôn ạ.
- Có tiện không? Trời đang mưa to mà bé.
- Dạ được ạ.
- Ừ, thế em qua số nhà yyy ở khu nhà xxx trên đường Hùng Thắng nhé.
Chị tắt máy, quay sang nhìn nó mỉm cười, nó nhìn lại chị nhưng tự dưng bối rối.
- Nhìn Nam trông buồn cười thế.
- À tại chị thông minh quá.
- Hihi, em đã nói dấu là dấu, Nam ra hiệu như thế em hiểu ngay mà – Chị cười tươi, ngồi cạnh rồi ôm nó.
- Thôi, đừng xưng như vậy nữa, lát quen mồm gọi nhầm thì sao?
- Lát nữa em có công chuyện bên kia rồi, tí bé Mai sang đây em sẽ qua đó, không làm phiền hai người đâu.
- Cảm ơn chị, Hoài Thu, lúc nào cũng là người gỡ rối cho bọn em.
- Em đâu có làm không công đâu, trả công em đi – Chị ngước lên nhìn nó.
- Thôi bỏ đi, cho em nợ.
- Ứ…
Nói rồi chị vít cổ nó xuống hôn, chỉ là chạm môi thôi nhưng khá lâu. Được một lúc thì nó giằng ra.
- Lần cuối thôi nhé chị.
Chị nhìn nó mỉm cười gật đầu, rời vòng tay, tiến vào bếp pha cafe. Nó không hiểu nên hỏi chị.
- Sáng vừa uống rồi mà, chị nghiện cafe à?
- Nam cứ để đó, tí nữa sẽ biết vì sao em làm vậy…
…
Điện thoại chị đổ chuông, nó ngồi ngay ngắn chỉnh lại quần áo đầu tóc rồi tựa vào sofa.
- Bé đến rồi à, đợi chị ra mở cổng.
Nói rồi chị vội lấy túi xách, lấy chìa khóa ấn mở cổng. Đúng là biệt thự hiện đại có khác, cái gì cũng thuộc loại vip. Em chạy ào vào trong nhà, tóc vương vài giọt mưa, nhìn thấy nó, chạy ào vào ôm.
- Anh ơi, huhu, em xin lỗi, em xin lỗi.
Nó vẫn ngồi vậy, không cảm xúc gì, cũng không ôm lại em. Chị đứng đó nhìn nó rồi lặng lẽ đi lên phòng. Nó nhìn thoáng qua thấy mắt chị đang ướt và ánh lên nỗi buồn.
- Anh ơi, em xin lỗi anh, anh nói gì đi.
- Em muốn anh phải nói gì? – Nó đẩy nhẹ em ra rồi nói.
- Em xin lỗi về chuyện hôm qua, thật sự em không cố ý đánh anh huhu.
- Em thay đổi rồi Mai Anh ạ, em không còn là Mai Anh mà anh yêu nữa.
- Không… không anh ơi huhu hôm qua em phải làm thế, nếu không thì tan vỡ hết.
- Tan vỡ?
Em vẫn khóc, nhào vào ôm nó, nhưng những lời em nói rất khó hiểu và nó chẳng thể hiểu được. Nó đang muốn hỏi em về chuyện hôm qua, tan vỡ là sao? Việc đó có liên quan gì đến việc em thay đổi thái độ chóng mặt như vậy. Càng lúc nó càng nóng lòng, em vẫn ngồi đó khóc không trả lời khiến nó phát bực.
- Tan vỡ? Tan vỡ nghĩa là sao? Em nói đi, chuyện hôm qua sao em lại có thái độ như vậy – Nó lắc mạnh bờ vai em, thấy nó gắt lên sững sờ òa khóc to hơn.
- Nam, bình tĩnh – Chị đi xuống cầu thang nhìn nó, lắc đầu. Lúc này chị đã thay đồ và trang điểm, chắc sẽ đi đâu đó thật, dành không gian thoải mái cho nó.
- Hai đứa nghe chị, có gì nói chuyện bình tĩnh và giải thích cho nhau nghe. Chuyện hôm qua chị biết rồi, Nam cũng có cái đúng mà có cái sai, nhưng sai nhiều hơn là bé Mai đó… Nhưng chị tin bé Mai có nỗi khổ riêng như vậy. Giờ không phải lúc trách móc nhau đâu, hãy ngồi và lắng nghe nhau giải thích nhé.
- Chị có việc ra ngoài, hai đứa cứ nói chuyện thoải mái đi, tầm 11 giờ chị về, hai đứa ở lại đây ăn cơm với chị luôn.
Nó nhìn chị gật đầu, em thì cứ ôm lấy nó khóc nức nở. Chị chỉ cười buồn với nó rồi xuống gara. Trời bên ngoài đã ngớt mưa đi một chút. Chị nói đúng, có lẽ nó nên mềm mỏng hơn, cái tính nóng nảy thiếu suy nghĩ của nó cũng đã hại nó biết bao nhiêu lần rồi. Nó vòng tay ôm em, vỗ về.
- Thôi nín đi, đừng khóc nữa, nín đi…
- Huhu anh ơi, em sai rồi, đáng lẽ em không nên đưa anh đến đó.
- Lũ bạn đó của em, không có một đứa nào tử tế đâu, sao em có thể chơi được với những loại người như vậy?
- Huhu bố mẹ chúng nó chơi thân với bố mẹ em, em chơi với chúng nó từ nhỏ mà… Chúng nó như vậy nhưng tốt với em lắm. Hức… hức chuyện hôm qua, là do em muốn tốt cho anh.
- Tốt cho anh? Em thấy chúng nó hành xử như vậy, mà em nói em muốn tốt cho anh?
- Anh biết không? Em phải làm như vậy, em sợ chuyện đến tai bố mẹ nó, rồi đến tai bố mẹ em… Hức… hức em sợ mẹ biết sẽ lập tức đưa em sang bên đó… Hức… hức em sợ mất anh, em không muốn rời xa anh, em xin lỗi…
Từng giọt nước mắt thấm đẫm trên vai nó, em nghẹn lại giải thích. Nhìn em bây giờ mới đúng là người yêu của nó, là Mai Anh của nó. Nó vỗ về an ủi em, tình yêu của nó với em vẫn giống như bông hoa hướng dương hướng về ánh nắng, nó vẫn đẹp vô cùng. Có lẽ thái độ của em hôm qua, rồi thái độ của đám bạn em vô hình gây cho nó vài suy nghĩ. Câu hỏi của thằng tóc bạch kim ấy, nó có gì để yêu em, nó trả lời rằng nó có tình yêu với em. Đúng! Tình yêu với em trong nó vẫn đang cháy bỏng, nó yêu em bất chấp bản thân, nó có thể chịu đau, chịu khổ nhưng nhất định mang lại điều tốt đẹp cho em. Nhưng chỉ bằng tình yêu thì làm được gì, nó và em ở hai thế giới khác nhau, em sống trong nhung lụa từ bé, còn nó phải lo toan nhiều điều. Cuộc sống này khắc nghiệt thật, người có vật chất thiếu tình cảm, người dư tình cảm thiếu vật chất…
Ngẫm lại thời gian qua, khi nó đã trải qua nhiều chuyện, nó vẫn luôn muốn em ở bên nó nhưng đã bao giờ nó lo được cho em cái gì đâu. Em lo cho nó từ việc nhỏ nhất đến chạy vạy để nó thoát khỏi vụ việc kia, bao nhiêu đêm em ngủ gật trông nó học cũng chỉ mong nó đỗ đạt, đi theo con đường học hành thành người. Nếu không có em, với bản tính của nó chắc giờ nó đang ở một nơi xa nào đó, khắc vài hình xăm vớ vẩn trở thành thằng du côn, giang hồ vất vưởng.
Nó ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân chẳng hề nghĩ đến em. Em bắt nó xin lỗi thằng kia chỉ vì muốn tốt cho chuyện hai đứa. Nếu thằng kia đem chuyện này nói với bố mẹ em, chắc bố mẹ em sẽ lập tức đưa em đi. Có thể lắm chứ, vì chính thằng đó cũng thích em mà, chuyện thằng Hiếu còn chưa nguôi, giờ lại đến chuyện này. Tự dưng nó thấy mình ngu quá, chị nói nó bốc đồng thực không sai… Nếu lúc đó nó bình tĩnh suy xét nhiều hơn thì mọi chuyện đã được giải quyết yên ổn. Những cái gật đầu của các vị khách tối qua như cảm thông với nó vì những việc nó đã làm thôi, có thể người ta gọi đó là chính nghĩa, là anh hùng. Còn đối với em, nó đang tự giết cái tình yêu mà em mất bao nhiêu công sức vun vén cùng nó… Nó sai rồi, trong chuyện này nó sai thật rồi.
Nó đẩy em ra, đặt một nụ hôn vào môi em. Em vẫn hơi ngạc nhiên trước hành động của nó, nhưng chỉ vài giây sau cũng nhắm mắt hưởng ứng. Em và nó đang du lịch, đến nơi hai đứa đã hẹn thề và có kỷ niệm đầu tiên. Là món quà tự thưởng cho bản thân sau chuỗi ngày học tập mệt mỏi và kết quả tốt trong kỳ thi cơ mà. Tại sao chỉ vì phút chốc nóng tính, mà khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ như vậy… Nó thấy ghét bản thân, nhìn Mai Anh sưng hết mắt sau một đêm chờ đợi, nó thấy thương em quá…
- Mai Anh của anh, anh sai rất nhiều, anh đã làm những điều có lỗi với em. Anh xin lỗi, hãy tha thứ cho anh.
Rời môi em ra, nó gạt bỏ giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt đang dần làm mờ đi dòng mascara. Em lắc đầu nguây nguẩy rồi lại ôm nó.
- Những việc hôm qua anh làm là đúng, thằng Kiên nó xứng đáng bị như vậy… Chỉ là em mong rằng sau này anh phải trưởng thành và suy xét trước khi hành động. Nhỡ em không ở bên anh nữa, anh cứ như vậy sao em yên tâm được, hức…hức.
- Sao em lại nói vậy, em phải đi đâu sao?
Nó đẩy em ra, tròn xoe mắt.
- Em đang nói ví dụ mà, sao cứ phải cuống lên thế.
Em bật cười với nó, nhưng đôi mắt như đang phản bội em, nó có cảm giác hình như em đang gắng gượng để nói dối.
- Mai Anh, đừng rời xa anh nhé, anh yêu em rất nhiều.
- Dạ em cũng yêu anh…
Mưa đã ngớt hẳn, thời tiết Hạ Long thật biết cách trêu đùa người khác, gạt bỏ những đám mây đen, trời bỗng trong xanh trở lại, từng tia nắng yếu ớt len lỏi qua đám lá cây xoài vừa nghiêng ngả vì gió trước cửa nhà chị.… Liệu chúng ta đã bình yên trở lại được chưa em?