Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 39: Nỗi Buồn Hạ Long
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Long, mảnh đất đầy kỷ niệm đối với nó. Hạ Long đưa em đến bên nó, khiến nó yêu em hơn cả bản thân mình, nhưng cũng hai lần Hạ Long khiến nó phải đau lòng… Ngước lên bầu trời, Hạ Long hôm nay không có hoàng hôn, không có sao, chỉ toàn nỗi buồn… Nó ngồi gục xuống bãi biển, đổ chai bia lên đầu, hơi lạnh khiến nó tỉnh táo hơn… Bỗng có một chiếc khăn giấy cùng một phong kẹo cao su chìa ra, nó ngẩng lên, bia chảy từ đầu xuống khiến áo phông ướt đẫm.
— Anh ơi, mua cho em phong kẹo đi – Một cô bé khoảng bảy tuổi, răng cửa sún, cười tươi đưa cho nó phong kẹo cao su.
— Sao đêm rồi bé lại ở đây? – Nó đón lấy khăn giấy và phong kẹo, nghiêng người móc ví lấy tờ 100.
— Dạ em đi bán hàng với mẹ.
— Mẹ em đâu?
— Dạ mẹ em ở trong kia kìa, mẹ cũng đang đi bán.
Nó theo hướng chỉ tay của bé nhìn vào nhà hàng đối diện. Nó cười buồn, đưa tờ 100 cho bé. Bé nhận lấy, dơ hai tay.
— Dạ anh đợi em ở đây, em về bảo mẹ trả tiền.
Nó xoa đầu bé, đôi mắt to đen láy như vì sao sáng, giống em quá. Hai hàng nước mắt nó rơi, bé vẫn chăm chú nhìn nó như không hiểu gì.
— Anh đừng khóc, anh khóc là bị ông Cọp bắt đi đấy, sợ lắm.
— Cọp là ông nào?
— Ông Cọp ở gần nhà em, em khóc mẹ toàn gọi ông Cọp đến bắt em ăn thịt.
— Sợ nhỉ, thế thôi anh không khóc nữa đâu. – Nó bật cười trước lời ngây ngô của bé.
Bé toan đứng dậy chạy vào với mẹ thì nó gọi theo:
— Phong kẹo này bao nhiêu tiền hả bé?
— Dạ 10 ngàn ạ.
— Vậy thôi, không cần trả lại anh đâu?
— Tại sao ạ? – Bé mở tròn mắt ngạc nhiên.
— Số tiền còn lại anh mua cái này. – Nó vừa cười vừa đưa khăn giấy ra trước mặt vẫy vẫy, cố gắng nở nụ cười tươi nhất để tạo niềm tin cho bé trước ánh mắt ngạc nhiên ấy… Bé thấy nó cười thì cũng cười, hai răng cửa sún sâu hoắm. Tự dưng lòng nó an nhiên trở lại…
Nó mở điện thoại, không cuộc gọi nhỡ, không tin nhắn từ em… Mai Anh của nó tại sao lại thành như vậy chỉ sau một đêm, nó chẳng thể nào hiểu được những gì em đã và đang làm. Nhưng có một điều nó thấy rõ: ranh giới thực tại giữa nó và em, lũ bạn em nói đúng, nó có gì để yêu được em? Nó đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng sự ủng hộ của chị Lan đã giúp nó phá vỡ cái ranh giới đó. Nhưng không, cuộc sống của em khác của nó, và còn nhiều điều nữa chưa xảy đến. Nó và em, ở hai thế giới khác nhau…
Nó nhớ đến chị, có lẽ chị sẽ có những lời khuyên tốt nhất cho nó lúc này… Phải rồi, chị Hoài Thu của nó sẽ giúp nó định hình tốt hơn thực tại, trước đây chị cũng đã làm vậy với nó mà. Nó kéo danh bạ, gọi chị.
Những hồi chuông vang lên khô khốc nhưng chẳng có tín hiệu bắt máy, chắc chị đang bận gì đó. Chán nản, nó ném điện thoại ra cát, dùng răng mở chai bia còn lại, tu hồng hộc. Bia lạnh khiến họng nó rát nhưng nó mặc kệ, nó chỉ muốn uống thôi. Bỗng điện thoại có tiếng chuông, nó nhoài người ra lấy, là chị gọi. Dòng tên Hoài Thu hiện lên trên màn hình.
— Chị ơi…
Tiếng chị bên kia văng vẳng xen lẫn nhạc chát chúa.
— Nam ơi, Nam, alo… alo.
Sau vài giây, nó nghe nhạc nhỏ lại và im bặt, chắc chị đã đi ra ngoài.
— Chị ơi… – Nó vẫn gọi chị.
— Ơi chị đây, sao gọi chị giờ này?
— Chị đang trên bar à? Chị có rảnh không?
— Chị còn một bài nữa, Nam làm sao đó, sao giọng khác vậy?
— Chị có nghe thấy tiếng gì đây không?
Nó đưa điện thoại ra hướng về biển, tiếng gió và sóng biển vỗ từng đợt.
— Aaaaa, Nam đang ở đâu vậy? – Chị hét qua điện thoại sau khoảng một phút chăm chú nghe.
— Em cũng không biết nữa, nhưng em xin chị một chút bia được không?
— Nam nhìn xem, xung quanh có cảnh gì?
— À đây đối diện nhà hàng xxx.
— Đợi chị, đừng đi đâu đó.
Chị tắt máy, nó ngồi tu nốt chai bia. Hạ Long đã gần về đêm, đường phố thưa thớt, đường ra bãi biển cũng dần vắng bóng… Không gian trở nên yên tĩnh hơn. Nó chăm chú vào chiếc điện thoại màn hình tối đen, chờ đợi một cuộc gọi, một tin nhắn từ em.
Nó bấm gọi cho anh Hùng, sáng nay đã trao đổi số với anh.
— Alo Nam à?
— Anh nói nhỏ giúp em, Mai về chưa ạ?
— Anh vừa đưa về rồi, em ở đâu vậy, sao không đi cùng cô Mai?
— Em có chút việc gặp lại bạn, lát em về sau.
— Sao cô Mai khóc ghê vậy, em biết có chuyện gì không?
— À vâng, một vài chuyện, anh để ý Mai giúp em nhé.
— Anh biết rồi, thế tí nữa ở đâu gửi địa chỉ anh đến đón?
— Em tự về được, anh cứ đi nghỉ đi ạ.
— Ok vậy giữ gìn nhé.
Em đang khóc ư? Em khóc vì gì vậy? Vì đau lòng? Vì đã chót đánh nó? Hay em khóc vì nó đã làm mất mặt em trước bạn bè, em khóc vì nó đã rời bỏ em dễ dàng như vậy? Em sao vậy Mai Anh, em đang nghĩ gì, em đang muốn anh phải làm gì? Tại sao em lại thành ra như vậy, tại sao vậy Mai Anh…
Nó hét lên, màn đêm tĩnh lặng ấy như đang trả lời nó, vang vọng lại cái tên của em… Nó gục xuống. Bỗng có tiếng xe dừng lại sau nó, rồi tiếng mở cửa… Một cảm giác mát lạnh sau gáy khiến nó rùng mình quay đầu lại… Chị của nó, Hoài Thu, đang đứng đằng sau nhìn nó mỉm cười. Chị mặc chiếc váy đen ngắn, áo bó sát và đôi bốt đen, cười rạng rỡ trên khuôn mặt trang điểm đậm. Có lẽ chị đã đi ra đây với nó luôn mà không tẩy trang hay thay quần áo. Nó nắm tay chị, kéo mạnh chị lại gần, ôm chặt chị. Chị hơi bất ngờ nhưng vẫn đặt túi bia xuống, vòng tay ôm nó vỗ về.
— Chàng trai hoàng hôn của chị, em không ổn sao?
Nó không nói gì, chỉ gật đầu ôm chị chặt hơn. Nó đang cố kìm nén lắm mới không khóc thành tiếng, nhưng người nó vẫn run bần bật, hơi thở hắt lên.
— Chị ở đây rồi, Nam sao vậy?
Chị vừa nói vừa lấy tay vỗ vỗ lưng nó… Hành động ấy khiến cảm xúc của nó vỡ òa, nó bật khóc thành tiếng, nấc lên từng hồi.
— Chị ơi, em bế tắc quá, chị ơi, em khổ quá…
— Nếu thấy mệt quá thì cứ khóc đi cũng được, khóc rồi uống bia, rồi nói với chị…
Nó ôm chị khóc lâu, ôm chặt như chẳng muốn chị rời xa. Lúc này nó thấy sợ, nó sợ cô đơn. Chị vuốt nhẹ mái tóc nó, hơi thở đều phả vào cổ, mùi thơm nước hoa và phấn son tỏa ra từ người chị.
Nó từ từ rời chị ra, gạt bỏ những giọt nước mắt còn sót lại, nhưng không dám nhìn chị, sợ chị cười nó trong cái bộ dạng như thế. Chị dường như hiểu, đẩy cánh tay nó ra, áp đôi bàn tay ấm áp của chị vào má nó. Chị thơm nhẹ lên môi nó, hai ngón tay lau nước mắt trên khóe mắt.
— Nam ổn hơn chưa?
Nó gật đầu, chị với tay mở lon bia rồi đưa cho nó, cạch với nó, chị ngửa cổ tu một hơi dài.
— Sảng khoái quá, Nam ôm chị nóng hết người.
— Em xin lỗi.
— Không được phép nói xin lỗi với chị, sao Nam lại ở đây giờ này?
— Em mới xuống sáng nay, em vừa thi tốt nghiệp xong và muốn đi du lịch.
— Em với bé Mai lại có chuyện gì sao? Sao lại xuống đây?
— Vâng, đúng là có chuyện, nhưng em đi cùng Mai Anh xuống đây.
— Vậy nó đâu, tại sao em lại ngồi ở đây? – Chị tròn mắt nhìn nó, rồi nhìn xung quanh như muốn tìm em.
Nó tu một hớp bia rồi từ từ kể lại toàn bộ mọi chuyện cho chị nghe. Chị vẫn chăm chú nghe, nhưng lần này chị lại thở dài.
— Nam sai rồi đó?
— Em sai ở đâu?
— Nam sai vì đã đến chỗ đó, gặp những người đó.
— Em không hiểu?
— Chị không đồng ý với cách làm của Nam, nhưng thằng kia xứng đáng nhận cú đấm đó, chỉ là Nam bốc đồng quá thôi. Còn lại mọi chuyện Nam đều đúng cả. – Chị cười tươi.
— Chị nói em không hiểu gì hết.
— Nếu là chị, chị sẽ đứng lên rời khỏi đó ngay lập tức mà không nói hay hành động gì cả… Bé Mai một là đang cảm thấy xấu hổ với bạn bè, hai là đang lo cho Nam thôi.
— Lo cho em?
— Thằng tóc xanh đó, nó không phải đơn giản đâu, chị đoán vậy?
— Vậy thì sao?
— Chị không giỏi đoán diễn biến mọi chuyện, nhưng chị nghĩ là bé Mai muốn Nam xin lỗi thằng đó để tránh gặp rắc rối… Mà chị cũng chẳng rõ, chị đoán kém lắm, đoán tâm trạng của Nam mới giỏi thôi, hì.
Nó thở dài, lon bia thứ hai đã hết. Nó đặt ra hàng ngàn câu hỏi: thái độ của em cả ngày nay là gì? Em thay đổi như vậy chỉ sau một đêm là như thế nào? Nó chắc chắn em đang có chuyện gì đó mà không nói với nó… Nó phải làm thế nào đây?
Chị kéo tay nó, xoa xoa vết sẹo tím trên tay nó. Nó hơi nhăn mặt, chị ngẩng lên hỏi:
— Đấy, tay thì yếu mà cứ thích đánh nhau cơ.
Chị nâng tay nó lên, đặt lên đó một nụ hôn, rồi lại xoa xoa tay nó cười khì khì.
— Mai sẽ khỏi thôi, hihi.
Nó bật cười trước hành động của chị. Phải rồi, “Đôi môi chị là một liều thuốc thần kỳ mà”… Nó quàng tay khoác vai chị, cạch bia với chị… Hoài Thu vẫn đẹp, rất đẹp và hiểu nó. Một người phụ nữ như chị, xinh đẹp, tài giỏi và nắm bắt tâm lý người khác tốt. Mà tại sao đến giờ vẫn lẻ bóng, nó tính hỏi chị thì chị đã lên tiếng trước:
— Nào kể cho chị nghe, sau lúc từ đây về cuộc sống của Nam thế nào? Cũng hơn ba tháng, gần bốn tháng rồi chứ nhỉ.
Nó ngồi kể hết chuyện của mình, từ lúc quay về với em, biến cố, thời gian trong trại tạm giam và được ra ngoài thế nào… Sau đó là chăm chỉ học hành và thi thố ra sao. Có vẻ nó nói nhiều quá nên bia cũng đã hết, hơi men khiến nó nói nhiều hơn. Chị thì cứ nhăn mặt rồi lại cười theo từng lời nói của nó.
— Mẹ thằng chó đẻ, hèn hạ, đê tiện, súc sinh, không bằng súc vật.
Cùng một lúc, chị gán cho thằng Hiếu năm cái biệt danh không thể tệ hơn được nữa, mặt chị cau có, hành động đấm tay xuống cát càng khiến nó thấy chị dễ thương hơn. Chị kéo nó rồi ôm vào lòng, xoa xoa bàn tay chị trên má nó.
— Nam của chị chịu khổ rồi, chị thương…
— Chị này.
— Dạ.
Chị dạ một tiếng thật dài rồi bẹo cái mũi nó.
— Em bây giờ phải làm gì? Chuyện của em và Mai Anh ấy.
— Chị nghĩ bé Mai đang có chuyện gì đó không thể nói. Chị vẫn ủng hộ bé Mai thôi, tâm lý con gái chị biết, sẽ không có chuyện bé Mai buông tay em dễ dàng vậy đâu…
— Nhưng cô ấy thay đổi rồi, em chẳng biết làm thế nào nữa.
— Vậy Nam hãy làm một phép thử đi.
— Phép thử gì ạ.
— Bây giờ Nam đừng về khách sạn nữa, đêm nay hãy qua đêm ở đâu đó, nhà chị chẳng hạn… Nếu bé Mai còn yêu Nam và lo lắng thì bé Mai sẽ đi tìm Nam thôi. Hoặc ít nhất là bé Mai sẽ gọi cho chị. Chị chắc chắn đó.
— Nhưng nếu như Mai Anh không gọi em thì sao?
— Chị nghĩ nếu có chuyện đó, thì Nam có câu trả lời rồi mà, đâu cần hỏi chị.
Nó nằm xuống, mắt nhìn trời. Bầu trời vẫn đen tối, mây mờ che kín những vì sao sáng lấp lánh. Có lẽ nên vậy thôi, qua bao nhiêu chuyện đều do nó chủ động, là nó luôn nhún nhường với em. Lần này nó sẽ im lặng, nó nghĩ chuyện tối nay là nó không sai, nó cần phải làm như vậy. Từ lúc yêu em, nó đã vứt hẳn cái tôi của mình đi rồi, nhưng hôm nay, nó thử nhặt lại xem…
Chị nằm xuống bên cạnh, rồi nhoài người lên nhìn thẳng vào mắt nó. Trước đây chị cũng như vậy nên lần này nó chẳng còn ngạc nhiên hay hồi hộp nữa. Đôi má chị ửng hồng vì bia, hơi thở chị phả vào mặt nó, mùi bia xen lẫn hương thơm của chị. Nó nhìn thẳng vào đôi mắt chị, không chớp.
— Chị muốn xin thuốc lá hay muốn hôn em?
— Lại còn phải hỏi sao.
Chị từ từ đưa đôi môi lại gần nó, nó không nhắm mắt, vẫn nhìn chị. Đôi mắt chị đã nhắm nghiền, khi gần chạm môi, nó quay mặt đi để tránh nụ hôn đó. Chị mở mắt ra ngạc nhiên nhìn nó.
— Để em lấy thuốc lá cho.
— Chị cai thuốc lá rồi, giờ chị nghiện cái khác.
— Cái đó thì không được, hôm nay em xuống với Mai Anh.
— Vậy cho chị vay đi, sau này chị nhất định trả đủ.
Nó quay qua chị, khẽ nằm dịch ra để nhìn chị rõ hơn.
— Một thằng nhóc như em, có gì để chị làm vậy?
— Vì em có tình yêu của chị.
Chị bấu cổ nó, kéo mạnh xuống, đôi môi chị chạm vào môi nó. Chị hôn nó, rượu bia khiến nó mất tự chủ, nó đẩy chị nằm xuống, môi vẫn không rời môi chị. Chị quàng cả hai tay ghì đầu nó xuống… Hương thơm từ người chị, từ mùi son trên đôi môi chị, thêm hơi men trong người nó khiến nó nóng bừng lên. Tay nó bắt đầu di chuyển đến những nơi đáng lẽ không được phép. Chị vẫn để yên và hôn nó cuồng nhiệt hơn, hơi thở chị gấp gáp.
— Ở đây… không được đâu… Nam nghe e..m, về nhà e..m nhé.
Nó vừa nghe gì vậy? Chị gọi tên nó và xưng em, đây là cách xưng hô mà em thích nhất mỗi khi ngủ cùng nó. Nó mở mắt, bỏ bàn tay ra khỏi ngực chị, ngồi bật dậy vớ lấy lon bia lăn lóc trên đất. Nhưng đã hết cả rồi. Chị hơi bất ngờ trước hành động của nó, ngồi dậy chỉnh lại áo. Rồi ôm nhẹ nó, tựa đầu vào vai nó.
— Chị ơi, đừng như thế được không, em không làm chủ được bản thân trước chị đâu, em có lỗi với Mai Anh.
— Nam còn gọi chị sao?
— Chị là chị của em, chị là Hoài Thu của em, em không nên làm như vậy, em xin lỗi.
— Nam đừng bao giờ nói xin lỗi với Thu, là Thu tự nguyện mà?
— Em xin chị, đừng nói như vậy được không?
— Vậy Nam muốn như thế nào?
— Chúng ta trở lại bình thường thôi chị, những chuyện vừa xảy ra đã đi quá giới hạn quá nhiều rồi?
— Vậy tình yêu của em, ai trả cho em đây? Nam có trả được không?
Chị thay đổi xưng hô với nó càng khiến nó day dứt và ân hận hơn. Nó ôm đầu gục xuống. Nó đang làm gì thế này? Chị bắt đầu khóc, lần đầu tiên nó thấy chị khóc. Nó biết vì thấy đôi vai của mình bắt đầu ướt. Nó nắm lấy tay chị.
— Chị ơi em không biết phải làm thế nào cả, em xin chị, chúng ta là chị em mà…
— Đêm nay cho em ôm Nam ngủ được không? Hoặc chúng ta có thể trò chuyện đến sáng. Ngày mai em sẽ không làm phiền Nam về chuyện này nữa…
— Nhưng em không thể làm chuyện đó được?
— Em không ép Nam đâu, được không?
— Em sợ… em không làm chủ được bản thân.
— Hành động và lời nói của Nam vừa xong đã cho em thấy Nam có bản lĩnh vượt qua mà. Em tin linh cảm của em không sai đâu. Mà kể cũng lạ, ngoài kia bao nhiêu người với đôi mắt và suy nghĩ tìm mọi cách để đưa em lên giường mà không được. Sao ở nơi đây khi em tự nguyện thì lại có một người từ chối em nhỉ?
Chị buông nó ra, rồi chui qua vòng tay của nó leo lên ngồi trước lòng nó. Hai chân chị kẹp cứng nó, hai tay vòng qua ôm cổ nó lại. Chị nhìn nó chìu mến, đôi mắt chị đã ướt, dòng kẻ mắt nhòe đi lem luốc.
— Nhưng em vẫn muốn hôn Nam, khi hôn Nam em thấy hạnh phúc và bình yên lắm, chỉ hôm nay thôi, được không?
Nó gật đầu, chị cười tươi nhìn nó.
— Bé Mai thật hạnh phúc khi được Nam yêu nhiều đến như vậy, giá như em sinh sau bốn năm, giá như em được gặp Nam sớm hơn thì tốt biết mấy…
Chị hôn nó, đồng hồ đã điểm một giờ sáng. Ngoài bãi biển ấy đã không còn bóng người, chỉ còn màn đêm và ánh đèn đường hiu hắt… Vẫn là những âm thanh đó, vẫn là không gian đó, vẫn là nỗi buồn đó. Một đống hỗn độn cảm xúc khiến lòng nó chẳng tìm được lối ra… Chuyện của em, bây giờ là cả những hành động sai trái của nó đối với chị. Bằng cách nào để nó vượt qua???
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)