46. Chương 46: Nỗi nhớ trôi dạt

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 46: Nỗi nhớ trôi dạt

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thất thểu lê bước về phòng sau hơn chín tiết học căng thẳng trên giảng đường. Đã gần bốn giờ chiều, phòng trống vắng, chắc mọi người lại đổ xô sang quán net. Quán net ngay cạnh phòng của nó, tấm bảng đề "phòng tin học phục vụ sinh viên" đúng nhưng chỉ mỗi cụm từ "phục vụ sinh viên" được in đậm. Định sang ngồi chơi một tí nhưng mệt quá, trời lại nóng bức. Phòng hắn ở tầng một nên mát hơn hẳn tầng năm, nếu ở tít trên ấy vào mùa hè chắc phải khóc mất. Thời ấy, điều hòa là thứ xa xỉ lắm, thuê trọ ngoài còn 1 triệu, 1 triệu hai mỗi tháng cho phòng kín có điều hòa. Phòng nhỏ xíu, đủ nhét hai người. Đợt tháng bảy, chị lên, vào phòng thấy nóng bức quá định mua điều hòa nhưng ông Tú nghe vậy thích lắm, xung phong dẫn chị đi mua. May là lúc ấy hắn đi học về kịp. Không phải hắn chê hay không thích, mà lắp điều hòa vào phòng sẽ gây dị nghị cho phòng khác. Hơn nữa, ký túc xá không cho nấu ăn là sợ điện quá tải gây nhảy át, thế nên lắp điều hòa chắc chỉ dùng được hai ngày, sau đó trường bắt tháo luôn, thậm chí đuổi hết cả phòng ra ngoài."
Thay quần áo, rửa mặt cho tỉnh táo. Hắn leo lên giường nằm nghỉ. Cái quạt mua 170 nghìn của hắn dường như không thể chống chọi nổi cái nóng. Hắn miễn cưỡng sang quán net ngồi điều hòa cho mát. Sang đó ngồi nghe nhạc, tám chuyện nhưng chẳng có tâm trạng chơi gì. Cả túi còn hơn trăm nghìn, mà phải sống hơn mười ngày nữa khiến hắn phải tiết kiệm lại. Hắn tính khi trời mát hơn sẽ đi làm thêm. Anh Hiếu bảo hắn về trông quán net cho anh ấy luôn, nhưng lịch trông cả đêm nên hắn đang tính toán...
Từ ngày hắn đi học, mấy tháng đầu mẹ hắn gửi tiền đều đặn, sau một kỳ hắn xin mẹ giảm bớt. Có tháng chỉ xin có một triệu, ăn hai bữa, mỗi bữa hai mươi nghìn mà vẫn thiếu tiền ăn, chưa tính tiền thuốc nước. Thi thoảng hết tiền, hắn đành mượn tạm mấy anh em ở phòng. Nhà hắn không thiếu thốn tới mức đó nhưng Ngọc Anh sắp được gửi đi học bên Úc, nên hắn muốn bố mẹ dồn tiền lo cho Ngọc Anh hơn. Còn hắn suốt một năm nay chỉ có ăn ngủ, đi học, đi net và chị, chẳng tiêu gì nhiều. Hắn đã quên mất những cuộc vui bên ngoài thế nào rồi...
Sang quán net thì thấy đang có kèo chế, hắn ngồi cạnh anh Nấm, chim lợn luôn. Đang tám chuyện luôn mồm thì hắn nhận được cuộc gọi, là số lạ sáng nay gửi tin nhắn. Tim hắn đập hơi nhanh, hắn không dám nghe, sợ đó là em. Bởi em hay nhắn tin trước, nếu không trả lời sẽ gọi. Hắn để hết chuông thành cuộc gọi nhỡ, vỗ vai thằng Cường:
- Ra anh nhờ tí.
- Sao anh, em đang chơi mà? Thằng Cường quay lại nhăn mặt với hắn.
- Mày đánh thường hay hạng?
- Em đánh thường nhưng em đang chơi với Phương mà?
- Thế mày bỏ đấy anh nhờ năm phút không được à?
- Anh đợi em đánh xong trận đi.
- Nhanh lên không nói nhiều, cầm điện thoại ra ngoài. Hắn giả giọng dỗi, đứng lên ra ngoài trước. Thằng Cường thấy thế hơi lưỡng lự, nhưng cũng đứng lên cầm điện thoại và ví ra ngoài cùng hắn.
- Mày bấm số này, gọi nói chuyện kiểu gọi nhầm số ý, để anh nghe giọng.
- Nghĩa là sao?
- Là mày cứ gọi rồi hỏi Phương à, Hoa à, Ngọc à hay cái gì cũng được, để tao nghe giọng bên kia thôi.
- Số đâu đọc em.
- 0946222xxx.
Thằng Cường bấm số rồi bật loa ngoài, hắn đứng chăm chú nghe. Hai hồi chuông thì bên kia bắt máy:
- Alo?
- Thư à? Thằng Cường hỏi.
- Vâng, ai vậy ạ? Đầu dây bên kia vang lên giọng quen thuộc.
Hắn hơi ngớ người, vỗ đầu thằng Cường. Tự nhiên hắn lên tiếng:
- Thằng ngu này ai dạy mày nghĩ ra cái tên đấy vậy?
- Alo alo, anh ơi, Nam ơi, phải Nam đấy không? Tiếng gọi của nhỏ Thư vang lên.
Chết mẹ, hắn hở giọng rồi. Hắn giật cái điện thoại từ tay thằng Cường rồi ấn tắt máy. Thì ra là Thư gọi hắn. Thằng này nghĩ cái tên đúng chuẩn với câu chuyện, hắn cũng không ngờ nhỏ Thư gọi hắn luôn. Một năm qua sau cái ngày kỷ yếu ấy, nhỏ biến mất khỏi cuộc sống của hắn, nhỏ nói nhỏ sang bên Nga với bố mẹ. Hắn cũng không còn liên lạc được gì với nhỏ nữa. Đang ngẫm nghĩ thì thằng Cường huých hắn:
- Anh ơi số này gọi lại.
- Mày nghe đi, bảo nhầm số rồi tắt máy.
- Hình như bạn này biết anh à?
- Nghe đi hỏi con mẹ gì? Hắn hơi bực mình.
... Thằng Cường nhíu mày vì bị hắn chửi, bấm bật loa ngoài:
- Alo?
- Bạn ơi, cho mình hỏi bạn là bạn của Nam đúng không? Giọng nhỏ Thư hơi gấp gáp.
- Đúng rồi, anh Nam đang đứng cạnh mình này. Bạn gặp anh ấy nhé.
Hắn trố mắt nhìn thằng Cường. Thằng Cường nhét cái điện thoại vào người hắn rồi chạy biến vào trong. Hắn bối rối, bên kia vẫn vang lên tiếng của nhỏ Thư:
- Alo... alo... Anh ơi, anh nghe thấy em không? Anh trả lời đi, sao em gọi anh không được, em nhắn tin anh không trả lời?
... Alo, alo bạn gì ơi...
Hắn ấn tắt máy rồi chạy vào đưa máy cho thằng Cường. Hắn không dám trả lời nhỏ, chẳng hiểu tại sao lúc đó hắn lại muốn trốn tránh nhỏ. Về phòng, hắn ấn tắt nguồn điện thoại rồi sạc pin. Đang nằm nghĩ ngợi thì thằng Cường về phòng, thấy hắn thằng Cường gào lên:
- Khổ quá, ông phá đám vl ra ý, giờ con bé kia gọi cho tôi suốt này, ấn tắt đi không được... Đang alo alo với Phương mà gọi nhiều, làm Phương giận mẹ em rồi này... Bực vl.
Thằng Cường ném cái điện thoại vào người hắn. Hắn nhìn thì thấy hơn mười cuộc gọi lỡ từ nhỏ Thư. Hắn thở dài xin lỗi thằng Cường rồi lại nằm xuống. Một lát sau nhỏ Thư lại gọi vào máy thằng Cường. Hắn đưa điện thoại cho thằng Cường rồi ra hiệu:
- Nghe đi, nói nhầm máy.
- Em nói rồi, con này nó thông minh lắm, nó đọc hết cả bài của anh luôn cơ.
- Đọc cái gì?
- Nó bảo em về bảo anh nghe máy với cả bật điện thoại lên, nó biết anh nhờ em gọi nghe giọng xem ai gọi anh rồi. Nó đoán hết cả nội dung cơ...
- Mày cứ nghe, nói anh không ở đây, anh ra ngoài rồi.
- Anh đi mà nghe, nói thế đến tối nó lại gọi em, chuyện của anh giờ cứ lôi em vào.
- Mẹ mày, lúc mày tán con Phương thì sao? Giờ đến lúc trả ơn thì mày định gạt bỏ tao à?
Thằng Cường hơi phân vân. Nhỏ Thư vẫn đang gọi, miễn cưỡng bấm nghe máy:
- Alo chị ơi em bảo chị này, anh Nam anh ý không muốn nghe máy đâu... Chị đừng gọi vào số em nữa.
... Em không biết nhưng anh ý cứ đùn cho em thôi, có gì chị gọi vào số anh ý ấy, anh ý không nghe thì chị nhắn tin. Thế chị nhé.
Hắn ấn tắt máy rồi nhìn hắn cười hềnh hệch. Hắn bực lắm, thằng mặt giặc này trả lời thế thì khác gì giết hắn. Thấy hắn leo xuống thì thằng Cường chạy biến đi, đóng rầm cửa vào.
- Mẹ mày tí về đây thì chết con mẹ mày với tao. Hắn hét lên.
Hắn ngồi bật lại cái điện thoại, ngẫm nghĩ một lúc. Thôi cứ để vậy. Hắn lại nằm vắt tay lên trán. Cái thời tiết nắng nóng oi bức này thật khó chịu. Mồ hôi ướt hết lưng nhưng hắn chẳng có tâm trạng than. Hắn cũng muốn gặp nhỏ Thư lắm chứ, hắn muốn xem một năm qua cô gái đặc biệt ấy thay đổi ra sao. Nhưng hắn lại sợ, sợ vấp vào chuyện lằng nhằng tình cảm. Nhất là sau đêm đó với chị, hắn cũng phải có trách nhiệm với chị không ít thì nhiều. Mà chị thuộc kiểu người hay ghen lắm, không ghen ra mặt đâu nhưng hành động thì dằn mặt hắn từng chút một. Có thể kể đến như việc chị quay bức ảnh kỷ yếu của em và hắn, hoặc công khai rằng hắn là của chị chỉ bằng một nụ hôn trước mặt cả lớp hắn lúc sáng. Chị biết khi chị làm vậy, người này đồn người kia, và thế là ai cũng biết hắn có người yêu rồi. Hắn muốn phản bội chị cũng không được.
Hắn thở dài, tính nhắn tin cho nhỏ Thư nhưng cứ viết rồi lại xóa. Mà từ nãy hắn bật máy cũng không thấy nhỏ gọi nữa, chắc nhỏ đang bận gì rồi...
Tối đó sau khi đi ăn cơm về, hắn ra hồ đi dạo tí cho tiêu cơm. Hồ dạo này đông nghịt, toàn các đôi ra ngồi tâm sự. Hắn đứng hóng gió một lúc đợi cuộc gọi từ chị. Mà cũng khá lâu rồi hắn chẳng chủ động nhắn tin hay gọi cho chị cả. Vài lần chị dỗi về vấn đề đó nhưng tính hắn vậy rồi. Có thể nói ngày đó em đi, bỏ rơi hắn ở lại đây cùng vết sẹo to đùng đã khiến hắn thay đổi quá nhiều. Hắn cũng ít cười hơn trước, khi hắn cười thì cũng thấy cả nỗi buồn trong đó.
Cách hắn có một cái cây liễu, một cặp đôi đang ngồi đó thủ thỉ:
- Anh ơi mình sắp ra trường rồi, em thì phải về quê thôi, sau này anh có thường xuyên lên với em không?
- Có chứ, em ở bất kỳ đâu thì anh đều đi tìm em hết.
- Nhưng xa vậy mà, nhà em cách nhà anh tận năm trăm cây số lận.
- Kể cả em có cách anh nửa vòng trái đất, anh đều đi tìm em cả.
Chỉ là một câu chuyện của một cặp anh chị năm cuối thôi nhưng đủ để dấy lên nỗi lòng của hắn. Hắn lót cái dép rồi ngồi xuống, bật một bản nhạc của Mr. Siro. Hắn mở nhỏ đủ để nghe và không làm ảnh hưởng đến cặp đôi bên cạnh. Hắn ngước lên nhìn bầu trời, hôm nay nhiều sao quá, sáng lấp lánh. Thi thoảng lại có vài cái đèn nhấp nháy của máy bay. Hắn nhớ em quá, nhớ lại lời em nói khi yêu hắn, dù sau này thế nào thì em luôn muốn hắn đi tìm em. Nhưng tìm em ở đâu, chính em là người bỏ rơi hắn, tình yêu này chính em tự tay đập nát. Mai Anh, bây giờ em đang thế nào? Liệu rằng những giọt nước mắt hôm đó của em rơi xuống, em có thấy tiếc cho tình yêu của chúng ta không? Em có nghĩ rằng lần đó là lần cuối cùng chúng ta nhìn thấy nhau không em?
“Chỉ biết lặng nhìn em quay lưng bước đi, lòng anh thắt lại. Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại.”
“Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời.”
“Tại sao lại rời xa nhau mãi mãi, biết đến khi nào chúng ta nhận ra chẳng thể quên được nhau.”
Từng giai điệu vang lên cũng là lúc những giọt nước mắt của hắn rơi xuống. Hắn khóc không thành tiếng, nhưng mắt hắn cay, càng nghe hắn càng thấy đau. Con tim hắn như đang bị xé thành từng mảnh vậy.
Tiếng nhạc dừng lại, hắn có điện thoại, chị gọi hắn. Hắn bấm nghe nhưng không nói gì:
- Cún ơi, anh ăn chưa? Đang làm gì đấy?
... Hắn không lên tiếng, hắn sợ giọng hắn nghẹn lại, chị sẽ biết hắn khóc mà mắng hắn một trận. Hắn cũng không muốn chị biết hắn đang nhớ về em, như vậy chị sẽ rất buồn vì tủi thân.
- Anh ơi, anh có nghe không đó...
... Nam ơi, giời ạ máy lại sao rồi...
Hắn cúp máy, mở tin nhắn ra nhắn cho chị:
“Anh không nghe thấy em nói gì cả.”
“Em cũng vậy, máy anh làm sao rồi.”
“Chắc vậy, sáng giờ anh cũng không nghe được.”
“Đã nói thay điện thoại đi thì cứ giữ khư khư cái máy.”
“Tại anh đang dùng quen, thôi để tí về anh mượn máy thằng Cường rồi gọi video nhé, anh đang đi hóng gió tí.”
“Vâng, để mai em đi xem điện thoại rồi mua cho anh cái khác.”
“Thôi không cần đâu, anh nói rồi đó, đừng có tự ý làm gì.”
Hắn ấn khóa máy, lại tiếp tục gặm nhấm nỗi buồn cùng giai điệu của bản nhạc. Đúng là ông hoàng của nhạc buồn, càng nghe càng buồn. Một năm qua hắn chỉ nghe duy nhất bài hát này, nhất là vào những đêm mưa, hắn ra hành lang vừa nghe vừa ngắm mưa. Cảm giác lúc đó thật tệ, nhưng cũng thật thoải mái.
Ting... ting... Hắn lại có tin nhắn, nhưng không phải của chị, mà của nhỏ Thư:
“Anh ơi, mai em về Hà Nội rồi, em về qua nhà bác tí rồi em lên Thái Nguyên với anh nhé, em có địa chỉ đây rồi...”
“Em nhớ anh, em muốn gặp anh một chút thôi.”
Hắn hơi ngạc nhiên chút, đồng ý việc hắn học ở Thái Nguyên thì ai trong lớp hắn cũng biết rồi. Nhưng việc nhỏ có địa chỉ của hắn thì hắn hơi lạ. Ngoài gia đình hắn và chị ra thì chẳng ai biết hắn ở đâu cả. Không biết việc này có liên quan gì đến chị không. Chắc là không vì hắn tin chắc nhỏ sẽ không biết chị đâu. Chị chỉ biết về em thôi, còn việc nhỏ Linh và nhỏ Thư hắn cũng chưa từng bao giờ kể cho chị nghe. Hơi khó hiểu chút, hắn đứng dậy đi về phòng. Nhường chỗ cho mấy cặp đôi đang đi tìm chỗ ngồi.
Về đến phòng, hắn thấy cả phòng đang nhìn hắn cười đểu. Hắn chả hiểu chuyện gì, đang leo lên giường ngồi thì anh Nấm đạp vào người hắn:
- Thằng ất ơ này lắm gái theo vậy, toàn gái xinh mới vl chứ!
- Xinh không kém cạnh gì chị Thu luôn, mày có bí quyết gì đấy chỉ anh với. Anh Tú trêu hắn.
- Em thề luôn em ngắm nãy giờ không chán, nhìn đôi mắt này mà em mê luôn, ở ngoài chắc xinh gấp nghìn lần trong ảnh đấy chứ. Thằng Cường reo lên, đưa cái điện thoại ra lắc lắc. Cả phòng hắn chạy xúm vào xem.
Hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì, câu chuyện ở đây là gì mà sao lại liên quan đến hắn. Hắn leo xuống ngó vào. Trên màn hình là giao diện Zalo. Hắn thấy ảnh nhỏ Thư, lập tức hắn giật lấy cái điện thoại.
- Gì đấy, đm, sao mày lại có ảnh này?
- Chị ý kết bạn Zalo với em mà?
- Thế mày đã nói gì rồi? Hắn gắt lên.
- Thì chị ý hỏi em về anh, xong xin địa chỉ, em cho luôn.
- Đm tao ân hận vì đã mượn máy mày gọi, mày giết bố mày luôn đi, thằng lol. Hắn gào lên.
Cả phòng hắn thấy hắn cáu vậy thì không cười nữa. Mỗi thằng Cường là đang cáu vì tự dưng bị hắn chửi.
- Anh sao đấy, đm tự nhiên chị ý kết bạn với em mà chứ em làm clg đâu?
- Câm mẹ mồm mày lại đi, thế mày cho địa chỉ ăn lol à?
- Thì chị ý hỏi thì em trả lời, có cái gì đâu mà không được?
- Mày hỏi ý kiến tao chưa? Hắn vẫn gắt lên, đạp mạnh vào giường thằng Cường.
- Thôi, chúng mày thôi ngay, có mỗi chuyện cỏn con thế định phang nhau à? Anh Tú chửi hai đứa hắn.
Hắn không nói gì nữa, ném trả lại cái điện thoại cho thằng Cường. Hắn ra rồi đóng sầm cửa lại. Sang quán net bật máy ngồi chơi. Mà chơi cũng chẳng được vì đầu óc hắn đang loạn cả lên vì nhỏ Thư. Hắn gặp nhỏ xong rồi thể nào cũng đến tai chị, mà đến tai chị thì lại rách việc. Đúng rồi, thà làm công khai còn hơn dấu diếm. Hắn bỏ lại bốn người đồng đội của hắn trong game, hắn vào phòng tiến đến giường thằng Cường:
- Này, nãy anh hơi nóng, anh xin lỗi chú.
- Bỏ ra, anh biến thái à?
- Thôi anh xin lỗi, mà cho anh mượn điện thoại. Hắn giả giọng trêu.
- Nãy anh chửi em ghê lắm mà, giờ mượn điện thoại giọng ngọt thế.
- Nhanh lên, tao gọi cho Thu, có muốn lấy nước hoa nữa không?
- Có, có đây anh dùng đi, nhớ bảo chị Thu lấy cho em Dior nhé, hihi.
- Ở xem thái độ nữa...
Hắn đón lấy cái điện thoại của thằng Cường rồi ra ngoài gọi video cho chị. Sau hai hồi chuông thì chị nghe máy:
- Gì mà nhìn trông như ma thế kia.
- Ui em đang đắp mặt mà, anh đắp không hôm nào em mang lên cho.
- Thôi, điên đâu.
- Anh chả biết gì, nó khử bụi bẩn độc tố trên mặt, làm da mịn hơn đấy.
- Thôi mặt anh đẹp sẵn rồi, không cần dùng. Hắn cười.
- Xấu quắc. Chị nhun cái mũi với hắn. Hắn để ý thấy chị đang ở nhà, trên giường toàn giấy tờ.
- Sao giường luộm thuộm thế kia?
- Em đang làm nốt sổ sách, tranh thủ rồi cuối tuần rảnh em lại lên anh.
- Sáng vừa về xong cơ mà?
- Thì em nhớ anh, lúc nào chẳng muốn gặp anh.
- Ừ mà anh có chuyện muốn hỏi ý em.
- Chuyện gì mà mặt căng thẳng thế.
Nói rồi hắn kể cho chị nghe về nhỏ Thư, về những chuyện giữa hắn và nhỏ ngày trước. Xong đến chuyện hôm nay. Chị chăm chú nghe nhưng không nói gì. Đang đắp mặt nên hắn cũng chẳng biết là khuôn mặt chị biểu lộ cảm xúc gì. Chốt lại là:
- Thế anh có nên gặp không?
- Không?
- Lí do.
- Gặp để nó mang anh đi khỏi em à? Không nhé. Chị cương quyết.
- Thì anh cũng sợ em buồn, anh cũng không muốn gặp.
- Anh chắc không?
- Chắc cái gì?
- Anh có chắc là trong lòng anh không muốn gặp nó không? Chị nói bằng giọng lạnh tanh, nhấn nhá từng chữ một khiến hắn hơi sượng người.
Chị đúng là tinh ý. Hắn sợ vậy thôi chứ trong lòng hắn cũng có chút muốn gặp nhỏ, hắn cũng muốn xem một năm qua nhỏ thế nào, muốn hỏi nhỏ xem cuộc sống ra sao. Nhiều khi hắn ngồi nghĩ lại những gì xảy ra tại ban công của khách sạn hôm kỷ yếu đó, hắn cũng có chút rung động.
- Thì...
- Em biết ngay mà, nhưng không là không nhé. Ngày mai anh đi đâu thì đi, không được gặp nó. Nếu cần em cho người lên đón anh về đây với em.
- Thôi được rồi, vậy mai anh về với em. Mới bắt đầu học kỳ, một số môn nhiều tín anh vẫn có ngày nghỉ mà không bị trừ chuyên cần.
- Để mai em bảo đứa em lên đón anh về.
- Thôi không cần đâu, cô nương cho tại hạ tá túc vài ngày là tại hạ cảm kích lắm rồi. Hắn cười giả giọng phim kiếm hiệp trêu chị.
Chị cười híp mắt, chu cái mỏ ra thơm hắn.
- Vậy mai mấy giờ đại hiệp có thể về đây, để tiểu muội còn biết đường sắp xếp ra đón.
- Mai anh về sớm, tầm tám giờ, em cứ ra shop đi, xong anh bắt xe vào shop luôn. Chứ đón thì biết đón ở đâu.
- Vâng có gì gọi em nhé.
Hắn cúp máy sau khi nói thêm với chị vài câu. Ngồi một lúc nữa thì có tiếng nhắc nhở của mấy anh xung kích chuẩn bị khóa cửa KTX. Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, hi vọng những điều hắn làm là đúng.
*Đề xuất Tiên Hiệp: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)*