Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 49: Lựa chọn
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chống tay vào lan can, châm nốt điếu thuốc cuối cùng. Làn khói mỏng manh bay lên giữa đêm tĩnh lặng, rồi tan biến như hơi thở vô vọng...
- Anh hút nhiều thuốc thế này sẽ hại thân lắm đấy. – Chị vừa buộc xong khăn tóc, quay sang gắt nhẹ.
- Ừ, anh hút nốt cái này rồi sẽ bỏ.
Chị bước đến, vòng tay ôm lấy anh rồi dụi mũi vào cổ anh.
- Cho em hít một hơi được không?
- Thôi, em chịu được thì bỏ đi, có ích gì đâu?
- Không ích gì, nhưng anh cứ hút, lại hút nhiều như vậy nữa.
- Ừ... anh đang bỏ đây. – Anh vẫn nhả khói, điếu thuốc tàn dần, anh dí dụi xuống rồi quay lại ôm chị.
- Mùi dầu gội gì thơm thế?
- Love Beauty...
- Anh chẳng biết, nhưng anh thích mùi này.
- Vâng, nhưng anh nghĩ sao rồi? Đã nói ra chưa?
Anh thở dài, nhẹ nhàng hôn lên trán chị rồi kéo chị sát vào ngực mình.
- Linh học cùng anh, còn là lớp trưởng của anh nữa.
...
- Linh thích anh từ hồi còn học chung.
- Sao anh không kể cho em nghe?
- Chẳng có gì đáng kể mà.
- Nếu không phải hôm nay gặp nhau, anh định giấu em đến bao giờ? – Chị ngẩng đầu nhìn anh, giọng nhỏ nhẹ nhưng không che giấu nổi sự bực tức.
- Anh xin lỗi, sợ chuyện đó ảnh hưởng tới em.
- Ảnh hưởng tới em? Bây giờ mới nhận ra à? Anh biết tính em mà.
- Haizz... – Anh lại thở dài, đầu óc rối bời, không biết phải nói gì với chị nữa.
...
- Nói cho em biết, giờ lòng anh thế nào?
- Em có chắc muốn nghe không? – Anh quay người, để chị dựa vào lan can, vẫn vòng tay đỡ chị. Chị cười tươi, bất giác ôm lấy anh.
- Em không, nhưng giờ mọi chuyện đã vậy, anh chọn đứng về phía ai?
- Tất nhiên là về phía em rồi. – Anh trả lời ngay, không chút do dự.
Chị cười khúc khích, áp hai tay vào má anh.
- Thế thì không cần nói gì nữa. Chuyện của Linh, khi nào anh thấy thoải mái, kể cho em nghe. Vậy người vô tình tổn thương Linh năm đó lại là người em yêu sao?
Anh nhắm mắt chậm rãi, chị thấy lạ nên hỏi:
- Anh nhắm mắt làm gì thế?
- Anh chuẩn bị nhận những cái tát của em đây. Tối nay em nói nếu để em gặp anh vài cái tát thì... – Anh giả vờ chịu trận, chị cười lớn hơn, ôm chặt anh.
- Đúng là cái tên đó phải đánh thật nhiều. Nhưng đánh hắn thì em sợ đau lắm.
- Anh là kẻ đào hoa vô tình phải không?
- Chỉ em mới hiểu anh đã trải qua những gì. Dù thế nào, em vẫn yêu anh...
Bầu trời chớp nhoáng, gió nổi lên. Trời sắp mưa, đồng hồ đã gần 11 giờ đêm. Anh thu gọn gạt tàn chị mua tặng, chỉ để phục vụ anh hút thuốc ngoài này. Anh đưa tay ra ngoài bầu trời chớp nhoáng, chiếc vòng tay chị tặng rung lên theo quán tính, anh nhìn thấy tên chị và tên mình cùng trái tim lớn hiện trên đó. Anh mỉm cười nhẹ, mọi thứ đều là kỷ niệm, mở lòng và đón nhận chính là điều tốt nhất lúc này. Nhìn người con gái đang ôm mình, người con gái hơn mình bốn tuổi nhưng là người yêu anh, bên cạnh suốt quãng thời gian anh cảm thấy tồi tệ nhất. Hoài Thu, cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh...
- Đêm muộn rồi, sắp mưa nữa, vào phòng anh sấy tóc cho nhé.
- Vâng. – Chị nói khẽ, định bước vào.
- ... À, làm gì vậy? Em sẽ ngã đấy.
Anh bế thốc chị lên, nhìn chị cười.
- Cả năm nay cứ đi Hà Nội – Thái Nguyên mãi, chắc mỏi chân lắm. Để anh bế em một lúc.
Chị nép vào ngực anh, tay bấu lấy cổ anh, cười e lệ.
- Thế tối nay, cho em vay nợ tiếp nhé...
- Còn phải xem mùi tóc sau khi sấy có còn thơm nữa không đã. – Anh vào phòng, khóa cửa ban công, kéo rèm lại.
2 giờ sáng, trời đổ mưa to. Phòng chị lung linh ánh đèn ngủ, dù cách âm nhưng tiếng mưa vẫn rào rào bên ngoài. Trời mưa to quá, có lẽ sau cơn mưa này sẽ khiến tiết trời dịu nhẹ, đúng chất mùa thu. Anh kéo chăn lại cho chị, tăng nhiệt độ điều hòa lên. Chị vẫn ôm chặt anh, chỉ khẽ rên ưm ưm khi anh đưa tay lấy điều khiển. Hàng mi cong vẫn nhắm nghiền, chị đẹp quá, đẹp nhất là trong giấc ngủ.
Ngủ cả ngày khiến anh không chợp mắt được, cứ không ngủ là đầu óc lại suy nghĩ. Anh nghĩ về những chuyện đã qua, về chị, về bé Linh và bé Thư. Mỗi người con gái ấy đều mang đến cho anh những cảm xúc khó tả. Nhưng sau cùng, những suy nghĩ về chị vẫn nhiều nhất. Anh không hiểu sao chị lại thay đổi? Nếu chị đã quyết định phản bội anh, vậy sao lại khóc, sững sờ, sợ hãi khi gặp anh ở quán cà phê như vậy? Với những gì chị đã làm cho anh, thời gian hai người bên nhau, tính cách chị anh hiểu, chị không phải là người dễ đổi thay... Bỗng anh tự hỏi, nếu một ngày gặp lại chị, sẽ như thế nào nhỉ?
Điện thoại anh có tin nhắn, một tin nhắn dài từ bé Linh. Bé vẫn dùng số cũ, nhưng anh không nhớ rõ chi tiết. Đại ý là trách móc anh. Anh thở dài, xóa tin nhắn rồi đặt lại bên giường, nhưng lỡ tay rơi xuống sàn. Chị giật mình tỉnh giấc.
- Hức, anh không ngủ còn làm gì thế?
- Anh xin lỗi, ngủ đi, anh bị rơi điện thoại ấy.
- Bé Linh nhắn tin cho anh chứ gì? – Chị ngồi dậy ngáp dài, lấy áo mặc lại. Anh nhìn theo chị.
- Anh nhìn gì, vừa nhìn chưa chán à? – Chị đỏ mặt gắt nhẹ, nhưng rõ ràng đã ngủ cùng anh rồi, vẫn còn ngại ngùng.
- Ừ, Linh nhắn tin, nhưng dài quá, anh lười đọc nên xóa mất rồi. À, anh hỏi...
- Anh định hỏi chuyện này có ảnh hưởng tới công việc của em với Linh không?
Anh gật đầu. Thực ra chị rất tinh ý, đoán được hết mọi chiều hướng của câu chuyện. Chị nắm bắt tâm lý anh cực tốt, đôi khi anh cảm giác chị có thần giao cách cảm, đọc được mọi suy nghĩ của anh...
- Anh không phải lo, chuyện gì ra chuyện đó. Nhưng anh vẫn nên gặp bé Linh để nói chuyện. – Chị nói.
- Thôi, anh gặp làm gì?
- Anh hèn thế, trốn tránh thì có ích gì? Càng làm người ta nhớ anh và yêu anh hơn thôi. – Chị quay lại lườm, gắt anh.
- Ừ thì...
- Nghe em này, em sẽ không bao giờ chấp nhận cho người khác xen vào chuyện của chúng ta. Em đã mất bao nhiêu thời gian, công sức để có được như bây giờ. Chẳng lẽ chỉ yêu nhau vài ngày mà đột nhiên xuất hiện hai người định mang anh đi... Em không cam tâm đâu.
- Anh sẽ phải tự giải quyết mọi việc này, tất cả đều bắt nguồn từ anh mà... Em nói rồi đó, em không còn là cô sinh viên ngây ngô ngày nào nữa. Kể cả bé Mai có về đây, cũng đừng hòng...
Chị nói rồi nằm phịch xuống giường, quay lưng về phía anh. Chị khóc, hai bờ vai run lên. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm lấy chị. Chị không gạt tay anh ra nhưng cũng chẳng để tâm.
- Mai anh sẽ gặp Linh, em yên tâm nhé...
- Lấy gì để em yên tâm... hức... hức.
- Anh yêu em. – Anh lật chị lại, hôn chị. Chị đáp lại cuồng nhiệt, nước mắt chảy nhiều hơn. Ngoài kia cơn mưa vẫn nặng hạt... Haizz, trời cứ mưa là cuộc sống anh lại xảy ra chuyện. Một thằng nhóc 20 tuổi như anh đang tuổi ăn, tuổi chơi mà tự dưng vướng vào mớ bòng bong này...
...
Anh lịch kịch xách túi quần áo về ký túc xá sau bốn ngày nghỉ dưỡng tại chỗ chị. Thời tiết không còn oi nóng, anh cảm thấy thoải mái. Cuộc gặp giữa anh và Linh không mấy tốt đẹp, bé vẫn cứng đầu như vậy. Nhưng anh yên tâm hơn là chị và bé vẫn thoải mái, vui vẻ trong công việc. Anh chỉ mong thế, còn chuyện tình cảm, anh đã xác định mở lòng đón nhận và yêu chị, sẽ không để ai ảnh hưởng. Anh mong thời gian sẽ khiến bé Linh thay đổi suy nghĩ và quên anh đi. Bé Thư sau hôm đó cũng chẳng gọi hay nhắn tin nữa, nhưng anh mất một chiếc áo đá bóng giải trường năm đó. Có lẽ bé Thư đã cầm đi mất...
- Báo cáo, mình đã lên đến nơi rồi nhé cậu?
- Cậu có mệt không?
- Xe nó đi vòng vòng đón khách, mãi tận 3 tiếng rưỡi mới lên.
- Cho chết, cái tội cứng đầu không chịu nghe. Đã nói để em đưa lên rồi. – Chị gắt nhẹ qua điện thoại.
- Thôi, em còn bao nhiêu việc, thôi nhé, anh đi chơi điện tử đây, hehe...
- Chơi liệu mà biết đường về ăn cơm. Nếu tuần sau ổn, em sẽ lên với anh.
Bỏ túi đồ lên giường, anh mở tủ thì thấy ngăn nắp, bức ảnh anh và em vẫn để nguyên chỗ cũ. Bất ngờ là bên cạnh còn có một bức ảnh khác cũng đóng khung... Là bức ảnh anh và bé Thư chụp tối hôm đó, hai bàn tay nắm vào nhau, trên tay anh có môi của bé. Anh cười buồn, lấy bộ quần áo cộc để thay. Khóa cửa phòng, chạy sang quán net.
- Đm, đây rồi, nhân tố thứ mười đây rồi, chia kèo đánh luôn khỏi chờ thằng Lol Đạt nữa. – Anh Tú hồ hởi khi thấy anh.
- Đm đồ của em đâu, nước hoa đâu? – Thằng Cường thấy anh liền hỏi dồn dập.
- Bên phòng, tí về tao đưa cho. Thế kèo gì thế? Đánh thôi, không gần 3 giờ chiều rồi.
- Đánh mẹ kèo lẩu đi, thời tiết này ăn lẩu sướng nhất. 30/70 chúng mày thấy thế nào?
- Ok... ok... ok... em sao cũng được. Đồng ý. – Bọn nó nhao nhao.
- Thế giờ đánh khóa hay đánh phòng đây? – Anh Tú lại hỏi.
- Đánh khóa đi, em với Hiếu, Dũng, Phát, Tình một team nhé. – Anh nói.
- Mạnh thế thì đánh cái đéo gì? – Anh Tú nhăn mặt.
- Chứ đánh khóa còn gì nữa?
- Thôi chia ra đánh đi.
Ngồi xem xong hai tập phim mà vẫn chưa chia xong kèo, cứ người này cân người này rồi người kia yếu hơn người kia... Mãi đến gần 4 giờ mới xong. Xếp máy và đánh. Nói chung tốn thời gian chia kèo có khác, kèo khá cân, lại một kèo BO5. Đến khoảng 7 giờ, chị gọi liên tục nhưng anh đang đánh game cuối nên tắt máy chị. Cuối cùng team anh thua, thua ức thật. Bao nhiêu lợi thế đầu game tưởng dứt điểm nhanh, ai ngờ để team họ kéo late, cuối cùng thua vì một phát combat cuối.
Anh đứng dậy ra ngoài, trong phòng đang ầm ĩ chém gió về những gì vừa chơi. Anh bấm gọi lại chị.
- Anh đây.
- Lần sau đừng có kiểu tắt máy của em. Em ghét nhất là em gọi cứ tắt máy đó. – Chị gắt.
- Anh xin lỗi, vì anh đánh kèo ý.
- Thế anh không nghe máy rồi để đó để em biết anh đang làm gì cho em đỡ lo được hả?
- Hihi, anh quên, thôi đừng giận nữa, em ăn cơm chưa?
- Ăn rồi!!!
- Thế em tắm chưa?
- Tắm rồi!!!
- Thế em còn cái gì chưa làm không? – Anh nhe nhởn với chị.
- Anh cút đi, em giận anh rồi, bực mình. – Nói rồi chị tắt bụp máy. Anh cười cười, kiểu dỗi này của chị anh thấy suốt ngày, chẳng lo lắm. Lát nữa thế nào chẳng gọi lại... Nhưng giờ anh và chị khác rồi, nên không để chị chủ động mãi được. Bấm số chị, gọi lại.
- Hihi, dỗi anh à? Đáng yêu thế.
- Không thèm...
- Thôi, xin phép cho anh đi ăn uống cùng mấy anh em tí nhé.
- Mấy giờ về?
- Chắc muộn đó, giờ mới chuẩn bị đi, khoảng 11 giờ anh về.
- Muộn thế, mà uống rượu thì mấy anh em đi taxi đi đi, đừng đi xe máy.
- Oki, tuân lệnh, hihi.
Chị cười khúc khích đầu dây bên kia, rồi thơm anh qua điện thoại nghe cái chụt. Anh cúp máy, định vào tắm rồi đi, nhưng mấy anh em lôi anh đi luôn...
Bữa đó khá vui và say, hầu hết toàn mời nhau rồi chém gió về vụ kèo vừa rồi... Rồi đến chuyện gái gú ở trường, đứa này ngon, đứa kia xinh...
- Nói chung là đéo thể nào xinh được như chị Thu hết. – Thằng Cường cạch chén với anh.
- Thu là ai, người yêu thằng Nam á? – Thằng Hiếu hỏi.
- Ai ai, cái bà mà hôm trước xuất hiện ở phòng mày đấy á Cường? – Thằng Tình hóng luôn.
- Đúng rồi, cái con bé người lai hôm trước đấy á? – Thằng Dũng chêm vào.
- Đấy chỉ là cực phẩm thôi, còn cực của cực phẩm thì các anh chưa thấy đâu... – Thằng Cường nói với giọng tự hào.
Anh chẳng để ý gì vì đang nhắn tin với chị, hơn 11 giờ rồi nên phải nói không chị lo. Đang nhắn thì mấy thằng vỗ vai mời anh. Anh đưa chén lên cạch rồi uống hết, mặt lại chúi vào điện thoại.
- Nhìn ông Nam như cái đầu khấc thế mà toàn gái xinh theo thôi. Con Thủy lớp em, rồi bà Quyên lớp ông ý ấy... – Thằng Cường lè nhè sau chén rượu.
- Mày bảo ai đầu khấc đấy, đmm. – Anh lườm thằng Cường, cậu gãi đầu cười trừ. Anh chẳng hay để ý mấy câu trêu này, anh em phòng anh trêu nhau suốt.
- Chả thế à, em lên lớp suốt ngày con Thủy nó hỏi anh, đm nó không thích anh thì là gì?
- Cứ hỏi là thích à? Mày có logic không đấy, mày bảo nó đến đây cho tao thể hiện tình cảm đi... – Rượu vào khiến anh mất kiểm soát lời nói, trở nên bỗ bã hơn.
- Rồi anh nhớ mồm nhé, đây em gọi luôn. – Anh xua tay định giật điện thoại thằng Cường nhưng không được... Bé Thủy đó anh biết, xinh gần như nhất khoa luật ấy, lại đang là đối tượng tán tỉnh của mấy anh cầm đồ trên đây... Toàn anh xăm trổ hổ báo cáo chồn thôi, tốt nhất là không dây vào vẫn hơn.
- Thủy à, tớ Cường đây. – Thằng Cường bật loa ngoài, mấy thằng kia chúm lại nghe, anh hơi khó chịu nhưng cũng tò mò nên để vậy.
- Có chuyện gì thế Cường?
- Ừ, anh Nam say quá mà toàn nói nhớ cậu, cậu đến đưa anh ý về được không?
Mấy thằng bạn anh bụm miệng cười. Thằng Cường vẫn nhìn anh nhe nhởn.
- Ở đâu vậy cậu, sao cậu để anh uống nhiều vậy... Cho tớ địa chỉ tớ qua luôn. – Bé nói giọng dồn dập.
- Ờ... ở quán lẩu cạnh đường tàu Nông Lâm đó, cậu ra.
- Thôi đmm, đùa dai thế. – Anh giằng lấy điện thoại thằng Cường, tắt bụp đi, mặt hằm hằm, cả lũ bạn cười hô hố...
- Tao mời thằng Cường một cốc, cho mày ngậm mồm mày lại luôn. – Anh lấy chai rượu, đổ đầy ra hai cốc uống trà đá, đặt trước mặt thằng Cường.
- Sao? Không dám uống à? – Anh hất hàm.
- Uống thì uống, em sợ CLG anh đâu. – Thằng Cường cạch với anh, hai thằng uống hết cốc. Mùi rượu ngai ngái khiến anh suýt trớ... May mà hãm bằng trà đá được. Một lúc sau, thằng Cường gục, anh đầu óc quay cuồng, nhìn thằng Hiếu trước mặt cứ thấy thằng Hiếu di chuyển... Bỗng có tiếng đỗ xe, anh ngước lên.
- Em chào các anh ạ. – Anh thấy bé Thủy đứng ở cửa... Anh trố mắt đỏ ngầu vì rượu nhìn.
Cái đéo gì vậy? Con nhỏ này nó làm thật à?...
Trời đất quay cuồng, anh ngả lịm vào người thằng Tình.
Đề xuất: Tán gái Tây trên Meowchat