54. Chương 54: Phần 1 - Chuyện tình dang dở

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 54: Phần 1 - Chuyện tình dang dở

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Anh ngồi im đi, em sẽ chữa cho anh. Cứ né tránh thế này thì ai mà bôi được chứ? – Chị gắt lên, nhưng tay vẫn chấm bông băng lên vết thương cho anh.
Sau vụ đánh nhau với Tóc Xanh, mặt anh bị rách một chút, môi cũng nứt và hai bên má sưng húp. May mà không tím mắt nên nhìn vẫn còn tạm được. Từ quán bar về, anh định về thẳng ký túc xá nhưng chị bắt anh về khách sạn cùng mình. Sau vụ đó, tâm trạng anh đã khá hơn, nhưng trong lòng lại xuất hiện nhiều suy nghĩ hơn. Vậy là em và Tóc Xanh chỉ yêu nhau vỏn vẹn ba ngày rồi chia tay ngay sau đó. Điều anh khó hiểu nhất là tại sao em lại chủ động nhận lời yêu Tóc Xanh, rồi những lời nói ở Vincom đó là như thế nào. Rồi tại sao khi anh xuất hiện, em lại bỏ Tóc Xanh và sang bên kia cùng bố mẹ… Chỉ đưa lại cho anh tấm ảnh của hai người cùng với một tờ giấy. Chưa bao giờ anh muốn gặp em như lúc này, nếu gặp được em, anh sẽ hỏi em rõ ràng ngọn ngành hơn. Anh vui, vui vì mình đúng, Mai Anh của anh không phải là người dễ thay đổi, em vẫn còn yêu anh. Ít nhất là việc em khóc và gào tên anh tại quán café khi anh bước đi đã chứng minh điều đó.
Miếng băng được dán xong, chị lủi thủi cất đống đồ. Khuôn mặt chị buồn rầu.
- Hoài Thu…
- Đừng gọi tên em, đừng nói gì nữa. Được không?
- Anh xin lỗi.
- Em không cần anh xin lỗi, em đã nói là đừng bao giờ nói xin lỗi với em, em ghét câu nói đó – Chị gắt lên.
- Lại đây, anh bảo…
Chị dù tức anh nhưng vẫn ngoan ngoãn đi lại ngồi với anh. Anh kéo chị ôm vào lòng.
- Anh vẫn còn yêu bé Mai rất nhiều – Chị thở dài, lấy tay chọc chọc vào ngực anh.
- Em sợ lắm, Nam ạ. Em sợ bé Mai sẽ trở về…
- Haizz – Anh thở dài.
- Khi bé Mai trở về và gặp anh, em sẽ mất anh phải không? Hu hu… – Chị bật khóc, ôm anh chặt hơn.
- Đáng lẽ ra một năm qua, anh không nên gieo hy vọng cho em… Đáng lẽ ra khi bản thân anh chưa quên được Mai Anh, anh không nên yêu em. Anh tệ thật…
- Là em cố chấp thôi, nhưng em chấp nhận, chấp nhận yêu một người mà lòng họ vẫn còn yêu người cũ rất nhiều. Hức… hức…
- Chúng ta xa nhau đi, em nhé. – Anh nắm lấy bàn tay của chị, xoa nhẹ lên đó.
- Không… Em không chịu đâu, hu hu… – Chị òa khóc to hơn, lắc đầu liên tục, chị ôm chầm lấy anh, ôm chặt anh.
- Anh ơi, hu hu… em chấp nhận mà, mình cứ bên nhau như thế này đi. Rồi anh sẽ yêu em thôi, em tin như vậy. Nếu…
Chị bỏ lửng câu nói, câu nói mà anh biết chị không dám nói, không đủ can đảm để nói. Anh ngửa mặt lên, ánh đèn phòng trên trần nhà trở nên nhạt nhòa và lung linh hơn. Anh khóc rồi. Giá như thời gian quay lại, anh chỉ xin quay về một năm trước thôi, từ ngày em đi, anh sẽ đẩy chị ra và cố bước tiếp một mình. Sẽ không có chuyện như thế này nữa.
- Nếu một ngày bé Mai trở về, anh vẫn còn rất yêu bé, thì em chấp nhận, em sẽ ra đi. Nhưng chuyện đó là tương lai mà anh, chắc gì bé Mai đã trở về. Nên em không chấp nhận đâu, anh đừng có đẩy em ra. Hu hu…
- Ừ, nín đi thì anh hứa.
Chị gật đầu, nước mắt vẫn ngấn, vẫn sụt sịt. Chị ngẩng lên hôn anh, một nụ hôn mãnh liệt như chất chứa tất cả tình cảm của chị vào trong đó. Chị đẩy anh xuống giường, đêm nay là chị chủ động.
Điếu thuốc được châm, chị ôm anh từ đằng sau.
- Mệt quá, chồng cho vợ xin một hơi thuốc được không? – Chị ghé sát tai anh nói nhỏ nhẹ.
- Đây… – Anh với lấy bao thuốc chìa ra cho chị, anh nghĩ rằng thuốc lá cũng sẽ khiến chị ổn hơn. Trước đây chị cũng nghiện mà.
- Không… em hút cái này, nó có vị môi của anh rồi…
Nói rồi chị giằng lấy điếu thuốc trên tay anh.
- Ui lâu em không hút, giờ phê quá hihi – Chị cười buồn, di di cái cằm lên vai anh.
- Trước em hút là vì chuyện gì? Hút thuốc lá đến nghiện đều có lí do đó…
- Anh nói trước đi, vì sao anh hút. Mà anh hút từ bao giờ?
- Anh hút từ năm lớp tám. Lần đó là thằng Hưng hút trước, nó đưa anh thử. Sau đó cũng không hút mấy, rồi đợt về quê, anh gặp lại bố anh. Nhưng ông ấy coi anh như kẻ xa lạ. Anh buồn và ba tháng hè đó ở quê, anh đã hút thuốc rồi nghiện đến bây giờ á – Anh quay lại cạ cạ cái mũi vào mũi chị, cười nhẹ.
- Khổ thân chồng, chính ra vợ chỉ có buồn chuyện tình cảm, chứ cuộc sống của vợ bình lặng hơn chồng nhiều nhỉ… – Chị nhón chân rồi thở khói thuốc vào mặt anh.
- Xưng vợ chồng mà không ngại mồm nhỉ, thế em hút từ bao giờ mà sao lại nghiện…
- Sau mối tình đầu, rồi em lên bar nhiều, rượu và thuốc lá… khiến em nghiện thôi, nhưng giờ em bỏ thuốc lá rồi em lại nghiện cái khác.
- Tình yêu của anh, hơi thở của anh, mùi của anh chứ gì – Anh bật cười khì.
- Aaaaaaaaa, sao anh dám nói trước em, anh phải giả vờ không biết chứ…
Anh quay lại, vòng tay ôm chị, hơi bất ngờ vì chị đã thay đồ, một cái váy ngủ ren quyến rũ với thân hình của chị. Anh thấy chị nheo mắt để nhìn, ánh mắt xăm xoi thì cúi mặt, hai má ửng hồng vì ngại.
- Anh nhìn gì mà nhìn ghê thế – Chị chọc chọc cái tay vào ngực anh.
- Em đẹp thì anh nhìn, mua đâu bộ đồ này đây.
- Em mua ở shop bạn em. Bộ này em mua đợt trong Sài Gòn, em muốn để sinh nhật anh rồi mặc…
- Dam dang – Anh cười phá lên, chị càng đỏ mặt, phụng phịu đánh anh.
- Không được nói em như thế…
- Thì anh bảo là đảm đang còn gì nữa, haha.
Anh ôm lấy chị, rồi thơm vào cổ chị. Bế thốc chị lên giường, anh quay ra đóng cửa sổ rồi kéo rèm. Tắt điện…
….
Tiết trời cuối tháng mười hai lạnh thấu xương thấu thịt. Anh vẫn đi học bình thường. Nói chung cuộc sống cũng đã bình thường trở lại. Được cái anh thấy tâm trạng anh thoải mái hơn từ khi nói chuyện với thằng Tóc Xanh. Anh cũng cười nhiều hơn, sống tích cực hơn và chủ động gọi và nói chuyện với chị nhiều hơn. Câu chuyện thì chẳng có gì xung quanh chuyện một ngày của anh và chị thế nào. Đến cả việc shop chị có con gián bé tí chạy vào mà cũng nói hơn một tiếng. Chị dạo này bận rộn nên không lên với anh nhiều như trước được. Mai là Noel rồi, chiều mai anh sẽ về với chị. Anh cũng đã chuẩn bị một món quà để tặng cho chị. Noel vừa là Giáng sinh, vừa là một biến cố đau lòng, vừa là sinh nhật của chị – Hoài Thu.
Anh bắt đầu đi làm thêm ở quán net từ đầu tháng mười hai. Công việc cũng không gì ngoài việc ngồi trông quán, dọn dẹp, nạp tiền cho khách thôi. Cũng rất đơn giản và nhẹ nhàng, tháng kiếm hơn triệu đủ tiền ăn. Trước đó chị đã cãi nhau với anh về vấn đề anh đi làm. Lần đầu tiên mà khi cãi nhau anh bực với chị như vậy, đại loại như:
- Em, sang tháng anh đi làm.
- Anh làm gì?
- À anh trông net, quán ngay bên cạnh phòng á.
- Anh có thể không đi làm được không?
- Tại sao?
- Anh đi làm vậy rất hại sức khỏe, hại đồng hồ sinh học của anh.
- Anh sẽ sắp xếp ổn mà, anh cũng kiếm thêm một chút.
- Anh đi làm vậy cũng chỉ được hơn một triệu một tháng mà ảnh hưởng đến sức khỏe, chẳng lẽ em không cho anh được một triệu hay sao?
- Hoài Thu, em đang không tôn trọng anh đó.
- Em không tôn trọng anh ở điểm nào? Em lo cho anh thì có gì mà sai.
- Anh không phải què cụt.
Anh tắt máy, chị gọi lại rất nhiều nhưng anh không nghe máy, anh rất tức giận và buồn khi nghe chị nói thế. Hai hôm sau anh không nói chuyện với chị, anh tắt máy, chị nhắn tin Facebook anh cũng không đọc. Chị gọi cho anh Tú, Cường rồi nhờ chuyển máy nhưng anh không nghe. Hai ngày sau đó là cuối tuần, chị lên tìm anh và xin lỗi anh. Nhưng câu chuyện ở đây không ai có lỗi cả. Chị cũng chỉ lo cho sức khỏe của anh thôi, nhưng câu nói của chị hướng anh đến chuyện mà anh vẫn đau đáu trong lòng.
Không khí Noel ngập tràn trên cái tuyến phố của Thái Nguyên, chiều hai mươi ba, anh và thằng Cường chở nhau trên con xe Wave thuê ngoài K1. Lâu lắm rồi mới ra phố, từ lúc lên đại học, cuộc sống của anh chỉ gói gọn trong quãng đường từ phòng ký túc xá của anh lên giảng đường rồi từ quán net về phòng anh. Ít khi anh ra ngoài đi chơi. Thằng Hưng đã khai trương quán và đi vào hoạt động cũng bận tối mặt mũi. Hôm khai trương anh và chị sang, toàn gặp mấy ông xăm trổ hổ báo đầu trọc thôi. Bất ngờ hơn là ông anh đỡ đầu của thằng Hưng lại là anh họ con bác của chị. Thảm nào đợt đó ở Vincom, chị không sợ Tóc Xanh mà còn thách thức anh. Trong khi chị biết nhà thằng Tóc Xanh không phải dạng vừa ở đất Hà Nội này. Về sau trong một câu chuyện lúc ngủ cùng nhau, chị kể rằng họ nhà chị cũng thế lực lắm, tiền tài, danh vọng, mặt đỏ mặt đen cũng toàn thú dữ cả. Chị nói nếu biến cố trước của anh mà chị biết, thì anh đã không phải chịu khổ trong gần hai tháng đó.
Anh và thằng Cường rẽ vào một cửa hàng vàng bạc trên đường Lương Ngọc Quyến, anh ngắm nghía một lúc rồi chỉ hai cái nhẫn bạc khá là đẹp. Hôm qua anh lấy lương, anh Hiếu còn thưởng thêm cho anh vì lần nào anh ấy vào cũng thấy quán sạch sẽ ngăn nắp. Anh được gần hai triệu, đây là tháng lương đầu tiên trong đời anh. Anh muốn làm điều gì đó đặc biệt với số tiền này. Anh gọi mẹ anh và muốn gửi về một ít. Những tưởng mẹ anh cảm động lắm nhưng không. Mẹ anh chửi anh sml, học không lo học cứ thích đi kiếm tiền. Mà kiếm ở đâu không kiếm lại kiếm ở cái môi trường độc hại. Trong mắt bố mẹ anh thì điện tử, quán net là cái gì đó độc hại lắm. Anh chỉ lắc đầu cười trừ.
- Anh ơi anh cho em xem đôi này ạ.
- Đây em, cái này là bạc thôi nhưng mà đợt anh làm thì anh thấy ưng đôi này nhất.
Anh cầm cái nhẫn lên ngắm nghía, khá là đẹp và giản dị, ở trên có đính một viên đá nhỏ nhỏ thôi, quan trọng hơn là độ rộng của nhẫn khá đều nhau và chắc. Anh ngắm một lúc rồi quay ra hỏi anh chủ hàng.
- Anh ơi mình có khắc được chữ lên không ạ?
- Được em nhưng sẽ mất thêm một chút phí.
- Vâng vậy đôi này bao nhiêu tiền ạ?
- Cũng rẻ thôi, anh bán theo cặp vì đây là nhẫn tình yêu. Cả khắc tên anh lấy em tròn bảy trăm nghìn nhé.
- Dạ vâng ạ, em gửi anh tiền luôn.
- Anh lấy cọc thôi, hai ngày nữa sang lấy đưa anh nốt.
- Ui anh ơi anh cố giúp em sáng mai lấy được không, mai Noel cũng là sinh nhật người yêu em rồi – Anh nhìn anh chủ với ánh mắt năn nỉ.
- Thôi được rồi, vì chú mở hàng cho anh hôm nay nên sáng mai chín giờ qua lấy nhé, em ghi chữ gì viết vào đây cho anh – Anh chủ với lấy tờ giấy nhớ và cái bút đưa cho anh.
Anh nắn nót ghi vào tờ giấy. Nay lạnh nên tay anh hơi đau. Ở nhẫn của chị anh ghi Hoài Thu ♥ … Còn nhẫn anh là ♥ Nhật Nam. Xong xuôi anh đưa lại cho anh chủ và dặn anh xem nhẫn nào là nhẫn cho chị, nhẫn nào là nhẫn cho anh.
- Này… Anh tặng bạc cho chị Thu ý – Thằng Cường hỏi anh khi hai anh em đang ăn chè ngoài chợ.
- Ờ thì sao?
- Em nghe người ta nói tặng bạc cho người yêu là bạc tình bạc nghĩa đấy…
- Linh tinh, ăn đi – Anh gắt thằng Cường.
Anh cũng hơi chột dạ vì anh hay tin mấy cái tâm linh này lắm. Nhưng thời đại nào rồi, anh lắc đầu, cúi xuống ăn chè. Chắc không sao đâu.
Sáng hôm sau anh tự chạy ra lấy nhẫn, tên khắc khá là đẹp làm anh thích mê lên. Anh chủ còn tặng anh một cái hộp quà nữa. Anh cẩn thận cất vào cái túi xách. Rồi lên xe và đi mua thêm cho chị một cái váy nữa. Anh đứng ngắm nghía rồi miêu tả dáng người của chị làm con bé nhân viên cứ trố mắt ra nhìn.
- Ui anh ơi như thế khác gì người mẫu đâu ạ.
- À ừ bạn cứ lấy cho mình như mình tả là được.
- Vâng vậy thì có kiểu váy xòe này rất đẹp anh ạ, mặc được vào tất cả các mùa mà phối đồ cũng đẹp nữa.
Nói rồi bé nhân viên chỉ cho anh xem một cái váy màu đỏ, bó eo và bên dưới xòe ra rất đẹp. Cái anh thích nhất là váy này cổ tròn và rất kín đáo. Anh ưng ngay.
- Váy này thì nãy kiểu người mình tả có mặc vừa không bạn.
Nhỏ nhân viên cười khúc khích.
- Anh ơi, dáng của chị ý là dáng chuẩn mẫu rồi, dáng như ma nơ canh này ấy ạ, nên mặc chắc chắn vừa. Không vừa anh mang ra đây em đổi cho ạ, đừng xé mác là được.
- Ok thế cho mình xin giá.
- Dạ váy này sáu trăm năm mươi nghìn ạ.
Anh đồng ý luôn, mua đồ ở shop nên anh cũng chẳng mặc cả. Quê lắm, anh rút tiền ra trả, tiện bảo nhỏ nhân viên có hộp đẹp đẹp thì gấp vào để anh mang đi tặng. Hoàn thành những việc cần làm, đang hí hửng thì chợt nhớ ra nay anh kiểm tra giữa kỳ Tiếng Anh vào tiết năm. Phóng vội về phòng cất đồ, anh chạy ù ra giảng đường. May quá vẫn kịp giờ.
Chiều đó anh chuẩn bị quần áo rồi bắt xe về với chị, tầm năm giờ chiều là anh đến nơi rồi. Vẫy cái taxi, anh nhờ ông taxi đưa anh đến một cửa hàng đặt bánh sinh nhật và hoa. Sinh nhật chị, chị nói chỉ muốn ở bên anh trọn vẹn một ngày sinh nhật thôi. Chứ không tổ chức gì hết cả. Anh đồng ý nhưng sinh nhật thì vẫn phải có bánh có hoa có quà chứ. Anh hơi băn khoăn là nếu mang hoa đến thì làm sao để chị không biết mới là vấn đề nan giải. Anh muốn làm chị bất ngờ. Đúng rồi, dưới anh có một khách sạn nhỏ, anh sẽ thuê phòng rồi nhờ nhỏ lễ tân chắc sẽ giúp anh được việc này, thuê theo tiếng chắc cũng không đắt cho lắm. Anh mặc cái áo khoác, gọi với vào trong nói với chị đi mua bao thuốc. Chị đang trong phòng tắm nhưng vẫn gắt ra với anh.
- Hút ít thôi, suốt ngày thuốc lá rồi ung thư phổi ra đấy ai lo cho được.
- Rồi anh biết rồi, khổ lắm, nói mãi…
Anh chạy sang, sau khi thuê phòng, anh đề cập vấn đề luôn với nhỏ lễ tân.
- Chị ơi, em nhờ cái…
- Dạ vâng.
- À hôm nay là sinh nhật người yêu em nhưng em muốn bất ngờ. Lát nữa có người mang bánh và hoa đến địa chỉ này, chị ra nhận giúp em rồi cất lên phòng hộ em được không? Tiền em gửi hết rồi… Đến khoảng mười một giờ ba mươi thì em sang lấy rồi trả phòng được không ạ? Em không cần thẻ phòng đâu, em gửi chứng minh thư ở đây thôi.
- Dạ vâng đơn giản thôi ạ, vậy anh cứ bảo họ đến rồi mang vào quầy cho em là được ạ.
- Oki, cảm ơn chị nhé – Anh cười tươi cúi đầu cảm ơn nhỏ lễ tân.
Anh bước ra ngoài cửa, đi sang quán tạp hóa cách anh vài mét và mua bao thuốc. Vậy là đã chuẩn bị xong rồi, anh cười mỉm, tưởng tượng lấy cảnh chị sẽ bất ngờ như thế nào. Anh châm điếu thuốc rồi quay người định đi về khách sạn thì anh sững người lại. Nheo mắt anh nhìn.
Dáng đi đó, dáng người đó, mái tóc đó… Rất giống em, anh đánh rơi bao thuốc nhìn theo. Anh định chạy vụt đến nhưng không kịp. Người đó đã lên xe ô tô rồi phóng đi, anh nheo mắt cố gắng nhìn biển số xe nhưng không thể thấy được vì mắt anh cận. Nhưng xe đó rất giống xe Mẹc của chị Lan.
“Mai Anh, em trở về rồi sao?”