57. Chương 57: Cuộc gặp gỡ đầy sóng gió

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 57: Cuộc gặp gỡ đầy sóng gió

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

12 giờ đêm, chiếc điện thoại trong túi tôi rung lên. Đúng 12 giờ, người gọi là tiểu Thương. Cô ấy là một người rất coi trọng thời gian.
- Alo
- Anh yêu, anh chưa ngủ à?
- Cậu nói 12 giờ sẽ gọi mà.
- Bây giờ anh là người yêu của em rồi, anh nên thay đổi cách xưng hô đi.
- À ừ, tớ... à không, anh chưa ngủ.
- Em ngoan không hihi, mai 9 giờ gặp anh ở công viên nhé, hihi.
- Ok
- Đi ngủ đi, yêu anh hihi – Tiếng cười khúc khích từ đầu dây bên kia.
- Ok
- Anh không nói yêu em sao?
- Không, tớ à... anh nghĩ câu đó không thể nói bừa được.
- Nếu anh muốn hủy bỏ cuộc giao dịch này, anh cứ tắt máy và đi ngủ, không cần nói cũng được, đơn giản mà... – Tiếng cười vẫn không ngừng.
- Thôi, anh yêu em được chưa... Rồi sao nữa? – Tôi trả lời bằng giọng bực tức.
- Không, em cũng yêu anh, hihi, đi ngủ thôi anh yêu.
Tôi cúp máy. Cô ấy đúng là người kỳ quặc. Nằm trằn trọc nhìn trần nhà, không biết ngày mai cô ấy sẽ bày trò gì nữa. Nhưng vì em, tôi sẽ cố gắng. Một ngày qua thật nhanh...
...
Hít thở không khí Tết ở Hà Nội, vẫn ngột ngạt nhưng dễ chịu hơn mùa hè. Mọi người đổ về quê, chật kín bến xe Mỹ Đình. Đường phố trở nên vắng vẻ lạ thường. Rút ví trả tiền cho ông xe ôm, tôi xem giờ: 8 giờ 50, may quá, không trễ hẹn. Đang đứng ở cổng thì một bàn tay vỗ vai tôi.
- Đúng giờ phết ha, đi xe mệt không anh yêu?
Tôi quay lại, là tiểu Thương. Cô ấy đổi kiểu tóc từ xanh rêu sang vàng, mặc chiếc váy len bó và quần tất, chân đi bốt cao, khoác áo da. Nói chung, cô ấy phối đồ khá đẹp. Hơn nữa, hôm nay cô ấy trang điểm nên rất xinh, mùi nước hoa dễ chịu. Thấy tôi đứng ngây ra nhìn, cô ấy cười tươi.
- Anh không phải nhìn, anh còn cả ngày cơ mà... Mà anh đưa đồ đây.
Cô ấy xách túi quần áo của tôi đến một chiếc xe, cửa kính mở xuống. Tôi thấy anh Hùng vẫy tay chào, cười tươi.
- Anh về được rồi ạ, khi nào em gọi thì anh qua đón em. Anh cứ về nhà hay đi đâu cũng được ạ...
Cách cư xử lễ phép của cô ấy khiến tôi có chút thiện cảm, nhưng vẫn phải đề phòng, vì cô ấy tính cách điên lắm. Cô ấy đưa túi đồ cho anh Hùng rồi quay lại, vẫn nở nụ cười tươi rói.
- Đi chơi với người yêu mà ăn mặc bụi bặm thế này à?
Tôi nhìn xuống người mình: quần bò, giày thể thao, áo khoác gió và mũ lưỡi trai. Đúng là bụi bặm, nhưng tôi chẳng quan tâm.
- Ăn mặc đâu có nói lên tính cách con người – Tôi trả lời.
- Hihi nhưng em thích kiểu này, chứ không thích vẻ bề ngoài bóng lộn.
- Ừ, giờ đi đâu?
- Anh không thể nói tình cảm hơn được à, hôm nay em là người yêu anh đấy... – Cô ấy liếc tôi.
- Ừ thì em thích đi đâu?
- Đi đâu cũng được, miễn là bên anh.
Cô ấy nắm tay tôi dẫn vào công viên. Tôi hơi bất ngờ, để cô ấy nắm chứ tôi không nắm. Công viên chỉ có ghế đá và hồ phun nước. Cô ấy kéo tôi đến cửa hàng kem, mua cho tôi một cây.
- Lạnh thế này mà ăn kem?
- Lo gì, có anh ôm thì sợ gì trời lạnh, anh ăn đi – Cô ấy cười tinh nghịch.
Tôi và cô ấy ngồi trên ghế đá ăn kem. Do không biết nói gì, tôi im lặng. Cô ấy kể hết chuyện ký túc, chuyện học trên giảng đường. Tôi chỉ ậm ừ.
- Anh này, hôm qua em nghe chuyện của anh từ anh Hùng... – Cô ấy quay sang nhìn tôi.
- Ừ thì anh ấy cũng chỉ biết một số chuyện thôi, anh ấy bảo sao?
- Chuyện của anh và Mai, những chuyện anh trải qua, cuộc sống trước đây của anh...
- Thế giờ Mai ở đâu? Sao em lại biết Mai?
- Anh cứ từ từ đi xem nào, chưa hết một ngày mà, anh ăn gian vậy?
- Ừ
- Em thấy cuộc sống của anh thăng trầm nhỉ, nhưng anh cũng mạnh mẽ thật.
Tôi cười buồn. Mạnh mẽ ư... Đây là hai từ ai nghe chuyện của tôi cũng nói thế. Nhưng họ đâu biết tôi phải cố tỏ ra mạnh mẽ như vậy, tôi yếu đuối thế nào, trải qua những cảm xúc đau buồn tột cùng như nào thì chỉ mình tôi biết. Nhưng yếu đuối thì được gì, yếu đuối cho ai xem, cho ai thương hại... Trước mặt người khác, tôi chẳng làm được.
Cô ấy nắm tay tôi, kéo tay áo lên, để lộ vết sẹo sần sụi. Trời lạnh khiến vết sẹo tím tái. Trông kinh dị.
- Một nỗ lực mà phải trả giá thế này, bảo sao anh lại yêu cô ấy nhiều vậy... Bây giờ anh còn đau không? – Cô ấy ngước lên, ánh mắt thương hại.
- À trời lạnh thì vậy thôi chứ giờ ổn rồi...
- Ước gì em có một người yêu em như anh nhỉ... Mà thôi, mình đi chơi đi.
- Thế đi đâu?
- Ra Hồ Gươm Plaza xem phim đi, đang có phim hay lắm...
Cô ấy kéo tôi đi. Do không có phương tiện, chúng tôi bắt taxi. Tôi trả tiền mặc dù cô ấy bảo để cô ấy trả. Dù sao tôi cũng là đàn ông, phải ga lăng một chút. Tôi tưởng cô ấy thích xem rap nhưng không, cô ấy đổi ý ngay sau đó, bảo xe đưa đến địa chỉ có phòng xem phim tình nhân. Đắt hơn xem rạp nhưng yên tĩnh.
- Sao không phải là đi xem rạp?
- Ở rạp đâu được ôm anh xem phim – Cô ấy nháy mắt với tôi.
Tôi lưỡng lự nhưng cô ấy kéo tôi vào. Cô ấy chọn phòng VIP với đủ đồ ăn, thức uống và một bộ phim tình cảm Hàn Quốc. Tôi chẳng nhớ rõ phim gì vì lúc đó không tập trung xem.
Phòng xem tình nhân có ghế dài trên thảm, trước là bàn ăn và màn hình cỡ trung. Ghế êm nhưng nhìn như giường nếu không có giá đỡ. Phòng trang bị ánh đèn mờ, lãng mạn phết. Cô ấy vừa xem vừa cười khúc khích, ăn bỏng và thỉnh thoảng nhón cho tôi một cái. Tôi không xem mấy, sáng dậy sớm bắt xe nên hơi buồn ngủ. Đang thiu thiu ngủ gật thì môi tôi chợt có cái gì ướt ướt.
Tôi mở mắt nhìn, mùi thơm quá. Cô ấy nhắm mắt, chạm môi tôi. Tôi né.
- Gì đấy
- Em hôn anh – Cô ấy vẫn nhìn tôi không biểu lộ cảm xúc e ngại gì.
- Biết rồi, nhưng sao làm thế?
- Người yêu thì không được làm hay sao? – Cô ấy liếm tôi.
- Không phải nhưng mà...
Không đợi tôi nói hết, cô ấy tiếp tục đè hẳn lên tôi khiến tôi ngả ra. Cô ấy vẫn hôn tôi mặc dù tôi đã tránh mặt rất nhiều. Lúc đó tôi có thể đẩy cô ấy ra và đứng lên đi về ngay lập tức nhưng vì thông tin của em nên tôi không làm vậy được. Tôi chỉ tránh né thôi.
- Ngồi yên – Cô ấy gắt lên.
Tôi ngồi yên ngay sau đó. Môi cô ấy đặt lên môi tôi, lưỡi cô ấy tách môi tôi ra, luồn vào. Tôi hoảng nên đẩy cô ấy ra. Cô ấy nhìn tôi vậy thì cười, ngồi hẳn lên người tôi, nhưng không hôn nữa, chỉ ôm cổ tôi rồi ngả vào người tôi. Hơi thở của cô ấy phả vào cổ tôi, ghé sát tai tôi, cắn nhẹ rồi nói:
- Anh càng đẩy em ra thì em càng thích... Lâu lắm rồi mới có người khiến em thích như này...
- Đừng bắt anh làm những gì anh không thích... – Tôi hơi bực mình, định đẩy cô ấy ra.
- Hôm nay anh là của em, và anh không có lựa chọn nào khác đâu... Cửa ở đằng kia, anh có thể đứng lên và đi về mà – Cô ấy vẫn ôm tôi, thơm nhẹ vào cổ tôi khiến tôi rùng mình... Câu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy...
- Dừng lại... – Tôi đẩy cô ấy ra, mồ hôi lấm tấm trên trán, cơ thể nóng bừng, đấu tranh rất gay gắt.
Cô ấy cười nhẹ, ngồi lại tử tế, ngả đầu vào người tôi xem phim tiếp. Tôi chẳng còn tâm trí nào mà xem phim nữa. Tôi ngồi đó, suy nghĩ: nếu không vì em, vì thông tin của em, tôi muốn gặp em, tôi đã chẳng như thế này. Càng ngày tôi càng thấy khó ưa con nhỏ này. Thời gian sao trôi chậm vậy, một ngày thôi mà...
...
Xem phim xong, đi ăn trưa. Cô ấy vẫn cười nói, hành động thân mật. Tôi chẳng quan tâm lắm, chỉ ậm ừ theo câu chuyện của cô ấy. Chiều đó, tôi và cô ấy đi dạo trên bờ hồ, thăm Văn Miếu, phố cổ. Hà Nội mọi thứ đắt đỏ nhưng tôi chẳng ngần ngại để chi tiền. Tôi chỉ mong kết thúc ngày và khiến cô ấy vui, cô ấy sẽ nói cho tôi biết những điều tôi muốn.
Tối đó, sau một vòng đi dạo hồ Tây, tôi và cô ấy ăn tại nhà hàng gần đó. Trời lạnh, ăn lẩu ngon. Cô ấy thích uống rượu, tôi cũng chiều, nhưng cô ấy hình như không uống được, nửa chai đã mặt đỏ tưng bừng. Thấy vậy, tôi chẳng cho cô ấy uống nữa. Ăn uống xong, gần 9 giờ. Tôi định đề nghị đưa cô ấy về vì muộn, nhưng cô ấy lại kéo tôi lên taxi.
- Cho cháu về khách sạn JM Marvel ở Hoàn Kiếm.
Tôi hơi bất ngờ, quay sang nhìn cô ấy. Cô ấy cười nhẹ, giơ ngón tay suỵt tôi, chỉ vào đồng hồ.
- Không chú cho cháu về lại công viên Hà Đông – Cô ấy cương quyết.
- Nếu anh cảm thấy về được thì anh cứ về, chưa hết ngày thì anh vẫn là người yêu em thôi... – Cô ấy nói bằng giọng lạnh tanh, tôi biết cô ấy đang rất tức giận.
- Thế rốt cuộc là đi đâu? – Anh taxi hỏi.
- Thôi anh về khách sạn mà bạn này bảo đi ạ.
Tôi chán nản, quay ra chống cằm nhìn ra ngoài. Còn ba tiếng nữa là hết ngày. Tôi sẽ cố chịu, vào đó nếu có vấn đề gì xảy ra, tôi phải giữ được lập trường. Tôi tự nhủ bản thân như vậy.
Cô ấy khoác tay tôi, cười tươi vào quầy lễ tân. Cô ấy chọn phòng tầng 6 để ngắm view Hà Nội. Lễ tân cười tươi, ra ngoài bấm thang máy hộ tôi. Tôi cúi đầu cảm ơn, quay lại. Cô ấy vẫn khoác tay tôi. Cửa thang máy mở ra, tôi sững sờ. Bốn cặp mắt nhìn nhau: chị và tiểu Linh đứng trước mặt tôi, ngạc nhiên không kém. Chị đánh rơi túi xách xuống nền.
- Anh... anh... Nam – Tiểu Linh lên tiếng.
- Ai vậy ai? – Tiểu Thương nhìn rồi ngước lên hỏi tôi...
Chị vẫn đứng đó nhìn tôi, ánh mắt chị chuyển qua nhiều trạng thái: ngạc nhiên, tức giận, thất vọng, căm hờn. Dừng lại ở đôi mắt đỏ nhòe vì nước mắt. Chị hít thở sâu, hỏi tôi:
- Nam, anh đang làm gì ở đây vậy?
- Anh... anh... – Tôi lắp bắp.
- Thì đi khách sạn với người yêu thôi có gì mà hỏi, anh quen chị này à? – Tiểu Thương lại hỏi tôi.
- Em hỏi anh đang làm gì ở đây, chuyện này là thế nào, con bé này là ai? – Hai dòng nước mắt chảy xuống, chị đã khóc, ánh mắt nhìn tôi giận dữ tột độ.
...
- Anh có trả lời không? Sao anh dám làm vậy với tôi hả đồ tồi
- Chị là ai mà dám nói người yêu tôi vậy? – Tiểu Thương đốp trả chị.
- Tao không hỏi mày, tao hỏi người yêu tao... Nam, anh trả lời tôi, con bé này là ai... Tại sao anh và nó xuất hiện ở đây... Sao anh nói ngày mai anh mới về...
- Anh xin lỗi nhưng mà...
Chị giơ tay định tát tôi, nhưng hạ tay xuống, ôm miệng ngồi xuống khóc nấc. Tiểu Linh thấy vậy, đỡ chị, ngước lên nhìn tôi tức giận.
- Đồ tồi, anh làm vậy với tôi, với Thư chưa đủ sao mà giờ lại đối xử với chị tôi như vậy... Anh đi chết đi...
Chị đứng dậy, nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi.
- Đi về cùng em...
Tôi cũng nắm lại tay chị. Tôi liếc nhìn sang tiểu Thương. Cô ấy nhìn chị khó hiểu, rồi chuyển ánh mắt đó sang tôi, ánh mắt trở nên giận dữ không kém. Chị kéo tôi ra ngoài. Bỗng tiếng tiểu Thương từ đằng sau:
- Anh đang phá vỡ tất cả, nếu anh bước chân ra khỏi đây thì mọi chuyện kết thúc và em sẽ chẳng có gì để nói với anh cả... anh chọn đi.
Tôi đứng khựng lại. Không khí trở nên căng thẳng tột cùng. Chị cũng đang nhìn tôi, ánh mắt như cầu xin. Tiểu Linh đứng cạnh tôi nhìn tiểu Thương. Tại sao cuộc sống lại có những sự trùng hợp đến chết người như vậy. Tôi rối thật sự. Tôi sẽ ở đây với tiểu Thương đến 12 giờ đêm, sau khi có được những gì tôi muốn, tôi sẽ rời khỏi đây lập tức và về với chị. Nhưng nếu giờ tôi bỏ đi cùng chị, công sức của tôi coi như đổ sông đổ bể hết. Có lẽ, tôi sẽ gặp và giải thích với chị sau. Tôi chấp nhận là một thằng hèn cũng được. Tôi cần biết thông tin về em.
Tôi rút tay ra khỏi bàn tay của chị. Chị buông thõng nhìn tôi thất vọng.
- Anh xin lỗi, nhưng anh sẽ giải thích sau được không?
Nói rồi tôi tiến đến bên cạnh tiểu Thương. Chị khóc nấc lên, gào tên tôi từ phía sau.
- Tại sao tôi cứ ngu hết lần này đến lần khác như vậy... Nam, anh hãy nhớ lấy rằng, ngày hôm nay anh đã gạt tay tôi ra để đến với con bé này... Từ bây giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ nằm trong tâm trí của tôi nữa...
Chị chạy ra ngoài, tiếng giày cao gót vang lên cộp cộp trong không gian tĩnh lặng của sảnh khách sạn ấy.
- Cái giá phải trả cho một kẻ đào hoa, vô tình và khốn kiếp
Tiểu Linh nhìn tôi nhếch mép nói, sau đó cũng chạy đuổi theo chị. Tiểu Thương cầm tay tôi kéo vào trong thang máy. Tôi vẫn ngoái lại nhìn, mắt tôi đã rưng rưng. Câu nói của chị rồi tiểu Linh khiến tôi chết lặng. Nhưng tôi không thể có lựa chọn nào khác. Quyết định là ở tôi, sướng khổ tôi chịu, mất mát tôi chịu. Tôi không thể mang em, tình cảm của tôi dành cho em ra để ngụy biện cho những hành động này được. Vô tình và khốn kiếp, tôi chấp nhận.
Tôi mở cửa sổ. Tiểu Thương đang ở trong phòng tắm. Tôi châm thuốc hút. Việc ngày hôm nay đối với tôi thật tồi tệ. Điện thoại của tôi vẫn im lìm. Có lẽ lát nữa tôi sẽ về nhà chị và giải thích cho chị. Đôi khi tôi thấy mình là một kẻ tham lam, một kẻ chỉ muốn được mà không muốn mất. Dưới bầu trời đen kịt kia, tôi tự hỏi lòng mình rằng tôi có bao giờ hối hận khi lúc đó đã không ra về cùng chị không? Câu trả lời là không, tôi không hối hận. Nhưng cuộc đời không ai biết trước được điều gì. Tôi dường như sắp phải trả giá cho những gì tôi đã và đang làm. Một sự trả giá đến tàn nhẫn.
Đề xuất: Tâm Linh – Trùng Tang Thất Xác