58. Chương 58: Cơn mưa đêm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 58: Cơn mưa đêm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Anh không đi tắm à? – Nhỏ Thương đứng sau lưng tôi, vừa lau mái tóc vừa mới gội xong.
- Sao phải tắm?
- Đi cả ngày bụi bặm rồi còn gì?
- Không thích – Tôi trả lời, tiếp tục châm thuốc hút, thở dài.
- Chị ấy vừa nãy là người yêu của anh? – Nhỏ kéo ghế ngồi ngay cạnh tôi.
- Ừ, là người yêu mà cũng không phải là người yêu...
- Em đang nghĩ...
- Sao?
Tôi trả lời bằng giọng thờ ơ, mắt vẫn nhìn ra ngoài. Nhỏ im lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng:
- Anh cho em số điện thoại của chị ấy được không?
- Để làm gì? – Tôi quay lại, hơi ngạc nhiên.
- Anh cứ cho đi rồi em nói...
- 09134534xx...
- Bây giờ là 9h30, em có thể cho anh ăn gian một lúc, nhưng anh phải kể cho em nghe tất cả mọi chuyện của anh từ lúc anh chia tay với Mai...
- Ăn gian một lúc?
- Anh kể đi, kể xong em sẽ nói những gì anh muốn và anh có thể ra về...
Nhỏ mỉm cười, nháy mắt tinh nghịch. Tôi nghe vậy thì mừng húm, kéo ghế ngồi xuống, châm thêm điếu thuốc, mặt hồ hởi nhìn nhỏ.
Tôi kể lại cho nhỏ nghe chuyện của mình với Mai, về khoảng thời gian hơn một năm nay tôi đã sống như thế nào, chị ở bên tôi ra sao. Rồi những chuyện xảy đến với tôi, về hình ảnh mà tôi nhìn thấy ở nhà thờ hôm Noel, về cảm xúc của tôi khi biết rằng tôi đã để vụt mất Mai thế nào. Tôi kể rất nhiều, nhỏ thì nhìn tôi chằm chằm, đôi khi gật gật vài cái hưởng ứng cùng tôi.
- Chà chà, thành ra lúc nãy em sai rồi nhỉ – Tôi cười híp mắt sau khi nghe xong câu chuyện của tôi.
Nhỏ đứng dậy, mở túi xách lấy ra một tờ giấy nhớ, cặm cụi ghi gì đó rồi chìa ra đưa tôi.
- Em xin lỗi nhưng em không quen Mai, em thích anh và em muốn ở bên anh một ngày để xem những gì anh Hùng kể về anh có đúng không thôi...
- Nghĩa là sao?
- Chuyện của anh và Mai em chỉ nghe anh Hùng kể lúc trên xe về đây... Là em tò mò về anh... Đây là địa chỉ khách sạn và số điện thoại của chị Lan, chị của Mai, cũng là sếp cũ của anh Hùng... Em chỉ có ngần này thông tin thôi.
Tôi thở dài thất vọng. Nhưng tôi nghĩ có chút thông tin còn hơn không có, nhất là tôi về Việt Nam và ở khách sạn đó. Biết đâu tôi đến đó sẽ tìm được Mai... Tôi đón lấy tờ giấy mà nhỏ Thương đưa cho tôi, gật đầu cảm ơn nhỏ rồi với lấy cái túi, cầm bao thuốc nhét vào.
- Anh phải về bây giờ... Cảm ơn em... Nhưng mà...
Tôi chỉ vào nhỏ, nhỏ nhìn tôi cười buồn.
- Anh không cần lo cho em, lát nữa em sẽ gọi cho chị ấy để giải thích... Nhưng trước khi về, anh có thể ôm em một lúc được không?
Không đợi tôi trả lời, nhỏ tiến đến rồi ôm tôi. Tôi đứng đực ra đó một lúc rồi cũng ôm lại nhỏ. Tôi thấy nhỏ đang khóc thút thít. Tôi định hỏi thì nhỏ đã lên tiếng trước:
- Em cô đơn lắm nhưng em cũng không phải là người không biết điều, hi vọng rằng anh có thể làm bạn với em, và nói chuyện cùng em...
- Ừ, được rồi...
- Cảm ơn anh, hôm nay đi chơi, em rất vui – Nhỏ đẩy tôi ra, cười tươi, mắt vẫn ướt và long lanh.
...
Tôi đi xuống sảnh và ra ngoài, vẫy một chiếc taxi. Đồ của tôi thì nhỏ Thương nói mai sẽ có người mang đến tận nơi cho tôi. Tôi lấy điện thoại bấm số chị, là những hồi chuông dài không có ai nhấc máy. Tôi gọi liên tục, đến cuộc thứ tư thì máy bận. Tôi cứ thế bấm gọi, tôi biết chị không thể tắt máy được vì công việc của chị. Tôi nhờ taxi chở về nhà chị, tôi kéo danh bạ và dừng lại ở số điện thoại của nhỏ Linh. Tôi bấm gọi... Một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, tôi vẫn tiếp tục gọi. Đến cuộc thứ năm thì nhỏ bắt máy.
- Hơn một năm qua anh không gọi cho tôi, bây giờ anh định gọi bù à? – Nhỏ trả lời tôi bằng một giọng lạnh tanh.
- Tớ xin lỗi nhưng Thu có ở đó không?
- Anh còn tư cách để hỏi về chị ấy sao?
- Tớ muốn giải thích, cậu đưa máy cho Thu được không? – Đầu dây bên kia tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc của chị.
- Anh nói ra hai lí do đủ thuyết phục để tôi có thể đưa máy cho chị của tôi... – Nhỏ vẫn nói với tôi bằng giọng lạnh tanh.
- Thứ nhất là tớ và nhỏ kia không có gì, thứ hai là Thu đang là người yêu của tớ...
- Người yêu của anh? Anh có tư cách nói ra bốn chữ đấy à? Vừa nãy, ai đã gạt tay chị tôi ra để nắm lấy tay con bé kia, là ai hả? – Nhỏ hét lên trong điện thoại.
- Tớ xin lỗi, hãy để tớ giải thích được không?
- Anh tồi lắm, anh cút đi...
Nhỏ tắt máy. Tôi bấm gọi lại đều không được, tôi bấm số chị thì không thấy đổ chuông chỉ nghe thấy tắt bụp... Chị chặn số tôi rồi. Trả tiền taxi, tôi bấm thang máy lên chung cư, nhìn mũi tên di chuyển xuống càng khiến tôi sốt ruột hơn. Lên đến phòng, tôi bấm chuông liên tục nhưng không thấy có tiếng đáp lại. Nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm. Tôi lại lê xác xuống tầng một và đi ra ngoài đường. Đoạn đường Dương Đình Nghệ này đã chẳng còn xe cộ đi qua nữa. Gần 12 giờ đêm, tôi cứ thế đi, châm từng điếu thuốc và hút... Mỏi chân thì ngồi nghỉ. Tôi tiếp tục bấm số nhỏ Linh, nhưng chẳng còn chuông nữa. Vậy là nhỏ cũng chặn số tôi. Haizz, tôi thở dài, đốm lửa của thuốc lá chẳng còn tắt trên mồm tôi.
Gần 2 giờ sáng, tôi vẫn ngồi đó, hết ngắm trời, ngắm sao, ngắm đường phố thì lại nhìn điện thoại. Một vài tin nhắn nhỏ Thương hỏi han tôi xem tôi về chưa, rồi một hai cuộc gọi lỡ mà tôi không nghe. Tôi lấy tờ giấy mà nhỏ đưa cho tôi, số điện thoại của chị Lan, tôi run run bấm máy. Lưỡng lự không biết có nên gọi hay không? Bây giờ cũng đã là 2 giờ sáng rồi...
Tôi bấm máy, đầu dây bên kia đổ chuông, tôi càng hồi hộp hơn, có tiếng bắt máy.
- Alo alo ạ – Tôi gấp gáp.
- Ai vậy? – Tiếng chị Lan, đúng là chị rồi.
- Chị Lan...
- Cậu là ai vậy? Sao tôi nghe giọng rất quen – Có lẽ chị đang ngủ, nên tiếng của chị nhỏ nhẹ.
- Chị ơi, em Nam đây...
Tút... tút... tút...???
Chị tắt máy lập tức, tôi gọi lại thì thấy đã khóa máy và ngoài vùng phủ sóng. Sao lại vậy nhỉ, lòng tôi khó chịu, ấn thêm vài cuộc nữa thì thuê bao hẳn. Tôi đứng dậy, chạy đến chiếc taxi đang đỗ gần đó, ông tài xế đang vắt chân lên ngủ. Tôi gõ nhẹ vào cánh cửa.
- Anh ơi anh có đi không ạ – Tôi hỏi nhỏ.
Ông taxi nhìn tôi ngờ vực rồi dò xét vì tưởng tôi là nghiện ngập, lưu manh.
- Đi đâu?
Tôi dơ tờ giấy ra trước mặt ông taxi, chỉ vào đó.
- Em muốn đến đây?
- Đây là khách sạn 5 sao mà? – Ông taxi vẫn nhìn tôi, sự ngờ vực càng hiện rõ trên khuôn mặt của ông.
- Vâng anh đưa em đến đó, bạn em ở đó, anh yên tâm đi, em có tiền và không phải như anh nghĩ đâu – Tôi hiểu ông taxi nghĩ gì, 2 giờ sáng một thằng như tôi đến gõ cửa mà không bắt qua tổng đài, tôi lại ăn mặc bụi bặm nữa... không là nghiện thì cũng là cướp.
- Thôi được rồi, đi đêm giá cao hơn, lên xe đi và ngồi ghế trước.
Tôi dạ vâng rồi mở cửa lên xe. Trên đường đi, tôi bấm gọi lại số của chị Lan nhưng vẫn không liên lạc được. Điều tôi tin tưởng nhất bây giờ là số của chị là số Việt Nam, chị vẫn nghe máy được chứng tỏ rằng chị vẫn ở Việt Nam. Tôi càng có hi vọng.
Xe dừng ở khách sạn, tôi trả tiền rồi chạy vào. Khách sạn này cách chỗ chị ở cũng không xa cho lắm, tôi ước chừng thời gian đi và đến thì có lẽ rơi vào khoảng 2km thôi. Tôi tiến vào, ông bảo vệ khách sạn thấy tôi thì ngăn lại.
- Đi đâu?
- Cháu đến tìm người.
- Đi ra ngoài... chỗ này muốn vào là vào được à?
Ông bảo vệ nhìn tôi một lượt rồi hẵng giọng đuổi tôi. Tôi không để ý, vẫn cố đi vào thì ông bảo vệ kéo cổ áo tôi lại... to tiếng.
- Cút ra ngoài...
- Ông làm sao vậy, tôi đến thuê phòng, được chưa? – Tôi bực mình đốp trả, trong lòng tôi đang rất nóng.
- Mày nhìn mày xem khác gì thằng nghiện không? Cho mày vào đây để mai tao bị đuổi việc à?
Tôi và ông bảo vệ đứng to tiếng một lúc lâu. Ông ta vẫn nhất quyết không cho tôi đi vào trong. Thấy có tiếng cãi nhau bên ngoài, một cô lễ tân chạy ra xem.
- Có chuyện gì vậy chú Huy ơi?
- Thằng này nó cứ xông vào đây – Ông nói rồi chỉ tay vào người tôi.
- Chú cứ bình tĩnh để cháu giải quyết ạ...
Nói rồi cô lễ tân quay ra nhìn tôi một lúc rồi hỏi tôi.
- Em là ai, sao lại đến đây vào giờ này?
- Em đến đây để tìm người thôi? – Tôi bực mình nói to.
- Em muốn tìm ai, ở đây đều phải giữ kín thông tin của khách em ạ...
- Chị giúp em, cho em hỏi phòng 502 có người không thôi ạ... Nếu có thì em sẽ ngồi đây chờ họ xuống, em sẽ không vào trong để làm ảnh hưởng anh chị đâu... – Tôi nhìn cô lễ tân với ánh mắt năn nỉ.
- Chị chỉ có thể trả lời cho em là có hoặc không thôi...
- Dạ vâng được ạ...
- Vậy đứng đây chờ chị một lát.
Cô lễ tân bước vào trong, ông bảo vệ vẫn đứng nhìn tôi dò xét. Tôi thấy sự khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt của ông ta. Đây là ranh giới, là phân hóa giàu nghèo này. Nhưng tôi chẳng để ý được nhiều đến vậy, tôi chỉ muốn có câu trả lời của cô lễ tân thôi. Nếu có người thì chắc chắn là chị đang ở đó, thông tin nhỏ Thương cho tôi là đúng.
Một lát sau cô lễ tân bước ra cùng một tờ giấy, rồi nhìn tôi. Tôi thấy vậy thì hấp tấp.
- Chị ơi thế nào rồi ạ
- Phòng 502 thì có khách thuê từ tháng 11, nhưng trả phòng từ tuần trước rồi em ạ, đến giờ phòng đó cũng chưa có người thuê...
- Vậy khách này là nam hay nữ hả chị?
- Hai khách nữ em ạ.
- Vậy chị cho em xin tên được không?
- Không được em ạ, đây là khách quen của ông chủ chị, chị không cung cấp được...
Tôi thất thần rồi ngồi bệt xuống đất. Vậy là tôi lại là kẻ chậm chân, một sự chán nản, thất vọng ngập tràn trong lòng tôi. Tôi bật khóc, dơ tay lên ôm miệng, tôi khóc nấc lên. Cô lễ tân nhìn tôi thương xót, ông bảo vệ dường như cũng chẳng nhìn tôi bằng ánh mắt đề phòng nữa. Bởi chẳng ai đề phòng một kẻ đang yếu đuối và tận cùng của sự thất vọng cả. Tôi đứng dậy, nhìn cô lễ tân rồi gật đầu. Mắt tôi vẫn nhòe đi khiến khung cảnh trước mắt trở nên nhạt nhòa.
- Em... cảm... ơn – Tôi quay lưng rồi bước đi.
- Này!
Tôi quay lại, là cô lễ tân gọi tôi. Tôi thấy cô hơi lưỡng lự, nhưng cũng cầm tờ giấy lên đọc.
- Khách này thuê phòng vào ngày 2/11... Người thuê tên là Nguyễn Ngọc Lan...
Tim tôi thắt lại, tôi không trả lời cô lễ tân mà chỉ quay mặt đi thẳng. Tôi đi theo vỉa hè ra đường lớn rồi cứ đi mải mê đi. Tôi vẫn khóc, đường phố vắng tanh, từng làn khói thuốc cứ thế bay ra khỏi miệng tôi và tan trong màn đêm ấy. Ánh đèn đường chẳng thể xuyên qua từng tán lá cây để với tới tôi được. Một vài người chở rau củ quả đi qua đều ngoái lại nhìn tôi thương xót. Lạ thật, trời lại đổ mưa, một cơn mưa nhỏ thôi nhưng đủ làm tôi ướt người.
“Trên đời này có hai điều trùng hợp đẹp đẽ nhất... Một là khi bạn thích một người, thật bất ngờ rằng người đó cũng có tình cảm với bạn. Hai là khi bạn thất tình thì trời đổ cơn mưa”
Tôi cứ đi mãi dưới làn mưa ấy, ông trời đang thương xót tôi hay sao vậy, nước mưa chỉ như rơi và đọng lại trên khuôn mặt tôi thôi, chứ chẳng tạt vào xót xa như những cơn mưa rào mà tôi từng hứng nữa. Cái áo khoác của tôi đã ướt sũng, người tôi run lên vì lạnh. Nhưng tôi kệ, bao thuốc của tôi và chiếc điện thoại lúc này mới trở nên quan trọng với tôi hơn là bản thân, sức khỏe của tôi. Tôi từng điên như vậy, một kẻ điên lụy vì tình. Một kẻ điên dầm mưa trong tiết trời lạnh giá trên đường phố Hà Nội về đêm. Tôi ngồi thụp xuống và gục mặt ở một ngã tư, đèn xanh và đèn đỏ vẫn đang tính giây để chuyển đổi. Tôi ngước lên và nhìn rất lâu, có lẽ tôi nên kết thúc rồi...
“Cứ mãi như thế này sao? Đắm chìm trong thứ tình cảm ngu dại vậy sao? Đừng ngồi như vậy, đứng lên đi... Xung quanh còn nhiều thứ tình cảm đẹp hơn. Đằng trước còn nhiều điều cần hướng tới... Đau đớn đủ rồi, nuối tiếc đủ rồi, thất vọng càng đủ hơn. Nếu không vì mình thì hãy vì cuộc sống của mình... Đừng làm một kẻ thất bại nữa”
Mưa dần ngớt cũng là lúc tôi đứng trước cửa chung cư của chị. Tôi lê bước lên trước cửa nhà chị. Bấm chuông nhưng vẫn chẳng ai ra mở cửa. Người tôi bắt đầu ngấm lạnh, tôi ngồi bệt xuống dưới và gục mặt. Tôi ho liên tục, tiếng ho sặc sụa vang lên trong cái không gian kín mít và yên tĩnh đó. Tôi từ từ chìm vào giấc ngủ. Người tôi run lên vì lạnh, nhưng trán tôi thì nóng bừng.
...
Một bàn tay áp vào má tôi, lay lay người tôi. Mắt tôi chẳng còn sức mà mở ra nữa. Tôi đổ gục vào người đang ngồi trước mặt tôi. Mùi thơm này không phải chị, nhưng quen quá. Tôi thiếp đi vì mệt.
...
Từ từ mở mắt, trước mặt tôi là một màu đen, tôi nhìn ráo rác xung quanh, khung cảnh quen thuộc quá. Đây là phòng chị, trên trán tôi có một cái khăn mặt ướt lạnh, người tôi đã được thay bằng một bộ quần áo khác. Bụng và ngực tôi hơi nặng, tôi quay qua thấy chị đang nằm bên cạnh tôi, hơi thở đều đều và đang ngủ. Mỗi tội là vừa ôm vừa gác chân lên người tôi. Tôi đang mệt mà vẫn phải phì cười, tôi nằm đó ngắm chị một lúc lâu. Sau đó nhỏm sang thơm nhẹ vào môi chị, chiếc khăn trên trán tôi tuột xuống, rơi vào mặt chị. Chị mở mắt nhìn ngơ ngác rồi nhìn tôi.
- Anh nhìn cái gì?
- Anh nhìn vợ anh – tôi cười nhẹ.
Chị nhìn tôi thoáng bất ngờ vì câu nói của tôi, nhưng rồi cũng trở lại khuôn mặt lạnh tanh.
- Ai thèm làm vợ một người như anh...
- Nhưng mà anh đang nằm đây rồi mà.
- Tại có một kẻ điên nằm trước cửa nhà em thôi – Chị vừa nói rồi vừa sờ lên trán, lên cổ tôi. Sau đó cầm cái khăn mặt đi vào phòng tắm dấn nước. Mang ra đắp lại lên trán tôi.
- Anh xin lỗi, chuyện tối hôm qua anh...
- Khỏi nói đi... Ăn cháo nhé để em nấu, chắc anh đói rồi...
Tôi nhìn chị gập đầu, chị đắp lại chăn cho tôi rồi đóng cửa ra ngoài. Tôi ho nhiều hơn, những cơn ho như muốn xé nát cổ họng tôi vậy.
Chị đút cháo cho tôi ăn, vừa đút vừa thổi phù phù sợ nóng. Tôi vẫn ngồi đó há mồm và nhìn chị, chị chẳng biểu lộ cảm xúc gì và cũng chẳng nói với tôi câu nào. Nhưng đôi mắt của chị, tôi chắc chắn chị đã khóc rất nhiều.
- Anh xin lỗi... – Tôi nắm lấy tay chị khi chị chuẩn bị đứng dậy mang bát ra ngoài. Chị đặt cái bát xuống dưới nền rồi quay lại nhìn tôi buồn tủi.
- Đến sau cùng, bé Mai vẫn là người quan trọng với anh... Còn em thì chẳng là gì cả... Anh có thể đẩy em ra chỉ vì một chút thông tin của bé Mai... Em thất vọng vì anh lắm...
- Bởi vì anh muốn gặp lại Mai Anh thôi...
- Để làm gì vậy? Em hỏi anh nhé, đã bao giờ anh nghĩ đến cảm xúc của em chưa? Đã bao giờ anh thương em chưa? Đã bao giờ anh có tình cảm với em chưa huhu – Chị bật khóc, đánh liên tục vào ngực tôi.
Tôi ho vì tức ngực, cơn ho dài khiến ngực tôi đau đớn, chị hoảng hốt ôm tôi lại rồi xoa vào ngực và lưng tôi.
- Em xin lỗi, em xin lỗi...
Tôi xua tay, định nói gì nhưng ngực tôi tức quá không thể nói được. Một lúc sau thì tôi thở hổn hển.
- Anh... muốn gặp lại Mai Anh... chỉ vì... anh muốn rõ ràng... với cảm xúc và tình cảm... của mình thôi... Để... anh có thể thoải mái... mở lòng đón nhận em... Anh xin lỗi... – Tôi nói trong cơn ho, cổ họng tôi khục khặc.
- Anh đừng nói nữa... hức... hức... đang ho mà... Anh mặc áo vào, em đưa anh lên viện, nhanh lên huhu.
Chị đứng bật dậy để lấy áo khoác cho tôi, nhưng tôi nắm lấy tay chị kéo lại. Tôi lắc đầu rồi ôm chị.
- Không phải đi... Anh nhiễm lạnh thôi, uống thuốc là khỏi...
- Anh cứng đầu lắm... huhu...
- Hoài Thu... Anh xin lỗi...
Chị gật đầu rồi ôm lấy tôi. Những cơn ho vẫn đến liên tục, chắc tôi viêm phổi rồi. Hút thuốc nhiều và nhiễm lạnh khiến phổi tôi bị tổn thương. Sau cùng chị vẫn bắt tôi lên viện khám. Cũng may là nhẹ nên về nhà nghỉ ngơi và uống thuốc. Tôi mở điện thoại, có hai tin nhắn từ nhỏ Linh và nhỏ Thương.
- Xong nhé, em trả anh nguyên vẹn về với chị ấy... Ra tết gặp lại anh trên trường... – Tin nhắn từ nhỏ Thương.
- Anh ngu lắm... – Tin nhắn từ nhỏ Linh.
Tôi nhắn lại hai từ cảm ơn với nhỏ Thương rồi tắt máy. Cơn ho vẫn dày vò tôi mỗi khi tôi thấy tức ở ngực và nghẹn ở cổ họng.
Đề xuất: Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ.