Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 62: Cuộc gặp gỡ sau hai năm
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả ngày hôm đó, nó cứ thơ thẩn với những suy nghĩ về em, rồi hình dung ra cảnh gặp lại em. Nó tự soạn trong đầu đủ thứ câu hỏi muốn hỏi em, và hơn hết, nó dặn lòng phải thật bình tĩnh. Trưa ấy, nó uống nhiều rượu hơn nhưng lại ít nói hơn. Thằng Hưng và N.Anh lo lắng hỏi han, nhưng nó chỉ ậm ừ rằng tự dưng thay đổi thời tiết khiến tay đau và mệt. Chỉ có nhỏ Linh hiểu được tâm trạng nó, ngồi gắp thức ăn rồi thi thoảng nắm nhẹ tay nó, gật đầu an ủi. Mệt mỏi, nó để xe lại cho N.Anh đi về, còn nhỏ Linh đưa nó về.
– Tớ không muốn về, cậu đưa tớ đến một nơi được không?
– Lại lên đó à?
– À, thôi, cậu đưa tớ ra đây rồi mình đến sau…
– Anh đi đâu?
– Cứ đi ra ngã tư rồi rẽ xuống BT đi, tớ chỉ sau.
– Vâng, em biết anh muốn đi đâu rồi…
Nhỏ đánh lái, chạy ra đường chính. Đường vắng nên nhỏ nhấn ga đi khá nhanh.
– Cậu biết lái xe từ bao giờ mà đi thạo thế?
– Bố dạy em từ năm lớp 11, nhà em có xe mà… Xe này học xong là bố mua cho em luôn.
– Nhà giàu thích nhỉ – Nó cười.
– Xì, không bằng một góc nhà chị đâu, nhà chị gia thế kinh khủng lắm… – Nhỏ bĩu môi nói khoáy nó.
– Vậy à…
Nó trả lời cho có rồi nhìn ra ngoài. Nó thích kiểu này, nhìn đường, nhìn trời, nhìn phố. Trước đây, có lần nó còn dành cả buổi chỉ để ngồi xe buýt đi khắp Hà Nội, chỉ để ngắm nhìn cảnh vật qua cửa kính. Cảm giác ấy thật nhiều ưu tư nhưng nhẹ nhàng, thoải mái. Chẳng đợi nó nói, nhỏ Linh đã rẽ đúng đường. Phải, nó muốn xuống nhà em. Lúc ấy, nó cũng chẳng hiểu mình làm vậy để làm gì. Còn nhỏ Linh thì chỉ chiều theo cảm xúc của nó.
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà em. Nó hạ cửa kính nhìn vào. Căn nhà đã được sơn mới, cánh cổng đã được thay, bên trong đỗ khá nhiều ô tô, ngoài sân là vài đứa trẻ đang nô đùa. Nó nhìn lên phòng của em. Cửa sổ mở toang, nó nhìn kĩ hơn. Căn phòng không còn là một màu xám nữa. Mỉm cười nhẹ, nó kéo cửa kính lên.
– Đi thôi…
…
Mẹ nó gọi về có việc nên nó và nhỏ không lên chòi quân sự nữa. Nhỏ chở nó về nhà.
– Tại sao cậu biết Mai Anh đi họp lớp mà lại nói cho tớ biết?
– Em nghĩ rằng cứ như thế này thì anh càng không dứt được nó… Nhưng sau khi nói xong thì em lại hối hận…
– Tại sao?
– Em sợ…
– Sợ gì?
– Sợ nó mang anh đi… – giọng nhỏ nghẹn lại.
– Mai Anh có biết là tớ sẽ đi không?
– Mai không… Mai có hỏi em nhưng em nói anh về quê rồi…
– Ừ…
…
Tối đó, nó không đi đâu cả. Tết ai cũng đi chơi, nên nó tự túc ăn uống ở nhà. N.Anh đi chơi với thằng Hưng nhưng vẫn để điện thoại cho nó để có gì cần gọi chị. Nó ăn xong thì lên ban công ngồi vắt chân hút thuốc. Chị từ sáng đến giờ không gọi cho nó. Điều này nó không lạ lắm vì chị nói mùng 1 gia đình họp mặt ăn uống chúc tết, nên bận bịu. Nhỏ Linh gọi rủ nó đi chơi với hội Trinh béo và Ngọc nhưng nó từ chối. Nó tự pha một tách cà phê, thêm ít đá và sữa, thành cà phê sữa đá. Bật một bài nhạc của Mr Siro, thư thái gặm nhấm nỗi buồn đầu năm.
Cà phê đắng ngắt lấn át cái ngọt từ sữa, nhưng lại khiến hơi thuốc lá trở nên đậm đà hơn. Nó khẽ ngân nga vài câu trong giai điệu buồn ấy. Nó quay lại nhìn phòng mình, đột nhiên thấy em đang ngồi đó, miệng mỉm cười nhìn nó rồi tiếp tục cúi xuống đan khăn. Ánh đèn học yếu ớt chẳng thể chiếu sáng nổi khuôn mặt bị che lấp bởi mái tóc đen óng của em. Em ngồi đó, miệt mài từng mũi len. Những câu nói, tiếng cười ngày ấy vọng lên, kèm theo tiếng vỡ nát đồ đạc, tiếng gào khóc của em, tiếng lạch cạch của chiếc vali kéo trên nền đất. Tất cả như một thước phim quay chậm, cứ thế trôi trong mắt nó… Chỉ khác rằng càng trôi, càng nhòe đi bởi nước mắt.
Tiếng chuông điện thoại kéo nó trở về hiện thực. Nó cầm lên, là chị gọi. Nó sụt sịt, thở hắt ra để chấm dứt dòng cảm xúc. Nó bấm nghe máy.
– Chồng ơi… – giọng chị vui vẻ bên đầu dây.
– Ơi, anh đây, mất tích cả ngày giờ xuất hiện rồi à? – Nó cười tươi để che đi giọng nghẹn ngào.
– Ui, em mệt quá, ăn uống hát hò từ sáng đến giờ, xong đi chúc tết mà giờ mới về. Nam nhớ em không?
– Có, hôm nay anh đi liên hoan với nhóm bạn. Say quá, Linh phải đưa về ngủ.
– Vâng, tết nhất anh uống ít thôi nhé, vừa hại sức khỏe mà đi xe nguy hiểm đó. – Chị nhắc nhẹ.
– À, em ơi…
– Vâng, em đây.
– Ngày mai anh đi họp lớp.
– Vâng, thì anh cứ đi thôi. – Chị vẫn nói bằng giọng tự nhiên.
– Mai Anh cũng đi, anh muốn gặp Mai Anh…
Chị im lặng, không gian bỗng tĩnh lặng hơn. Nó biết chị đang nghĩ gì, thở dài, tiếng bật lửa châm thuốc vang lên tạch tạch trong đêm.
– Nào, không hút thuốc nữa, em nói có nghe không? – Chị lên tiếng.
– Anh đang uống cà phê, hút tí cho ngọt mồm.
– Em bảo này, em cũng muốn anh gặp bé Mai… Nhưng mà…
– Anh hiểu em đang định nói gì… em đang nghĩ gì. Nhưng anh nghĩ anh cần phải gặp Mai Anh để có thể rõ ràng hơn…
– Em sợ lắm, Nam ạ, em sợ mất anh… hức… hức – Chị đã khóc, tiếng sụt sịt vang lên, giọng nghẹn ngào.
– Có những việc biết là đau lòng nhưng vẫn phải đối diện…
– Anh có thể không đi được không? Em không đủ can đảm để đối diện nỗi sợ này đâu… hức… hức
– Nghe anh… Anh phải đi…
… Tiếng khóc nấc vang lên, chị đang khóc. Còn nó, thở dài, sự im lặng kéo dài đến cả chục phút.
– Anh ơi…
– Anh nghe đây…
– Em tôn trọng anh, có lẽ nỗi sợ của em sẽ càng kéo dài nếu cứ như thế này… Vậy thôi, để một lần em đánh cược với cuộc đời… Ngày mai anh gặp Mai Anh đi… hức… hức.
… Chị tắt máy, nó ngồi đó nắm chặt điện thoại. Những cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh, nhưng chẳng khiến nó rùng mình được nữa.
…
Mùng 2 tết, trời nắng nhẹ. Nó mặc bộ quần áo giản dị, khoác thêm chiếc áo khoác cũ kĩ để trong tủ bấy lâu nay. Gặp người cũ nên mặc đồ cũ, mà đồ cũ càng là đồ kỉ niệm thì càng tốt. Đây là chiếc áo em mua cho nó năm đó, mọi thứ em mua nó đều giữ lại không sót một cái. Đến giờ, trong nhà nó vẫn để một ngăn tủ treo những bộ ấy. N.Anh nhiều lần dọn phòng, thấy vậy chỉ lắc đầu thở dài: “Nặng tình”…
…
Linh đón nó trên chiếc Vespa LX, nó cũng muốn đi xe máy hơn. Mùng 2, đường phố nhộn nhịp hơn, từng gia đình chở nhau đi chúc tết, tiếng cười nói vui vẻ cho một năm mới. Ấy vậy mà lòng nó chẳng vui nổi, chỉ nặng trĩu nỗi lo và sự dày vò. Nhỏ Linh dường như có nỗi niềm gì đó, cứ kéo áo nó rồi nói nhỏ:
– Anh đi chậm thôi.
– Đang đi chậm đây còn gì, có 30 km/h.
Nhỏ không nói gì nữa, chỉ gục mặt vào lưng nó. Lớp nó tổ chức họp lớp tại một nhà hàng gần sông, quãng đường vào khá vắng vẻ và bằng phẳng. Không gian yên tĩnh này dường như thử thách sự quyết tâm của nó. Nó và Linh đến cửa, lũ bạn nó đã ngồi uống nước, thấy chúng thì vẫy tay.
– Thằng Nam và con Linh kìa chúng mày, vào đây, vào đây – Trinh béo đứng lên ra cửa đón chúng.
– Vẫn béo như xưa nhỉ – Nó nở nụ cười tươi.
– Béo vào mồm mày đấy, hai năm gặp lại thở ra câu nào thối câu ấy – Trinh béo lườm nó.
Nhỏ Linh chẳng thể cười nổi, chỉ hướng ánh mắt vào bên trong như đang tìm kiếm gì đó. Nó bước vào một cách tự tin nhất. Vài thằng bạn ra bắt tay rồi ôm lấy nó. Hôm nay không có Quân, đứa bạn cùng bàn với nó.
– Đến lâu chưa? – Nó hỏi Hoàng, Ơn.
– Vừa đến xong, mà dạo này mày gầy nhỉ – Thằng Ơn vỗ vai nó.
– Ừ, dạo chết đói nên thế.
Chúng cười vui vẻ, nó đánh ánh mắt một vòng. Vậy là em chưa đến. Chúng ngồi nói chuyện, kể về cuộc sống và những câu chuyện hai năm qua. Nó vỗ nhẹ vai Linh.
– Thư đâu?
– Em không liên lạc được, Thư bên nước ngoài mà?
– À, ừ…
Gần 10 giờ sáng, lác đác có thêm vài đứa nữa đến. Thức ăn đã bày ra hết. Nó bắt đầu nóng lòng, liên tục nhìn ra cửa. Em vẫn chưa đến, nhỏ Linh cũng vậy, chỉ ậm ừ vài câu rồi cũng lo lắng nhìn ra cửa. Nó thấy ngột ngạt, không phải vì không khí nơi đây, mà ngột ngạt trong lòng. Nó đứng ra cửa, châm một điếu thuốc hút. Linh thấy vậy cũng ra đứng cùng.
– Hứa với em, lúc anh phải đưa ra quyết định, anh hãy nghĩ đến chị, nghĩ đến em và những gì mọi người đã làm cho anh…
Nó thở dài rồi gật đầu, từng làn khói thuốc bay mù mịt. Một chiếc xe màu đen chầm chậm tiến vào rồi đỗ lại, tiếng máy nhỏ dần khiến sự hồi hộp tăng cao. Tiếng cửa xe mở ra, em bước xuống trong bộ váy trắng tinh. Hình ảnh ngày ấy ùa về trong tâm trí nó. Mai Anh bây giờ, với mái tóc vàng nổi bật trên khuôn mặt đã trang điểm, càng khiến em quyến rũ đến chết người. Em lấy túi xách, gật đầu cười với lái xe. Còn ở đây, Linh bật khóc, người run bần bật, rồi quay người đi vào trong. Nó đứng đó, nhìn em bằng ánh mắt buồn thăm thẳm. Điếu thuốc trên tay nó đã cháy gần hết.
Một nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng bóng và cái má lúm đồng tiền ấy, cả đời nó làm sao quên được. Người con gái nó yêu, người con gái từng khiến nó chết đi sống lại, người con gái xuất hiện trong từng giấc mơ suốt một năm qua. Bây giờ đang đứng trước mặt nó. Mai Anh của nó, một bông hoa hướng dương đi ngược nắng… Đang đứng trước mặt nó đây.
Em quay người lại, nụ cười chợt tắt, thay vào đó là ánh mắt sững sờ. Em đánh rơi túi xách trên tay xuống đất. Nó nở nụ cười buồn, tiến đến gần em hơn. Em vẫn đứng im nhìn nó… Khi chỉ còn cách nhau vài chục cm. Nó nắm lấy tay em, kéo mạnh em vào, ôm em thật chặt.
– Anh… anh – Em lắp bắp.
– Đừng nói gì hết, chỉ một lúc thôi, để bù lại cho đau đớn của anh suốt hơn một năm qua… – Nó nhắm mắt, mùi hương ấy làm sao nó có thể quên được… Đúng là em, Mai Anh. Người con gái nó từng yêu đến từng hơi thở.
Em vòng tay ôm nó, bật khóc nức nở. Nó cảm nhận được trái tim em đập nhanh sau lớp ngực thở gấp ấy.
– Anh ơi… Em nhớ anh lắm. Em không thể chịu nổi nữa rồi, huhu.
Lớp nó chạy ra ngoài, vài đứa nhìn chúng xót xa, cũng có vài đứa con gái bật khóc khi thấy cảnh này. Nó đẩy nhẹ em ra, vẫn là thói quen đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên má em. Nó không khóc, dường như hơn một năm qua nó khóc đủ rồi. Để bây giờ gặp lại em, nó chẳng còn nước mắt mà khóc nữa.
– Anh không thích ồn ào.
– Anh đưa em đến nơi nào, chỉ hai chúng ta được không? – Em vẫn sụt sịt.
– Đi theo anh…
Nó kéo tay em đi, em ngoan ngoãn nắm chặt lấy tay nó. Ở cách đó không xa là những nhà vòm phục vụ khách câu cá. Nó đưa em đến đó. Mặt hồ trong xanh và tĩnh lặng dưới ánh nắng vàng nhẹ nhàng, tiết trời đẹp và yên bình.
Em ngồi đó, thật rạng rỡ dưới ánh nắng vàng ấy, đôi mắt em ướt nhòe đi dòng kẻ mắt. Em đẹp và sắc sảo hơn trước rất nhiều. Có lẽ môi trường bên ấy đã khiến em trưởng thành hơn. Nó ngồi cạnh, nắm tay em. Em bất giác đưa tay lên mặt nó, xoa nhẹ.
– Nam của em… hơn một năm qua đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi.
– Em cũng vậy mà – Nó cười nhẹ.
– Em xin lỗi, để anh phải chịu khổ rồi – Em lại khóc, nó đành phải kéo em và ôm em lại, cái ôm lòng mà ngày đó nó từng rất thích.
– Tại sao lại rời xa anh… Anh muốn nghe tất cả mọi chuyện từ chính em… Anh biết Mai Anh của anh không phải là người dễ thay lòng đổi dạ như vậy được…
Em vẫn khóc nấc lên, từng câu nói của em trở nên khó nhọc.
– Em không thay đổi được, em hết cách rồi… hức… hức… Bố mẹ bắt em sang bên đó, em không làm trái được. Chị Lan vì bảo vệ em mà bị mẹ đánh… Em đành phải nhận lời yêu thằng Chiến để có thể kéo dài thêm thời gian… Em làm vậy để muốn thằng Chiến nói với bố mẹ nó rằng em đã yêu nó, rồi bố mẹ nó sẽ nói với bố mẹ em, và em sẽ được ở lại đây bên anh… Em không muốn xa anh một chút nào cả, em sợ mất anh lắm… hức… hức.
…
– Em khổ lắm, anh có biết không? Em cứ nghĩ rằng mình thông minh, mình tự giải quyết được, nhưng bây giờ em mới biết là em không thể… Những lời nói ngày đó, em biết em đã mất anh… huhu.
Em khóc ướt hết áo của nó, tiếng nấc xen giữa lời nói càng khiến tim nó đau đớn hơn. Cớ sao cuộc đời con người lại lắm nghiệt ngã như vậy, một người sinh ra với tất cả sự đầy đủ nhưng lại chẳng thể được sống cuộc sống của mình.
– Vậy tại sao em không giải thích với anh mà lại chọn cách ra đi?
– Huhu, em có lỗi với anh, mọi chuyện em làm đều đổ bể hết cả… Em đã tát thằng Chiến và đuổi nó đi ngay sau đó. Bố mẹ em biết nên đã bắt chị Lan phải lập tức đưa em đi… Em xin được gặp anh thì chị Lan không cho… Anh đừng trách chị Lan, chị ấy cũng khổ lắm… Ngày em đi, em chỉ kịp gửi lại chiếc hộp đó cho anh Hùng để đưa lại cho anh… Khi anh Hùng đến thì anh đã tự nhốt mình trong phòng nên đã gửi lại cho N.Anh… Anh Hùng nói rằng anh rất hận em, lúc đó em đau lắm, em đã có những tháng ngày chết không được mà sống cũng không xong… Em nhớ anh đến phát điên, em cũng từng nhốt mình trong phòng gần một tuần liền… Em khổ lắm… hức… hức.
– Sau đó, em vẫn có thể liên lạc và giải thích mọi chuyện với anh, tại sao em lại im lặng?
– Huhu, anh yêu chị rồi mà, ngay sau khi em đi anh đã yêu chị Thu còn gì… Em còn giải thích được gì nữa, giải thích đâu có ích gì… Anh đã hận em đến như vậy thì liệu anh có nghe em giải thích không? Sau đó chị Lan nói rằng anh đang rất vui vẻ và hạnh phúc bên chị Thu… Chị còn đưa em xem bức ảnh anh và chị ôm nhau trước cổng nhà anh nữa… Em đau đến ngất đi… Lúc tỉnh dậy thì em hận anh, em hận anh lắm…
Em đánh liên tiếp vào người nó, nó chỉ biết ôm chặt em hơn. Vậy là chị Lan vẫn theo dõi nó từ khi em đi… Bức ảnh đó đâu có thể biết nói, biết giải thích, nhưng chuyện nó và chị ôm nhau thì rõ ràng rồi… Hiểu nhầm, chỉ gói gọn trong hai từ đó thôi… Chỉ hai từ mà khiến nó và em sống những ngày tháng đau lòng.
– Hơn một năm qua em dần quen được cuộc sống không có anh, em sống một cuộc sống tích cực và trầm lặng hơn… Mặc nhiên không bao giờ em cho phép ai nhắc đến anh cả, em tỏ ra bực bội và cáu gắt mỗi khi chị Lan nhắc đến anh… Bố mẹ em thấy em thay đổi cũng yên tâm hơn… Và bây giờ em về Việt Nam, em sẽ ở đây để kinh doanh một số thứ mà bố mẹ với chị Lan giao cho… Với một điều kiện là em không gặp lại anh nữa… Nhưng mà… hức… hức.
…
– Em gặp Linh, em và Linh nói chuyện qua Facebook rất nhiều… Lúc đầu chỉ bàn chuyện công việc vì em muốn cùng nó làm về kinh doanh mỹ phẩm, trang sức thôi… Nhưng chợt một ngày nó nhắc đến anh, nó kể cho em biết thời gian qua anh sống như thế nào… Anh thay đổi tâm tính ra sao, nó nói anh còn yêu em rất nhiều và chưa bao giờ anh nhận lời yêu chị Thu cả… Huhu…
– Thôi nín đi, nhòe hết lớp trang điểm bây giờ – Nó vỗ về em.
Dưới sự tĩnh lặng của mặt hồ ấy, là cả một bầu trời đầy giông bão đang nổi lên trong lòng nó. Em đang ngồi đây, mùi hương ấy vẫn vậy, tất cả những gì về em đều hiện diện rõ trong tâm trí của nó. Nó thương em rất nhiều, em cũng đã sống những tháng ngày đau khổ chẳng kém nó là bao. Nước mắt nó chảy, bầu trời trở nên trong xanh hơn bởi nắng vàng. Đau đớn, nó cảm thấy đau đớn cho tình đầu của nó, một tình yêu mà nó và em cùng vun đắp, rồi hoàn cảnh, gia đình, ranh giới của em và nó khiến tình yêu ấy vỡ tan, vụn vỡ đến mức khó có thể ghép lại.
– Anh còn yêu em không? – Em ngước lên nhìn nó, đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ càng đẹp hơn bởi dòng kẻ mắt.
– Anh yêu em, chưa bao giờ anh hết yêu em cả…
– Em về rồi đây… mình bắt đầu lại được không anh… em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa – Em cho tay lên cổ nó rồi kéo đầu nó xuống, em nhắm mắt và từ từ hướng lên… Em muốn hôn nó.
Nó nhìn em, nụ cười nhẹ trên môi. Nó ngoảnh đầu ra nhìn mặt hồ phẳng lặng ấy để tránh nụ hôn của em. Em mở mắt, ngạc nhiên.
– Anh sao vậy?
Nó quay lại, nhìn vào mắt em, nụ cười vẫn trên môi. Với tay vén nhẹ vài sợi tóc mái rủ xuống mắt em. Nó lắc đầu.
– Mai Anh, anh yêu em, chưa bao giờ anh hết em cả. Một năm qua cũng vậy, tình cảm anh dành cho em là thứ tình cảm anh quý trọng nhất trên đời… Vết sẹo trên tay anh giống như một minh chứng cho tình yêu chúng ta, nó thường đau những lúc anh nhớ đến em… Bởi cứ mỗi khi trời mưa là anh lại nhớ em… Đôi mắt này cũng đã dần trở nên mờ đi bởi nước mắt… Nhưng Mai Anh ạ, đó là anh của những tháng ngày u mê, lụy tình… Anh yêu Mai Anh của anh cách đây một năm về trước, anh yêu người đã cùng anh vượt qua những tháng ngày khó khăn, anh yêu người đã từng hôn anh dưới ánh hoàng hôn trên bãi biển, anh yêu một cô gái đã đến bên anh vào đúng ngày anh tròn 18 tuổi… Còn với anh bây giờ, em vẫn là Mai Anh nhưng lại chẳng phải là Mai Anh của ngày đó nữa rồi…
– Không… không… anh ơi, em đây, em về bên anh rồi đây mà… huhu – Em òa khóc ôm lấy nó, giọng em hoảng hốt.
Nó đẩy nhẹ em ra trước ánh mắt sững sờ, đẫm nước mắt của em. Em vùng vằng khỏi bàn tay nó đang giữ chặt bờ vai em.
– Anh bỏ ra… huhu, em về rồi đây, em yêu anh, em xin lỗi anh… Cho em được sửa sai, được bù đắp cho anh được không? hức… hức…
Em vùng vằng một lúc rồi cũng ngồi im, khóc nấc lên, nước mắt rơi lã chã. Nó thương em, cô gái mà nó từng yêu đến dại khờ đang ngồi khóc trước mặt nó đây. Nhưng ngày hôm nay, nó phải trưởng thành và dứt khoát…
– Chúng ta không ai sai cả, tình yêu này cũng chưa bao giờ là sai… Nhưng anh yêu chị rồi, Mai Anh ạ… Chị đã đến và bên anh vào khoảng thời gian anh tuyệt vọng nhất. Chị như một liều thuốc để xoa lành vết thương mà em để lại… Chị đã luôn theo anh, chấp nhận yêu anh khi anh vẫn dành mọi tình cảm cho em… Chị làm tất cả vì anh, cũng đã không ít lần anh làm tổn thương chị bởi tình yêu dành cho em, nhưng chị vẫn tha thứ và chấp nhận… Mai Anh… Anh xin lỗi… Nhưng bây giờ, chị mới là người yêu của anh… và anh yêu chị… Anh không thể làm tổn thương chị được…
Em ôm ngực rồi gục xuống. Nó đỡ em lên. Tiết trời mùng 2 tết năm đó, nắng vàng vẫn rực rỡ, nhưng lại chẳng còn bông hoa hướng dương nào nữa.
– Anh xin lỗi, nhưng anh nợ chị, nợ cuộc đời của chị rất nhiều… đã đến lúc anh phải quên em rồi…
Nó đứng dậy, em hoảng hốt kéo tay nó lại.
– Em xin lỗi… Anh ơi… hức… hức… em đau lắm… em sai rồi… em mất anh rồi… huhu.
– Một bông hoa hướng dương nếu đã chọn đi ngược nắng, nắng sẽ chỉ buồn nhưng không bao giờ tắt… Còn bông hoa hướng dương ấy sẽ dần lụi tàn vì thiếu nắng… Tình yêu của chúng ta, kết thúc rồi… Anh xin lỗi, Mai Anh…
Nó dằng tay em ra rồi bước đi, dứt khoát và đau lòng. Những đám cỏ dại ven đường đang phớt phơ bởi một cơn gió nhẹ, nó thấy khung cảnh xung quanh mờ dần. Nó khóc… nhưng không khóc thành tiếng… Từng giọt nước mắt chảy dài… Em ngồi đó, gào tên nó và quỳ sụp xuống.
…
Nó bước về nhà hàng. Linh thấy nó thì gạt nước mắt rồi chạy ra đứng trước mặt nó. Nó không nói gì, chỉ cười nhẹ, quay mặt nhìn về phía em đang ngồi. Nó nói nhẹ:
– Giúp tớ được không?
– Anh ổn chứ?
– Tớ nghĩ là tớ ổn…
Nó gật đầu xin lỗi đám bạn với lí do có chút việc bận. Nó đi ra ngoài đường lớn, bắt một chiếc taxi rồi về nhà. Bánh xe lăn cũng là lúc khung cảnh đằng sau bị bỏ lại. Nó mở cửa kính ra, ngoảnh đầu lại nhìn em.
– Mai Anh… Anh xin lỗi… – Nó thở dài…
Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]