Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 61: Những rung động đầu năm
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh cổng mở toang như chào đón vị khách đặc biệt đầu tiên trong năm – kẻ sẽ xông đất ngôi nhà này. Trước đây, khi còn sống cùng mẹ, hai mẹ con không quan tâm mấy đến chuyện này. Ai đến xông đất cũng là dấu hiệu may mắn. Nhưng giờ có bố Quang, mọi chuyện khác hẳn. Bố theo nghiệp công danh, tin vào những điều mê tín, nên mọi thứ trong nhà đều phải sắp xếp theo phong thủy. Hình như hầu hết những người thành đạt đều như vậy, kể cả sếp của cậu bây giờ, người cực kỳ tin vào phong thủy và tâm linh.
Cậu chào nhỏ Linh rồi về. Đứa bé nhìn cậu với vẻ hạnh phúc, cười suốt. Bước vào sân, cậu cất giọng:
— Gia đình chị Liên anh Quang có ở nhà không? Chúc mừng năm mới!
Vừa định bước vào cửa, cậu ngạc nhiên khi thấy thằng Hưng và N.Anh đang ngồi chúc rượu với bố mẹ. Thấy thế, cậu hỏi:
— Ối giời, tưởng mày không đủ tuổi xông đất mà, N.Anh!
— Anh sao thế nhờ, đầu năm mới đã chửi bậy rồi!
— À ờ, chị N.Anh cho em hỏi cái, sao mẹ bảo năm nay tuổi chị không xông đất được mà?
— À hihi, chị nói em nghe nè, chị không xông đất được nhưng anh Hưng xông đất được mà. Anh Hưng bằng tuổi em còn gì! — Đứa bé bụm miệng cười khúc khích. Cả nhà cười ầm lên, làm cậu tức tím mặt.
Cậu bước đến, nở một nụ cười tươi nhất với thằng Hưng, rồi vỗ đầu nó cái bép:
— Mừng tuổi tao, nhanh con mẹ mày lên! Đến nhà người ta xông đất phải mừng tuổi chứ!
Cậu dang tay trước mặt thằng Hưng, đứa bé cười trừ vì đau. Sau đó, cậu xà vào ngồi cùng uống rượu với cả nhà. Bố cậu khui chai Chivas ra, rượu ngon nên mọi người uống túi bụi. Hơi men vẫn còn nên ai cũng khá say. Bố mẹ cậu dặn dò ba đứa rất nhiều.
— Thằng Nam, con N.Anh với thằng Hưng nghe mẹ nói đây! — Mẹ cậu lên tiếng.
— Vâng! — Cậu cạch với thằng Hưng rồi ngước lên nghe mẹ nói.
— Hai thằng chúng mày chơi với nhau từ lúc lọt lòng. Hai nhà cũng thân thiết. Mẹ chỉ nhắc hai đứa, nhất là thằng Hưng, là làm việc phải biết đúng sai. Mẹ biết con đang làm gì, nhưng con cũng phải suy tính xem công việc đó có phù hợp không. Con không thể mãi làm những công việc mờ ám như thế được. Con như thế nào từ bé, mẹ biết. Lớn lên tính cách thế nào, mẹ cũng hiểu hết. Thế nên con thử suy xét và tính toán nhé.
— Dạ vâng, con hiểu mà mẹ. Mẹ yên tâm, giờ con đã suy tính hết cho tương lai rồi. Con cũng không theo cái nghề xã hội này mãi. — Thằng Hưng gật gù dạ vâng.
— Còn thằng Nam thì cố gắng tập trung vào học hành. Bác Đức hôm trước về qua nhà ông — bác là anh họ của mẹ, con chú con bác, bố mất từ bé nên ông ngoại đưa về nuôi. Bác làm bên Bộ Thông tin Truyền thông, sẽ xin việc cho nó sau khi ra trường. Bác nói con phải gắng học hành, không được nghịch ngợm, ra trường đúng hạn để bác còn xin việc.
— Vâng, con biết rồi mẹ. — Cậu gật với mẹ, nhưng tay vẫn cầm rượu với bố.
— Còn Ngọc Anh thì không sang Úc được vì dính một số thủ tục. Thôi ở đây cố gắng học hành. Sau này bố còn xin về huyện làm.
Mẹ cậu dặn dò rất nhiều. Đi một vòng rồi mới vào chuyện tình cảm của ba đứa.
— Chuyện của Hưng và N.Anh, mẹ biết. Nhưng mẹ chỉ nhắc hai đứa lúc này chỉ là bạn bè thôi. Không được làm gì quá giới hạn để rồi lỡ dở ra đấy là không có tương lai đâu. Mẹ không ngăn cấm hai đứa tìm hiểu nhau, nhưng hai đứa lớn rồi. Hưng con là người biết suy nghĩ, chắc hiểu mẹ muốn nói gì, đúng không?
— Dạ vâng, con hiểu ạ. Con với em yêu nhau, con cũng tôn trọng em. Em vẫn còn đi học. Bao giờ em học xong, con và bố mẹ sang đây xin phép nói chuyện với bố mẹ. Hè hè! — Thằng Hưng cười tươi, đáp lại.
— Chuyện đó tính sau. Còn xem hai đứa có nên duyên không. Còn thằng Nam nghe đây, mẹ rất đau đầu vì con. Con là đứa giàu tình cảm, hay suy nghĩ và nhạy cảm. Nên trong chuyện tình cảm, con chưa có chín chắn. Mẹ khoan chưa nói đến chuyện con thay đổi tâm tính thế nào sau chuyện với cái Mai. Bây giờ con yêu cái Thu, mẹ cũng không cấm. Nhưng Thu hơn con bốn tuổi, đứa bé tốt tính, ngoan ngoãn và có điều kiện tốt. Mẹ thấy nó lo lắng cho con và yêu con. Con cũng nên suy xét trên mức độ tình cảm của mình. Đừng làm gì để đứa bé phải khổ.
Cậu ngồi trầm ngâm không đáp lại, cứ tì tì uống rượu rồi nhấm nháp hoa quả.
— Còn chuyện của Mai, mẹ cũng rất tiếc vì hai đứa như vậy. Nhưng người cũ đã qua rồi thì thôi, cho qua luôn. Đừng cứ để trong lòng rồi lâu lâu lại mang ra dằn vặt, rồi tự làm khổ bản thân mình. Sau này N.Anh nó đi lấy chồng, bố mẹ già yếu, con là người phải gánh vác gia đình này. Nên mẹ mong con trưởng thành hơn.
— Vâng, nhưng mà đầu năm mẹ nhắc đến Mai làm gì? — Cậu nhíu mày hỏi mẹ.
— Hôm 28 Tết, chị ấy về đây thăm gia đình mình. Em định gọi anh nhưng chị ấy không cho. — Ngọc Anh quay ra nhìn cậu nói.
— Là mẹ không cho gọi con. Mai nó là đứa tốt, trước đây mẹ cũng mong hai đứa nên duyên vì mẹ rất quý nó. Nhưng hoàn cảnh không cho phép. Mai nó cũng khổ tâm khi phải rời xa con. Nhưng nó cũng không thể làm khác được.
Tự dưng cậu khóc, khóc nấc lên. Không khí đầu năm bỗng trở nên u buồn. Cậu không hiểu tại sao mẹ lại chọn thời điểm này để nói với cậu. Có thể cậu là thằng cứng đầu, không bao giờ ngồi lại nói chuyện với bố mẹ như lúc này. Thằng Hưng đưa tay lên vỗ vai cậu an ủi, cậu cứ cầm chén rồi nốc cạn. Mẹ và Ngọc Anh định can thì bố cậu xua tay:
— Cứ để đấy cho nó uống. Uống say rồi ngủ. Thằng này theo tao cảm nhận thì rất cứng rắn, ít khi nào trước mặt mọi người mà nó như thế này đâu.
…
Cậu lấy khăn giấy lau mặt, ngẩng lên nở một nụ cười rồi hỏi Ngọc Anh:
— Mai Anh thế nào? Có khỏe không?
— Chị ấy đẹp hơn, trưởng thành hơn nhiều. Hôm chị ấy về, chị ấy cũng có khóc nhưng không còn khóc nức nở nữa.
— Ừ, vậy thì tốt rồi.
Cậu cười rồi mang chén sang cạch với thằng Hưng và bố. Không khí vui vẻ đầu năm mới lại trở lại. Mãi đến tận ba giờ sáng, thằng Hưng mới xin phép về. Cậu cũng lên phòng đi ngủ. Nằm vật ra, cậu lấy điện thoại xem Facebook. Toàn là ảnh chúc mừng năm mới. Bỗng cậu thấy sao khung cảnh này lại giống năm đó như vậy. Nhưng giờ cậu đã khác rồi. Cậu tự tin, cậu là như vậy. Em, có thể em vẫn ở Việt Nam, đang đón Tết tại đây, vẫn dõi theo cuộc sống của cậu. Cậu cười buồn, bước ra ban công, châm một điếu thuốc. Gần ba giờ sáng nhưng khu phố vẫn nhộn nhịp. Có lẽ đây là ngày duy nhất trong năm mà màn đêm không còn tĩnh lặng. Cậu đưa bàn tay lên, sờ sờ vài cái bảng tên ấy, mỉm cười:
“Có lẽ sau này… một năm có mười hai tháng, nhưng anh chỉ thích tháng tám. Vì trong tháng ấy, chúng ta đã gặp nhau. Chỉ tiếc rằng không có gì là mãi mãi. Mai Anh, cảm ơn em vì tất cả.”
…
Cậu mở điện thoại, có tin nhắn chúc ngủ ngon từ chị. Chắc chị bây giờ cũng mới gặp mặt đầu năm cùng gia đình xong. Cậu sang phòng gõ cửa mượn điện thoại của N.Anh. Đứa bé đang nói chuyện với thằng Hưng nên nhăn mặt không muốn cho mượn, khiến cậu phải nịnh mỏi mồm mới được. Logout FB, cậu Login acc rồi ấn gọi chị. Sau hai hồi chuông, chị nghe máy. Chị đang nằm trên giường, khuôn mặt đỏ ửng:
— Sao nhìn như gà chọi thế? — Cậu cười tươi trêu chị.
— Ứ em uống rượu mà chả hiểu sao bị say híc! — Chị xị cái mặt ra.
— Bình thường em uống khủng khiếp lắm mà?
— Chắc tại nhớ anh nên em yếu đi rồi.
— Anh cũng mới uống. Anh kể cho nghe, N.Anh với thằng Hưng yêu nhau đấy?
— Ủ ui, anh bây giờ mới biết á, bất ngờ quá ha! — Chị bụm miệng cười trước vẻ ngơ ngác của cậu.
— Hóa ra mọi người đều biết, có mình tôi không biết hả?
— Tại vì N.Anh nó sợ anh cấm cản với cả mắng nó nên nó không cho anh biết đó.
— Ờ thế thôi anh kể chuyện khác, chuyện này chắc chắn em chưa biết luôn. — Cậu nhe nhởn, châm điếu thuốc ngồi gác chân lên lan can.
— Anh hút thuốc ít thôi, phổi còn yếu đó.
— Ừ anh biết rồi. Mà 28 Tết vừa rồi Mai về nhà anh đó. Hôm nay N.Anh mới kể.
— Vâng, chuyện đó em cũng biết nốt. N.Anh có gọi cho em rồi. Anh không nhớ cả ngày hôm đó em cứ mượn điện thoại của anh lấy lý do là dùng máy tính à? — Chị ngáp ngáp, vừa ngáp vừa nói.
— Hay nhỉ, thế còn chuyện gì mà em chưa biết nữa không?
— Hihi không, mà sao thế, nhớ Mai hả? — Chị lườm cậu.
— Cũng có hơi buồn nhưng mà hết rồi. Nhớ bạn đang bên kia điện thoại thôi. — Cậu cười nhe nhởn.
— Chả tin được cái mồm anh đâu. Thôi mình đi ngủ đi anh, sáng mai tám giờ em phải đưa mẹ đi chùa nữa.
— Ok, ngủ thôi. Chúc em ngủ ngon.
Cậu cúp máy, hút nốt điếu thuốc rồi đi đánh răng. Rượu vào khiến cậu dễ chìm vào giấc ngủ hơn.
…
Năm nay hội bạn cậu chuyển lịch tụ tập vào trưa mùng một. Mười giờ sáng, cậu dậy, xuống nhà gọi ầm ĩ nhưng chẳng thấy ai thưa. Chắc bố mẹ cậu đi chùa rồi đi chúc Tết. N.Anh cũng chẳng thấy đâu. Cậu ấn số gọi:
— Mày lại tót đi chơi rồi!
— Em đang bên nhà anh Thiên làm cơm đây. Anh sang đây luôn đi!
— Thằng Thiên cú á, mày ở đó làm gì?
— Thì hội anh năm nay ăn vào mùng một còn gì. Mọi người ở đây hết rồi, còn mỗi anh chưa ra thôi.
— Mày giỏi, yêu vào rồi giỏi lắm…
— Xì, bố mẹ sắp về đó. Anh đợi bố mẹ về rồi sang đây đi nhé.
Cậu cúp máy, ngáp ngắn ngáp dài rồi đi đánh răng rửa mặt. Ra ngoài ăn tạm miếng bánh chưng cho đỡ đói, vì thể nào trưa nay cũng lết xác về. Cậu định gọi video cho chị nhưng nhìn cái điện thoại cũ thì lại chẹp miệng. Chắc đợt này nên mua máy mới. Dùng cả hai máy cũng được. Tự dưng dạo này cậu thấy nhớ chị thế không biết. Cậu gọi điện thoại nhưng hai cuộc không thấy chị nghe máy. Chắc chị bận. Cậu lên thay quần áo. Quần áo mặc Tết chị mua cho cậu năm bộ. Thôi thì cả năm có ngày Tết, cậu diện luôn. Vừa khít không thừa không thiếu, mặc khá thoải mái vì chất vải tốt. Chị nói đồ chị mua cho cậu toàn hàng hiệu, mặc phải giữ cẩn thận. Cậu ậm ừ. Đối với cậu, quần áo chỉ là thứ để mặc. Đắt hay rẻ cũng vậy.
Xong xuôi, cậu xuống thì thấy bố mẹ cậu về rồi. Cậu cười cười rồi xin phép sang nhà thằng Thiên luôn. Phóng xe sang, cậu thấy đã khá đông. Bọn thằng Thiên, thằng Tiến, thằng Hưng và một số đứa nữa. Đứa nào cũng kèm theo hàng xách tay. Năm nay đỡ hơn năm ngoái khi có hàng xách tay đi kèm nên cơm nước ngon hơn. Năm ngoái tự mổ gà làm lẩu, nấu nướng phát mệt. Thấy cậu đến, đứa nào đứa ấy cũng cười tươi:
— A chàng sinh viên đại học, mời anh vào nhà chơi! — Thằng Thiên ra cửa bắt tay cậu.
— Không dám, chúc ông chủ quán thịt trâu năm mới làm ăn phát đạt nhé!
— Ok phát đạt hay không thì trải chiếu làm tí ba cây là biết mà! Chúng nó nghe xong cười lớn, hưởng ứng luôn. Thế là lại trải chiếu ra đánh bạc. Bên trong thì mấy đứa con gái đang làm đồ. Cậu để ý, sao có hình dáng quen quen thế kia. Cậu đánh mắt ra sân, con Mazda 6 màu đỏ của nhỏ Linh kia mà! Cậu đi vào trong, đúng nhỏ Linh rồi. Cậu tự hỏi sao nhỏ lại ở đây.
— Ơ kìa, sao Linh lại ở đây?
Đứa bé quay ra lườm cậu, tay vẫn đang rửa rau:
— Anh đến là sà vào cờ bạc. Bây giờ anh mới để ý đến em.
— Nhưng sao Linh lại ở đây?
— Linh sang chúc Tết nhà mình từ sáng. Lúc đó anh đang ngủ. Sau thì em rủ Linh sang đây luôn.
— Hay nhỉ! — Cậu cười trừ rồi lại ra ngồi chơi bạc với bạn.
Ra đến nơi, thằng Hưng đếm tiền rồi ném cho cậu, hất hàm:
— Tao với thằng Nam cứu nhau, đánh liêng đi. Ba cây chán lắm.
Cậu cười khà khà, cầm tiền đánh luôn. Cứu nhau ở liêng là thằng nào ăn thì đóng gà cho thằng kia. Hết vòng mà còn hai thằng thì tự so bài rồi chia đôi tiền trên chiếu. Cái trò cứu nhau này hay ở chỗ hiểu ý, hiểu bài nhau để thổi không cho cân. Nhưng dở cái là nếu không hiểu nhau thì ôm nhau ra đảo sớm. Hôm nay cậu và thằng Hưng đen quá, toàn bị đè vì chất thôi. Còn chết cái liêng đồng chất dúi đầu theo nữa. Xong còn không hiểu ý nhau, thằng này tưởng thằng kia liêng to nên cứ thổi lẫn nhau. Thành ra lúc cân thì chẳng thằng nào có điểm. Tổng kết bay hơn năm củ. Thằng Hưng thì cứ cười hềnh hệch mặc cho cậu vỗ đầu liên tục:
— Mày ngu như chó thế. Đã nói tao nháy mắt phải là tao có liêng, tao nháy mắt trái là tao thổi láo mà!
— Mày nháy cả hai mắt tao biết đâu được mà lần! — Thằng Hưng cười ngặt nghẽo.
— Suốt ngày cờ bạc. Đứng lên đi bê cái nồi lẩu ra đây cho em! — Ngọc Anh bước ra lườm thằng Hưng rồi gắt. Cu cậu thấy thế đứng lên đi lấy luôn, bộ dạng hết sức rón rén.
Cậu ra cửa ngồi tí cho mát. Mùng một trời mưa xuân. Cậu lấy điện thoại ra gọi chị nhưng vẫn chẳng thấy chị nghe máy. Cậu đành nhắn cho chị cái tin rồi tắt máy, châm điếu thuốc ngồi hút. Mưa phùn khiến thời tiết trở nên lạnh hơn. Đang hút thì nhỏ Linh giằng lấy điếu thuốc của cậu rồi vứt đi, ngồi xuống bên cạnh:
— Anh bỏ thuốc đi chứ! Hút có ích lợi gì đâu!
— Hại sức khỏe nhưng tốt cho tâm trạng. — Cậu quay lại cười cười.
— Mai lớp mình họp lớp đấy. Em thông báo hết cho chúng nó rồi. Nhưng mà…
— Có chuyện gì mà ấp úng thế?
— Thôi anh đừng đi họp lớp nhé. Để mai em bảo Hưng với Ngọc Anh đưa anh đi chơi.
— Ơ hay nhỉ! Năm ngoái tớ bận về quê bố nên không đi được rồi. Năm nay phải đi chứ! — Cậu hơi ngạc nhiên trước thái độ của nhỏ.
— Thì năm nay không đủ đâu. Có mỗi mấy đứa thôi ý… — Đứa bé cứ ấp úng làm cậu nghi ngờ.
— Thì tớ đi có sao đâu mà…
Cậu rút điện thoại ra rồi ấn gọi thằng Hoàng:
— Alo… Mất tiền xin hãy nói đi, bạn ơi!
— A chúc mừng năm mới thằng bạn chó nhé! Chúc gia đình nhà bạn vạn sự như ý, an khang thịnh vượng. Dạo này học hành sao rồi? — Cậu hồ hởi.
— Ok, cảm ơn thằng chó. Chúc gia đình mày năm mới vui vẻ sức khỏe nhé. Tao vẫn bình thường thôi.
— Thế mai đi họp lớp không?
— Có chứ. Mai mày đi không?
— Có. Lâu rồi không gặp chúng mày mà… Thế mai gặp nhé!
— Ok.
Cậu cúp máy quay sang nhỏ Linh cười. Đứa bé thì đang cắn cắn cái móng tay nhìn cậu lo lắng. Cậu thấy lạ nên quàng tay qua khoác vai nhỏ:
— Sao đây, mai mấy giờ và ở đâu đấy Linh?
— Em nghĩ anh không nên đi. Thật đấy! — Đứa bé vẫn lấm lét nhìn cậu.
— Nhưng có chuyện gì? — Cậu bắt đầu bực mình vì cái kiểu úp úp mở mở của nhỏ.
— Thì…
— Thì sao? — Cậu hỏi dồn dập.
— Mai nó về họp lớp. — Đứa bé hét lên rồi ngồi bệt xuống sụt sịt.
Cậu thì đánh rơi cái bật lửa đang quay quay trên tay. Với tay nhặt lại cái bật lửa, cậu chấm điếu thuốc hút. Bất ngờ, hàng ngàn suy nghĩ xuất hiện trong đầu cậu. Cậu muốn gặp em, nhưng sợ khi gặp em, cậu không còn là cậu nữa. Cậu thở dài.
…
— Anh ơi… hức… hức anh không đi được không?
— Không sao, tớ sẽ đi. Để tớ đi. — Cậu cười buồn với nhỏ Linh.
Đề xuất: Con đường thành thần