Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 64: Phần 1 - Những ngày quân ngũ
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng mồng 5, nó và chị về lại căn nhà của mình để thu dọn hành lý. Bố mẹ và N.Anh ở lại quê để đi chơi xuân. Nó không mấy hứng thú, nhưng vẫn sắp xếp quần áo cùng chị để lên Hà Nội. Mồng 9, nó phải trở lại trường để chuẩn bị cho 4 tuần học quân sự. Tết năm đó, cảm xúc lẫn lộn khiến nó thấy mình thật chông chênh. Buồn vì gặp lại em trai, chấm dứt mối tình từng khiến nó sống chết mấy phen. Vui vì chị đến bên cạnh, thổi vào cuộc đời nó những làn gió mới. Bốn ngày ở Hà Nội, nó và chị quấn lấy nhau như vợ chồng son. Chị không muốn đi đâu, chỉ thích ở nhà nghỉ ngơi, ăn uống và ôm nó xem phim. Phim chị xem toàn là phim Hàn tình cảm, còn nó thì chẳng thích thể loại ấy, nhưng vẫn cố xem cùng chị cho chị vui.
Chiều mồng 9, nó lên trường, tự bắt xe khách đi mặc dù chị nhất quyết muốn đưa. Mấy nhân viên của chị đã nghỉ hết, chị lại tất bật chuẩn bị mở cửa hiệu. Nó không muốn làm phiền chị, bởi đưa nó đi xong, chị lại phải quay về, mệt nhoài. Đến phòng, nó thấy mấy anh em đã lên hết, đang dọn dẹp lại phòng ốc. Nó cùng bắt tay vào sắp xếp quần áo, dọn giường chiếu cho đỡ bụi. Dù chỉ học quân sự hai tuần, nhưng nó chuẩn bị luôn. Cuối tháng 2, thời tiết vẫn se se lạnh, chắc sau đợt rét tháng 3 là hết mùa đông.
Tối mồng 10, phòng tổ chức liên hoan chia tay mấy anh em khóa dưới đi học quân sự. Hôm đó, nó uống khá say và một lần nữa trốn tránh cô Thư. Lúc cả phòng chuẩn bị đi, nó xuống căng tin mua mấy bao thuốc để khi uống rượu thì hút. Thuốc ở căng tin khá rẻ, còn ngoài quán đắt đỏ. Sinh viên như chúng nó thì 1,2 nghìn cũng là quý lắm rồi. Thanh toán tiền xong, nó hí hửng đi lên lấy áo khoác thì bỗng sững người. Nó đứng ngoài bậc thềm cổng ký túc xá, nheo mắt nhìn vào cửa phòng mình. Hình dáng đó quen quá. Cô ấy đang đứng đó, quay người nhìn xuống căng tin. Nó giật mình, lẩn sau cột xi măng quan sát. Cô ấy đi ra, gặp thằng Cường.
-Anh ấy bảo đi mua thuốc ở căng tin đó chứ. – Thằng Cường chỉ về phía căng tin dưới.
-Vậy à, để chị xuống. Em đừng nói gì với anh Nam nhé. – Cô ấy gật đầu với thằng Cường rồi hớt hải chạy ra ngoài.
Nó thấy vậy, ngồi hẳn xuống núp sau tường, đợi cô ấy đi gần đến cầu thang thì chạy vọt vào phòng, đóng cửa lại. Thằng Cường tròn mắt hỏi:
-Ơ, cô ấy vừa đến tìm anh đó?
-Bố mày biết rồi, mày bảo tao xuống căng tin làm gì, mày ngốc à?
-Em có biết đâu được.
-Thôi, giờ tao vào nhà tắm. Mày ra nói với cô ấy là tao không ở đây, tao ra ngoài rồi.
Nói xong, nó chạy vào nhà tắm đóng cửa, nhưng hé ra để nghe ngóng. Nó nghe tiếng cô ấy nói gì đó với thằng Cường, giọng thằng Cường oang oang:
-Không thấy thì chắc anh ấy đi ra ngoài rồi. Anh ấy đi như hoẵng, chả biết đâu mà lần.
-Vậy à. – Giọng cô ấy thở dài, buồn tủi.
Nó nghe tiếng cô tiến gần, đứng nép hẳn vào trong. May mà cô không vào, chỉ mở cửa tủ của nó, lục lọi đồ đạc. Nó rón rén nhìn qua khe cửa, thấy cô đang cầm bức ảnh kỷ yếu của hai người, tay cô chà nhẹ lên mặt kính rồi nở một nụ cười buồn. Sau đó, cô đặt lại bức ảnh vào tủ, mở túi xách lấy ra một tờ giấy gấp gọn gàng, để vào tủ. Rồi cô quay người bước đi, đóng cửa kèm theo lời chào. Nó bước ra, ngó ra cửa không thấy cô nữa, thở phào nhẹ nhõm. Thằng Cường hỏi:
-Này, sao anh cứ tránh mặt cô ấy thế?
-Hỏi làm gì?
-Em thấy cô ấy tội nghiệp. Cứ khi nào em nói anh đi ra ngoài, mắt cô ấy buồn tủi lắm.
-Ừm, nhiều chuyện. Mày không hiểu đâu. Thôi, chuẩn bị đi thôi. Mấy ông kia chắc đang chờ ngoài đó hết rồi.
Thằng Cường đứng dậy khoác áo rồi đi ra trước, để nó khóa cửa. Nó mở tủ, thấy tờ giấy cô để lại. Nó định mở ra đọc thì thằng Cường giục, nên để lại. Ra ngoài chốt cửa, nó leo lên xe thằng Cường phóng bon bon về phía quán lẩu.
…
Kỳ học quân sự bắt đầu. Ký túc xá của nó cách đó hơn 1 km, nên việc chuyển đồ đạc khá đơn giản. Mấy thằng bạn thuê taxi chở đồ và người. Vào đến nơi, họ nhận lớp, nhận phòng và nghe quy chế, nhận quân phục. Học quân sự khiến đồng hồ sinh học của nó thay đổi. Bây giờ, 5 giờ sáng đã phải dậy, tối đến 10 giờ đã tắt điện đi ngủ. Tuần đầu tiên, nó thiếu ngủ trầm trọng, nhưng dần quen đi sau vài tuần.
Phòng nó có tám người, kể cả thằng Công, thằng Dũng và mấy thằng khác. Chị Thu đến thăm hai lần, mỗi lần đều mang đủ thứ đồ, sợ nó thiếu thốn. Vì chị bận công việc và nó ngủ sớm dậy sớm, hai người nói chuyện ít, chủ yếu nhắn tin. Nhưng tình cảm giữa họ không hề giảm sút.
Sau hai tuần học, đến lượt nó đăng ký ra ngoài. Năm ấy, cả lớp chỉ có một vé vàng và bốn vé đỏ. Vé đỏ chỉ cho ra ngoài hai tiếng, hết giờ phải trả thẻ. Vé vàng cho nguyên ngày, có thể qua đêm nếu ra vào buổi chiều. Nghĩa là nếu cầm vé vàng, phải tích sổ đăng ký với lớp trưởng, ra ngoài vào 5 giờ chiều thứ bảy, trở về vào 5 giờ chiều chủ nhật. Nhưng dùng vé vàng phải có lý do chính đáng, thầy quản khu mới đồng ý.
Đây cũng là kỷ niệm đáng nhớ nhất của nó trong quân ngũ. Đợt đó, cuối tuần thứ hai, chiều thứ sáu, lớp nó đang đá bóng với khoa Luật thì nó nhận được điện thoại. Chị gọi, nó vội vàng chạy lại.
-Anh đây.
-Anh ơi, em sắp đến nơi rồi. Anh học ở đâu để em vào?
-Lên sao không báo trước? Em cứ hỏi khu quân sự Đại học Thái Nguyên, họ chỉ đường nhé. Hoặc em đi đường Nông Lâm qua cổng K16, đi thẳng khoảng 1 km là thấy.
-Dạ, anh gọi thêm bạn ra nhé. Em mua nhiều đồ lắm, một mình anh không bê nổi.
Nó cúp máy, ra hiệu cho thằng Đức thay đá bóng, nghỉ ngơi một chút rồi chờ chị. Khoảng 30 phút sau, chị đến. Chị gọi nó ra cổng, nó gọi thêm thằng Công, thằng Dũng ra cùng. Sau khi xin phép cảnh vệ, nó được ra ngoài gặp chị. Chị chạy đến ôm chầm lấy nó, xoa hết người nó hỏi han. Thằng Công, thằng Dũng đứng cười tủm tỉm trêu chị.
-Em chào chị Thu.
-Hello hai nhóc, sao nhìn ai cũng đen đi thế? Ở trong này khổ lắm à? – Chị cười tươi chào lại.
-Thằng Nam khổ vì gái theo nó nhiều quá thôi, chị ạ. Haha. – Hai thằng cười phá lên.
Chị quay ra lườm nó, nó cười trừ rồi giải thích. Một lúc sau, chị mở cốp, hai thùng xốp đồ ăn, đồ uống và một thùng nhỏ nữa là đồ chị mua cho nó. Bên trong là quần áo, đồ dùng cá nhân, thuốc uống các loại. Nó thở dài:
-Em có vẻ thích mua đồ nhỉ. Lần nào cũng một đống như này…
-Tại em sợ anh thiếu thốn. Hihi. – Chị cười tươi.
Chị đỗ xe sát vệ đường, để lại chứng minh thư cho cảnh vệ rồi đi vào cùng nó. Mấy thằng kia vác thùng đồ, mặt mỏi nhừ nhưng chẳng thằng nào mệt vì toàn đồ ăn. Chị theo nó đi vào, mấy ông đang đá bóng ồ lên, quay ra nhìn chị. Mấy ông đang chạy bộ cũng ngoái theo, suýt đâm vào cây. Chị đỏ mặt, nép sát bám vào tay nó. Chị mặc chiếc váy nó mua tặng hôm sinh nhật, thắt thêm cái đai ở eo nên trông chị quý phái và xinh đẹp. Lớp nó thấy chị thì ồ lên, xì xào. Nó đi nhanh hơn để tránh ánh mắt soi mói. Hơn cả là ánh mắt tức giận của cô Quyên đang nhìn chằm chằm vào nó và chị.
Lên phòng, chị ngồi trên giường nó. Thằng Thanh, thằng Vượng thấy chị thì trố mắt, há hốc miệng. Chị ngại, dụi dụi vào lưng nó, thì thầm:
-Sao mọi người cứ nhìn em thế? Mặt em dính nhọ à?
-Bao nhiêu đồ không mặc, đi mặc cái váy đỏ rực vậy thì nổi nhất trong này.
-Tại vì lên với anh, em thích mặc đồ anh tặng mà. – Chị vẫn nói lí nhí.
-Thôi, mai vào mặc đồ khác đi. Không cần váy vóc đâu, chả ai nhìn nữa.
-Vâng. Thế anh lấy quần áo đi rồi mình đi. – Chị lay lay tay nó.
-Đi đâu? – Nó quay lại nhìn chị, ngạc nhiên.
-Thì ra khách sạn chứ đi đâu? – Chị đỏ mặt.
-Hâm à, anh đâu được ra ngoài đâu mà đi?
-Ơ, em tưởng cuối tuần thì mọi người phải được ra ngoài tự do chứ? Trước em học ở Hà Nội, cũng thế mà… – Chị nhìn nó ngạc nhiên, rồi nhìn sang hai thằng kia đang ngồi bóc bánh ăn.
-Đó là em học ở Hà Nội. Còn ở đây là Thái Nguyên mà… Anh không ra được đâu. Nội bất xuất, ngoại bất nhập.
-Em không biết đâu. Anh phải ra với em. Em nhớ anh lắm. Em mất công lên tận đây rồi. – Chị xị mặt xuống, lay lay tay nó năn nỉ.
-Nhưng bây giờ quy định thế thì sao mà anh ra được.
-Em không biết đâu. – Chị phụng phịu, bỏ tay nó ra, quay sang dỗi.
-Thôi được rồi. Để anh tính. Mai chỉ ra được hai tiếng thôi.
-Không! Hai tiếng thì ra làm gì? Em không biết đâu. – Chị vẫn nói giọng dỗi.
-Để anh tính đã. Giờ em cứ về khách sạn trước đi nhé.
Nó đưa chị ra cổng, nói khéo ông cảnh vệ, mời ông điếu thuốc để được đứng nói chuyện với chị lâu hơn. Chị cứ ôm nó không rời, miệng kêu nhớ nhiều lắm. Rồi hôn nó, may mà trời tối nên chẳng ai nhìn thấy. Nó vỗ về cho chị yên tâm, hứa sẽ tìm cách ra ngoài với chị.
Tối đó, nó xuống điểm danh quân số, gặp cô Quỳnh, lớp trưởng và bạn thân, để bày mưu.
-Tính xem cái thẻ vàng đó, cho tao được không?
-Mày điên à? Thẻ đó dành cho mấy đứa có việc gấp. Mày cầm rồi đến lúc nhà nó có việc gì thì phải làm thế nào?
-Thì mày gọi tao, tao chạy vào đưa thẻ cho.
-Thôi, ông Trường bóp chết tao đấy. Mày cần thẻ vàng làm gì?
-Thì Thu lên, tao ra ngoài.
-Mẹ mày, chết vì gái. Con Quyên khóc từ chiều vì thấy mày với chị Thu đấy. – Cô Quỳnh lườm nó.
-Kệ đi. Có cách nào giúp tao được không? – Nó nài nỉ.
-Không được đâu. Mai chúng nó đăng ký ít, tao chỉ cho mày hai thẻ đỏ ra ngoài bốn tiếng thôi.
-Tao cần gì thẻ đỏ? Tao cần thẻ vàng cơ.
-Thế tao chịu. Giờ chỉ có cách mày vào trình bày với ông Trường rồi xin thêm thẻ vàng nữa, ký cam kết là được.
Ông Trường sinh năm 88, nhưng khó tính và khắt khe lắm. Cái vụ bắt chúng nó uống rượu trộm, báo động cả khu nhà A, khiến cả nhà đứng ra sân. Ông ấy bắt cô Quỳnh phải đi ngửi mồm từng thằng một. Cuối cùng, phòng nó bị kỷ luật loại D, phải đi dọn cỏ sau khu nhà. Lại cái vụ phòng 303 đánh bạc, bị bắt, ông phạt cả phòng lên đồi chiến thuật đào đủ 52 cái mộ nhỏ. Sau đó, cả tám thằng phải khiêng từng quân bài lên đó chôn. Nghĩ đến là nó đã rùng mình.
Đang tính quay về phòng gọi chị xin lỗi thì nó chợt lóe lên một sáng kiến. Nó gọi chị:
-Vợ đây. Sao rồi chồng?
-Anh bảo này. Mấy chai rượu em để ở cốp ý. Để làm gì đó?
-À, rượu hôm trước bạn em biếu, em mang về cho bố.
-Rượu gì thế?
-Macallan ạ. Anh hỏi làm gì thế?
-Thế để anh một chai, bao tiền anh gửi nhé.
-Hâm à. Anh lấy thì cứ lấy. Nói nghe khó chịu thế. – Chị gắt.
-Thế sáng mai mang vào đây, em mua giúp anh một giỏ hoa quả nữa. Không cần to đâu.
-Nhưng để làm gì? Anh lấy rượu vào đó uống, em không cho đâu. – Chị vẫn gắt.
-Hâm à. Thế có muốn mai anh ra với em không?
-Dạ có chứ. – Chị hồ hởi trở lại.
-Thế thì cứ làm theo anh bảo đi. – Nó nhe nhởn với chị vì kế hoạch của mình.
Sáng hôm sau, chị mang vào cho nó một giỏ hoa quả nhỏ nhưng khá đẹp. Nó cầm giỏ, dặn chị ngồi phòng đợi. Cầm theo chai rượu, nó đi lên phòng ông Trường. Nó ngó vào, thấy ông đang vểnh chân ngồi xem phim. Nó gõ cửa.
-Ai đấy?
-Dạ, em chào thầy ạ. – Nó đáp nhỏ nhẹ.
-Ừ, có chuyện gì không em?
-Dạ, em có thể vào phòng trình bày với thầy được không ạ?
-Ừ, đi vào đây.
Nó xách đồ vào, quay người ra khép cửa. Ông Trường thấy hành động của nó, nhíu mày nhìn nó.
-Dạ, em có chút quà biếu thầy ạ.
-Ôi, chúng mày sinh viên làm gì có tiền mà quà cáp. Mang về đi.
-Dạ, báo cáo thầy, gia đình em mới lên chơi. Tiện có chút quà quê nên em mang sang biếu thầy. Thầy nhận cho em vui ạ.
-Bố mẹ lên chơi à? Sao không bảo vào phòng uống nước? Thôi, bố mẹ có lòng thì thầy nhận vậy.
Nó dạ vâng, đặt túi quà lên bàn, lấy ghế ngồi xuống. Ông Trường rót trà, hỏi han tên tuổi, lớp, quê quán. Nó đón chén trà, thưa tiếp:
-Dạ, bố mẹ em ở ngoài. Chị gái em vào thôi ạ. Đang ngồi ở phòng em ạ.
-Sao bố mẹ không vào đây? Cảnh vệ không cho vào hả? Nãy tao đi ăn sáng về thấy xe đỗ ngoài kia, xe của chị hả?
-Dạ vâng ạ. Xe của chị em ạ. Bố mẹ em lần đầu lên Thái Nguyên nên đang ở ngoài đi chơi ạ. Chắc chiều nay mới vào thăm em được.
-Thế sao mày không ra ngoài đưa bố mẹ đi chơi? Hôm nay thứ bảy mà?
-Dạ, em có trao đổi với Quỳnh. Chỉ có thẻ đỏ đi hai tiếng thôi ạ. Mà em muốn đưa bố mẹ đi Hồ Núi Cốc chơi. Em sợ về không kịp ạ.
Ông Trường trầm ngâm, quay ra nhìn gói quà. Nó để trong túi bóng trắng, nhưng cố tình để sát chai rượu ra ngoài. Nhìn vào thì vẫn ở trong túi, nhưng in hằn rõ ra. Ông quay ra nhìn nó, đứng dậy lấy chìa khóa mở tủ làm việc.
-Đây, cầm lấy. Nhưng đây là đặc cách. Không được nói với ai đâu nhé? – Ông Trường đưa thẻ vàng, nó đón lấy, cười tươi.
-Dạ, em cảm ơn thầy ạ. Thầy có cần viết cam kết thì để em về phòng viết ạ.
-Thôi không cần. Tối mai mang lên đây trả lại cho tao là được.
-Dạ, em cảm ơn thầy ạ. Vậy em xin phép thầy ạ.
-Ừ, về đi. Nhớ không được nói với ai nhé. Mở cửa ra cho thoáng.
-Dạ vâng ạ.
Nó chào ông Trường, ra ngoài, hí hửng về phòng. Trời hôm nay tuy âm u, nhưng nó lại thấy trời đẹp lạ thường. Chị thấy nó về, chạy ra hỏi han.
-Sao rồi anh?
Nó lắc đầu, cười buồn, đi thẳng vào tủ quần áo. Nó mở tủ, lấy hai bộ quần áo cho vào balo. Quay ra, thấy chị ngồi buồn nhìn ra cửa. Nó hỏi:
-Em ngồi ngắm anh nào đấy…
Chị vẫn ngồi, không trả lời. Nó thấy mắt chị rưng rưng, bụm miệng cười.
-Thôi không ra được thì đợi anh thêm hai tuần nữa, anh học xong rồi mà…
-Không… Hức… Hức… – Giọng chị nghẹn lại, quay ra nhìn nó, mắt đỏ hoe.
-Hâm à, có gì đâu mà khóc… – Nó ngồi xuống, định đưa tay xoa má chị thì chị gạt ra.
-Bỏ ra. Anh chả làm được việc gì cả… Hức… Hức… – Chị gắt nó.
Lúc này, nó buồn cười quá, bật cười hà hà. Chị quay ra lườm nó.
-Anh còn cười được à. Đồ vô tâm, vô tình. Mà cầm balo làm gì, đi đâu đi luôn đi cho khuất mắt.
-Thế có đứng lên để đi không? Chả ai làm gì cũng ngồi khóc. – Nó cười tươi với chị.
-Đi đâu… Anh đi đâu thì anh đi đi.
-Ờ, thế thôi. Anh đi chơi Thái Nguyên một mình vậy…
Nói xong, nó cười bước ra cửa. Chị hơi sững sờ, đứng lên đuổi theo. Ra đến sân, bắt kịp, chị bám vào tay nó, đánh nó.
-Chó chết, suốt ngày trêu em. – Chị phụng phịu, ánh mắt vui vẻ đã hiện lên trên đôi mắt đỏ hoe.
Nó vòng tay qua ôm eo chị, kéo chị sát lại gần. Đặt trên trán chị một nụ hôn.
-Đồ đáng yêu. – Nó nói nhẹ.
Chị đỏ mặt, cúi xuống thẹn thùng. Trời đã hửng nắng, xuyên qua kẽ tóc chiếu vào mặt chị. Hoài Thu của nó hôm nay đẹp rạng ngời.