65. Chương 65: Lựa chọn giữa yêu thương và trách nhiệm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 65: Lựa chọn giữa yêu thương và trách nhiệm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm ấy, nó và chị đi ăn lẩu. Sau hai tuần ăn toàn cơm quân sự, giờ được thưởng thức đồ ăn ngon, nó cảm thấy thật sự sung sướng. Nó ăn ngon lành, còn chị chỉ cười nhìn nó.
- Anh uống rượu không? Em thèm quá.
- Thôi, rượu chỉ hại người. Sao hôm nay em lại thích rượu thế? – Nó vừa ăn vừa trả lời chị.
- Em thích mà.
- Thật ra, em thích cái gì khác chứ không phải rượu.
Chị đỏ mặt, vờ đánh vào tay nó. Ăn xong, họ cùng ngồi uống cà phê ở một quán khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng.
- Anh ơi, sắp tới em định mở thêm một cửa hàng ở Thái Nguyên. Sau đó, em sẽ lên đây luôn.
- Sao em lại quyết định mở thêm? Em đã có đến ba, bốn cửa hàng rồi mà.
- Em thích mở ở đây. Dưới ấy, em giao cửa hàng cho Diệp quản lý, còn em sẽ lên đây quản lý. – Chị khuấy cốc sinh tố, nhìn nó cười nhẹ.
- Đấy chưa phải là lý do. Anh hỏi lý do mà?
- Em muốn gần anh. Em sẽ thuê nhà ở đây, anh ra ở với em.
Nó ngừng khuấy cà phê, nhìn thẳng vào mắt chị.
- Như vậy là mình đang sống thử đó.
- Sống thử cũng tốt mà anh.
- Không được.
- Sao thế? – Chị nhíu mày nhìn nó.
Nó nắm lấy bàn tay chị, xoay chiếc nhẫn mà nó tặng chị trên ngón áp út.
- Bây giờ em phải phân biệt rõ: công việc là công việc, tình yêu là tình yêu. Em không thể lấy công việc để thỏa mãn tình yêu được. Em mở cửa hàng ở đây chỉ vì muốn gần anh, em thấy điều đó vô lý không?
- Nhưng cửa hàng vẫn mang lại thu nhập cho em mà. Đâu phải em mở chơi đâu. Thái Nguyên đang là một thị trường tiềm năng đó. Anh không thấy sao?
Nó lắc đầu.
- Nếu sau này cửa hàng của em lỗ liên tục thì sao? Anh không muốn mình trở thành lý do khiến em thua lỗ.
Chị im lặng nhìn nó.
- Thứ hai, chúng ta yêu nhau không có nghĩa là phải sống thử như vợ chồng. Anh không có thành kiến gì, nhưng anh không thích kiểu đó. Em hiểu không?
- Em thấy bình thường mà. Anh hay đặt nặng vấn đề đó quá. – Chị gắt nó.
- Em có biết hôn nhân và sống thử khác nhau như thế nào không? Khác ở chỗ, khi sống cùng nhau, mọi tính cách, tật xấu đều lộ ra. Hôn nhân buộc phải chấp nhận, còn sống thử là chọn cách buông bỏ. Em hiểu không?
- Vâng... nhưng mình còn nhiều điều chưa biết về nhau mà.
- Anh hiểu em nghĩ gì, nhưng anh chỉ là sinh viên năm hai. Anh chưa nghĩ đến chuyện chung sống như vợ chồng với người mình yêu.
Chị trầm ngâm. Nó biết chị đang bực mình vì tính chị vốn thế: khi muốn điều gì thì phải đạt được, nếu không sẽ giận dỗi. Không khí trở nên trầm lắng. Cuối cùng, nó đứng dậy thanh toán tiền rồi kéo chị về. Chị không phản kháng, nhưng thái độ của chị rõ ràng không hài lòng.
Tối đó về khách sạn, nó phải giải thích mãi chị mới hiểu và quyết định không mở cửa hàng ở Thái Nguyên nữa. Chị đi tắm, còn nó ngồi bên cửa sổ hút thuốc. Bỗng điện thoại nó có tin nhắn từ số lạ:
"Anh định trốn tránh em đến bao giờ nữa? Em nhớ anh lắm. Anh cho em gặp anh một lát được không?"
Nó tắt máy không trả lời. Người nhắn chắc nó biết rõ, nhưng nó đã quyết như vậy. Nó không còn nhớ thương nhỏ ấy nữa. Giờ nó chỉ muốn ở bên chị. Nó cũng nên khéo léo hơn trong mọi mối quan hệ.
Nó vừa đọc tin nhắn thì lại có thêm một tin nhắn khác:
"Em không biết mình làm gì sai để anh phải như vậy. Nhưng em rất nhớ anh. Ngày mai em phải bay sang đó rồi. Anh cho em gặp anh được không?"
Nó ấn im lặng, để chuông đổ hết. Châm thêm một điếu thuốc, nó thở dài. Chị tắm xong ra thấy nó ngồi hút thuốc, chị tiến đến giật luôn điếu thuốc khỏi tay nó và đưa lên miệng hút.
- Em mặc thế nào mà như không mặc vậy?
- Kệ em, váy ngủ của em.
- Váy ngủ cũng phải, nhưng gì mà trong suốt thế này?
Chị dập điếu thuốc, ngồi vào lòng nó, ôm cổ và thở hơi thuốc vào mặt nó.
- Anh không thấy em quyến rũ à? – Chị ghé sát tai nó hỏi.
- Có... Hoài Thu của anh không quyến rũ thì ai quyến rũ.
- Có bằng được Mai không?
- Này, đừng nhắc đến Mai Anh ở đây! – Nó gắt chị.
- Sao em không được nhắc? Giờ em lấy tư cách là người yêu anh, em nhắc đấy được không? – Chị nhìn nó thách thức.
- Đừng quá đáng như thế. Anh đã nói là anh không thích... – Nó đẩy chị ra nhẹ, nhưng vẫn giữ chị ngồi trên đùi mình.
- Quá đáng cái gì? Chả lẽ anh yêu em, nói yêu em, ngủ với em rồi vẫn còn nhớ Mai... Em nhắc tên là anh cáu gắt vậy à? – Chị vẫn nói không ngừng, mặc dù nó đang lườm chị.
- Hình như em chưa thấy anh cáu bao giờ đúng không, Hoài Thu?
Nó nói xong, đẩy chị đứng dậy rồi đi vào nhà tắm. Đứng dưới vòi hoa sen, nó xả nước lạnh. Bỗng có tiếng cửa đẩy mở, chị bước vào ôm nó từ phía sau. Người chị không mặc gì cả.
- Em hâm à? Anh đang tắm nước lạnh đó. Đi vào đi.
- Em xin lỗi, em nhạy cảm quá. – Chị vẫn ôm nó, mặt gục vào lưng nó. Nước làm tóc chị ướt hết.
Nó tắt vòi hoa sen, lấy khăn trùm cho chị và lau người cho chị. Nó bế chị lên giường, đắp chăn cho chị, rồi dùng máy sấy sấy tóc cho chị. Người chị lúc này mới cảm thấy lạnh, run bần bật.
- Dở hơi này, vào ngâm nước lạnh làm gì? – Nó vừa sấy tóc vừa mắng chị.
- Thế biết là lạnh sao anh còn ngâm mình dưới đó?
- Đó là thói quen của anh rồi.
- Thói quen hay đó là cách để anh tỉnh táo khi lòng anh đau? – Chị ngước lên nhìn nó.
- Đừng hỏi nữa được không? Hôm nay em sao vậy?
Chị lắc đầu, kéo nó ngồi xuống. Chị ngồi hẳn lên lòng nó, ôm cổ nó rồi hôn ngọt ngào. Chị đẩy nó xuống giường, chủ động khiến người nó cứng đờ. Chị thì thào:
- Hôm nay, em muốn có con.
- Không... được. – Nó định nói thì chị chặn miệng nó bằng một nụ hôn ngọt ngào.
Sáng hôm sau, nó ở lại với chị nguyên ngày Chủ nhật. Đói thì gọi đồ ăn từ khách sạn lên, chẳng ai rời khỏi phòng. Đến 5 giờ chiều, chị đưa nó về quân sự rồi về luôn Hà Nội. Một nụ hôn dài như lời tạm biệt và lời hứa: sau khi học xong quân sự, nó sẽ xuống thăm chị vài ngày. Nó quay trở lại những tháng ngày quân ngũ. Những ngày đó không có gì đặc biệt: sáng học, chiều thể dục, tối ngủ. Có hôm chán quá, nó và bạn bè nhậu trộm rồi rủ nhau lên đồi chiến thuật xem phim tình cảm hành động của hai diễn viên đời thực.
Hồi ấy, ở những hào và lô cốt trên đồi chiến thuật, bao cao su vứt vương vãi khắp nơi. Đến nỗi trong đợt đó, lớp nó có tiết thực hành đánh lô cốt và cứu thương binh – tiết học chắc là vui nhất trong suốt quân ngũ của lớp.
- Tiểu đội B vào vị trí. Mục tiêu: đánh sập lô cốt cách chúng ta 50 mét. Kết hợp cứu thương binh của tiểu đội A đang bị thương gần đó về đây. – Giọng ông thầy vang lên.
Tiểu đội B gồm nó, Quyên, Quỳnh, Thanh, Vượng, Đức và Dũng. Họ làm theo chiến thuật được học. Nó, Quyên và Quỳnh sẽ đánh bộc phá, Thanh, Dũng và Đức sẽ lao vào tiêu diệt. Những người còn lại có nhiệm vụ cứu thương binh. Thương binh lúc đó đang ngồi xổm hút thuốc chém gió ở bên kia.
- Quỳnh, mày ôm bộc phá lên đi. Tao ném lựu đạn yểm trợ. Bao giờ tao hô "bùm" thì mày áp bộc phá vào, chạy xuống hào. Bộc phá nổ, ba thằng kia bắn vào các lỗ. Tao với Quyên lao vào tiêu diệt. – Nó chỉ huy.
Kế hoạch của nó khác hẳn kế hoạch của thầy, nhưng mục tiêu là tiêu diệt nhanh. Nó liều.
Sau khi nó ném lựu đạn vào, Quỳnh lon ton bê bộc phá lên áp vào. Cách đi của Quỳnh như trình diễn thời trang khiến nó ngao ngán. Nếu thật sự có chiến tranh, chắc cả tiểu đội chết hết.
- Bộc phá nổ! Bùm! – Quỳnh hét lên.
- Pằng pằng pằng! – Ba người kia ghé súng lên khỏi hào, hô giả tiếng súng.
Nó và Quyên chạy cúi vào lô cốt. Quyên bám áo nó chạy theo. Vào đến nơi, tối om. Nó hô:
- Pằng pằng pằng...
Bỗng Quỳnh hét lên, ôm chầm lấy nó, môi nhỏ trượt qua má nó. Rồi nhỏ nhảy lên người nó.
- Sao đây? – Nó hỏi.
- Con chuột to lắm!
- Đm đùa nhau à? Đang đánh giặc mà?
- Con chuột chạy ngang qua chân tao, tao sợ.
- Thôi xuống đi nhanh lên. Chậm thời gian giờ. – Nó gắt nhẹ.
- Không, em ôm anh một chút nữa. – Quỳnh khẽ nói, nhưng ở đó chẳng có tiếng động nào khác nên nó nghe rất rõ. Nó trố mắt nhìn Quỳnh. Quỳnh đỏ mặt, rồi cũng nhảy xuống.
- Báo cáo trung đội trưởng, tiểu đội B đã diệt xong toàn bộ mục tiêu. Bên kia thương binh đã được cứu hết về vị trí tập kết. – Nó hô to.
- Tốt. Tiểu đội trưởng vào thu vũ khí đạn dược của địch.
Nó nghe thế, liền chui vào lô cốt xem. Lát sau, thầy hô:
- Tiểu đội trưởng báo cáo!
- Báo cáo trung đội trưởng, tôi thu được khá nhiều bao cao su đã qua sử dụng ạ! – Nó chui ra, tay vẫn cầm hai que gắp bao cao su dơ lên. Cả lớp cười ầm lên. Ông thầy nhìn nó ngao ngán.
- Tốt. Thưởng luôn cho tiểu đội trưởng tối mang về mà sử dụng.
Cả lớp cười ngặt nghẽo. Tiết học hôm ấy rất vui, nhất là cười suốt cả buổi. Mỏi mệt đều tan biến hết.
Một buổi tối cuối tuần, chị bận công việc nên muộn chị mới gọi cho nó. Tối đó, nó đang đứng ở lan can hút thuốc. Khoảng sân cỏ trước mặt đông đúc lạ thường, tiếng thổi sáo, tiếng ghi-ta vang lên nghe rất êm tai. Bỗng có một cánh tay kéo nó đi – là Quỳnh.
- Gì đây, con điên này?
- Đi ra đây chơi. Ở phòng mãi không chán à?
Quỳnh kéo nó xuống sân, nhưng ghế đá đã đông hết. Quỳnh nhìn nó ngượng ngùng.
- Ở đây hết ghế đá rồi.
- Thế vào thềm giảng đường ngồi.
- Lên đồi chiến thuật đi. – Quỳnh ngại ngùng.
- Mày điên à? Lên đó để... xem "sex" à?
- Lên đó cho yên tĩnh. Tớ có chuyện muốn nói. – Quỳnh ngập ngừng, nó hơi ngạc nhiên vì Quỳnh thay đổi xưng hô với mình.
- Ừ thì đi. Nhưng ngồi dưới, không lên trên. Ai thấy lại hiểu nhầm. Mai lên lớp lại trêu ầm lên. – Nó nhăn mặt.
- Rồi đi đi. – Quỳnh chuyển sang nắm tay nó kéo đi, khiến nó hơi ngạc nhiên. Nó định rút tay lại thì Quỳnh đã kéo nó đi xềnh xệch.
Lên đến nơi, nó thấy trên này cũng đông không kém gì ở dưới. Nó và Quỳnh ngồi dưới chân đồi, chỗ trường bắn. Nó cũng gãi lưng ghế cho Quỳnh ngồi, Quỳnh thấy vậy cười híp mắt.
- Gãi lưng thế mà mồm lúc nào cũng ngoạc ra chửi bậy.
- Ngáo vl, bạn bè với nhau thì thế nào chẳng được.
- Bạn bè à? – Quỳnh nói khẽ rồi nhìn sang khoảng đen trước mặt.
- Chứ không thì là gì? Người lạ à?
- Ừ, bạn bè. – Quỳnh nói bằng giọng buồn tủi.
Cả hai im lặng. Nó ngồi vặt mấy cỏ gà dưới chân, đưa lên tự đập lẫn nhau xem cái nào gãy trước. Đang mải chơi, nó thấy cái gì đó tì vào người mình. Nó quay ra giật mình: mặt Quỳnh cách nó đúng hai đốt ngón tay. Quỳnh thở nhẹ vào mặt nó, mùi thơm từ son và người nhỏ xộc vào mũi nó. Nó lắp bắp:
- Gì gì đây?
- Anh yêu chị ấy lâu chưa? – Quỳnh vẫn nhìn nó nói.
- Anh... anh nào? Mày điên à?
- Em hỏi anh. Anh yêu chị ấy lâu chưa?
- Thì thích nhau hơn một năm, còn yêu thì hai tháng. Mà hỏi làm gì?
- Em còn cơ hội không nếu bây giờ em nói em yêu anh? – Quỳnh tiến gần hơn, như thể chỉ cần nhúc nhích là môi nó sẽ chạm môi nhỏ. Nó lùi ra một chút, nhưng Quỳnh quàng tay giữ lại.
- Không... không... mày điên rồi, Quỳnh...
- Không, yêu một người là vậy đấy. Dù anh không thể yêu em, nhưng hôm nay em cũng sẽ nói ra. Để anh biết thôi. Tối nay, cho em điên một chút.
Quỳnh kéo giật áo nó lại khiến môi nó chạm môi nhỏ. Nó lập tức dứt ra, đứng lên.
- Mày bị điên à? Tao đi về đây.
Nhưng Quỳnh khóc, khóc nức nở. Nó lại chẳng đành lòng, nên ngồi xuống. Một lúc sau, Quỳnh ngẩng lên nhìn nó:
- Sao anh ở đây làm gì?
- Thì...
- Em không cần anh thương hại em. – Quỳnh vẫn sụt sịt khóc.
- Đéo phải, mày à. Cậu đang ngồi dép của tớ nên tớ không có dép về. – Nó cười nói.
Quỳnh đang khóc, bỗng bật cười sau câu nói của nó. Quỳnh đánh vào người nó liên tục.
- Đáng ghét...
- Thôi, tớ bảo này. Tớ có người yêu rồi. Tớ cảm ơn và trân trọng tình cảm của cậu dành cho tớ. Nhưng mình chỉ làm bạn bè thôi.
- Không đâu. Em không thích làm bạn bè. Em khó chịu lắm. Hức... hức... – Quỳnh vẫn sụt sịt.
- Thế thì tớ chịu. Trả dép đây còn về. Muộn rồi.
- Em đợi anh được không? – Quỳnh đứng lên nhìn nó.
- Tùy cậu.
Nó đi thẳng về phòng, tâm trạng bực bội. Nó không hiểu sao mình lại bực bội trong khi câu chuyện rất bình thường. Hút một điếu thuốc để chuẩn bị xuống điểm danh ngủ. Bỗng điện thoại nó có cuộc gọi từ số lạ. Nó nhìn một lúc rồi cũng bấm nghe:
- Alo ạ...
... Đầu dây bên kia im lặng.
- Alo, ai đấy ạ...
...
- Alo, đừng tắt máy nhé.
Bỗng một tiếng nấc và sụt sịt vang lên:
- Anh ơi... huhu...
Là em, Mai Anh. Giọng em sao nó quên được, dù em đang nói trong nước mắt.
- Anh đây. Em làm sao vậy? – Nó nén cảm xúc trỗi dậy, hỏi bằng giọng bình thản.
- Em nhớ anh lắm. Em đau lắm. Em không chịu được nữa đâu. Huhu, em muốn gặp anh...
- Mai Anh... em nín đi đã...
- Em biết em sai khi ngày ấy em bỏ anh đi. Nhưng anh đừng như thế này. Em biết anh còn yêu em rất nhiều mà. Tại sao khi em quay về anh lại rời xa em... huhu...
... Nó thở dài.
- Em biết em sai rồi, vạn lần em sai rồi. Em xin anh. Em không sống thiếu anh được đâu...
Tiếng khóc của em như hàng vạn mũi dao đâm vào tim nó. Nó chẳng biết nói gì. Điếu thuốc đỏ lửa cũng không thể làm lồng ngực nó bớt đau.
- Mai Anh... Anh nói rồi, chúng ta... kết thúc rồi...
- Không... không... em không tin đâu. Anh lừa em. Em không tin đâu. Anh không rời xa em dễ dàng như vậy được... huhu... em sẽ gọi chị, chị sẽ trả lại anh cho em đúng không anh... huhu...
- Mai Anh, em bình tĩnh lại.
- Không... không... nam của em không bao giờ rời xa em được đâu... huhu... em biết em sai rồi. Giờ em về sửa sai và bù đắp cho anh đây. Em xin lỗi anh. Em muốn gặp anh. Em sẽ lên Thái Nguyên ngay bây giờ...
- Mai Anh, anh nói em bình tĩnh lại. – Nó gào lên. Mấy thằng phòng nó chạy ra nhìn nó khó hiểu.
- Huhu... em đau lắm. Em không thể chịu được nữa rồi...
- Em bình tĩnh lại... Em vừa uống rượu đúng không? – Nó hỏi em.
Em không trả lời. Tiếng khóc của em vang lên. Nó thở dài, ấn tắt máy. Nhắn cho em một tin:
"Mai Anh của anh... là một cô gái hiểu chuyện đúng không... Em bình tĩnh lại và tập trung vào công việc... Anh sẽ gặp em, nhưng không phải bây giờ... Nghe anh, được không?"
...
"Em yêu anh lắm. Anh đừng rời xa em được không? Em sẽ chết nếu thiếu anh..."
...
"Không ai chết nếu thiếu vắng một người cả... Em phải bình tĩnh lại... Anh sẽ về gặp em... Còn bây giờ em đi ngủ đi... Nếu em không nghe lời thì mãi mãi anh sẽ không gặp lại em nữa..."
...
"Vâng"
Nó thở dài, ấn khóa máy. Màn đêm dài vô tận bao phủ cả nỗi lòng của nó.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tướng Chi Vương