77. Chương 77: Phần 3 - Những bước đầu của sự trưởng thành

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 77: Phần 3 - Những bước đầu của sự trưởng thành

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuần đó chẳng có gì đặc biệt ngoài việc cô bé Quỳnh Anh cứ bám sát nó như keo. Mỗi lần đi làm, cô bé đều theo sát, từ những tin tức nhỏ nhặt cô bé đều hướng dẫn nó làm còn cô bé tự làm bài của mình. Làm phóng sự khó hơn nhiều so với tin tức nên ban đầu nó vừa làm vừa hướng dẫn cô bé theo dõi. Cô bé cũng cầu tiến, ghi chép lại mọi việc cô bé làm vào một cuốn sổ. Đúng là trước đây khi thực tập, cô bé cũng như vậy mà...
Cuối tuần không phải trực, nên từ chiều thứ Sáu cô bé đã xin về quê vài ngày, vì từ Tết đến giờ cô bé chưa về. Trưa ấy đang ăn cơm ở bếp thì Sếp hỏi cô bé có về cùng Sếp không? Lái xe cho Sếp luôn. Cô bé hơi dè dặt vì sợ Sếp nhưng từ chối cũng không hay. Nên cô bé cũng miễn cưỡng đồng ý. Trước khi về, cô bé giao lại nhiệm vụ cho Quỳnh Anh. Chủ nhật có hội chợ xúc tiến thương mại, cô bé bảo Quỳnh Anh tự đi làm rồi về nhờ chú Đức sửa cho. Đúng là đến lúc để cô bé tự lập nghề, cứ đi theo cô mãi cũng vướng chân tay mà không tự làm thì cũng không thấy được cái thiếu sót của bản thân.
Cả quãng đường về, Sếp và cô bé nói chuyện khá nhiều. Có vẻ như trên xe chỉ có hai người nên Sếp cũng thoải mái hơn. Tuy lúc đầu chỉ là Sếp hỏi và cô bé trả lời, thế mà chẳng hiểu sao sau đó cô bé lại tự nhiên nói hết về chuyện của mình...
- Nghe nói người yêu mày đi du học Mỹ à?
- Ờ? Ai bảo anh thế ạ?
- Còn ai nữa vào đây ngoài chú Đức của mày nữa.
- À, dạ vâng, người yêu em đi hôm em xuống nhận công tác, nên hôm ấy em phải về Hà Nội để đi tiễn, tận chiều em mới kịp xuống đấy ạ...
- Mày giỏi nhỉ, không sợ mất lòng lãnh đạo lại mất việc à?
Câu hỏi của Sếp chí quá, nếu trả lời là không thì xong phim luôn, mà trả lời là có thì lại quá trái ngược với hành động dừng xe trên cao tốc để quay về Hà Nội đó. Cô bé im lặng cười trừ một lúc rồi cũng lên tiếng...
- Em có sợ chứ ạ, nhưng có những thứ còn sợ mất hơn ấy ạ. Với cả em với bạn ấy không chỉ dừng lại ở mức tình cảm đơn thuần. Hôm ấy sau khi trở về thì em cũng đã sẵn sàng để nhận kỷ luật của cơ quan rồi. Nhưng dù có sao thì em cũng không thấy hối hận về quyết định của mình ạ. - Cô bé trả lời dõng dạc.
- Phá cách phết nhỉ, mày giống anh lúc trẻ phết, quyết định làm thì phải chấp nhận hậu quả. Nhưng mà sau này có làm việc gì thì phải cân nhắc. Xem những gì mình làm có xứng đáng với hậu quả nhận lại hay không. Thế nếu lỡ nó sang đó bỏ mày yêu thằng khác còn mày thì mất việc có phải là mất cả chì lẫn chài không?
- Hehe, trước khi làm em đã nắm chắc phần thắng rồi Sếp ạ. Với cả lúc đó em tính toán xuống đến nơi cũng chỉ trễ mất một tiếng, cũng may là lúc em xuống các Sếp mới lên phòng được nửa tiếng. Thế nên em nghĩ dù có nhận kỷ luật thì cùng lắm cũng chỉ treo bút vài ngày ạ.
Cô bé bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn với Sếp, người mà cô bé sợ mỗi ngày.
- Thôi tập trung cho sự nghiệp đi, yêu đương thì không lấy người này lấy người khác. Có sự nghiệp rồi thì chỉ cần thở thôi cũng lắm con xếp hàng để hít. Mà dạo này thấy mày thân với Quỳnh Anh thế?
Nhắc đến Quỳnh Anh, cô bé bắt đầu chột dạ và dần dà hiểu những câu Sếp sẽ nói về sau.
- Thì em chỉ đưa nhỏ theo hướng dẫn tác nghiệp thôi ạ, nhỏ cũng cầu tiến nên em đi đâu cũng đòi theo để học hỏi.
- Thế thì được nhưng chỉ trên tinh thần công việc thôi nhé, còn những chuyện khác thì bỏ đi, nhà nó mày không với tới đâu.
- Vâng, em cũng chỉ coi nhỏ là bạn thôi anh ạ.
Cô bé cười trừ, đúng là cô bé chỉ coi nhỏ là bạn thôi chẳng có ý định gì với nhỏ hết. Thêm nữa là cô bé cũng có người yêu rồi, người yêu cô bé còn đang đi du học, thời gian này là khoảng thời gian nhạy cảm nhất của hai đứa. Chỉ cần một sai sót nhỏ thôi có thể biến mất. Kể cả mối tình đó có kéo dài chục năm thì cũng chỉ như tòa lâu đài cát trên bãi biển thôi. Một cơn sóng có thể cuốn trôi tất cả.
Đi cao tốc nên cũng khá nhanh, một tiếng rưỡi đã về đến Hà Nội, cô bé ngỏ ý muốn đưa Sếp về nhà rồi bắt taxi về nhà thằng Hưng nhưng Sếp bảo thôi, dù sao cũng tiện đường nên cô bé xuống ở ngã tư Nguyễn Xiển. Rút điện thoại ra, cô bé bấm số Ngọc Anh.
- Em đây?
- Đi làm về chưa? Ra ngã tư Nguyễn Xiển đón anh.
- Anh về à? Nay em phải họp nên chưa về được, để em gọi chồng em ra đón.
- Chồng mày thì không phải bạn tao à? Chồng em, chồng em, nghe ngứa cả đít. Họp đi, để tao gọi nó cho.
Nói rồi cô bé bấm số thằng Hưng.
- Chó gọi gì rồng thế? - Thằng Hưng bắt máy, giọng đã oang oang.
- Ra ngã tư Nguyễn Xiển đón tao phát, vừa mới từ cơ quan về xong...
- Hay quá, đợi tí nhé con chó, rồng bay đến bây giờ đây.
- Ừ đến nhanh đi để con chó này cưỡi rồng về.
Cô bé cười hềnh hệch rồi tắt máy. Chớm hè nên sáu giờ chiều trời chưa tối mấy, chỉ thấy tắc đường là tắc, dòng xe cứ thế nối đuôi nhau đi nườm nượp. Ánh nắng chiều dần tà lấp ló trên những căn chung cư cao ngút trời. Cô bé ngồi xuống một quán trà đá vỉa hè gần đó.
- U cho con cốc trà đá, cho con mượn cái điếu cày luôn.
Thi thoảng cô bé vẫn đá tí bi thuốc lào, đúng hơn là cứ đi ngồi trà đá là cô bé phải hút thuốc lào, vì thuốc lào hút xong có tý trà đá vào mồm cô bé sướng, vừa hãm phê vừa ngọt hết đầu lưỡi. Ngồi một lúc thì một chiếc Ford Ranger đỗ xịch trước mặt cô bé, cửa kính mở ra thằng Hưng hất hàm.
- Chó mà cũng biết uống trà đá à?
- Rồng đéo dám cho chó cưỡi à mà phải đi xe thế?
- Cưỡi cc, lên xe đi nhanh lên có cái này hay lắm...
- Mệt lắm không ăn uống gì đâu nhé.
Trả tiền nước xong cô bé leo lên xe, nhìn chiếc xe mới cong, cô bé ngó nghiêng sờ soạng rồi mới hỏi.
- Bao nhiêu thế?
- Khách cắm bốn trăm, mới tinh vừa bóc biển tuần trước. Thằng khách học tài thi xỉu nên cắm...
- Thế thì con này lời rồi... Thể loại tài xỉu thì chỉ có cắm đứt thôi.
- Nó cắm một tháng, hết một tháng thì tô ma hốc luôn chứ còn gì nữa. - Thằng Hưng vừa lái xe vừa cười nói.
- Có giấy bán chưa?
- Có hết, bắt nó viết giấy bán cho mình chứ... Bao giờ nó chuộc thì nhận đủ tiền mình xé tờ bán xe.
- Nó mà đứt thì ném con này cho tao đi nhé, cưỡi ở Hạ Long thì oai phải biết, trông khỏe khoắn năng động...
- Ừ nó đứt thì về mà lái đi, hay đi Vinfast không? Nhà có con Lux A 2.0 khách cắm sáu tháng đi nước ngoài cơ... Bảo Ngọc Anh đi mà không chịu, sợ bị kê khai tài sản... Tao vẫn vứt ở kho đấy...
Nhắc đến Vinfast cô bé lại nhớ đến Quỳnh Anh, nhớ đến em rồi nhớ đến lời Sếp dặn cô bé... tự nhiên cô bé thấy ớn nên cô bé từ chối luôn.
- Đùa thôi, tao đi wave ghẻ cho tiện đi làm... Sau làm ra tiền thì tự mua xe đi cho sướng...
- Thế Linh đi mà không để xe lại cho mày đi à?
- Ừ mày đéo nói thì tao cũng quên mất đấy... Chắc là để xe trong Đà Nẵng hoặc cho hai ông anh đi rồi...
Nói một hồi thì thằng Hưng chở cô bé đến một quán bia ở Cầu Giấy. Quán làm theo kiểu bar bia nên khá là đông khách, nhạc nhẽo ầm ĩ, gái quẩy cực sung... Thằng Hưng kéo cô bé đến một bàn phía trong, cô bé thấy đang có cả nam cả nữ đang ngồi. Thấy thằng Hưng đến, mấy thằng trẻ măng trong đó đứng cả lên chào anh...
- Giới thiệu với mấy anh em, đây là bạn anh, vừa là bạn thân chí cốt vừa là anh vợ...
Cô bé đi lần lượt đến từng chỗ rồi bắt tay chào lần lượt, miệng nở một nụ cười thiện chí. Đến cuối bàn, chợt cô bé hơi khựng lại, ngạc nhiên nhìn người đối diện...
- Đấm nhau tiếp không thằng chó...
Là thằng tóc xanh, cô bé cũng hơi ngờ ngợ nhưng rồi thì nhận ra luôn. Tóc xanh đã không còn tóc xanh mà thành tóc đen vuốt lịch lãm, mặc quần áo công sở đứng đắn chứ không còn trẻ trâu như thời đó nữa...
- Mày thích thì lên sàn. - Cô bé cười lớn rồi bắt tay tóc xanh, thằng Hưng thấy vậy thì đi lại chỗ cô bé, tay cầm cốc bia đưa cho cô bé.
- Bất ngờ không? Giờ thằng này nó là đối tác chiến lược của tao đấy, chúng mày đừng đánh nhau nữa nhé mất công tao phải can... - Thằng Hưng vừa cười vừa chỉ vào chúng cô bé.
- Trái đất này tròn nhỉ, giờ mày trông khác thế, không còn cái dáng vẻ công tử như xưa nữa...
- Mày giờ nhìn xấu thế, vừa xấu vừa già, ăn mặc thì như dân nhà nước ấy nhỉ... Nhờ đấm nhau với mày mà tao quen được thằng Hưng, làm tao với nó kiếm bộn tiền của nhau đấy...
- Thôi đừng nhắc chuyện xưa xửa nữa, giờ đấm bia vào mồm nhau đi... - thằng Hưng chen vào.
Nói rồi tất cả cùng đứng lên cạch bia để chào mừng cô bé. Bia Đức lạnh và ngọt khiến cô bé quên luôn sự mệt mỏi của quãng đường gần 200 km. Uống xong thì tóc xanh nháy cô bé đang ngồi cạnh đổi chỗ để cô bé ngồi đó. Thằng Hưng cũng chuyển sang ngồi cạnh cô bé luôn.
Sau một hồi hỏi han về công việc, cuộc sống hiện tại cho biết nhau hơn. Thêm vài tuần bia nữa thì thằng tóc xanh mới mời riêng cô bé rồi tỉ tê...
- Ê tao nghe thằng Hưng kể rồi. Chuyện tình của mày với Mai éo le nhỉ...
- Ôi dồi quá khứ rồi thì nên để cho nó ngủ yên, giờ tao cũng yêu người khác rồi, tao cũng sống tốt hơn nhiều, cả Mai Anh cũng vậy. Người ta có chồng rồi mà...
- Ờ thì tao nhắc tí cho có câu chuyện để nói, nhắc trên bàn nhậu sợ gì, mai tỉnh là quên ngay ấy mà... Chuyện năm đó, tao thật lòng xin lỗi mày nhé... Đây uống hết cốc này là mày phải cho tao xin lỗi đấy...
- Tí mời đi hát thì còn xem xét thái độ... - Cô bé khoác lại vai tóc xanh, cười hào sảng.
- Đơn giản mẹ luôn, đến quán nhà tao, tao chọn cho một em đẹp nhức cái nách luôn...
Uống một hơi hết cốc bia... Cốc thì to, uống thì hơi sốc nhưng người ta mời chân thành thế chả lẽ từ chối... Thế là cô bé cũng nốc cạn... Tóc xanh thấy thế thì cũng tỉ tê tiếp...
- Mày đéo biết sau vụ ở Thái Nguyên ấy, tao khốn khổ thế nào đâu. Cái bà chị gì hôm mà chửi tao ở Vincom ấy, rồi hôm ở Thái Nguyên cũng có mặt ý. Bà ý là em của ông Cường Gà, bà ý thấy tao đấm mày vêu mõm, thế là mấy hôm sau ông Cường Gà xới tung cả cái đất này lên để tìm tao tính sổ. Mất công tao trốn vào Nam mấy tháng mới yên... Nghĩ đến thôi mà thấy sợ... Bà chị ý ghê gớm thế mà mày vẫn yêu được...
- Khi yêu đúng người thì sư tử cũng hóa mèo con, chứ mày không thấy tao vừa đẹp trai vừa biết cách huấn luyện thú à? Đấy là tao còn chưa cầm roi đấy, tao mà cầm roi quất vào mông thì chỉ biết cụp đuôi thôi...
Câu nói với hàm ý bỗ bã của cô bé khiến cho mấy người xung quanh đều bật cười... Thằng tóc xanh cười nhiều nhất...
Bữa ấy khá say, thằng Hưng cũng say nên gọi đứa em đến lái xe đưa chúng cô bé về. Về đến nhà là hai thằng lăn ra ngủ khiến cho Ngọc Anh tức đỏ cả mắt... Báo hại sáng hôm sau về nhà mà cô bé bị ăn nói nhiều nhất. Ngọc Anh mắng cô bé không xót câu nào, lải nhải suốt cả 30 km về nhà... Tưởng đến nhà xong xuôi thì lại kể với mẹ cô bé... Làm mẹ cô bé chán, thở dài liên tục. Tuy nhiên thì mẹ cô bé không mắng cô bé nữa, mẹ cô bé biết cô bé lớn rồi thì những cái này là chuyện không thể tránh khỏi... Ngọc Anh thấy vậy càng tức tối hơn...
- Sao mẹ không nói gì, cứ dung túng để hai anh ý nhậu nhẹt chơi bời suốt à?
- Thôi tao già rồi không nói nổi nó nữa, thay vì mách mẹ thì mẹ nghĩ mày gọi cho cái Linh, có khi cái Linh bảo được nó đấy...
- Đi ba tháng mới về thăm nhà một lần mà chưa gì đã đù đện rủ nhau đi nhậu nhẹt say sưa đến tận đêm mới về. Anh càng ngày càng nát lắm rồi đấy.
- Mày sủa nhiều thế, tao khâu mẹ mồm vào giờ.
- Đấy mẹ xem đi, con không thèm nói nữa...
Ngọc Anh tức tối chạy lên phòng đóng cửa khiến trưa đó cô bé phải lẽo đẽo lên xin lỗi rồi mời xuống ăn cơm. Thằng Hưng thấy thế thì cười ngặt nghẽo, đến khi Ngọc Anh lườm thì im bặt luôn... Chết mày chưa thằng sợ vợ...
Cô bé tính chiều chủ nhật sẽ đi, thằng Hưng cũng có công việc ở Hải Dương nên sẽ chở cô bé đi luôn rồi vòng về... Tối đó mới ăn cơm xong, cô bé lên quán cafe gần nhà mới mở... Quán này khá yên tĩnh với những bản nhạc không lời, phong cách đậm chất từ thời bao cấp, đồ uống khá ngon nên cô bé thích... Ngồi ở đây mà trầm lặng nghĩ về những điều xưa cũ thì quá hợp lý...
Cô bé mở điện thoại, vào mess để check tin nhắn, chợt cô bé dừng lại ở khung chat của em... Mấy hôm trước cô bé đi làm uống khá nhiều nên bị say... Trong lúc nằm thì cô bé có vào mess và vô tình ấn nhầm cuộc gọi video... Cô bé đã tắt luôn sau đó nhưng giờ mới mở ra vào xem lại... Cô bé thấy em đã xem khung chat, nhưng cũng không chat cũng không gọi lại... Cô bé thở dài thầm nghĩ...
- Ít ra thì cũng phải gọi lại xem vì sao người ta lại gọi chứ... Ngần ấy năm dai dẳng thế giờ lại tỏ ra bất cần hử...
Đang miên man với suy nghĩ thì cô bé có cuộc gọi video đến... Cô bé giật mình cứ tưởng em gọi, thiêng thế... Nhưng một lúc nhìn lại thì không phải... Là cô bé Quỳnh Anh gọi cô bé... Cô bé bấm nghe...
- Gì đấy?
- Hihi
Cô bé cười khi thấy khuôn mặt của cô bé hiện ra... Cô bé đang nằm nghiêng trên giường, trên đầu đeo chiếc bờm màu hồng, chắc vừa mới skincare xong... Thấy cô bé thì cười toe toét...
- Nô tài to gan, thấy bổn cung mà không chào hả?
- Ơ con tiện tỳ này nay ăn gan ngỗng à... Có chuyện gì hả?
- Chả có gì, nằm chán chán nên gọi chơi thôi... Cậu đang ở đâu mà đèn đóm trông lạ thế kia?
Cô bé ngước lên thì thấy đèn sáng lúc nãy đã tắt mà thay vào đó là loại đèn mờ hư ảo... Như nghĩ ra cái gì, cô bé trêu cô bé...
- Đang ngồi xếp hàng đợi đến lượt chơi gái... Hỏi làm gì hả...
- Nè, suốt ngày ăn nói bỗ bã thế hả... Đâu xem nào?
- Xem làm gì, đang chọn hàng
- Chọn em nào phải xinh hơn tôi nhé, xấu hơn đừng trách
- Con tiện tỳ ngươi xấu nhất rồi, xấu hơn thì là con heo à?
- Ăn nói mất nết... Mà nè, bao giờ xuống đấy?
- Xuống làm gì nữa, chuyển công tác về Hà Nội rồi... Không xuống nữa đâu...
Tự nhiên cô bé nghiêm mặt lại khiến cô bé khựng đôi chút, chắc cô bé đùa quá đà nên cô bé không thích... Cô bé vội giải thích ngay.
- Đùa thôi, chiều mai tôi xuống, có chuyện gì thế?
- Hehee, nghe nói ở gần chỗ cậu có đặc sản bánh sữa Ba Vì đúng không... Mua giúp tớ mấy gói nhé. Tớ thích ăn mà phải ăn ở đúng chỗ cơ chứ dưới này ăn không ngon...
- Đơn giản, mỗi thế cũng gọi, làm phiền người ta tương tư
Cô bé nghe cô bé nói nhưng có vẻ như không hiểu ý nghĩa của câu nói đó là cô bé đang tương tư suy nghĩ về chuyện khác... Cô bé tưởng cô bé gọi khiến cô bé tương tư cô bé nên cười mỉm, nói nhỏ nhẹ...
- Thì đây cũng đang tương tư mới gọi đó...
- Thôi đi, bài văn đó đi nói với mấy thằng cấp ba ấy... Để sáng mai tôi phi lên trên kia tôi mua cho nhé... Thế có việc gì nữa không?
- Từ từ nói chuyện tí đã, đang chán, không có gì chơi mới gọi nói chuyện chứ
- Khiếp, FB suốt ngày đăng story với ảnh đi ăn đi chơi bừa phứa ra mà kêu chán... Tưởng hắt xì cái là phải một dàn các anh đến đón đi chơi mà...
- Không đi, chán ngắt... À thứ ba chở tôi đi ra đây cái nhé...
- Đi đâu? Có trả công không?
- Có... Đi sinh nhật bạn thân tôi... Mà chúng nó có đôi có cặp hết, đi một mình đến là bị dính lời nguyền phải trả tiền đó... Nên tôi mới rủ ông đi...
- Không đi đâu... Quen biết ai mà đi, thứ ba đi làm dưới Uông Bí rồi... Thôi bà tìm người khác đi...
- Không, ông nhất định phải đi với tôi, nhá... nhá...
- Không, thế nhé tôi bận tí...
Cô bé tắt máy ngang, hơi bất lịch sự nhưng mà nói chuyện phiếm thì cô bé không có nhu cầu... Với cả cô bé với cô bé thì là đồng nghiệp thôi, tự nhiên đòi cô bé đóng vai bạn trai đi sinh nhật... Có mà dở người... Cô bé đẹp thế thiếu gì người đâu mà phải chọn cô bé... Thêm cả những lời mà Sếp nói hôm qua vẫn còn nguyên đó... Gái xinh và dễ gần đa phần là ma nữ mà đúng không? Còn cô bé thì có cả đống kinh nghiệm về những mối tình vắt chéo nhau đến loạn não rồi... Cô bé không muốn vướng bận cũng không muốn gieo tương tư cho ai... Cô bé chỉ muốn tập trung vào công việc, hoàn thiện bản thân và đợi câu trả lời cho tình yêu của cô bé và em... Vậy là đủ... Ấy thế mà số phận cuộc đời cô bé, chả hiểu lúc nào cũng bị dính vào vòng xoáy tình ái... Bầu trời yên bình cũng là lúc mà cơn bão đang tìm đến...
Đề xuất: Chị quản lý dễ thương