78. Chương 78: Hồi ức xưa - Câu chuyện tình đầu #1

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 78: Hồi ức xưa - Câu chuyện tình đầu #1

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đông rét buốt, Nam ngồi xoa tay trước mâm đồ nướng nghi ngút khói dưới gầm cầu vượt cao tốc. Từng chén rượu đưa lên môi cùng những miếng thịt thơm phức khiến chàng thấy lạnh lẽo của mùa đông cũng dịu bớt phần nào. Uống thêm ngụm rượu, Nam nghe thấy tiếng ghế bị kéo ra sau.
— Lâu lắm mới gặp nhỉ – Chàng nói với giọng lạnh lùng.
— Xin lỗi anh, em có chút việc ở cửa hàng nên trễ chút. – Cô gái đáp, giọng ngập ngừng.
— Thế bao giờ em về Hà Nội?
— Mai em về luôn. Tối qua phòng em có ổn không? Em muốn được ôm anh ngủ.
Nam không trả lời, chỉ lật thức ăn cho khỏi cháy và tiếp tục uống rượu. Thấy vậy, cô gái rót thêm rượu cho mình, nâng chén cùng chàng. Rượu đã ngà ngà, Nam ngẩng đầu lên hỏi:
— Anh có tồi không?
— Anh là người em yêu, là người tuyệt vời nhất trong lòng em. – Cô gái đáp, giọng chân thành.
— Còn anh thì thấy mình tồi lắm. – Nam cười lớn, từng ngụm rượu cay xè nơi cổ họng. – Một kẻ không làm chủ được cảm xúc, nói yêu cô ấy nhưng lại ngủ với em. Như thế không tồi thì là gì?
Cô gái im lặng, mắt ngấn lệ. Nam nhìn lên trời, tiếp tục cười:
— Ba lần anh đi tìm nó, cả ba lần đều khiến em phát điên vì lo lắng. Anh đang tự giết chính mình đấy. Anh biết không?
— Đừng nói nữa! – Cô gái gắt lên, sững sờ nhìn chàng.
— Hức… Hức… Anh không tồi, chỉ là em ngu thôi. – Nam nghẹn ngào. – Tại sao sau bao năm, em vẫn chạy theo anh dù anh đã bao lần làm tổn thương em? Ngoài kia biết bao người đang chờ em, nhưng em chỉ chăm chăm theo đuổi anh. Anh muốn em chết mới vừa lòng sao?
Cô gái gục mặt xuống khóc nức nở. Nam cũng khóc, khóc cho những gì mình đã trải qua, khóc vì cuộc đời trớ trêu đã khiến chàng làm khổ bốn người con gái, bốn người đã hi sinh quá nhiều vì mình. Cô gái khóc nấc lên, Nam lấy giấy lau nước mắt cho cô nhưng cô gạt ra.
— Thanh xuân của em, tuổi trẻ của em, giờ ai trả lại cho em? Anh có bao giờ nghĩ rằng vì em, anh sẽ làm gì đó khiến em bớt đau khổ? – Cô gái hỏi, giọng nghẹn ngào. – Tại sao suốt những năm qua, anh lại khiến em phải rơi lệ? Anh không hề nghĩ đến chút nào ư? Hức… hức.
— Em biết em đến sau, nhưng tình cảm em dành cho anh đâu thua họ? Anh định như thế này mãi sao, Nam? Anh là đồ khốn kiếp, nhưng tại sao em lại yêu một thằng khốn kiếp như anh chứ? Hức… hức.
— Sang tháng anh sẽ đi Hà Lan. – Nam gạt nước mắt, giật lấy chai rượu tu ừng ực.
— Đừng uống nữa, anh đang tự hủy hoại mình! – Cô gái giằng lấy chai rượu, ném xuống đất. Xung quanh, nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía họ.
— Ba lần anh đi tìm nó, cả ba lần đều khiến em phát điên vì lo lắng. Anh đang giết chính mình đấy! – Cô gái gào lên, giọng lạc đi. – Anh sang Hà Lan? Anh có chắc nó ở đó không? Anh sang bên đó rồi lại như lần ở Đức, lang thang giữa trời âm mười độ, tự hành hạ mình. Nếu không gọi cho Quân, giờ anh đã chết rồi! Anh có biết không? Hức… hức.
— Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng. Để anh trọn lời hứa năm ấy.
— Dựa vào đâu mà anh định sang đó? Anh cứ như thế này chỉ khổ anh, khổ bố mẹ, khổ cả em nữa! Anh có biết không? Hức… hức.
— Một tuần trước khi em lên đây, anh đã liên lạc được với chị ấy. Anh cầu xin chị cho thông tin và địa chỉ của cô ấy để gặp một lần, nhưng chị nhất quyết không cho. Chỉ gửi hình cô ấy ngồi trên thảm cỏ, phía sau là cối xay gió. Anh đoán cô ấy đang ở Hà Lan.
— Nhưng anh không biết địa chỉ, visa cũng chỉ là du lịch. Anh định tìm cô ấy ở đâu? Anh không nghĩ những điều đó à? Hức… hức.
— Anh có niềm tin vào chuyến đi này. Sẽ tìm được cô ấy. Nếu không, có lẽ duyên phận đã hết. Anh sẽ không tìm cô ấy lần nào nữa.
Cô gái không nói thêm, chỉ ngồi thút thít khóc. Nam đứng dậy thanh toán rồi đưa cô về khách sạn. Đến cửa phòng, chàng định quay về thì cô kéo chàng vào, chốt cửa lại. Cô ôm chặt Nam, hôn chàng quyết liệt. Nam định đẩy cô ra nhưng cô nhất quyết không buông. Mùi hương của cô khiến Nam choáng váng, chàng bị đẩy xuống giường. Cô tắt đèn, môi vẫn không rời môi chàng. Cô từ từ cởi bỏ áo mình, rồi đến áo của Nam. Chàng cũng đáp lại nụ hôn, rượu khiến chàng mạnh bạo hơn. Lần cuối cùng gần gũi một cô gái là từ khi cô ấy ra đi. Bỗng hình ảnh cô ấy hiện lên trong đầu Nam: nụ cười, cái vẫy tay ở sân bay cùng chiếc vali trong nắng chiều, và lời cô ấy nói: “Ngộ nhỡ có chuyện đó xảy ra thật thì anh phải đi tìm em đấy nhé, anh không được phép bỏ em đâu.” “Em sẽ đợi anh, đợi anh đến tìm em và đón em về, suốt đời suốt kiếp này em chỉ yêu một người duy nhất có tên Hoàng Nhật Nam mà thôi.” “Đôi môi này là của em này, bàn tay này chỉ được phép ôm em, Nam hứa đi.” “Nam, em yêu anh, không được phép làm gì có lỗi với em nhé.”
Đầu óc Nam như ù đi. Chàng đẩy cô ra, chạy vào phòng tắm, bật vòi nước lạnh xối lên đầu. Cơn lạnh khiến người chàng như đông cứng nhưng cũng khiến chàng tỉnh táo hơn. Cô gái chạy vào, đập cửa. Nam tắt vòi nước, mở cửa thấy cô đứng đó, mặt thất thần, người cô không mặc gì. Chàng lấy khăn tắm choàng lên người cô, đưa cô ra giường. Cô òa khóc, cởi khăn tắm, lau đầu và người chàng.
— Sao anh phải khổ như vậy? Anh bị điên à?
— Không sao. Anh muốn tỉnh táo lại. Chúng ta đang đi quá giới hạn rồi.
— Anh có biết trời đang bao nhiêu độ không? Anh vừa uống rượu xong lại tắm nước lạnh, anh muốn chết đúng không? Hức… hức.
Cô lấy chăn choàng lên người chàng, chạy ra bật máy sưởi chĩa vào người chàng. Cô vén chăn, chui ra phía sau Nam, ôm chàng thật chặt. Người chàng đã cảm thấy lạnh, run bần bật, tay chàng như đông cứng không thể cử động.
— Lúc nãy, anh cũng để tâm trí cuốn theo em. Anh có tình cảm với em, điều đó anh không phủ nhận. Nhưng trong đầu anh toàn là hình ảnh của quá khứ. Xin lỗi vì đã đẩy em ra. Em cũng không muốn khi chúng ta làm chuyện đó, đầu anh chỉ toàn hình ảnh của cô ấy phải không?
— Anh cứ như thế này thì em làm sao yên tâm được? Anh như thế này lại càng khiến em yêu anh hơn. – Cô ôm chàng chặt, xoa xoa tay chàng cho ấm.
— Lần này anh đi, sẽ là lần cuối cùng. Nếu không tìm được cô ấy, anh sẽ trở về và đón nhận những điều mới mẻ hơn. Em có thể chờ anh không? Tình cảm và ân tình của em, anh sẽ bù đắp cho em.
Cô im lặng sau lời chàng, chỉ ôm chàng. Không khóc nữa, hai người ngồi im như vậy một lúc. Sau đó, cô ngồi lên lòng chàng, chàng đỡ cô.
— Anh, anh hôn em được không? Chỉ một lần thôi, để em cảm nhận tình yêu từ anh.
Cô nhắm mắt chờ đợi. Trước mặt chàng là cô gái năm xưa chạy theo mình, bất chấp hi sinh vì chàng, cũng là người chịu tổn thương nhiều nhất từ chàng. Nhưng cuối cùng, cô vẫn theo chàng, vẫn đi tìm chàng, vẫn chăm sóc chàng dù chàng đẩy cô ra nhiều lần. Chàng vuốt má cô, hành động chàng thích nhất khi ở bên cô. Chàng chầm chậm đặt môi lên môi cô. Cô đón nhận nụ hôn, hai dòng lệ chảy ra từ khóe mắt. Giọt lệ cho tình yêu cô dành, cho bao tháng năm chờ đợi…
Sáng hôm sau, chàng mở mắt không thấy cô bên cạnh. Chàng lấy điện thoại, bấm số cô nhưng thuê bao. Một cảm giác lo sợ dâng lên. Chàng mặc vội áo, định chạy ra tìm cô thì thấy trên bàn có tờ giấy. Chàng cầm lên đọc:
“Gửi anh, chàng trai mà em dành cả tuổi trẻ, cả thanh xuân để yêu
Em đã yêu anh, em yêu anh rất nhiều. Điều tiếc nuối nhất trong cuộc đời em là em chậm chân hơn người ta, em không đủ can đảm để nói ra tình cảm của mình. Để bây giờ em phải chịu nhiều tổn thương, đau đớn như thế. Anh không phải là con người vô tình, vô tâm. Thậm chí em biết những tổn thương em phải chịu là do tình cảm anh dành cho cô ấy quá lớn, là những lời hứa anh phải thực hiện bằng được. Những điều anh làm với cô ấy lại khiến em thương và yêu anh nhiều hơn. Trong nhiều giấc mơ, em thấy anh quay về bên em, yêu em và dành những điều tốt đẹp nhất cho em như anh đã từng với cô ấy. Em đã từng ghen tị với cô ấy, từng hỏi tại sao cô ấy lại may mắn đến vậy, may mắn vì có được tình yêu của anh, anh vì cô ấy mà thay đổi, vì cô ấy mà cố gắng. Em đâu thua kém cô ấy đúng không? Nhưng đến đêm qua em mới hiểu rằng, anh giống như em, làm tất cả chỉ vì tình yêu với một người. Chắp bút tại đây, em sẽ đi đâu đó một thời gian, tự biến mất khỏi cuộc sống của anh và không làm phiền anh cho chuyến đi này nữa. Em sẽ mở lòng ra hơn, nghĩ thoáng hơn. Em hi vọng anh sẽ tìm được cô ấy, anh sẽ lại vui vẻ và hạnh phúc đúng không anh? Chỉ cần thấy anh như vậy, lòng em cũng thấy an nhiên hơn rồi. Vào một ngày đẹp trời nào đó khi gặp lại, Nam của em sẽ trưởng thành hơn, là một con người hoàn hảo hơn, sẽ không đau buồn, không tự làm khổ bản thân mình nữa. Em yêu anh, suốt đời này em chỉ yêu một người duy nhất, là anh…”
Chàng khóc, những giọt nước mắt rơi trên lá thư cô để lại. Bỗng chàng cảm thấy nhói ở ngực, cảm giác y hệt ngày cô ấy ra đi. Chàng có lỗi với cô, có lỗi với những gì cô đã làm cho mình. Chàng từng nghĩ sẽ không bao giờ hối hận về tình yêu, về những cố gắng suốt bốn năm qua với cô ấy. Nhưng chính những điều đó lại vô tình làm tổn thương những người yêu chàng. Phố vắng tanh trong ngày đông giá lạnh, và trong căn phòng ấy, một chàng trai hai mươi hai tuổi đang khóc như trẻ con, tay cầm lá thư đã nhòe nước mắt. Từ sâu thẳm lồng ngực, trái tim chàng lại một lần nữa vỡ tan…
Đề xuất: Vũng Linh Dư Ký