Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Khởi Đầu Từ Số Không
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, Giang Dã đẩy cửa bước vào, thứ đợi y không phải hoa hồng, mà là cảnh hai thân thể trắng nõn quấn lấy nhau trên giường.
Đây không phải lần đầu tiên.
Kể từ khi việc kinh doanh của nhà Giang Dã phá sản, Cố Hải hoàn toàn không còn giả vờ nữa. Suốt ba năm nay, bên cạnh gã chưa bao giờ thiếu đủ loại tình nhân, từ bé ba, bé bốn đến bé năm diêm dúa lẳng lơ. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên gã đưa một người phụ nữ khác về nhà, còn nằm trên chiếc giường tân hôn của họ.
Theo tính cách trước kia của Giang Dã, y chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên, long trời lở đất. Đầu tiên là đập nát mọi thứ trong nhà, sau đó sẽ đánh hai kẻ trên giường vào phòng cấp cứu. Nếu không thấy máu, y sẽ không còn mang họ Giang nữa.
Đáng tiếc, y bây giờ đã không còn là cậu ấm được nuông chiều từ nhỏ.
Bị người cha vì phá sản mà quá tức giận dẫn đến đột quỵ thành người sống thực vật, cùng với người mẹ kế chỉ vài ngày lại đến gây sự đòi tiền, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, y đã không còn sức lực để đánh ai nữa.
"Ly hôn."
Giang Dã nghe thấy mình chỉ khẽ nói hai chữ này, rồi lao vào phòng vệ sinh nôn khan.
Bên ngoài, Cố Hải ung dung mặc xong quần áo, tay cầm điếu thuốc, rất hiểu ý chờ y nôn xong mới tiếp tục nói: "Được."
Nói xong, gã cười nhạo một tiếng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Giang Dã từ đầu đến chân một lượt: "Ly hôn thì được, nhưng một xu cậu cũng không lấy được."
Giang Dã biết Cố Hải đang đe dọa y.
Chi phí y tế hàng ngày của Giang Bách Xuyên ở bệnh viện rất lớn. Cậu ấm được cưng chiều từ nhỏ, sau khi ly hôn không có tiền của Cố Hải chống đỡ, đừng nói chi phí nằm viện, chính y cũng không nuôi sống nổi bản thân.
Giang Dã rũ mắt, ánh mắt rơi trên ngón tay mình, một đôi tay thon dài mềm mại không hề có dấu vết làm việc. Y lại ngước mắt, qua gương đối diện, thấy được khuôn mặt mình lúc này.
Một khuôn mặt mang vẻ u ám, chết chóc.
Làn da trắng bệch, bên dưới đôi mắt đen láy là quầng thâm dày đặc.
Cậu chủ ngang ngược tùy hứng ấy dường như đã là chuyện từ rất lâu rồi.
Rốt cuộc, làm sao mà lại biến thành thế này chứ?
Giang Dã ngơ ngác nhìn giây lát, sau một lúc lâu vẫn hé môi, buồn bã lặp lại hai chữ vừa rồi.
"Ly hôn."
Cố Hải dường như cũng không ngờ Giang Dã lại quyết đoán đến vậy, nghe thấy hai chữ này đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó lại cười.
Một nụ cười mỉa mai.
"Ly hôn? Giang Dã, cậu có phải đã quên người cha đang nằm viện và bà mẹ kế cờ bạc kia của mình rồi không? Với cái vẻ chưa từng phải động tay động chân làm việc gì này của cậu, rời khỏi tôi cậu sống được sao?"
Giang Dã đã hạ quyết tâm.
Cố Hải vốn còn mang nụ cười, nhìn gương mặt kia của Giang Dã, dần bắt đầu cáu kỉnh:
"Được, cậu nói đấy. Sau này đừng có mà hối hận là được."
Gã nói xong dường như chưa hết giận, cầm bình hoa trên bàn đập mạnh xuống.
Một tiếng "choảng", mảnh vỡ thủy tinh vỡ ra đầy đất.
Cô ả vẫn luôn im lặng dường như bị dọa sợ, nhảy xuống giường: "Anh Hải."
Cố Hải vừa rồi còn gọi "bé cưng, bé cưng", bây giờ lại hoàn toàn quên mất người này, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Giang Dã.
"Giang Dã, có phải cậu cảm thấy bản thân rất giỏi không? Mỗi ngày cậu bày ra cái vẻ kiêu ngạo không ai bì nổi này, cậu không biết tôi buồn nôn đến mức nào đâu. Thời cấp ba theo đuổi tôi cũng một kiểu ban ơn. Nhà cậu cũng suy tàn đến mức kia rồi, còn chẳng chịu bỏ cái vẻ hơn người đáng ghét đó của cậu."
Gã giơ tay dường như muốn bóp cằm Giang Dã, nhưng y nghiêng đầu né tránh với vẻ chán ghét. Tay Cố Hải khựng lại giữa không trung, gã vứt điếu thuốc xuống sàn, nghiến chặt răng nói với giọng hằn học: "Được, tốt, ông đây xem cậu có thể chống đỡ được đến bao giờ. Chờ đến lúc cậu hối hận, quỳ trên đất van xin tôi."
Sau khi bước ra từ phòng đăng ký kết hôn, toàn bộ tài sản của Giang Dã cộng lại chỉ còn một chiếc va li và 8000 tệ (khoảng 29 triệu VNĐ). Trong đó, 7500 tệ (khoảng 27,5 triệu VNĐ) phải nộp viện phí, trong tay y chỉ còn lại 500 tệ (khoảng 2 triệu VNĐ).
Đang vào đông lạnh giá, Giang Dã ngơ ngác mười ngày, 500 tệ biến thành hai trăm. Tiền trong tay không cho phép y tiếp tục ngẩn ngơ nữa.
Y tìm một công việc rửa bát.
Giang Dã cho rằng mình sẽ không kiên trì được, dù sao trước đây y đến cả ăn vặt cũng do người khác xé túi rồi đưa đến miệng.
Nhưng y bây giờ mới biết được, khi không có tiền, không có gì là không thể kiên trì được.
Để kiếm tiền thuốc men khám bệnh cho Giang Bách Xuyên, cậu ấm được cưng chiều từ nhỏ ban ngày đi làm thuê ở quán ăn, buổi tối ngủ trên ghế dài tại bệnh viện.
Chỉ nửa tháng ngắn ngủi, đôi tay thon dài mềm mại của y đã nứt nẻ, sưng tấy. Cho dù bệnh viện có máy sưởi, hành lang vẫn rất lạnh. Giang Dã lại đến cả một cái chăn cũng không nỡ mua, buổi tối chỉ có thể lấy hết quần áo của mình đắp lên người để chống chọi khí lạnh.
Nhưng dù vậy, vẫn không đủ chi trả viện phí của Giang Bách Xuyên. Tiền trong tài khoản bệnh viện càng ngày càng ít, ông chủ quán ăn lại tìm mọi cách bớt xén tiền lương.
Giang Bách Xuyên vẫn còn nằm trong bệnh viện.
Giang Dã có thể tiếp tục chống đỡ đều vì trong lòng vẫn còn chút hơi tàn để gắng gượng, lúc này mới giữ được một sự cân bằng mỏng manh.
Chỉ là y không ngờ được sự cân bằng này có thể bị phá vỡ nhanh đến vậy.
Hôm nay, y vừa ngâm những chiếc đĩa dính đầy dầu mỡ đó vào nước thì nhận được một cuộc gọi lạ, là bệnh viện gọi tới.
"Chúng tôi là Bệnh viện Trung tâm Thành phố, có phải ngài Giang không?"
Trong lòng Giang Dã lập tức dâng lên một linh cảm chẳng lành, y khẽ mấp máy môi nói: "Là tôi."
Nhân viên bệnh viện: "Thưa ngài Giang, là thế này, vì đã đến kỳ đóng phí bổ sung của phòng bệnh riêng của cha ngài. Hiện tại đang vào cuối năm, bệnh nhân trong bệnh viện quá đông, chúng tôi không có cách nào giữ ông ấy tiếp tục ở trong phòng bệnh nữa."
Giang Dã nói: "Không phải mới vừa nộp tiền sao?"
Nhân viên bệnh viện: "Là thế này ngài Giang, anh nộp chỉ là viện phí, phòng bệnh kia là lúc trước ngài Cố đã đặt, hiện tại ---"
Nhân viên bệnh viện không nói hết, Giang Dã đã biết chuyện như thế nào, là Cố Hải.
Đến cả việc nằm viện Cố Hải cũng không muốn để cha y nằm yên, y không ngờ được người này có thể làm được đến mức này.
Giang Dã nắm chặt tay, không cần phải gây khó dễ cho người khác, y chỉ hỏi: "Vậy phải làm sao, các anh muốn chuyển ba tôi đi đâu?"
"Hiện tại phòng bệnh đã đầy, chỉ có thể chuyển đến hành lang."
Giang Dã siết chặt chiếc đĩa trong tay, dầu mỡ dính đầy tay y. Thói sạch sẽ của cậu ấm đã sớm biến mất không còn gì trong sự hành hạ của cuộc sống hàng ngày.
Y đã quên mình làm sao rửa xong số bát đĩa còn lại.
Lúc trở lại bệnh viện, Giang Bách Xuyên đã được chuyển ra ngoài, một mình nhắm hai mắt cô độc nằm trên hành lang, đối diện xa xa với chiếc ghế dài bong tróc sơn mà y nương tựa vào buổi tối.
Giang Dã đứng giữa hành lang, ánh đèn bệnh viện chiếu xuống khiến sắc mặt y trắng bệch. Y nhìn xuống người nằm trên giường bệnh một lúc.
Từ khi Giang Dã có ký ức, người trước mắt luôn khắc nghiệt, chưa từng có một lần nào vẻ mặt hiền hòa với y. Y chưa từng ngờ người này cũng sẽ có lúc yếu ớt như vậy.
"Cũng không biết lúc trước khi cha ăn mặc bảnh bao răn dạy con, có nghĩ đến mình già rồi đến cả nằm viện cũng không yên không. Sớm biết có hôm nay, có phải hối tiếc lúc trước không cười với con nhiều hơn không, như vậy có lẽ bây giờ con còn có thể dốc sức thêm chút nữa, để cha có chút thể diện."
"Ngày thường cha luôn nói con, con vẫn luôn cho rằng cha được làm bằng sắt thép, sẽ không chết không già đi đâu, không ngờ chỉ một cú sốc nhỏ bé đã khiến cha gục ngã."
Giang Dã vừa nhíu mày vừa lẩm bẩm, thân mình y bỗng khom xuống, vùi đầu trên giường bệnh, đôi tay bị đông lạnh đến sưng đỏ đầy rẫy vết nứt nẻ được y đặt dưới trán.
"Ba..."
Sau hồi lâu, y mới lên tiếng với giọng khàn khàn, nghẹn ngào.
"Có một câu cha nói không sai, con quả thật vô dụng và yếu đuối, chẳng làm được việc gì, là con khiến cha cuối cùng ngay cả sự an yên tuổi già cơ bản nhất cũng chẳng làm được."
Hành lang bệnh viện vào ban đêm không một bóng người, cậu ấm bị cuộc sống đè nặng đến không thở nổi cho tới bây giờ, cuối cùng cũng để lộ chút sợ hãi.
......
Giang Dã bị một tiếng hừ lạnh đánh thức, y gục trên giường bệnh, không biết làm sao lại ngủ quên đi trong tư thế này.
Y không rảnh lo cái cổ cứng đờ, nhíu mày ngẩng đầu.
Cố Hải đứng bên cạnh giường bệnh, ánh mắt chế giễu: "Sao lại thảm hại đến vậy."
Giang Dã làm ngơ người trước mắt đứng dậy, cúi đầu nhìn thời gian, đã 7 giờ sáng.
Nhanh chóng rửa mặt xong, y vừa định đi tìm phòng y tá nhận dịch truyền dinh dưỡng hôm nay, thì một cô y tá đã đi tới: "Thật sự xin lỗi ngài Giang, mấy ngày nay vì thành phố kiểm tra tiêu chuẩn bệnh viện, không cho phép bệnh nhân nằm ở hành lang. Anh xem như vậy được không, ngài đưa bệnh nhân về nhà trước, chờ đợt kiểm tra này kết thúc..."
Cô y tá nhỏ nói lời này đột nhiên có chút ngập ngừng, bệnh viện ít nhiều biết tình cảnh của Giang Dã. Nhưng cấp trên sắp xếp, họ cũng không dám làm trái.
Giang Dã gần như không cần suy nghĩ, đã dừng mắt trên Cố Hải phía sau: "Là cậu làm."
Cố Hải cười một tiếng, ngón tay đút vào túi, vừa định châm điếu thuốc, thì bị cô y tá nhỏ bên cạnh ngăn lại.
Gã vô cùng lịch thiệp dễ nói chuyện nói một câu xin lỗi, lúc này mới nhìn về phía Giang Dã.
"Chẳng qua chỉ là phản ánh tình hình với sở y tế thành phố. Dù sao người ở hành lang bệnh viện, lỡ đâu làm chậm trễ việc cứu chữa bệnh nhân khác, cậu có gánh nổi trách nhiệm không?"
Giang Dã nắm chặt tay, môi y gần như bật máu vì cắn.
Cô y tá nhỏ đứng giữa, nói với giọng khó xử: "Ngài Giang, phải dọn đi trước bữa trưa hôm nay, chiều nay lãnh đạo sẽ đến kiểm tra rồi."
Giang Dã liếc nhìn Giang Bách Xuyên nằm nơi hành lang, y bây giờ ngay cả để ông ở lại bệnh viện, cũng không làm được gì.
Âm thầm thu dọn đồ đạc, âm thầm cõng Giang Bách Xuyên lên. Cơ thể gầy yếu của Giang Dã căn bản không thể chịu nổi sức nặng của một người đàn ông trung niên, y chỉ có thể cắn răng từng bước đi ra phía ngoài.
Rời khỏi bệnh viện, Giang Dã chỉ có thể cõng ba đi tìm nhà trước, ít nhất phải có một nơi ở tạm. Nhưng sức nặng của người trên lưng đè cong cả lưng y.
Có lẽ bắt đầu từ ba năm trước đây, lưng y đã không thể thẳng lên nổi nữa.
Nhưng cho dù cậu ấm ăn nói nhỏ nhẹ bao nhiêu, hạ thấp mình, đau khổ cầu xin, gần như những người nhìn thấy Giang Bách Xuyên trên lưng y, còn chưa kịp bước vào đã bị đuổi ra ngoài.
Một ông già không biết lúc nào sẽ chết, ai dám cho người ở nhà? Ai cũng không muốn nhà của mình biến thành ngôi nhà ma ám.
Bầu trời âm u, chắc sắp đổ tuyết rồi.
Giang Dã bỗng cảm thấy tâm trí y đột nhiên tan nát. Y cõng người, lững thững bước đi trên con đường dài.
Trước đây y cảm thấy thành phố này nhỏ bé làm sao, nhỏ đến mức đi đâu cũng có thể gặp người quen, mỗi người đều có thể trò chuyện.
Nhưng y bây giờ lại chợt thấy thành phố này lại rộng lớn đến thế.
Rộng lớn đến nỗi chẳng có nơi nào là nơi nương thân cho y.
Y vô định bước về phía trước.
Cho nên không hề để ý đến một chiếc xe vẫn luôn bám theo sau y.
*
Cố Hải ngồi trên ghế lái, nhìn người phía trước gặp phải khó khăn khắp nơi, khóe môi gã lộ ra một nụ cười lạnh lùng không thể tả.
Từ ngày gã đến với Giang Dã, đã muốn nhìn cậu ấm kiêu ngạo, cao ngạo kia, ngã xuống bùn lầy.
Hiện tại giấc mộng cuối cùng đã thành sự thật.
Nhưng gã cảm thấy chưa đủ, tốt nhất là thê thảm hơn một chút, tốt nhất là thê thảm đến mức không thể gượng dậy, sau đó quỳ trước mặt gã như một con chó.