Chương 2

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dã va vấp không biết bao nhiêu lần, đi qua chẳng biết bao nhiêu con đường, chân y cọ xát đến bật máu. Cuối cùng, một người phụ nữ trung niên đã mềm lòng, nhường cho y căn ga ra ngầm không dùng đến dưới nhà bà.
"Tôi thấy các cậu đáng thương mới cho các cậu ở. Nói trước nhé, tầng hầm chẳng có gì cả, các cậu tự lo liệu nhé." Người phụ nữ nói.
Giang Dã đặt Giang Bách Xuyên xuống bên cạnh, liên tục cảm ơn người phụ nữ. Người phụ nữ vốn còn muốn mắng gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Giang Dã, bà lại nuốt ngược những lời đó vào trong.
Bà thở dài một hơi, đồng cảm nói: "Thấy cậu tuổi còn trẻ, tranh thủ tìm một công việc, để ba cậu sống tốt hơn một chút, cứ thế này cũng không phải là cách hay đâu."
Giang Dã gật đầu, nhìn người phụ nữ ra ngoài. Cửa bị đóng lại, căn ga ra ngầm này không có cửa sổ nên tối đen như mực, chỉ có ngọn đèn kiểu cũ kia phát ra chút ánh sáng.
Nhưng xung quanh chiếc đèn ấy bị mạng nhện bao phủ hết lớp này đến lớp khác.
Y nhìn ánh đèn ngẩn người một lúc, rồi trải chiếc giường đơn đã rỉ sét ra. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Giang Bách Xuyên, y bắt đầu thu dọn những tấm bìa giấy không dùng trong ga ra, đặt chúng lại với nhau rồi nằm lên.
Ngày mai ---
Ngày mai y còn phải đến quán cơm làm việc. Nhưng ba y ở đây một mình, sao y có thể yên tâm cho được. Nhưng nếu không đến quán cơm, y sẽ không có tiền. Giang Bách Xuyên tuy đã xuất viện, nhưng những mũi tiêm dinh dưỡng đó, cái nào cũng cần tiền.
Dù không yên tâm, y cũng đành phải dứt khoát. Sáng sớm, Giang Dã dùng một trăm tệ còn lại mua trứng gà và sữa bò mang đến, nhờ chủ nhà lúc không bận có thể để mắt giúp chăm sóc ba y.
Chủ nhà vốn định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt khẩn cầu của Giang Dã, cuối cùng vẫn nói: "Được rồi. Cậu yên tâm đi làm đi, nếu ba cậu thực sự có chuyện gì, tôi sẽ gọi điện cho cậu."
Giang Dã mắt đỏ hoe nói lời cảm ơn, sau khi nhìn thoáng qua Giang Bách Xuyên lần nữa mới chịu ra ngoài.
Nhưng cho dù như vậy, Giang Dã cũng vẫn không yên tâm. Y làm nửa tháng thì nghỉ việc ở quán cơm, dựa vào bằng cấp có được thời còn là thiếu gia, y tìm được công việc nhân viên văn thư ở nhà gần đó. Mỗi ngày y tranh thủ chạy về nhà hai bận, chẳng hề để lại cho mình một chút thời gian nghỉ ngơi.
Ngày tháng như vậy kéo dài hai tháng. Ngày nọ, bà chủ nhà nói nhìn thấy tay ba y dường như nhúc nhích một chút. Giang Dã cơm trưa cũng không kịp ăn đã vội chạy về.
Bác sĩ nói, đây là một dấu hiệu tốt, nếu giữ gìn, vẫn có hy vọng tỉnh lại.
Đây là tin tốt đầu tiên Giang Dã nghe được sau chuỗi ngày dài như vậy.
Tối hôm đó, cậu mời chủ nhà ăn cơm, còn mua thêm vài bộ quần áo mới cho ông lão. Cầm đồng lương vừa nhận đã gần cạn, cuối cùng cậu cũng chịu xa xỉ một lần.
Giang Dã vốn cho rằng cuộc sống sắp sửa trở lại quỹ đạo, kết quả ngày hôm sau, chủ nhà đã gọi điện thoại đến.
"Tiểu Giang à."
Giang Dã nghe giọng điệu của chủ nhà có vẻ không ổn, tim vô thức đập nhanh: "Làm sao vậy dì? Là ba con ông ấy ---"
Chủ nhà nói: "Không phải do ba con, là... có người báo cáo dì cho thuê tầng hầm cho con. Hôm nay người của khu phố và phòng cháy đều tới nhà, vì vi phạm quy định cư trú, chúng ta bị phạt ba ngàn tệ (~11 triệu).
Giang Dã sững sờ, ngón tay nắm chặt điện thoại.
"Dì cũng không phải người giàu có gì, các con dọn ra ngoài trước ngày mai nhé." Nói xong, bà thở dài một tiếng rồi cúp máy.
Y không biết mình đang có tâm trạng gì. Rõ ràng cuộc sống vừa sắp chuyển biến tốt đẹp, tại sao lại đột nhiên giáng cho y một đòn tệ hơn. Giang Dã ngơ ngác ngồi trên ghế làm việc, cho đến khi người cuối cùng tăng ca gọi y: "Vẫn chưa đi à?"
Giang Dã lúc này mới hoàn hồn khỏi cơn ngơ ngác. Lúc y trở lại ga ra ngầm để dọn đi, chủ nhà không dám nhìn vào mắt y.
Y biết dì chủ nhà đã cố gắng hết sức rồi.
"Ba nghìn tệ kia, con sẽ mau chóng trả cho dì. Cảm ơn dì đã chăm sóc lâu như vậy." Giang Dã hơi cúi người với người trên lầu, rồi bước ra ngoài chẳng hề ngoảnh đầu lại.
Chỉ là lần này y không còn may mắn như vậy nữa. Mấy ngày liên tiếp, không còn ai nguyện ý cưu mang y.
Y chỉ có thể đưa Giang Bách Xuyên sống dưới gầm cầu. Mùa đông dù đã gần tàn, nhưng vẫn lạnh thấu xương.
Giang Dã đắp hết tất cả những thứ có thể chống lạnh lên người Giang Bách Xuyên, nhưng vẫn vô dụng. Vào nửa đêm nọ, Giang Bách Xuyên sốt cao, toàn thân bắt đầu run rẩy.
Giang Dã mắt sưng đỏ, cõng ba chạy về phía bệnh viện: "Ba, kiên trì thêm một chút, xin ba."
Dù y dùng tốc độ nhanh nhất, nhưng hoàn cảnh họ sống quá khắc nghiệt, cơn sốt lần này không biết đã ủ bệnh bao lâu.
Lúc Giang Bách Xuyên được đưa đến bệnh viện, hai mắt đã trắng dã, không còn thở nữa.
Giang Dã ôm cơ thể Giang Bách Xuyên ngồi gục tại sảnh lớn bệnh viện. Sự uất ức, không cam lòng và nỗi sợ hãi kéo dài bấy lâu cuối cùng đã đè gục y.
Tiếng gào khóc khiến những người xung quanh nhìn sang.
Cố Hải, kẻ mang mặt người dạ thú, không biết đến bệnh viện từ khi nào.
Gã đứng trước mặt Giang Dã, nhìn xuống y với vẻ khinh thường, chế giễu nói: "Không có tôi, không có địa vị và tiền bạc của gia đình cậu, cậu chỉ là một con chó, một con chó mất chủ, một kẻ vô dụng."
Giang Dã ngẩng đầu lên một cách chậm rãi, dưới mái tóc rối bù lộ ra đôi mắt đỏ bừng vì thức trắng đêm.
Y nói chắc nịch: "Là cậu đã báo cáo chủ nhà."
Cố Hải không nói chuyện, nhưng vẻ mặt gã đã chứng minh tất cả. Gã thưởng thức vẻ mặt đau đớn tột cùng của Giang Dã, còn cảm thấy chưa đủ, lại ghé vào tai Giang Dã nhỏ giọng nói.
"Là tôi. Lúc trước gia đình cậu phá sản cũng là vì tôi."
Giang Dã nghiến răng: "Cậu đã làm gì?"
Cố Hải mang theo vẻ đắc ý mà nói: "Là tôi đã tiết lộ tất cả thông tin của gia đình cậu cho bên đối thủ. Bất ngờ không? Nhưng kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện này, hẳn là cậu."
Những cú sốc liên tiếp, cộng thêm việc mất đi người thân, cuối cùng đã khiến Giang Dã mất hết lý trí sau khi nghe Cố Hải nói.
Y không biết lấy con dao từ đâu ra, đâm về phía Cố Hải. Cố Hải theo bản năng giơ tay chắn, dao găm đâm thủng quần áo gã, vạch ra một đường cắt thật dài trên cánh tay, quần áo lập tức bị máu thấm ướt.
Xung quanh đều là tiếng la hét, những gương mặt sợ hãi vây quanh Giang Dã.
"Giết người, giết người rồi."
"Báo cảnh sát đi."
Đến khi y tỉnh táo lại, Cố Hải trợn to mắt, nhìn y với vẻ không tin nổi, trên quần áo đều toàn là máu.
Máu.
Thật nhiều máu.
Y cầm con dao, sắc mặt trắng bệch lùi lại vài bước.
Cố Hải nói rất đúng, nguồn gốc mọi chuyện này đều vì y.
Nếu không phải lúc trước y khăng khăng muốn theo đuổi Cố Hải, nếu không phải sau khi tốt nghiệp y nhất quyết phải kết hôn với gã bất chấp sự phản đối của mọi người. Gia đình y cũng sẽ không phá sản, ba y cũng sẽ không đột quỵ.
Y bây giờ vẫn có thể làm một cậu chủ vô ưu vô lo kia.
Ò e ò e, rất nhanh tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên.
Cả người Giang Dã đều đang run rẩy, con dao trong tay rơi xuống đất.
Y quá sợ hãi, không dám nhìn Cố Hải đang nằm bên cạnh, theo bản năng chạy ra bên ngoài.
"Đứng lại, người phía trước có nghe không, cậu không trốn thoát được đâu."
Y chạy vào làn đường xe cộ tấp nập, cảnh sát đuổi theo sau lưng.
"Này, đừng chạy," một vị cảnh sát khác nhận ra tinh thần y không ổn: "Nạn nhân chỉ bị đâm trúng cánh tay, không nguy hiểm đến tính mạng, bác sĩ đã và đang xử lý rồi."
Nhưng Giang Dã bây giờ chẳng hề nghe lọt tai bất cứ điều gì, y chỉ chạy về phía trước, mà không biết mình đang chạy về đâu.
Trước mắt xuất hiện một luồng sáng trắng chói mắt.
Giang Dã nhìn luồng sáng ấy, như thiêu thân lao vào lửa, vô thức bước về phía luồng sáng ấy.
Phía sau có cảnh sát dường như hét to với y: "Này, cẩn thận!"
Giang Dã sửng sốt một thoáng, lại nhìn về phía trước. Hóa ra luồng sáng trắng ấy chẳng qua là đèn pha của chiếc xe lớn từ xa, đáng tiếc muốn né tránh thì đã không còn kịp nữa rồi.
"Rầm."
Giang Dã ngã trên mặt đất, trên người như bị cán qua, đau thấu tim gan.
.... Hóa ra cái chết lại đau đớn đến vậy sao.
Y chớp mắt, nhìn cuộc đời ngắn ngủi của mình như một cuốn băng ghi hình, bắt đầu tua ngược lại.
"Ngài Giang, anh có bằng lòng trở thành bạn đời của ngài Cố Hải không? Bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, các anh đều có thể bên nhau trọn đời."
Giang Dã mình đầy máu nằm trên mặt đất, yếu ớt há miệng mấp máy: "Tôi... không muốn."
Đó là nguồn gốc của mọi đau khổ trong cả cuộc đời này của y.
***
"Tống Úc, Tống Úc. Tỉnh tỉnh."
"Đều tại cậu dùng sức lớn như vậy, giờ hay rồi, đá bóng đá người bất tỉnh luôn, cậu nói coi làm sao bây giờ."
"Sao trách tôi, còn chẳng phải cậu không giữ tốt bóng."
Giang Dã đầu đau như búa bổ, ngồi dậy nhìn hai người mặc đồng phục trước mắt, hơi sửng sốt.
"Các cậu..." Y vừa mới lên tiếng, lại phát hiện đây không phải giọng nói của mình.
"Tống Úc, cậu tỉnh rồi."
Hai người kia vừa nghe y nói chuyện, lập tức không ồn ào nữa, đều xông đến.
"Ừm, cậu không sao chứ? Chúng tôi gọi cậu chơi bóng, cậu nói cậu không đến, chúng tôi tưởng cậu không đến thật, nên không chú ý tới cậu."
Tống Úc?
Lông mày Giang Dã nhíu sâu hơn. Tống Úc là ai? Y không phải đang bị cảnh sát truy đuổi ư?
Một người cạo đầu đinh đứng bên trái, cà lơ phất phơ vỗ hai cái lên vai y: "Tống à, cậu cũng đừng quá buồn. Chẳng phải hôm nay Giang Dã chuẩn bị tỏ tình với Cố Hải sao? Cố Hải không phải cũng không đồng ý sao, cậu buồn gì chứ."
Bọn họ ở bên nhau mỗi ngày, đều biết tâm tư của Tống Úc dành cho Cố Hải.
Lần này việc trùm trường tỏ tình với Cố Hải khiến Tống Úc bắt đầu buồn bực, không vui.
Giang Dã ngây người, túm lấy cổ áo đồng phục của Đầu Đinh, cao giọng hỏi: "Cậu nói gì?"
Ánh mắt này quá đáng sợ, hoàn toàn không giống tính cách mềm yếu thường ngày của Tống Úc.
Đầu Đinh bị dọa sợ, theo bản năng nói ngay: "Tôi nói Giang Dã chuẩn bị hôm nay tỏ tình với Cố Hải. Giờ chắc cũng bắt đầu rồi."
"Ở đâu!"
Người đeo kính bên cạnh nuốt nước bọt nói: "Dưới gốc liễu cổ thụ nghiêng ở cửa Tây."
Đúng rồi, hồi cấp ba, y từng tỏ tình một lần với Cố Hải.
Đây là mơ sao?
Giang Dã không bận tâm tại sao hai người kia lại gọi y là Tống Úc, cũng không bận tâm tại sao lại xuất hiện một Giang Dã khác. Y chỉ biết, nghe thấy cái tên đó là y cảm thấy buồn nôn.
Tuyệt đối không thể tỏ tình với kẻ súc sinh đó. Tuyệt đối không thể!
Y một tay đẩy hai người trước mắt ra, chạy về hướng cây liễu cổ thụ nghiêng.
Đến khi y thở hồng hộc chạy đến nơi, xung quanh đã vây kín một vòng người lớn. Cố Hải vẻ mặt không kiên nhẫn dựa vào cây liễu cổ thụ nghiêng, đối diện gã ---
Thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng đứng nơi đầu gió, trong tay cầm một con thỏ được đính kết từ vỏ sò và thủy tinh. Đó là món quà y đã mất tận hai tháng, tốn bao nhiêu kiên nhẫn dán từng mảnh một.
— là Giang Dã 17 tuổi.
"Này, Cố Hải, hôm nay không phải sinh nhật cậu à, đây là tôi tự làm đấy." Giọng nói tự do tản mạn vang lên.
Giang Dã đứng cách đó không xa, nhìn bản thân 17 tuổi sắp đưa cho Cố Hải món quà chuẩn bị đã lâu.
Trong chớp mắt ấy, một ngọn lửa vô danh trào lên từ lồng ngực. Y mang theo hận ý chạy đến như phát điên, một tay giật lấy món quà, cuồng loạn quát:
"Không được đưa cho hắn ta."
Tiếng nói chuyện xung quanh lập tức yên tĩnh, ngay cả Cố Hải với vẻ mặt không kiên nhẫn cũng nhìn sang y.
Thiếu niên Giang Dã ngước mắt, thấy y thì hơi sửng sốt, rồi nhíu mày với vẻ rất khó chịu: "Đệt, gây sự phải không, cậu là ai?"