Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Nụ hôn an ủi
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Giang Dã vội vã chạy đến phòng học, Tống Úc đang nằm gục trên bàn. Cậu chưa kịp lau mồ hôi trên mặt mình đã khẽ lay người Tống Úc.
"Tống Úc? Tống Úc? Tỉnh dậy đi."
Người nằm trên bàn không đáp lời, mặt vùi vào cánh tay. Ánh hoàng hôn chiếu rọi khiến mồ hôi trên trán y lấp lánh, gương mặt cũng ửng đỏ một cách bất thường, vừa nhìn đã biết là có chuyện không hay.
Giang Dã đứng cạnh bàn, cau mày. Sau một lúc, cậu mới rụt rè đưa tay chạm vào trán Tống Úc. Trán y nóng ran đến mức khiến cậu giật mình.
Không thể để thế này được, Giang Dã vỗ nhẹ vào vai Tống Úc, cố gắng gọi y vài tiếng với giọng điệu kiên quyết hơn.
"Tống Úc? Tỉnh dậy đi."
Lần này Tống Úc cuối cùng cũng tỉnh. Y mơ màng ngẩng đầu, nhìn Giang Dã đang cau chặt mày và hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Giang Dã đáp: "Cậu bị sốt rồi, phải đến phòng y tế thôi."
Tống Úc khẽ nhíu mày: "Bị sốt ư?" Y định đưa tay lên kiểm tra trán mình nhưng cánh tay lại đau nhức vô cùng, cuối cùng đành bỏ cuộc: "Chờ tan học rồi tính sau."
Y còn chưa nói dứt lời đã bị Giang Dã nắm chặt cánh tay. "Chờ tan học cái gì mà chờ," thiếu gia kéo y đứng dậy khỏi bàn, vẻ mặt kiên quyết đến đáng tin: "Đi ngay bây giờ."
Tống Úc nhìn cuốn sách giáo khoa trên bàn. Y không thể bỏ lỡ thêm buổi học nào nữa, kỳ thi tháng đã cận kề.
Giang Dã dường như đọc được suy nghĩ của y: "Tiết này là tiết thể dục, thầy thể dục đã biết chuyện rồi."
Thể dục? Tống Úc hơi sững sờ, nhìn quanh phòng học mới nhận ra không có ai. Xem ra y thực sự bị bệnh rồi.
Giang Dã nửa kéo nửa đỡ, đưa Tống Úc đến phòng y tế.
Bác sĩ trường mặc áo blouse trắng đang bận rộn với chiếc máy tính, nghe thấy tiếng động cũng không quay đầu lại. "Có chuyện gì vậy, lấy thuốc gì?"
Đa số học sinh đến phòng y tế đều để lấy thuốc. Giang Dã nói với cô bác sĩ: "Bạn ấy bị sốt, không biết uống thuốc có hiệu quả không."
Bác sĩ trường lúc này mới quay đầu lại, ánh mắt lướt qua hai người rồi dừng lại trên Tống Úc. Cô lấy một chiếc nhiệt kế từ trong ngăn kéo đưa qua: "Đo nhiệt độ trước đã."
Tống Úc cảm thấy đầu óc mình trở nên chậm chạp. Dù biết người khác đang nói gì, nhưng động tác của y không theo kịp. Vẫn là Giang Dã một tay cầm lấy nhiệt kế đưa cho y.
Cậu nhìn thoáng qua tình trạng của Tống Úc, lo lắng hỏi: "Cậu có biết dùng cái này không?"
Tống Úc: "..." Y chậm rãi cầm nhiệt kế, cúi đầu ngồi xuống giường, chờ đợi hết thời gian đo.
Phòng y tế không lớn lắm. Tống Úc ngồi trên giường bệnh, Giang Dã chỉ có thể đứng cạnh y. Cậu không bị bệnh, ngồi xuống có vẻ không hợp lý, nên đành đứng.
Trong căn phòng y tế chật hẹp, ánh mắt Giang Dã không biết đặt vào đâu, cuối cùng chỉ có thể dừng lại trên Tống Úc. Từ góc độ của cậu, có thể thấy Tống Úc hơi rũ mi. Làn da y rất trắng, nơi cổ mơ hồ hiện lên những mạch máu xanh nhạt.
Giang Dã đột nhiên cảm thấy cổ họng hơi khô khốc.
"Đến giờ rồi!" Tiếng gọi của bác sĩ trường kéo cậu trở về thực tại.
Tống Úc vẫn không nhúc nhích, như thể không nghe thấy gì. Hai mắt y nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, không biết đang suy nghĩ gì.
Giang Dã theo bản năng hạ giọng: "Tống Úc? Đến giờ rồi, lấy nhiệt kế ra đi."
Tống Úc lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía cậu. Giang Dã lại sững sờ.
Mắt Tống Úc đỏ hoe. Sau đó y dường như ý thức được điều gì đó, nhanh chóng dời ánh mắt đi, chậm rãi đứng dậy đưa nhiệt kế cho bác sĩ trường.
Bác sĩ trường cầm nhiệt kế lên soi qua ánh sáng, "Ôi," cô thốt lên, nói với họ: "39° mà giờ mới đến à? Nhiệt độ này cao quá, phải đến bệnh viện thôi."
"39° ư?" Giang Dã cũng giật mình: "Sao lại cao đến thế?"
Bác sĩ trường nhìn về phía cánh tay Tống Úc: "Mấy hôm trước bị thương đúng không?"
Giang Dã thay Tống Úc trả lời: "Đúng vậy ạ. Khâu mấy mũi."
"Thảo nào," Bác sĩ trường nói: "Chắc bị nhiễm trùng do thời tiết nóng, có lẽ phải tiêm mũi tiêu viêm."
Tống Úc lại như một thói quen, rũ mắt nói: "Em không sao đâu, kê cho em chút thuốc là được rồi."
Trước đây y một mình bị sốt, chỉ cần uống thuốc rồi ngủ một giấc là có thể chịu đựng được.
Bác sĩ trường nói: "39° mà lại chỉ uống thuốc thì sao được. Em nghĩ uống thuốc là có thể hạ sốt sao?"
Tống Úc lại một lần nữa nói: "Kê cho em chút thuốc là được."
Bác sĩ trường nhìn cậu học sinh trước mặt, rõ ràng trông hiền lành, yếu ớt nhưng tính tình lại bướng bỉnh đến lạ. Cô vừa định đứng dậy lấy thuốc thì một bạn học khác với tính cách nóng nảy đã kéo y ra ngoài.
"Uống thuốc cái gì mà uống, đi bệnh viện!"
Khi cô ngẩng đầu nhìn lại, trước mắt đã không còn bóng người.
Sau khi Giang Dã đưa Tống Úc đến bệnh viện, bác sĩ chỉ cần liếc nhìn đã biết có chuyện gì. "Bảo cậu đến thay thuốc mà lại không đến kịp thời, vết thương chắc chắn đã dính mưa rồi, nhiễm trùng là phải. Cậu không sốt thì ai sốt nữa?"
Tống Úc im lặng không nói gì, vì bác sĩ đã nói trúng phóc.
Nhưng Giang Dã đứng bên cạnh lại không ngừng lo lắng, cau mày sốt ruột hỏi: "Vậy phải làm sao đây ạ?"
"Làm sao á?" Bác sĩ tức giận nói: "Còn có thể làm sao nữa, thay thuốc, truyền dịch, tiêm. Hay là muốn sốt thành ngốc luôn à?"
Tống Úc: "..." Giang Dã: "..."
Buổi chiều còn hai tiết học chính. Tống Úc, cái tên bướng bỉnh này, vẫn muốn lấy chút thuốc rồi về, nhưng bị Giang Dã giữ chặt lại, buộc phải thay thuốc và truyền nước.
"Anh Giang, em xin nghỉ rồi," Mã Văn nói qua điện thoại: "Tống Úc cậu ấy không sao chứ? Vãi, cũng ghê thật, có thể chịu đựng được 39 độ. Hai cậu có cần gì không, tan học em rảnh, có thể mang đến bệnh viện cho các cậu."
Giang Dã đi đến bên Tống Úc: "Mã Văn hỏi cậu có cần gì không, cậu ta có thể mang đến cho."
Tống Úc chớp mắt vài cái, nói: "Mang sách tiếng Anh của tôi đến đây đi."
Giang Dã: "..."
Mã Văn ở đầu dây bên kia vừa vặn nghe thấy, cảm thán từ tận đáy lòng: "Sách tiếng Anh ư? Đỉnh thật, không hổ là học sinh giỏi."
Mã Văn tuy trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng đôi khi hiệu suất làm việc của hắn lại cực kỳ nhanh. Tan học chưa đầy mười phút đã mang cặp của Tống Úc đến nơi.
Hôm nay tôi giúp cậu và Tống Úc xin nghỉ, cô Ao Cá hiếm khi không cằn nhằn, trực tiếp vung tay ký giấy xin phép nghỉ luôn. Đúng là chỉ có học sinh giỏi mới có được uy tín lớn như vậy.
Sau khi Mã Văn đưa cặp cho Tống Úc, hắn bắt đầu nói chuyện không ngừng với Giang Dã, vừa nói vừa móc điếu thuốc trong túi ra.
Giang Dã thấy hắn định châm thuốc, liền nhíu mày, liếc nhìn Tống Úc rồi nói: "Ra ngoài mà hút."
Mã Văn "À" một tiếng, đi theo Giang Dã ra cửa phòng bệnh. Hai người đứng ở chiếu nghỉ cầu thang.
Giang Dã cầm điếu thuốc nhưng không hút. Tống Úc đã bị bệnh vốn khó chịu rồi, cậu sợ lát nữa về phòng bệnh, mùi thuốc lá trên người sẽ khiến y càng thêm khó chịu.
Mã Văn không hề biết suy nghĩ của cậu. Nếu biết, ít nhất hắn cũng sẽ buột miệng nói một câu: 'Sắc đẹp làm mờ lý trí'.
"Anh Giang, cậu phải đợi ở bệnh viện bao lâu nữa thế?" Mã Văn hỏi. Lúc này bên ngoài trời đã tối, Giang Dã đứng ở nơi gió thổi: "Đến hơn 10 giờ, truyền bốn bình dịch lớn lận."
Mã Văn nói: "Bộ không thể bảo người nhà cậu ấy đến chăm sóc à?"
Giang Dã khoanh tay, khó chịu liếc hắn một cái: "Vết thương này của Tống Úc là vì tôi mà ra, giờ gọi người nhà cậu ấy đến chăm sóc, tôi khoanh tay đứng nhìn thì hợp lý sao?"
Mã Văn hậm hực ngậm miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Một tuần trước cậu còn muốn đánh người ta đấy. Giờ thì làm như báu vật vậy."
Đôi con ngươi đen như mực của Giang Dã qua mí mắt hơi mỏng nhìn thẳng về phía hắn. Với kinh nghiệm của mình, Mã Văn biết nếu hắn nói thêm câu nào nữa thì chắc chắn sẽ bị đánh. Dù sao hắn cũng đâu phải Tống Úc, không có bản lĩnh khiến thiếu gia phải phá lệ.
Hắn ho khan một tiếng, giả vờ nhìn điện thoại rồi nói: "Ờm, anh Giang, tôi có hẹn với người khác rồi, nên không ở đây trông chừng cùng cậu được. Tôi đi trước đây." Nói rồi chuồn thẳng, không hề quay đầu lại.
Giang Dã nhìn bóng lưng Mã Văn rời đi, rồi đứng bên cửa sổ một lát, để gió thổi đi sự bức bối trong lòng mới trở về phòng bệnh.
Trong phòng im ắng, không một tiếng động. Giang Dã nhìn vào, Tống Úc vẫn cầm cuốn sách giáo khoa tiếng Anh, nhưng đã ngủ rồi. Hai mắt y nhắm nghiền, giữa hai đầu mày hơi nhíu lại, trông như đang ngủ rất không thoải mái.
Giang Dã sững người, bước đến, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường bệnh. Cậu ngẩng đầu liếc nhìn, bình truyền dịch vẫn còn hơn nửa, còn lâu mới phải thay bình mới.
Giang Dã lấy điện thoại ra định chơi một ván game, nhưng lại không tài nào yên tâm được.
Lúc này, Tống Úc trên giường bệnh hơi cựa quậy. Cuốn sách giáo khoa tiếng Anh trượt khỏi chăn, suýt nữa rơi xuống đất. Giang Dã nhanh tay chụp lấy, thở phào một hơi, rồi ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với gương mặt Tống Úc.
Giang Dã khựng lại một thoáng. Thấy y vẫn chưa tỉnh, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người ở rất gần nhau, Giang Dã nhìn kỹ y. Tống Úc nghiêng người, dựa vào mép giường, một tư thế không hề có cảm giác an toàn. Sắc hồng trên mặt y vì sốt đã rút đi, không biết do bệnh hay do ánh đèn mà trông y trắng bệch quá mức, mang theo vẻ yếu ớt của người bệnh.
Ngay sau đó, Giang Dã nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Tống Úc. Cậu sững người, lại nhớ đến dáng vẻ yếu ớt của Tống Úc khi ở nhà cậu hôm đó. Chẳng biết vì sao, trái tim Giang Dã cũng cảm thấy ngột ngạt và khó chịu.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao y có thể tủi thân đến mức này?
Thiếu gia càng nhìn càng thấy khó chịu, rồi lại không biết phải làm gì. Nước mắt chưa bao giờ khiến cậu cảm thấy khó chịu như lúc này.
Vì thế cậu cúi đầu, hôn lên khóe mắt Tống Úc như một lời an ủi. Bởi vì cậu nhớ rõ, khi còn nhỏ, mỗi lần cậu khóc, mẹ cũng làm như vậy.
Đến khi Giang Dã ý thức được mình vừa làm gì, thì đã muộn rồi. Thiếu gia suýt nữa dựng lông. Chết tiệt. Cậu... hôn Tống Úc! Cậu đâu phải mẹ y!