18. Giang Dã: Đây Có Phải Là Yêu?

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Giang Dã: Đây Có Phải Là Yêu?

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không thể nào, sao mình lại có thể hôn Tống Úc chứ!
Giang Dã cảm thấy đầu óc mình nổ tung, vô số tia lửa nhỏ tóe ra.
Hơn nữa, người ta còn đang bị bệnh!
Thiếu gia ngồi bên cạnh không yên, cả người cứ như một chú chó xù lông.
Cửa đột nhiên bị mở ra.
Một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt xinh đẹp nhưng thoáng vẻ mệt mỏi, bước vào.
Giang Dã đứng dậy nhìn người: "Dạ bác tìm ai ạ, có phải tìm nhầm phòng bệnh không?"
"Con là bạn học của Điềm Điềm phải không, cảm ơn con đã chăm sóc thằng bé," ánh mắt người phụ nữ dừng trên Tống Úc: "Dì là mẹ của Tống Úc."
Mẹ của Tống Úc.
Giang Dã lập tức sững sờ.
Nhớ lại chuyện mình vừa làm với Tống Úc, mặt cậu nóng bừng.
Mẹ của cậu ấy đến rồi!
"Dạ không không có gì ạ," thiếu gia luôn nói chuyện làm việc đúng lý hợp tình, dù không có lý cũng có thể bẻ cong thành có lý, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy bối rối đến vậy: "Tống Úc trước đây cũng đã giúp con nhiều rồi ạ."
Ánh mắt Giang Dã dừng trên cánh cửa phòng bệnh, không biết có phải để tiện quan sát bệnh nhân hay không, cánh cửa ngăn giữa các phòng bệnh là bằng kính.
Có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ bên trong phòng.
Mẹ Tống Úc đến đây từ lúc nào?
Chẳng lẽ vừa rồi bà ấy đã nhìn thấy hết?
Không đúng, mình chỉ là lau nước mắt cho Tống Úc thôi mà. Lúc đó tay đang cầm sách giáo khoa, không có tay rảnh.
Cho nên chỉ có thể... chỉ có thể hôn như vậy sao?
Giang Dã tự thấy mình không thể bịa ra lý do nào hợp lý hơn được nữa.
"Bạn học," Trần Hồng thấy sắc mặt Giang Dã lúc đỏ bừng, lúc trắng bệch thì hỏi: "Có phải con cũng bị bệnh rồi không?"
"Bị bệnh? Không... không có ạ," Giang Dã nhanh chóng đưa tay quạt quạt mặt mấy cái: "Dạ chỉ là con thấy nóng thôi ạ."
Trần Hồng liếc nhìn nhiệt độ trong phòng, chỉ có 26 độ. Bà cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng người trẻ tuổi sức sống dồi dào nên dễ nóng.
"Dì có mang theo chút cháo nhà nấu, con có muốn ăn cùng không? À mà, dì vẫn chưa biết tên con."
Có lẽ vì tiếng nói chuyện của hai người, đã đánh thức Tống Úc.
Tống Úc nhìn thấy Trần Hồng thì hơi sửng sốt, y há miệng, nhưng vẫn không biết phải xưng hô thế nào.
"Sao người lại đến đây?"
Trần Hồng đi qua, lót gối đầu dưới người y: "Bị bệnh nằm viện một mình sao mà được, mẹ đến thăm con đây."
Tống Úc sửng sốt, ngón tay y khẽ cuộn lại, rồi ánh mắt dừng trên Giang Dã đang đứng bên cạnh.
"Cậu nóng lắm à?" Y có chút nghi hoặc nhìn gương mặt đỏ bừng của Giang Dã.
"…" Giang Dã cảm thấy mình không thể ở lại trong căn phòng này thêm giây phút nào nữa.
"Tống... Tống Úc, mẹ cậu đến rồi, tôi đi trước." Giang Dã lại nhìn về Trần Hồng: "Tạm biệt dì ạ."
Nói xong, thiếu gia không đợi ai đáp lời, đã chạy thẳng ra khỏi phòng bệnh mà không hề ngoái đầu nhìn lại.
Trần Hồng nhìn bóng lưng thiếu gia nói: "Cậu bạn học này của con thật là thẹn thùng."
Tống Úc nhìn về phía Trần Hồng, muốn biết mẹ mình đã nhìn ra điều gì.
"Cũng rất có lễ phép," Trần Hồng nói: "Vừa nhìn là biết được cậu bé được nuông chiều từ nhỏ, ở với con trong bệnh viện lâu như vậy, không biết mẹ cậu bé có sốt ruột lo lắng không."
Tống Úc cụp mắt, một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Cậu ấy không có mẹ."
Giang Dã không có mẹ.
Y cũng không có mẹ.
Tay Trần Hồng đang lấy cháo ra khỏi hộp cơm bỗng khựng lại, ngừng một hồi lâu mới nói: "Cũng là một đứa nhỏ đáng thương. Hôm nào con dẫn bạn học này về nhà…"
Bà muốn nói, hôm nào dẫn Giang Dã về nhà ăn bữa cơm gia đình, cũng coi như một lời cảm ơn vì hôm nay cậu đã đưa Tống Úc về nhà.
Nhưng bà lại nghĩ đến bộ quần áo hàng hiệu Giang Dã mặc, chỉ sợ cậu sẽ không muốn đến căn nhà nhỏ tồi tàn của họ.
"Vẫn là… thôi..."
Tống Úc tiếp lời: "Được, con sẽ hỏi cậu ấy thử xem."
Trần Hồng lộ ra ánh mắt ngạc nhiên nhìn Tống Úc, sau một lúc lâu thì bật cười.
"Nếu Điềm Điềm muốn cậu ấy đến nhà chúng ta, vậy đến lúc đó mẹ phải chuẩn bị thật tốt. Tuy những thứ khác không có, nhưng tay nghề nấu nướng của mẹ vẫn ổn mà."
Trần Hồng nấu ăn rất ngon.
Những món cơm nhà bình thường dưới tay bà dường như đều trở nên đặc biệt.
Đây là hương vị mà Tống Úc ở kiếp trước chưa từng được nếm trải.
Một gia đình ba người ngồi trong căn nhà không lớn, không có những lời nói lạnh nhạt hay trách móc nặng nề, muốn nói chuyện thì nói, không muốn nói thì thôi.
Bên cạnh là chiếc tivi cũ kỹ, ngoài phòng là tiếng la hét ầm ĩ hoặc tiếng cười đùa của hàng xóm, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng mèo kêu chó sủa.
Tống Úc không biết phải hình dung cảm xúc này như thế nào, nhưng y muốn Giang Dã cũng được cảm nhận một chút.
Bởi vì… y và Giang Dã đều không có một mái ấm thực sự.
Sáng hôm sau, Tống Úc thức dậy xuống lầu, thấy Mao Mao đang nhìn quanh quất.
"Tìm gì thế?" Tống Úc hỏi cậu ấy.
Mao Mao có vẻ hơi sợ sệt hỏi: "Giang Dã. Hôm nay cậu ấy không đến tìm cậu à?"
Tống Úc cũng khẽ nhíu mày, từ sau khi trở về từ bệnh viện hôm qua, Giang Dã vẫn không có động tĩnh gì.
"Không có."
Mao Mao thở phào nhẹ nhõm: "May mà không có ở đây."
Cậu ấy đeo cặp đi phía trước: "Đúng rồi, thầy các cậu có nhắc về việc ba tuần nữa sẽ thi tháng không?"
"Ba tuần?" Tống Úc nhíu mày: "Lần này sao lại nhanh vậy?"
"Ừm, hình như là vì có một cuộc thi đấu gì đó." Mao Mao nghĩ nghĩ: "Thi Toán cấp thành phố, để không bị trùng lịch, kỳ thi tháng sẽ được tổ chức sớm hơn một chút."
Giáo viên chủ nhiệm lớp chín vẫn luôn không nhắc đến chuyện này, có lẽ vì cảm thấy dù có nhắc thì học sinh trong lớp cũng không để tâm.
Tống Úc lại cau mày suy nghĩ.
Ba tuần, muốn nâng thành tích của Giang Dã lên hạng hai trăm trong lớp.
Liệu có thể không?
Tống Úc cảm thấy lòng không yên.
Giang Dã thời cấp ba không thiếu tiền, cũng không thiếu bạn bè. Điều duy nhất cậu ấy thiếu, có lẽ chính là một mái ấm và tình yêu.
Nhưng y không thể tự dưng tạo ra một gia đình cho người khác.
Đến trường, Tống Úc vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này. Bản thân y học thì dễ, nhưng để kéo một người hiện tại đã khác xa trong học tập thì lại không hề dễ dàng.
Đặc biệt là "người khác" này, hôm nay lại còn không biết đang bị làm sao nữa.
"Sao vậy anh Giang, sao cậu lại muốn đổi chỗ với tôi?" Mã Văn ngồi bên cạnh, vô cùng khó hiểu.
Giang Dã vô cùng thiếu kiên nhẫn: "Bảo cậu đổi thì cậu cứ đổi đi, đâu ra mà nói nhiều lời nhảm nhí thế."
Hôm nay thiếu gia trông tâm trạng rất không tốt, hơn nữa nhìn quầng thâm dưới mắt có thể đoán là đêm qua cậu lại mất ngủ.
Mã Văn không dám chọc ghẹo, chỉ đành ôm cặp sách của mình sang chỗ của trùm trường. Vừa mới đi qua, hắn đã nhìn thấy gương mặt của Tống Úc.
Đôi mắt đen láy của Tống Úc vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hắn.
"M* mẹ," Mã Văn bị nhìn đến hơi rụt rè, vội vàng giải thích: "Không phải tôi muốn đổi, là anh Giang nhất quyết đòi đổi."
Ánh mắt Tống Úc dời khỏi Mã Văn, rồi lại rơi xuống người Giang Dã.
Giang Dã nhanh chóng dùng sách giáo khoa che mặt mình lại.
Tống Úc: "…"
Y đi đến đó, một tay rút quyển sách tiếng Anh của Giang Dã ra: "Cậu có ý gì?"
Giang Dã nhìn vào mắt Tống Úc, rồi lại nghĩ đến chuyện ngu ngốc mình đã làm ngày hôm qua.
"Không có ý gì cả. Mã Văn nói cậu ấy cũng muốn học tập, nhưng An Tĩnh cao quá, đi học luôn chắn tầm nhìn của cậu ấy, cho nên tôi mới đổi chỗ với cậu ấy." Giang Dã nhìn về phía Mã Văn: "Phải không Mã Văn?"
"Tôi á?" Mã Văn cũng sốc đến mức há hốc mồm, giọng nói đầy khó tin: "Yêu học tập á? Nói đùa đúng không chứ."
Giang Dã liếc hắn một cái đầy cảnh cáo.
Mã Văn lập tức sửa lời: "Đúng vậy, tôi yêu học tập!"
Tống Úc nhìn chằm chằm Giang Dã, mặt trầm xuống hỏi lại lần cuối: "Hỏi cậu một lần cuối cùng, cậu xác định sẽ ngồi ở đây mà không quay về đúng không?"
Giang Dã chột dạ không dám nhìn vào mắt y: "Ừ, tôi cảm thấy tầm nhìn ở vị trí này không tệ."
Tống Úc: "Được."
Y xoay người đi thẳng, mặt sầm sì trở về chỗ ngồi của mình.
Mã Văn lén quay lại chỗ Giang Dã: "Anh Giang, các cậu giận dỗi à? Hình như Tống Úc giận thật rồi."
"Cãi nhau cái quái gì," Giang Dã nhìn Tống Úc, cũng bực bội nói: "Mau đi học đi. Tiết tiếng Anh rồi, cậu còn không mau cút về chỗ ngồi của mình đi!"
Mã Văn hậm hực ngậm miệng, vừa định đi thì lại thấy ủy viên học tập đang nằm úp mặt trên bàn.
Hắn không nhịn được, tiện tay đẩy nhẹ như thường lệ.
"Thế này là sao vậy, hôm qua không ngủ ngon à An Tĩnh?"
Cô bạn cùng bàn của An Tĩnh là một cô gái tóc ngắn, nói: "Không phải không ngủ ngon đâu, An Tĩnh đang khóc đó."
"M* mẹ, khóc á? Sao lại khóc?" Mã Văn hơi hoảng, vò đầu lớn tiếng nói: "Ai chọc cậu, tan học tôi sẽ đi xử lý hắn!"
Cô bạn vừa an ủi ủy viên học tập vừa nói: "Chính là cậu chọc đấy chứ! Thật là phục mấy nam sinh các cậu. An Tĩnh nói chiều nay sẽ đi tìm chủ nhiệm lớp để xin đổi chỗ. An Tĩnh cảm thấy thành tích của cậu không tốt đều là do cậu ấy."
Lời Mã Văn muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng, hắn dở khóc dở cười.
An Tĩnh khóc suốt buổi đọc sớm, Mã Văn viết vô số tờ giấy nhỏ đặt lên bàn, nhưng đều bị An Tĩnh ném thẳng vào sọt rác.
Chịu đựng hai tiết, sau tiết thứ hai, Mã Văn cuối cùng cũng không nhịn nổi, gần như quỳ xuống trước mặt Giang Dã, nước mắt nước mũi tèm lem nói:
"Anh Giang, cậu làm ơn cho tôi đổi về đi! Tôi mà không quay về nữa thì An Tĩnh cũng sắp chuyển đi rồi. Thành tích của cô ấy tốt như vậy, nếu cô ấy mà nói với chủ nhiệm lớp, Ao Cá chắc chắn sẽ cho cô ấy chuyển."
Giang Dã kiên quyết như sắt: "Không đổi!"
Mã Văn tiếp tục gào khóc: "An Tĩnh chuyển đi rồi, huynh đệ cậu là tôi cũng không thể ở lại được nữa. Cậu lại không phải không biết tôi thích An Tĩnh. Tôi thích An Tĩnh lắm mà!"
Giang Dã im lặng không nói gì.
Mã Văn lén ngước mắt nhìn Giang Dã, tiếp tục giả vờ khóc: "Anh Giang, cậu nhẫn tâm nhìn tôi phải đi sao? Anh Giang, cậu hãy thành toàn cho tôi đi mà!"
Sau một lúc lâu, Giang Dã nhìn hình ảnh phản chiếu của mình qua cửa kính, mang theo một tia mơ màng hỏi: "Cậu nói thích, là cảm giác thế nào?"
"Thế nào á?" Mã Văn ngừng khóc, hắn nói: "Anh Giang, lúc trước vì sao cậu theo đuổi Cố Hải?"
Giang Dã suy nghĩ một lát: "Rảnh rỗi."
Ở trường quá khô khan, cậu chỉ thấy Cố Hải trông cũng không tệ. Tiện thể còn có thể khiến Giang Bách Xuyên khó chịu một chút.
Mã Văn: "…"
Hắn lại nhỏ giọng hỏi: "Vậy còn Tống Úc thì sao?"
Giang Dã sững sờ một thoáng.
"M* mẹ, tuy nói vậy có hơi làm ra vẻ," Mã Văn nói: "Nhưng tôi đối với An Tĩnh chính là kiểu, ánh mắt sẽ không tự chủ được mà dừng trên người cô ấy, thấy cô ấy khóc tôi cũng hoảng hốt và bực bội vô cùng. Còn có, khụ khụ, tuy có hơi b*n thỉ*u một chút, có đôi khi nói chuyện với cô ấy còn muốn hôn nữa, đương nhiên tôi không dám đâu, cậu hiểu chứ anh Giang?"
Mã Văn nói một câu, sắc mặt Giang Dã lại càng biến đổi một phần.
Chết tiệt,
Trúng phóc hết.
Giang Dã đưa tay lau mặt, cố gắng giả vờ trấn tĩnh nói: "Chắc chắn có ngoại lệ đúng không? Chắc không phải tất cả đều là thích đâu nhỉ?"
Bộ không thể là tình bạn thôi sao?
"Quả thật," Mã Văn ngốc nghếch gật đầu: "Còn có thể là chơi lưu manh nữa."
"…"
Sau sự cố gắng suốt cả một tiết trống của Mã Văn, cuối cùng hắn cũng đổi được cái gật đầu của trùm trường.
Tên lưu manh Giang Dã thất thần quay trở về chỗ ngồi của mình.
Còn chưa kịp tiêu hóa hết lời của Mã Văn, Giang Dã đã nhìn thấy một đường vĩ tuyến 38 được vẽ rõ ràng giữa bàn.
Tống Úc đẩy cặp sách của mình sang phía cậu, liếc nhìn cậu một cái, lạnh lùng nói:
"Tôi biết cậu à? Ngồi sai chỗ rồi, nhường ra một chút đi."
Giang Dã: "..."
Xong đời rồi, vấn đề thì chưa giải quyết được, lại còn chọc người ta giận nữa.
Mà lại là kiểu không dễ dỗ dành chút nào.