Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Niềm tin và áp lực thi cử
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Úc có chút ngạc nhiên.
Giang Dã không đợi y trả lời, đã lên xe taxi.
Đêm nay có sao, trên đường về, Tống Úc ngẩng đầu nhìn lên, chợt nhận ra đây chính là cảnh đêm mà Giang Dã đã thấy. Đoạn đường về sau đó, y không hề bật đèn pin.
Lần trước y cười là khi nào?
Ngay cả y cũng không nhớ rõ.
Trần Hồng mở cửa, thấy Tống Úc lên lầu: "Con đưa Tiểu Dã về rồi à?"
Tống Úc vâng một tiếng.
"Thằng bé này, lúc đến cũng chẳng nói trước một tiếng nào," Trần Hồng cười nói: "Vừa mở cửa, thấy thằng bé cả người cuộn tròn ở góc đó, làm mẹ giật mình."
Bà nói xong lại vô thức hơi dừng lại: "Điềm Điềm, con có đang giận dỗi Tiểu Dã không? Mẹ thấy hai đứa con… con đang giận Tiểu Dã phải không?"
"Không có ạ," Tống Úc rũ mắt xuống.
Y tự giận bản thân mình, sống lại một lần mà vẫn không có năng lực bảo vệ Giang Dã, không thể giúp cậu ấy chọn con đường đúng đắn.
Tống Úc học đến mười hai giờ khuya mới đi ngủ, sáng hôm sau năm rưỡi đã dậy rồi.
Trần Hồng vẫn chưa đi làm.
Tống Úc ra cửa, Trần Hồng đang hâm nóng sữa bò trong bếp, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn sang.
"Điềm Điềm, sao hôm nay con dậy sớm thế?"
"Vâng ạ. Con đến trường học thuộc thêm từ vựng tiếng Anh."
Trần Hồng mang ly sữa bò nóng hổi sang cho y: "Vậy con ăn đi, lát nữa mẹ sẽ gọi Quả Quả dậy sau."
Tống Úc sáng sớm thường không thiết ăn uống gì, nên y chỉ ăn qua loa một chút, chào Trần Hồng một tiếng rồi đeo cặp đi học.
Đến trường, vẫn chưa có mấy ai.
Chú bảo vệ cầm bình giữ nhiệt đứng ở cửa, ngạc nhiên nói: "Hôm nay sao thế nhỉ, có kỳ thi quan trọng gì sao, từng đứa từng đứa đến sớm thế này."
Tống Úc đáp không có gì, rồi đeo cặp tiến vào khu nhà học.
Không ai giữ chìa khóa lớp chín cả, chúng đều được đặt trên khung cửa, như vậy thì mỗi ngày không cần phải sắp xếp người chuyên trách dậy sớm để mở cửa.
Tống Úc đi vào mới phát hiện cửa đã mở.
Vác cặp bước vào, khi nhìn thấy người trong phòng, y khựng lại một thoáng.
Giang Dã ngồi trước bàn, nghiêm túc học từ vựng. Nghe thấy tiếng động, cậu ngẩng đầu nhìn lướt qua.
"Hôm nay tôi đến sớm hơn cậu đấy." Giang Dã lên tiếng.
Tống Úc lấy cặp trên vai mình xuống: "Mặt trời mọc đằng Tây à?"
Giang Dã đặt sách giáo khoa tiếng Anh xuống dưới, mở cuốn từ vựng ra và nói: "Tôi không biết nữa, lúc tôi đến còn chưa thấy mặt trời đâu."
Bây giờ là sáu giờ hai mươi sáng, mặt trời nhô lên, nếu mà lúc đến chưa thấy mặt trời. Tống Úc cau mày hỏi: "Cậu đến lúc mấy giờ?"
"Năm giờ?" Giang Dã trầm ngâm: "Lúc tôi đến, chú bảo vệ còn chưa dậy, tôi đã gõ cửa kính gọi chú ấy dậy."
Trước đó, ngay cả đêm qua, Tống Úc vẫn cho rằng Giang Dã nói muốn học chỉ là hứng thú nhất thời. Cho đến bây giờ, ánh nắng sớm chiếu lên Giang Dã, Tống Úc nhìn thấy sự nghiêm túc trong đôi mắt cậu ấy.
Y cũng không nói gì, ngồi trở lại chỗ của mình, đẩy cuốn sổ ghi chép mà y đã sắp xếp lại đêm qua đến trong tầm tay Giang Dã.
Sau bảy giờ, trong lớp bắt đầu lác đác có người đến, sau bảy giờ rưỡi, trong lớp vẫn còn mấy chỗ trống.
Tám giờ, chuông báo hiệu chuẩn bị vào tiết reo lên, Mã Văn bước vào đúng lúc.
Hắn vừa bước vào, ánh mắt đã dừng lại trên người Giang Dã:
"Chết tiệt, anh Giang, cậu đang làm gì thế? Cậu nói cho tôi biết cậu đang làm gì! Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy!"
Giang Dã nâng mắt nhìn lướt qua hắn: "Học từ vựng, học từ vựng, học từ vựng."
Điều quan trọng phải nói ba lần.
Mã Văn càng sốc: "Cậu ấy mà lại đang học từ vựng! Anh Giang, chẳng phải cậu từng nói tiếng Anh và cậu không đội trời chung sao?"
"Đúng vậy, tôi ấy mà lại đang học từ vựng," Giang Dã liếc hắn một cái, lại cúi đầu nhìn cuốn từ vựng đầy chữ của mình, nhận ra mình đã học được hai tiếng rồi.
Tống Úc nói: "Vào học."
Giang Dã có chút phản xạ có điều kiện bắt đầu học từ vựng.
Tống Úc nhìn sách giáo khoa tiếng Anh của cậu nói: "Học ngữ văn."
Giang Dã: "Ò."
Cậu lấy sách giáo khoa Ngữ văn ra, bắt đầu học từ vựng tiếng Anh.
Các học sinh lớp chín: "…"
Gặp ma giữa ban ngày à?
Hầu như ai cũng nghĩ Giang Dã học hành là đang phát điên, hoặc là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Không ai tin cậu ấy thật sự đang học.
Cho đến khi nhóm học sinh đến lớp sớm nhất mỗi ngày, sau khi vào phòng học đều thấy Giang Dã đã ngồi sẵn ở chỗ của mình, nhìn dáng vẻ thì chắc chắn đã đến từ rất sớm.
Tống Úc ngồi bên cạnh cậu cũng vậy.
Hai người này, người đến sớm hơn người kia, chỉ thiếu nước chuyển giường đến ở hẳn trong trường thôi.
Bạn học lớp chín đều cảm thấy, bầu không khí học tập của lớp họ có lẽ sắp thay đổi rồi.
Lớp chín lớp chín, không giống người thường, bài tập không vội vã, thi cử không sốt ruột.
Sắp biến thành "Hoàn thành hết bài tập, dậy sớm nhất."
*
Sau một tuần.
Giang Dã một lần nữa làm bài đọc hiểu tiếng Anh, thành công từ việc làm đúng hai câu, tăng lên làm đúng… ba câu.
Mã Văn ở bên cạnh thốt lên một tiếng ngạc nhiên: "Anh Giang, cái này còn không đúng nhiều bằng lần cậu làm bừa trước đó nữa."
"… Cậu biết cái quái gì chứ," Giang Dã nói: "Đó là vấn đề xác suất. Còn bây giờ, những câu trả lời đúng là dựa vào kiến thức và kỹ năng thực tế của tiểu gia đây."
Cậu vừa nói, vừa gấp bài thi vài lần rồi ném vào hộc bàn, đỡ phải nhìn chướng mắt.
Mã Văn giơ ngón cái lên với Giang Dã.
Giang Dã phất tay: "Cút đi, cậu đứng đây làm ảnh hưởng đến phong độ của tôi đấy."
Mã Văn không nhúc nhích, thò đầu qua hỏi tiếp: "Hôm nay cũng thứ Sáu rồi, anh Giang cuối tuần nghỉ ngơi chút đi, đừng học nữa, đội chúng ta chỉ còn thiếu cậu thôi."
"Không đi," Giang Dã không chút do dự, quay đầu nhìn sang Tống Úc nói: "Tống Úc, cuối tuần chúng ta đi đâu học đây? Nhà cậu hay nhà tôi?"
Mã Văn nhìn dáng vẻ của Giang Dã, lùi về sau vài bước, cảm thấy cậu ấy đã sa đọa rồi.
Tuy là thứ Bảy, Tống Úc cho rằng mình sẽ dậy trễ một chút, kết quả chưa đến sáu giờ đã dậy.
Y mặc quần áo, rửa mặt xong, định bụng đọc sách trước rồi sẽ nhắn tin cho Giang Dã.
Y cho rằng đại thiếu gia học hành vất vả như vậy, cuối tuần sẽ ngủ nướng.
Vừa cầm lấy sách, tin nhắn của Giang Dã đã gửi đến.
Giang Dã: "Dậy chưa?"
Ngón tay Tống Úc khẽ động, y đặt sách giáo khoa xuống và trả lời.
"Ừm."
Giang Dã: "Hôm nay đi đâu?"
Ban đầu Tống Úc định bảo Giang Dã đến nhà y, vừa hay có thể tiện thể trông Tống Giai. Nhưng Trần Hồng hôm nay đã đưa Tống Giai đến chỗ làm.
"Quả Quả thích đi lắm, thứ Bảy Chủ Nhật có trẻ con cùng tuổi, còn có đồ chơi để chơi," Trần Hồng buổi tối, nhân lúc y chưa đi ngủ đã đến tìm y nói: "Con cứ yên tâm học hành là được, không cần phải bận tâm đến mẹ con ta."
Hoàn hồn từ dòng hồi ức, Tống Úc cầm điện thoại lên trả lời.
Tống Úc: "Đến nhà cậu đi, ba cậu có ở nhà không?"
Giang Dã: "Không có."
Giang Dã: "Vậy tôi đến đón cậu nhé?"
Tống Úc: "Không cần, tôi sẽ đi xe buýt đến."
Giang Dã: "Vậy cậu gọi taxi đi, tôi trả tiền cho cậu."
Giang Dã: "Đi xe buýt tốn thời gian lắm."
Tống Úc không trả lời, y nhìn lịch sử trò chuyện của hai người, không hiểu sao lại có cảm giác xa lạ, cứ như học sinh yêu sớm lén lút sau lưng phụ huynh vậy.
Tống Úc cảm thấy cái suy nghĩ này của mình thật là khó hiểu.
Mình yêu sớm với chính mình ư?
Ánh mắt y nhanh chóng dời khỏi điện thoại, nhét gọn những cuốn sách giáo khoa cần dùng vào cặp.
Tống Úc không gọi xe, vẫn đi xe buýt.
Xe buýt trễ tầm mười phút, đến nhà Giang Dã vừa đúng bảy giờ rưỡi.
Giang Dã chờ y dưới nhà, thấy y đến, liền hỏi: "Sớm thế này, đã ăn sáng chưa?"
Trần Hồng thật ra có để lại bữa sáng cho y, nhưng Tống Úc vì muốn kịp chuyến xe buýt nên đã không ăn.
Tống Úc còn chưa kịp lên tiếng, Giang Dã đã kéo y đi về phía quán ăn sáng bên kia: "Tôi biết ngay cậu chưa ăn mà, vẫn quán cũ nhé?"
"… Được."
Ông chủ quán ăn sáng có trí nhớ khá tốt, thấy hai người tới thì cười: "Lại dẫn bạn học đến ăn à con?"
Giang Dã vô thức muốn phản bác rằng không phải bạn học, nhưng nếu không phải bạn học thì là gì? Bạn cùng bàn ư?
Bạn cùng bàn đã từng ngủ chung một giường ư?
Cho đến khi ông chủ bưng bữa sáng nóng hổi lên: "Đây. Món nóng đây."
Hơi nóng phả vào mặt Giang Dã.
Giang Dã gắp một cái bánh bao súp, hỏi: "Giờ chúng ta hẳn có thể coi là bạn bè rồi nhỉ?"
Tống Úc bị hỏi đến ngỡ ngàng.
Bạn ư?
Cũng coi là vậy đi.
Giang Dã không biết rằng mối quan hệ của họ còn trên cả bạn bè.
Ăn xong bữa sáng đã tám giờ, hai người đi về phía biệt thự của Giang Dã.
Buổi sáng học lịch sử, thiếu gia học đến vò đầu bứt tai. Buổi chiều học chính trị, Giang Dã cảm thấy cả người mình đã hỏng rồi, trong đầu chỉ toàn bông tuyết trắng xóa.
Cho đến buổi tối, lúc Tống Úc đang thu dọn sách vở chuẩn bị ra về, cửa biệt thự đột nhiên mở ra.
Giang Bách Xuyên bước vào.
Giang Dã ngỡ ngàng một thoáng, nhìn người đàn ông với vẻ kinh ngạc: "Ba?"
Giang Bách Xuyên không để ý đến cậu, ánh mắt ông dừng lại trên Tống Úc đứng bên cạnh.
"Cậu còn dám đến đây ư?"
"Con đến học." Tống Úc đáp.
Giang Bách Xuyên liếc nhìn cặp sách của y, rồi tiến lên một bước.
Giang Dã chắn trước Tống Úc: "Ông muốn làm gì?"
"Ta biết cậu đến đây để học," Giang Bách Xuyên nói.
Giang Dã vốn thông minh, gần như ngay lập tức hiểu ra điều gì đó từ câu nói này, cậu đen mặt nhìn Giang Bách Xuyên: "Ông giám sát tôi?"
Với tính tình đa nghi của Giang Bách Xuyên, ông ta chắc chắn phải tự mình thấy mới tin tưởng.
Khi Giang Dã mười hai tuổi, Giang Bách Xuyên đã từng làm chuyện này rồi.
Lắp camera giám sát trong phòng cậu, nhưng bị Giang Dã phát hiện và đập nát.
Hiện tại cậu đã mười bảy tuổi, Giang Bách Xuyên lại bắt đầu giở trò cũ của ông ta.
Giang Bách Xuyên không để tâm đến Giang Dã, ánh mắt ông nhìn về phía Tống Úc nói: "Ta tin cậu thật sự muốn học, cũng yêu thích học tập, nhưng muốn đưa một thiếu gia côn đồ vô năng lên top hai trăm của khối, cậu cảm thấy có thể sao?"
Giang Dã nén giận nói với ông ta: "Tôi thi đậu hay không thì có liên quan gì đến ông?"
Giang Bách Xuyên cười khẩy một tiếng: "Không liên quan ư? Việc thi cử không liên quan đến tao, vậy Tống Úc thì sao? Cậu ta đã cam đoan với tao rồi. Nếu mày không thi vào top hai trăm, cậu ta sẽ bị buộc thôi học. Mày biết đấy, nếu tao muốn đuổi học một học sinh, chút quyền hạn này tao vẫn có."
Giang Dã thật ra không chỉ một lần từng nghi ngờ mình không phải con ruột của Giang Bách Xuyên.
Nếu không thì sao lại có người cha ruột như thế này chứ.
Cậu siết chặt nắm đấm.
"Giang Dã. Trước đây mày quậy phá thế nào tao đều mặc kệ, nhưng lần này, mày cứ tận mắt mà xem chính mày đã hủy hoại tiền đồ của người khác ra sao, cũng coi như cho mày một bài học." Giang Bách Xuyên nghiêm túc nói: "Dù sao thì chính mày có thể thi vào top hai trăm hay không, trong lòng mày tự hiểu rõ nhất. Xung quanh mày có ai tin mày không?"
Tống Úc vẫn luôn im lặng, đột nhiên lên tiếng: "Tôi tin cậu ấy."
Y nhìn chằm chằm Giang Bách Xuyên, nói lại một lần nữa: "Tôi tin cậu ấy."
Giang Dã buông lỏng nắm đấm, ngơ ngác nhìn về phía y.
Giang Bách Xuyên cười mỉa mai một tiếng.
Sau hôm nay, Tống Úc cho rằng Giang Dã sẽ ủ dột mấy ngày mới có thể lấy lại tinh thần.
Không ngờ thứ Hai đến trường, Giang Dã vẫn đến như mọi khi.
Thậm chí còn đến sớm hơn cả trước kia.
Chú bảo vệ cổng cũng sắp phát điên rồi: "Cái học sinh này bốn giờ rưỡi đã tới gõ cửa sổ của tôi rồi."
Tống Úc nhìn sườn mặt Giang Dã đang nhíu mày học bài, đột nhiên cảm thấy y có lẽ chưa từng thực sự hiểu rõ Giang Dã.
Hai tuần trôi qua nhanh chóng, ngày mai là kỳ thi tháng của Trường Trung học số Hai.
Giang Dã lại bắt đầu cảm thấy căng thẳng.
Vì sợ Tống Úc sẽ nhận ra sự căng thẳng của mình, Giang Dã đã lấy lý do muốn thả lỏng, không muốn học trước kỳ thi để đuổi Tống Úc đi.
Học sinh trong lớp cũng đều đã ra về, Giang Dã một mình ngồi lại bên trong.
Với thành tích kiểu này của cậu, liệu có thật sự vào được top hai trăm không?
Nếu Tống Úc vì mình mà bị thôi học thì phải làm sao đây.
Giang Bách Xuyên có phải nói đúng không, mình chính là một kẻ vô dụng.
Giang Dã chậm rãi vùi đầu vào cánh tay, để lộ bờ vai gầy gò của thiếu niên.
Không thể nói rõ là buồn hay sợ hãi.
Có lẽ là cả hai cảm giác ấy.
Cho đến khi cửa kính bên cạnh bị ai đó gõ nhẹ, Giang Dã ngẩng đầu nhìn sang.
Trần Khai sau khi gõ cửa kính vài cái, thì bước vào từ cửa sau lớp chín.
"Anh Giang," cậu ta đi đến bên cạnh Giang Dã, mở lòng bàn tay ra: "Cậu xem cái này."
"Cái gì thế?"
Giang Dã cúi đầu, nhìn một vật phẩm gian lận đang nằm trong lòng bàn tay Trần Khai.
Màn hình được gắn vào trong một cục tẩy.
"Tôi đã thử nghiệm rồi, máy dò không kiểm tra được đâu." Trần Khai nói.
Giang Dã nhìn một hồi lâu, rồi duỗi tay cầm lấy cục tẩy, cất vào trong cặp.