21. Chương 21

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dã về đến nhà, cầm cục tẩy trong tay, chĩa lên trần nhà.
Điện thoại khẽ rung. Trên màn hình hiện tên Tống Điềm Điềm. Giang Dã nhìn dòng chữ đó, tay khẽ run, mãi một lúc lâu sau mới dám nhấn nghe máy.
Giọng Tống Úc từ đầu dây bên kia vang lên: “Vẫn chưa ngủ à?”
Giang Dã khẽ nuốt khan: “Vừa định đi ngủ đây.”
Tống Úc nhắc: “Đừng quên chuẩn bị đồ dùng cho bài thi ngày mai nhé.”
Nếu là ngày thường, Giang Dã chắc chắn sẽ cười mà đáp: “Bạn học Điềm Điềm, cậu có biết giọng điệu của cậu bây giờ y hệt ba tôi không?”
Nhưng hôm nay, Giang Dã cụp mắt, siết chặt cục tẩy trong tay, đáp khẽ: “Ừm, tôi chuẩn bị xong rồi.”
Giang Dã mở miệng: “Nếu ngày mai…”
Tống Úc hỏi: “Gì cơ?”
“Không có gì, ha ha,” Giang Dã cố tỏ ra thoải mái nói: “Tôi bảo tôi muốn đi ngủ trước, cần nghỉ ngơi dưỡng sức. Ngày mai gặp nhé, bạn cùng bàn. Cúp máy đây.”
“Điềm Điềm?” Trần Hồng dỗ Tống Giai ngủ xong, bước ra ngoài thì thấy Tống Úc đang đứng trong hành lang. Hành lang treo chiếc đèn kiểu cổ, ánh sáng không quá sáng, Tống Úc nghiêng người cúi đầu nhìn điện thoại, màn hình di động chiếu sáng lên mặt y, lông mày y nhíu chặt.
Trần Hồng đi tới: “Sao vẫn chưa ngủ? Con gặp chuyện gì à?”
“Không có gì ạ.” Tống Úc cụp mắt đáp.
Y chỉ cảm thấy trạng thái của Giang Dã không ổn lắm, nhưng lại không biết không ổn ở điểm nào.
Trần Hồng mỉm cười nói: “Là lo cho Tiểu Dã đúng không?”
Tống Úc vốn không định nói gì, nhưng nhìn thấy nụ cười trên mặt Trần Hồng, y lại bất giác lên tiếng.
“Con cảm thấy cậu ấy…” Y không biết phải nói thế nào.
“Tiểu Dã, thằng bé này ấy, trông có vẻ tự do phóng khoáng,” Trần Hồng nói, “nhưng thằng bé đến nhà vài lần mẹ đã nhận ra, là một đứa trẻ ngoan. Con không cần lo cho thằng bé, bất kể gặp phải chuyện gì, hãy tin tưởng thằng bé có thể tự mình xử lý tốt.”
Tống Úc vẫn lần đầu tiên nghe thấy đánh giá như vậy về “mình” từ người khác. Dù sao trong mắt rất nhiều người, y vẫn luôn là học sinh bất lương, vô học, chỉ biết đánh nhau trốn học. Nhưng Trần Hồng nói đúng. Y nên tin tưởng Giang Dã.
Thi tháng không phải kỳ thi lớn gì, học sinh đến trường vào giờ giấc như ngày thường.
Tống Úc hôm nay không đến sớm, lúc y tới, hơn nửa lớp đã ngồi vào chỗ. Giang Dã thì đã đến rồi, đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào một thứ gì đó trên bàn học. Tống Úc đi qua đó, thấy trong tay cậu cầm một cục tẩy.
“Cậu ở phòng thi số mấy?”
Khi Tống Úc vừa cất lời, Giang Dã có vẻ giật mình, cục tẩy trong tay rơi xuống đất. Cậu hơi hoảng loạn nhặt lên, nhanh chóng nhét vào hộp bút nói: “Phòng thi mười hai, cậu thì sao?”
Tống Úc đáp: “Phòng thi số ba.”
Các phòng thi được phân chia ngẫu nhiên, lớp chuyên trộn với lớp thường.
Giang Dã nói: “Vậy là cách nhau khá xa đấy.”
Cậu cúi đầu sắp xếp đồ dùng thi vào cặp, suốt từ nãy đến giờ không hề nhìn vào mắt Tống Úc, sau đó đi đến cửa và nói: “Sắp đến giờ thi rồi, tôi đi trước đây.”
Tống Úc đột nhiên lên tiếng: “Đợi đã.”
Giang Dã khựng lại một chút, không quay đầu: “Sao vậy?”
Tống Úc ngây người vài giây rồi mới nói: “Bất kể kỳ thi lần này, cậu có vào top 200 toàn khối hay không, thì đối với tôi, cậu đã thắng rồi.”
Giang Dã sững người, cậu cúi đầu, không nói gì, lát sau liền đi vào phòng thi số mười hai kế bên.
Bài thi đầu tiên là Ngữ văn, Tống Úc đọc lướt đề một lượt trước, cuối cùng lật đến phần đề viết.
“Không có bông hoa nào ngay từ đầu đã là một bông hoa hoàn chỉnh. Mỗi một bông hoa muốn nở rộ, cần phải bắt đầu từ điểm xuất phát ban đầu, là phát triển, nảy mầm, bén rễ, đâm chồi, nở hoa. Nó cực kỳ giống chúng ta, đã trải qua sự mài giũa, kiên trì bền bỉ… cuối cùng đột phá, lột xác, trở thành chính mình.”
Hãy viết một bài văn dựa theo sự lý giải của em về đoạn văn trên, tự đặt tiêu đề, cần thể hiện tình cảm chân thành, nội dung cụ thể.
Tống Úc cụp mắt, chỉ lát sau đã viết xuống tiêu đề bài văn.
—《Trở thành người khác, trở thành chính mình》
Buổi sáng tổng cộng thi hai môn, thi xong là 11 giờ 50 phút, giữa trưa có một giờ nghỉ ngơi.
Giữa trưa, mặt trời đã lên cao, có hai người ngồi dưới bóng cây.
Mã Văn không thích học hành, cũng chẳng quan tâm thành tích, dựa lưng vào tường, lén lút nghịch điện thoại. Giang Dã ngồi cạnh hắn, trong tay cầm nhánh cây, không biết đang vẽ vời gì.
Trần Khai đi qua: “Anh Giang, thi thế nào rồi?”
Giang Dã tay vân vê khóa kéo đồng phục nói: “Cũng được.”
Trần Khai nhíu mày, lại hỏi: “Giáo viên có để ý đến cậu không?”
Giang Dã khựng tay lại một chút, lát sau mới nói: “Không có.”
Trần Khai mỉm cười, hàm răng trắng bóc đến ghê người: “Vậy là tốt rồi.”
“A, chết tiệt, chẳng lẽ tôi chơi game đến hỏng não rồi à,” Mã Văn sờ lên tóc mình vài cái: “Sao tôi nghe không hiểu các cậu đang nói gì thế?”
Giang Dã vỗ vào gáy hắn: “Cậu cũng biết đầu óc mình không được tốt, vậy mà còn hỏi.”
“Đừng gõ, anh ơi, mẹ nó gõ nữa là hỏng thật đó,” Mã Văn ôm đầu né sang một bên, mắt bỗng liếc thấy Tống Úc, hắn như vớ được cọng rơm cứu mạng, hét lên: “Tống Úc, ở đây này!”
Giang Dã khựng tay lại một chút, rồi cố gắng nén đi sự mất tự nhiên đó.
“Bạn cùng bàn, cậu đặc biệt đến tìm tôi à?”
Tống Úc liếc nhìn Trần Khai bên cạnh một cái, rồi ánh mắt dừng trên người Giang Dã: “Ừm.”
Giang Dã cố tỏ ra thoải mái nói: “Là đến hỏi tôi thi thế nào à? Cậu yên tâm, tôi…”
Tống Úc ngắt lời cậu: “Không phải, là hỏi cậu ăn cơm trưa chưa.”
Giang Dã ngẩn người, ngơ ngác đáp: “Chưa…”
Hôm nay cậu không có khẩu vị mấy, nên không đi ăn.
Tống Úc lấy ra một túi giấy từ trong cặp: “Tôi mua dư một phần, cậu ăn đi.”
Đưa đồ qua, y cũng không nói gì khác, vác cặp lên rồi đi vào khu dạy học.
Giang Dã cúi đầu, cậu biết nhãn hiệu túi giấy này, là tiệm bánh bao nhân trứng sữa và kem phô mai mà ngày thường cậu thích ăn nhất.
Mã Văn hạ giọng lẩm bẩm: “Mẹ nó, anh Giang, tôi đột nhiên thấy lần trước cậu nói không sai tí nào, tôi cũng cảm thấy cậu ấy yêu thầm cậu.”
Giang Dã tặng cho Mã Văn một cái tát: “Cút đi!”
Trần Khai đứng trong góc, ánh mắt lướt qua Tống Úc, rồi dừng lại trên Giang Dã.
Buổi chiều còn hai bài kiểm tra, Tiếng Anh và môn tổng hợp.
Sau gần một tháng học tập, tiếng Anh của Tống Úc tiến bộ đáng kể, y làm xong cả tờ bài thi mà vẫn còn thừa khá nhiều thời gian.
Buổi chiều thi xong môn cuối cùng, y đứng dậy dọn dẹp đồ đạc thì thấy Mã Văn vội vã chạy đến cửa, nhìn y nói: “Không ổn rồi, Tống Úc, Giang Dã bị giáo viên phụ trách khối đưa đi, vừa thi xong đã bị mấy giáo viên dẫn đi luôn.”
Tống Úc nghẹn lời: “Vì sao?”
Mã Văn vốn không muốn nói, nhưng dưới ánh mắt của Tống Úc, hắn khẽ nuốt nước bọt rồi nói: “Có người báo cáo anh Giang gian lận trong thi cử.”
Tống Úc trầm ngâm một lát, nhớ đến những biểu hiện khác thường của Giang Dã từ hôm qua đến giờ. Mặt y sa sầm lại, nói với Mã Văn: “Đến Phòng Giáo Vụ.”
Cửa Phòng Giáo Vụ đóng kín, may mà cửa làm bằng kính trong suốt, từ bên ngoài nhìn vào trong, có thể thấy Giang Dã đeo cặp đứng trước mặt một hàng giáo viên. Có thầy Đầu Trọc, thầy Ao Cá, cùng với mấy chủ nhiệm giáo vụ khác.
“Thầy hỏi lại một lần cuối cùng, Giang Dã,” sắc mặt Tôn Đức Tài rất khó coi, ông không cầm bình giữ nhiệt vốn luôn kè kè bên mình, dùng tay gõ mạnh lên bàn hỏi: “Em rốt cuộc có gian lận không?”
Giang Dã đeo cặp lệch một bên, đứng còn phóng khoáng hơn cả ngày thường, trên mặt cậu mang vẻ thiếu kiên nhẫn đáp: “Em nói rồi, không có.”
Tôn Đức Tài tức giận nói: “Em không có thì sao người khác chỉ báo cáo mỗi em mà không báo cáo ai khác?”
Ngư Đường nhìn Giang Dã, học sinh lớp mình, nói với vị chủ nhiệm kia: “Có khi nào nhầm lẫn không ạ?”
“Nhầm ư?” Tôn Đức Tài ngón tay chỉ vào màn hình máy tính, nói với Giang Dã: “Đến đây, tự em đến đây nhìn xem, đây có phải em không, tay em đang cầm gì, tôi hỏi em cầm gì trong tay?”
Giang Dã nhíu mày, đi tới, đứng trước máy tính mới nhìn thấy, trên màn hình máy tính của thầy Đầu Trọc là một đoạn video, ghi lại cảnh cậu cầm dụng cụ gian lận đi vào phòng thi. Video rung lắc dữ dội, hình ảnh cũng rất mơ hồ, nhưng có thể thấy rõ mặt Giang Dã.
Ngư Đường, người vốn hiền lành trăm năm, cũng phải nhíu mày: “Giang Dã, em…”
Giang Dã mặt sa sầm nói: “Em không gian lận. Mang thứ này vào thì có nghĩa là gian lận sao?”
Tôn Đức Tài suýt nữa thì tức chết rồi: “Không gian lận mà em mang thứ đó vào phòng thi là để chơi sao? Thề sống thề chết không thừa nhận đúng không?”
Giang Dã nói: “Trừ phi thầy bảo người báo cáo em đến đây, nói tận mắt nhìn thấy em gian lận.”
Tôn Đức Tài lớn tiếng nói: “Em biết người báo cáo rồi em định làm gì? Đừng tưởng tôi không biết em định làm gì.”
“Em có thể làm gì?” Giang Dã cười khẩy: “Nếu hôm sau hắn bị đánh, cả trường sẽ biết là em làm, em đâu có ngu.”
Ngư Đường cũng nói: “Đúng vậy chủ nhiệm, cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, thầy gọi bạn học kia đến đây một chuyến để làm rõ đi ạ.”
Tôn Đức Tài ngồi trở lại ghế, hít sâu một hơi, sau một lúc lâu, cầm điện thoại gọi đi: “Alo, thầy Lý, là tôi đây, giúp tôi hỏi xem học sinh lớp thầy có đồng ý đối chất không, không muốn cũng không sao.”
Giáo viên bên kia đáp: “Được, chủ nhiệm, giờ tôi đi hỏi một chút, lát nữa sẽ gọi lại cho thầy.”
Giang Dã lại cụp mắt, ngón tay khẽ cuộn tròn.
Thầy Lý.
Ở khối mười một của họ, chỉ có một giáo viên chủ nhiệm họ Lý.
Giang Dã rất nhanh gạt bỏ chút nghi ngờ này, không có chứng cứ, cậu sẽ không nghi ngờ bạn bè mình.
Mười phút sau, thầy Lý gọi lại.
“Alo chủ nhiệm, trò ấy đã đi rồi, chắc sẽ đến ngay.”
Lời còn chưa dứt, hành lang vang lên tiếng bước chân, sau đó cửa liền mở ra, Trần Khai cúi đầu từ cửa bước vào, trước mặt Giang Dã, cậu ta gọi một tiếng “Chủ nhiệm”.
Giang Dã ngơ ngẩn, hai mắt nhìn chằm chằm vào Trần Khai, mãi một lúc lâu sau mới cất lời, giọng nói gần như bị ép ra từ cổ họng: “Tại sao?”
Tại sao?
Trong đầu cậu chỉ còn văng vẳng những lời này.
Tại sao người báo cáo cậu lại là Trần Khai?
Trần Khai rất bình tĩnh nói: “Thành tích mà cậu đạt được từ việc gian lận, là không công bằng với học sinh khác.”
Giang Dã nhìn cậu ta một lúc lâu, nắm chặt tay thành quyền, muốn vung nắm đấm vào đầu Trần Khai. Nếu không phải phía sau có đôi tay giữ chặt cậu lại, cậu đã ra tay rồi.
“Buông tôi ra!” Giang Dã cắn răng nghiến lợi nói, nhưng khi quay đầu lại, cậu lại nhìn thấy Tống Úc đang đứng phía sau.
Tống Úc không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn, sau một lúc lâu mới nói: “Tôi tin cậu không gian lận.”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Trong ánh mắt đen láy của Tống Úc phản chiếu hình bóng cậu, vô cùng bình tĩnh, vô cùng sáng rõ.
Giang Dã nhìn mình trong mắt Tống Úc, cảm thấy cơn giận đang dâng trào trong lồng ngực bỗng nhiên tan biến một cách kỳ lạ.
Còn có… Tống Úc tin cậu.
Cậu chậm rãi buông lỏng nắm đấm.
Tôn Đức Tài hoàn hồn lại, suýt nữa thì ngã ngửa ra bàn vì tức giận: “Giang Dã, vừa rồi em muốn làm gì, đánh người ngay trước mặt tôi phải không? Tôi thấy em là muốn làm loạn rồi.”
Ông lại chỉ sang Tống Úc:
“Còn có em, ai bảo em tới đây?”
Tống Úc buông Giang Dã ra, nhìn sang Ngư Đường đứng cạnh: “Giáo viên chủ nhiệm bảo em đến tìm thầy ấy.”
Ngư Đường hơi ngớ người, không nhớ mình đã nói lời này lúc nào. Nhưng nhìn đôi mắt đen láy của Tống Úc, thầy sực tỉnh: “À, đúng rồi.”
Tôn Đức Tài đã không còn tâm trạng để quản chuyện đó, nói với Trần Khai: “Em nói dụng cụ gian lận kia là Giang Dã ép em mua?”
Trần Khai: “Đúng vậy ạ.”
Tôn Đức Tài: “Em thấy Giang Dã mang vào phòng thi?”
Trần Khai: “Đúng vậy ạ.”
Giang Dã vừa định lên tiếng, Tống Úc lại bất ngờ lên tiếng: “Vậy tại sao cậu không báo cáo từ sớm? Lại chờ đến chiều, thi xong rồi mới báo cáo?”
Trần Khai nhíu mày: “Tôi sợ cậu ta, cả trường ai cũng biết Giang Dã thích đánh nhau, tôi… trăn trở suy nghĩ cả ngày trời mới quyết định.”
Mặt y vẫn bình tĩnh: “Cậu tận mắt nhìn thấy Giang Dã gian lận à? Môn nào?”
Trần Khai im lặng vài giây: “Nhìn thấy, vị trí của tôi vừa vặn có thể nhìn thấy chỗ Giang Dã ngồi. Bài thi Ngữ văn và bài thi tiếng Anh tôi đều thấy cậu ta sử dụng.”
Giang Dã giọng trầm xuống nói: “Em đã vứt thứ đó trước khi bài thi đầu tiên bắt đầu rồi. Không tin có thể trích xuất camera giám sát.”
Tôn Đức Tài hơi đau đầu, xoa nhẹ thái dương, camera giám sát trong lớp đó hỏng mấy hôm trước rồi, vẫn chưa được sửa.
Một giáo viên lên tiếng nói: “Vừa nãy tôi tìm học sinh trong lớp chuyên, ngồi ở vị trí của Trần Khai quả thật có thể nhìn thấy chỗ Giang Dã ngồi.”
“Nghe rồi chứ, em nghe cả rồi chứ,” Tôn Đức Tài lại lớn giọng nói: “Giang Dã, em nói coi em ---”
Tống Úc ngắt lời ông: “Camera giám sát trong lớp hư rồi, nhưng camera giám sát ngoài hành lang thì không hư.”
Trần Khai chợt ngẩng đầu lên, ngón tay siết chặt.
Ngư Đường khẽ vỗ trán nói: “Chỗ góc này vừa vặn có một camera giám sát, nếu từ trong lớp ném đồ ra ngoài, chắc chắn bên ngoài lớp có thể thấy được.”
Tôn Đức Tài nhìn Ngư Đường vài giây, lập tức liên hệ phòng an ninh.
“Tôi là chủ nhiệm khối mười một, tôi muốn xem camera giám sát ở hành lang phía bắc, buổi thi đầu tiên sáng nay.”
Chưa đầy năm phút, đoạn camera giám sát đã được gửi đến.
Mấy đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, 7:55 không có gì bị vứt ra, 7:57 không có gì bị vứt ra, 7:59 không có gì bị vứt ra. 8:00…
Cả phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở.
Giang Dã lúc này hoàn toàn thả lỏng, cậu nghiêng đầu, ngước mắt nhìn thoáng qua Tống Úc đứng bên cạnh.
Ánh nắng buổi chiều rơi lên người y, cậu hơi không nhìn rõ mặt Tống Úc.
Loại cảm giác này lại vô cùng thoải mái.
Thanh tua video giám sát tiếp tục kéo về sau.
8:01, gần như ngay khi tiếng chuông vào thi vừa vang lên, Ngư Đường đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Ra rồi, ra rồi, vừa rồi có thứ gì đó bị ném ra ngoài.”
“Thầy Vương, tôi không mù, đừng có la to thế, tôi cũng sắp bị anh hù cho lên cơn đau tim rồi.”
Tôn Đức Tài kéo thanh tua video lùi lại, kéo lùi lại một giây, thấy có vật thể bị vứt ra, ông tạm dừng màn hình, cuối cùng phóng to, một dụng cụ gian lận xuất hiện ngay giữa màn hình máy tính.
Sự thật đã rõ như ban ngày.
Tống Úc tiến lên một bước, trước mặt tất cả giáo viên, nhìn về phía Trần Khai: “Thiết bị gian lận đã bị ném ra khỏi lớp lúc tám giờ, vậy làm sao cậu nhìn thấy Giang Dã gian lận trong bài thi Ngữ văn và tiếng Anh được?”
Giọng y không lớn, nhưng lại đủ lớn để cả phòng đều nghe thấy.
“Là gặp ma à?”
Sắc mặt Trần Khai lúc xanh lúc trắng, lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Giang Dã thì đứng bên cạnh, không nhúc nhích.
Cậu nghe nhịp tim trong lồng ngực mình.
… Nó có hơi ồn ào.