22. Đối mặt Trần Khai

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Đối mặt Trần Khai

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn phòng vô cùng yên tĩnh.
Trần Khai siết chặt ngón tay, để lại một vết hằn rất sâu.
Tống Úc không hề nhìn cậu ta. Loại người này, căn bản không đáng để bận tâm.
Ngư Đường sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Nếu Giang Dã không gian lận, vậy có thể để trò ấy về lớp không?"
Tôn Đức Tài tức đến bốc khói, để che đậy sự lúng túng của mình, ông ho khan vài tiếng rồi nói: "Cho dù không chép bài, chuyện Giang Dã bảo Trần Khai mua đồ gian lận này cũng không thể chối cãi được."
Giang Dã nhướn mày nói: "Muốn sao cũng được."
Nói xong, cậu xoay người bỏ đi.
Đi được vài bước, cậu lại quay đầu kéo Tống Úc theo.
Tôn Đức Tài lớn tiếng nói vọng lại từ phía sau: "Ông xem thái độ của trò ấy kìa! Thái độ gì thế này?"
Ngư Đường chắc chắn phải đứng về phía học sinh lớp mình, đứng bên cạnh khuyên can: "Học sinh này không gian lận chẳng phải là chuyện tốt sao? Dù sao, một đứa trẻ mười bảy tuổi mà có thể cưỡng lại cám dỗ này..."
"Vậy ý ông là tôi còn phải trao thưởng cho trò ấy, khen thưởng trò ấy à?" Tôn Đức Tài tức giận nói.
Ngư Đường ngượng ngùng xua xua tay: "Chủ nhiệm khách sáo quá, việc đó thì không cần, không cần đâu ạ."
Tôn Đức Tài chỉ vào thầy, run run vài lần, cuối cùng không nói nên lời.
"Nhưng chủ nhiệm," Ngư Đường nói: "Chuyện mua thiết bị gian lận này, không chỉ mình học sinh lớp tôi sai đâu ạ. Chi bằng trực tiếp bảo bạn học này khai ra mua từ chỗ nào. Răn đe những kẻ buôn bán trái phép nhỏ lẻ kia."
Tôn Đức Tài gầm gừ một hồi, miệng khô lưỡi khô, bèn uống một ngụm trà kỷ tử đại bổ. Nghe thấy lời của Ngư Đường, ông hơi khựng lại, đậy nắp cốc rồi nhìn về phía Trần Khai.
"Trò mua thứ phi pháp này từ đâu? Trò quá khiến tôi thất vọng rồi, Trần Khai. Nói dối, vu cáo bạn học, một học sinh ngoan như trò sao có thể làm những việc này?"
Trần Khai sắc mặt khó coi, cúi đầu.
Giang Dã kéo Tống Úc ra khỏi văn phòng, vừa mở cửa đã thấy Mã Văn núp sau tấm kính Phòng Giáo vụ, đang cố giấu mình.
"Cậu ở đây làm gì?" Giang Dã vỗ một phát lên gáy hắn.
"Th-thầy ơi, em chỉ đi ngang qua," Mã Văn tưởng là giáo viên, hoảng sợ, quay đầu nhìn thấy là Giang Dã.
Mã Văn dang tay: "Chết tiệt, anh Giang, cuối cùng cậu cũng ra rồi. Làm tôi sợ chết khiếp. Tới đây, ôm một cái an ủi cậu này."
"Biến biến biến, có buồn nôn không hả?" Giang Dã né tránh với vẻ ghét bỏ.
Giờ này trường đang trong tiết tự học, ba người về phòng học. Mã Văn vài lần muốn nói lại thôi, nhưng những tế bào não và chỉ số EQ gần như đã chết của hắn lúc này lại đồng loạt thức tỉnh, nhìn Giang Dã cũng không hỏi gì.
Kỳ thi tháng như thế này, giáo viên gần như đều phải tăng ca để chấm bài thi.
Tống Úc nghiêng đầu nhìn sang Giang Dã.
Cậu nằm bò ra bàn, cằm tựa vào đó, cầm sách giáo khoa tiếng Anh thẫn thờ nhìn một trang sách.
Tống Úc hơi mím môi, hình như sau khi y trùng sinh, một số chuyện cũng thay đổi, chuyện Trần Khai vu khống Giang Dã như thế này y cũng không ngờ tới.
Nhưng biết trước, cũng không được coi là chuyện xấu gì.
Mãi cho đến khi tan học, Giang Dã vẫn ủ rũ, dường như không thể vực dậy tinh thần.
Mã Văn lao đến từ bên ngoài lớp: "Anh Giang, anh Giang, anh Giang. Chết tiệt."
Giang Dã không mấy hứng thú liếc nhìn hắn một cái: "Sao?"
"Chết tiệt, chết tiệt, anh Giang," Mã Văn nói: "Trần Khai bị thông báo phê bình, vì tội nói dối và làm tổn hại học sinh gì đó. Mới vừa nãy thôi, tôi hỏi thăm một chút, thầy Đầu Trọc đã đến kiểm tra cửa hàng bán thiết bị gian lận kia, và chủ cửa hàng đã khai ra Trần Khai. Nói Trần Khai không chỉ một lần mua thiết bị gian lận này, gần như mỗi lần thi cử đều sẽ mua rất nhiều từ chỗ hắn, sau đó bán cho học sinh trong trường."
Giang Dã ờ một tiếng, không mấy hứng thú.
Tống Úc ở bên cạnh không nói chuyện, những chuyện này đều chưa từng xảy ra trước đây, y cũng không biết Trần Khai đã trải qua những việc này.
Giọng nói chuyện của Mã Văn đột nhiên nhỏ xuống: "Không phải chứ, các cậu… sao đều không ngạc nhiên vậy?"
"Có gì đâu mà ngạc nhiên," Giang Dã nhấc cặp lên. Hiện tại thi xong rồi, cặp nhẹ tênh, khiến cậu nhất thời có chút không quen.
Cậu rũ mắt nhét thêm mấy quyển sách vào.
"Mẹ cậu ta bệnh nặng, kiếm tiền bằng cách đầu cơ trục lợi như thế cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Tan học rồi, tôi về nhà trước."
Cậu bước ra ngoài trong ánh hoàng hôn.
Mã Văn ngơ ngác gọi: "Anh Giang…"
Tống Úc kéo hắn lại: "Để cậu ấy yên một lát đi."
Y biết trong lòng Giang Dã hiện tại có cơn giận, phải trút ra mới dễ chịu được.
Bên kia hồ treo một vầng tà dương, Giang Dã đi bên hồ, ánh sáng mờ nhạt kéo dài bóng dáng cậu. Cậu tìm một bãi cỏ ngồi xuống.
Không biết ngồi bao lâu, một bóng người đi đến.
Người kia không ngồi, đứng cách chỗ cậu một bước.
Giang Dã thật lâu mới lên tiếng: "Tại sao?"
Trần Khai mặt mày u ám, khẽ cười tự giễu: "Bây giờ còn hỏi câu hỏi này, có ý nghĩa gì sao? Đại thiếu gia."
Ba chữ cuối bị cậu ta cắn mạnh âm.
"Đừng có nói giọng kháy đểu với tôi, Trần Khai," Giang Dã nhíu mày: "Mấy năm cấp ba này, tôi chưa từng bạc đãi cậu đúng không?"
"Đúng, đúng," Trần Khai gần như nghiến răng nói: "Cậu chưa từng bạc đãi tôi, ra ngoài trước nay chưa từng để tôi tiêu tiền, còn thỉnh thoảng cho tôi tiền, sao? Thể hiện cậu nhiều tiền, đại thiếu gia cầm số tiền này cứu độ chúng sinh, bố thí cho đám bình dân bá tánh chúng tôi đây."
Giang Dã hơi đẩy má.
Trần Khai nhìn cậu với ánh mắt hung ác: "Dựa vào đâu cậu chẳng qua là được sinh ra trong gia đình tốt nên muốn làm gì thì làm, muốn đánh nhau, muốn trốn tiết trốn học, giáo viên trong trường đều mặc kệ, dù sao có gia đình các cậu sẽ dẹp yên mọi chuyện, mà tôi thì sao? Tôi lại phải làm hai công việc sau giờ học vì người mẹ mắc bệnh mãn tính của tôi, còn phải bị đám côn đồ đó sỉ nhục! Dựa vào đâu!
Mà các cậu thì sao, anh em tốt của tôi, mỗi ngày tan học hỏi tôi có đi tiệm net không, có đi chơi không, có đi chơi game không! Tôi chết tiệt có thời gian đi sao, cho rằng mỗi người đều giống như các cậu à?"
Giang Dã chưa từng ngờ Trần Khai có oán hận lớn như vậy với họ, cậu rũ mắt mỉm cười tự giễu: "Tôi chỉ hỏi cậu một câu, chuyện cái xưởng đen đó có phải cũng là cậu không?"
Vẻ mặt u ám của Trần Khai bỗng nhiên bật cười, dường như cuối cùng cũng có chuyện để khoe khoang.
"Là tôi, là tôi nói cho bọn hắn cậu có người cha rất có tiền, còn rất kiêu ngạo ở trường."
Giang Dã nheo mắt, giáng một cú đấm.
Cú đấm này rất mạnh, Trần Khai ngã xuống đất, không biết có phải răng va vào thịt không, có máu chảy xuống từ khóe miệng cậu ta.
Giang Dã nâng mắt, lạnh nhạt nhìn người: "Cú đấm này là trả lại cậu hôm ở xưởng đen."
Nói xong, cậu đeo cặp lên rời đi.
Nói không buồn là giả, vốn không biết đi đâu, Giang Dã đi được vài bước, ngẩng đầu lên thì thấy một người đứng ở cuối con đường.
Là Tống Úc.
Vẻ mặt Giang Dã giãn ra, đi qua: "Sao cậu ở đây?"
Ánh mắt Tống Úc lại rơi trên tay Giang Dã, trên tay cậu không biết bị cái gì xước, chảy một giọt máu. Nhìn vết máu, Tống Úc đoán có lẽ là do răng va vào.
"Cậu đã gặp Trần Khai?" Tống Úc nói chắc chắn.
"Hửm? Sao cậu biết?" Giang Dã thấy lạ lùng.
"Đi bệnh viện."
"Không cần, chỉ là trầy da một chút thôi, không cần đi bệnh viện đâu," Giang Dã cúi đầu nhìn thoáng qua tay mình, chỗ khớp xương quả thật bị va đập đến mức tím bầm, còn trầy một mảng khá lớn.
Nhưng đây đối với Giang Dã mà nói không được coi là vết thương lớn.
Tống Úc không nghe lời cậu, kéo cậu đi thẳng về phía trước.
Giang Dã ở phía sau kêu vài tiếng: "Bạn cùng bàn Tống Úc! Thật sự không cần đi mà, bạn học Điềm Điềm!"
Kết quả là bạn học Điềm Điềm chẳng ngọt ngào chút nào, mặt mày u ám nói: "Câm miệng, nói nữa sẽ ném cậu vào trong sông."
Thiếu gia hậm hực ngậm miệng, ngoan ngoãn để bị dẫn đến phòng khám ngoại trú của bệnh viện để bôi thuốc. Sau khi ra ngoài, cậu lại bị Tống Úc đẩy vào một chiếc taxi.
Giang Dã bị động cả quá trình, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Tống Úc lên xe, không thèm để ý đến cậu, cầm điện thoại gọi đến một số: "Vâng, đón được rồi ạ."
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng của bà Trần Hồng: "Tiểu Dã có kiêng món gì không?"
Tống Úc: "Cậu ấy không kiêng gì, thuốc diệt chuột cũng ăn được."
Giang Dã: "…"
Cậu nhạy cảm cảm nhận được Tống Úc dường như đang tức giận, hơn nữa là vì chuyện cậu đánh Trần Khai.
Nói chính xác hơn, là vì chuyện cậu đánh Trần Khai và bị thương.
Một đường im lặng, lại im lặng lên lầu. Trần Hồng chờ ở cửa: "Tiểu Dã đến rồi."
Giang Dã lễ phép chào hỏi: "Chào dì ạ."
"Dì thấy các con thi xong rồi, nên muốn để Điềm Điềm dẫn con đến chỗ chúng ta ăn bữa cơm," Trần Hồng mặc tạp dề: "Đều là vài món cơm nhà, đừng chê nhé."
Thiếu gia không giỏi hàn huyên lắm, nhanh chóng lắc đầu. Trần Hồng nói: "Vậy là tốt rồi, vậy tranh thủ rửa tay ăn cơm thôi, đã xào xong, còn đang nấu canh. Đúng rồi Tiểu Dã, con biết uống bia không hay lấy đồ uống cho con nhé."
Giang Dã nghĩ ở nhà Tống Úc, vừa định giả làm học sinh ngoan, kết quả Tống Úc đã lên tiếng trước: "Cậu ấy uống bia."
Thôi được…
Một bữa cơm, Trần Hồng vẫn luôn gắp thức ăn cho Giang Dã, nhưng Tống Úc thì vẫn thờ ơ không để ý tới cậu.
Vài lần cậu thử mở miệng, lại cuối cùng hậm hực ngậm miệng.
Ăn uống xong xuôi cũng đã khoảng 10 giờ, Tống Úc nói với Trần Hồng: "Con đưa cậu ấy xuống."
Đèn đường ở đó vẫn chưa được sửa xong.
Tống Úc cầm đèn pin đi xuống lầu.
Thật ra y giận là vì Giang Dã và Trần Khai ở bên hồ, không một bóng người. Nếu lúc ấy Trần Khai nảy sinh ý đồ đen tối gì. Y không dám nghĩ, không dám nghĩ nếu mất đi Giang Dã thì mình sẽ ra sao.
Tống Úc nhìn thoáng qua sang bên cạnh, Giang Dã lúc này yên tĩnh đi bên cạnh, rũ mắt, nhìn chằm chằm mặt đất không biết nghĩ gì.
Giang Dã lúc này hẳn cũng rất buồn nhỉ.
Bị bạn bè tổn thương.
Mình còn giận cậu.
Nếu không phải có chuyện, người lắm lời như cậu ta sao có thể im lặng suốt dọc đường đi một câu cũng không nói?
Tống Úc ngừng lại một lát, rồi bước đến hỏi: "Còn buồn không?"
Giang Dã: "?"
Cậu chỉ đang nghĩ làm thế nào dỗ người để ý mình.
Vừa định nói không, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cụp mắt ừ một tiếng.
Tống Úc có chút đau đầu.
Y không có kinh nghiệm dỗ ai, cũng không có kinh nghiệm dỗ mình.
Chỉ có thể học theo dáng vẻ lúc sáng của Mã Văn nói: "Vậy ôm một cái? An ủi cậu một chút?"
Giang Dã tức thì sững người, trong đầu cậu như có vô số tia lửa nhỏ bùng nổ.
Mà ngôi trường cách họ mười mấy kilomet, lúc này đang đèn đuốc sáng trưng, các giáo viên bận rộn đến mức tất bật.
Thành tích thi tháng cũng đã ra.