25. Chương 25: Nụ Cười Đầu Tiên

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Chương 25: Nụ Cười Đầu Tiên

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc còn chưa kịp phản ứng, Giang Dã đã đạp xe lao vút đi.
Tống Úc: “…”
“Ngồi vững! Chúng ta đi đây.”
Chiếc xe đạp cà tàng trong tay Giang Dã bỗng mang khí thế của một cuộc đua tốc độ, thế mà thật sự đuổi kịp chiếc xe máy kia.
Người lái xe máy ngoái đầu lại, đầu tiên là sửng sốt một thoáng, rồi hô lên với Giang Dã: “Ôi má!” Tiếp đó gã dùng sức vặn ga tăng tốc, Giang Dã nghiêng đầu nói với Tống Úc: “Thằng này hơi yếu rồi.”
Lúc này Tống Úc không biết nên nói gì. Y thậm chí còn nảy ra ý định cởi đồng phục ra để che mặt lại.
Cuối cùng cũng đến được trường học, trên trán Giang Dã lấm tấm mồ hôi, còn chưa kịp lau, Đầu Đinh đã từ phía sau đuổi tới.
“Tống Úc!”
Tống Úc xuống xe đạp, quay đầu lại nhìn, Đầu Đinh hôm nay lại ăn mặc chỉnh tề một cách lạ thường trong bộ đồng phục, đứng cạnh y.
“Đúng là cậu thật à, Tống Tống, vừa nãy tôi ở trên xe nhìn thấy một chiếc xe đạp đang dí theo xe máy, tôi còn đang nghĩ là ai ngu ngốc như vậy –––” Đầu Đinh nói rồi, khi thấy rõ người trên xe là ai, lập tức ngậm miệng lại.
Giang Dã liếc cậu ta: “Nói tiếp đi.”
Đầu Đinh “à” một tiếng, cười trừ nói: “Khí thế hừng hực luôn. Vừa nhìn đã thấy rất khí phách.”
Giang Dã nói: “Thế à? Vừa nãy cậu phát âm từ đó như thế này sao?”
Đầu Đinh nhìn Tống Úc với ánh mắt cầu cứu.
Tống Úc liếc nhìn hai người một cái, rồi xoay người đi vào trường. Giữa chốn đông người, nhìn hai cậu ta cãi nhau như trẻ con, y cảm thấy hơi mất mặt.
Giang Dã, với danh tiếng trùm trường, vốn còn muốn đe dọa Đầu Đinh thêm vài câu, nhưng kết quả là Tống Úc đã đi mất. Giang Dã xuống xe nhanh chóng vứt xe đạp cho Đầu Đinh: “Đỗ xe giúp tôi, chuyện vừa nãy cậu mắng tôi, tôi sẽ không truy cứu.”
Đầu Đinh: “…”
Cậu ta liếc nhìn chiếc xe trong tay, rồi nhìn người phía trước hỏi: “Anh Giang, anh muốn tôi đỗ ở đâu?”
Giang Dã không kiên nhẫn nói: “Đâu cũng được.”
Dù thiếu gia đã nói vậy, Đầu Đinh vẫn không dám đỗ xe qua loa cho cậu ta. Cậu ta tìm một vòng lớn, cuối cùng tìm được một gốc long não cành lá tốt tươi trong trường, như vậy có thể đảm bảo xe của thiếu gia không bị nắng chiếu.
Đỗ xe, chụp ảnh, nhưng không có WeChat của Giang Dã. Đầu Đinh cũng chỉ có thể gửi qua cho Tống Úc.
Ca sĩ thường trú đẹp trai nhất quán bar: “Tống Tống ơi, nói với Giang Dã là tôi đã đỗ xe xong cho cậu ấy rồi nhé.”
Tống Úc vừa mới lên cầu thang thì nhận được tin nhắn của Đầu Đinh. Y nhấn vào ảnh chụp để xem, chiếc xe đạp được chụp trông rất có không khí mùa hè.
Y ấn lưu, rồi trả lời tin nhắn bằng biểu tượng OK.
Lại xoay người nói với Giang Dã: “Xe cậu được để ở đây.”
Giang Dã cũng chẳng thèm nhìn: “Cậu biết để chỗ nào là được rồi, tan học không phải còn phải đi chung sao?”
Tống Úc liếc mắt nhìn cậu: “Ý cậu là cậu còn muốn đạp xe đến nhà tôi nữa, rồi sau đó lại quay về nhà cậu?”
“À,” Giang Dã hỏi lại: “Không được hả?”
Tống Úc nhìn dáng vẻ của Giang Dã, mồ hôi lấm tấm vì đạp xe còn chưa tan, cổ áo rộng mở, lộ ra đồng phục ngắn tay bên trong. Y rất khó hiểu Giang Dã qua lại lăn lộn như vậy là vì điều gì.
Y có hơi lo Giang Dã tuy không thích Cố Hải, nhưng sau đó lại càng ngốc hơn.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Tống Úc thực sự có hơi sầu muộn.
Hiện tại thi tháng vừa xong, có thể thả lỏng một chút.
Ngư Đường bước vào phòng học, nghiêm túc đi một vòng trong lớp, cuối cùng ánh mắt dừng trên người Giang Dã, thầy cau mày gọi: “Giang Dã, đứng dậy.”
Giang Dã hơi ngẩn ra.
Ngư Đường phần lớn thời gian đều cười ha ha, rất ít khi thấy thầy mặt lạnh. Tống Úc nhíu mày, y không nhớ rõ Giang Dã gần đây có làm chuyện gì khác người.
Ngư Đường lạnh lùng nói: “Em có biết mình đã làm gì không?”
“Không biết ạ.” Giang Dã nhíu mày, khó chịu đứng dậy.
Thiếu gia dám làm dám chịu, đã làm thì cậu nhận, chưa từng làm thì chết cũng không thừa nhận.
Cậu hơi cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy Tống Úc lo lắng nhìn cậu.
Tống Úc thấp giọng: “Cậu làm gì rồi?”
Tâm trạng vốn còn khó chịu của Giang Dã đột nhiên tốt lên, hơn nữa còn nảy sinh một ý nghĩ, khiến Tống Úc lo lắng cho cậu, lần này, cho dù bị phạt cũng không tệ.
“Nhìn bên này, còn thất thần.” Ngư Đường gõ mạnh xuống bàn, dọa học sinh trong lớp giật mình, những tiếng nói khẽ đều yên tĩnh lại hết.
Toàn bộ phòng học yên tĩnh không tiếng động.
Tống Úc trong lòng căng thẳng.
Rốt cuộc là sai lầm nào có thể khiến Ngư Đường như vậy.
Ngư Đường lại đột nhiên thay đổi thái độ, dịu giọng nói: “Hiện tại Sở Giáo dục không phải đang triển khai hoạt động Ngôi sao tiến bộ sao, cho nên trường học muốn lấy em làm đại biểu, ngày mai mở một buổi họp phụ huynh.”
Giang Dã hơi sửng sốt: “Họp phụ huynh?”
“Đúng vậy,” Ngư Đường cười đến đôi mắt cũng không mở ra được: “Hơn nữa còn có lãnh đạo Sở Giáo dục thành phố đến quan sát, chủ yếu lần này em tiến bộ quá lớn, lại vừa vặn phù hợp ý nghĩa chính của hoạt động. Ngày mai thằng nhóc em còn phải lên bục phát biểu. Chiều nay phải chuẩn bị thật tốt bản thảo, nghe rõ chưa.”
Giang Dã đều chẳng nghe rõ những câu nói kế tiếp, cậu chỉ nghe thấy ba chữ họp phụ huynh này.
“Tất cả phụ huynh đều phải tới?”
Ngư Đường nói: “Phụ huynh khác nếu thật sự không có thời gian, thì không cần tới, nhưng phụ huynh của em phải tới. Phụ huynh của em cũng phải lên bục, phải kể cho phụ huynh khác cách thức giáo dục hằng ngày đối với em.”
Nhà trường đều biết tình hình gia đình Giang Dã, Ngư Đường nói: “Ba em là một doanh nhân thành công, thầy tin trên giáo dục chắc chắn cũng có chỗ thành công độc đáo.”
Giang Dã khẽ cười mỉa mai, giáo dục, độc đáo thì thật ra có, thành công ở đâu.
Thành công ở mỗi ngày vứt cậu ở nhà một mình, mặc kệ không hỏi, sẽ chỉ tại thời khắc nào đó ló ra bắt bẻ cậu.
Giang Dã mắt lạnh lùng nhìn Ngư Đường: “Em có thể ngồi xuống chưa?”
“Hả,” Ngư Đường cũng không ngờ Giang Dã lại có thái độ này, có hơi ngơ ngác: “Có thể ngồi xuống, ngồi xuống đi ha, đừng quên viết bản thảo đó.”
Giang Dã rũ mắt không muốn nói chuyện lắm.
Tống Úc cũng không biết nói gì, đây là chuyện y chưa từng gặp, y cũng không biết xử lý như thế nào.
Hơn nữa, y thế mà nhất thời đoán không ra, Giang Dã là muốn Giang Bách Xuyên tới hay không muốn Giang Bách Xuyên tới.
Nhưng…
Tống Úc cũng rũ mắt, y quả thật không quá muốn Trần Hồng đến. Y không quen có người tới họp phụ huynh cho y.
Tiết thứ hai trống, Tống Úc đến văn phòng của Ngư Đường, còn chưa vào cửa, đã nhìn thấy Giang Dã ở bên trong văn phòng.
Ngư Đường nhìn cậu với vẻ sầu muộn vô cùng: “Ba em không đến được? Ngay cả dành ra một buổi trưa cũng không đến được?”
“Vâng,” Giang Dã không có hứng thú gì mà nói: “Thầy cũng nói ông ấy là doanh nhân thành đạt mà, nào có thời gian đến tham gia cuộc họp nhỏ bé như vậy.”
Ngư Đường mắt hơi giật. Thế mà nhất thời không nói nên lời, nhưng thầy vẫn không muốn từ bỏ, cuối cùng thử nói: “Chỉ rút ra nửa tiếng, gặp gỡ các phụ huynh khác cũng không rảnh?”
Giang Dã nói: “Vâng, không rảnh.”
Ngư Đường: “…”
Nếu là họp phụ huynh ngày thường thì thôi, nhưng lần này có người của Sở Giáo dục đến, Ngư Đường không muốn có sai sót nào. Thầy ho nhẹ một tiếng nói: “Vậy thầy tự mình gọi hỏi một chút. Làm phụ huynh không có khả năng chỉ chút thời gian này cũng không nhín ra.”
Giang Dã không thèm để ý nói: “Vậy thầy gọi đi.”
Tống Úc đứng ở cửa, nhìn Giang Dã hơi cúi đầu, thầm nghĩ, tuy ngoài miệng không nói, nhưng cậu thật ra cũng muốn Giang Bách Xuyên có thể đến nhỉ.
Điện thoại tút vài tiếng, cho đến khi gọi lần thứ hai mới kết nối được, giọng nói nghiêm túc của Giang Bách Xuyên truyền đến từ đầu dây bên kia.
“Ai vậy?”
Ngư Đường cầm bình giữ nhiệt: “Chào anh ngài Giang, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Giang Dã, trước đây từng liên hệ anh, anh còn nhớ rõ chứ.”
Giọng Giang Bách Xuyên nhanh chóng lạnh xuống: “Giang Dã có phải lại gây ra họa gì ở trường không?”
Giang Dã nghe thấy lời này, khóe môi hiện lên một nụ cười mỉa mai, cậu biết ngay sẽ như vậy.
Cậu nói với Giang Bách Xuyên: “Đúng vậy, dù sao tôi ở trường mỗi ngày chỉ biết gây rắc rối, nào phải nhân sĩ thành công trong xã hội như ngài.”
Giang Bách Xuyên lạnh giọng nói: “Sao mày nói chuyện với tao thế hả Giang Dã, mày còn có biết tao là gì của mày không. Thái độ gì với ba mày đấy.”
Giang Dã há miệng.
“Không phải,” Ngư Đường nắm chặt ngắt lời cậu: “Ngài Giang, cuộc gọi lần này là vì chuyện thành tích lần này của Giang Dã. Giang Dã còn chưa nói cho anh nhỉ, lần này em ấy thi được top hai trăm của khối, tiến bộ thật sự vô cùng nhanh chóng, tiến bộ chừng hơn một trăm hạng so với lần thi trước. Ngắn ngủn một tháng, trường chưa từng có học sinh nào có thể tiến bộ nhanh như vậy trong thời gian ngắn.”
Ngư Đường nói chuyện trước giờ nhẹ giọng chậm rãi, lần này thế mà nói nhiều như vậy trong một lần, Giang Dã cũng không khỏi nhìn thầy một cái.
Lúc này, Tống Úc đã đi tới, lấy điện thoại từ tay Ngư Đường khi thầy còn chưa kịp phản ứng:
“Giang Dã cậu ấy làm được, top hai trăm của khối, có thể xem xét theo dõi của trường. Chuyện lần trước, ngài có phải cũng nên xin lỗi Giang Dã không?”
Sau khi y nói xong, đầu dây bên kia điện thoại liền im lặng.
Giang Bách Xuyên rất lâu không nói gì.
Không biết là suy nghĩ về tính chân thật của thành tích lần này của Giang Dã, hay nghĩ gì khác.
Giang Dã cũng không ngờ Tống Úc sẽ đến, kinh ngạc nhìn y hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”
Tống Úc không nói chuyện, y biết Giang Dã ngày đó cầm phiếu điểm về nhà, thật ra rất vui vẻ. Cũng không phải vì khoe với Giang Bách Xuyên, chỉ là muốn chứng minh bản thân.
Cậu cũng chẳng qua là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi muốn nhận được sự chấp nhận của phụ huynh thôi.
Đầu dây bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, Giang Bách Xuyên giọng vững vàng nói: “Họp phụ huynh rồi nói sau.”
Ngư Đường lúc này mới hoàn hồn, tranh thủ nói: “Được được được.”
Cúp máy, Ngư Đường nhìn về phía Tống Úc, nhưng mà nhìn gương mặt học sinh ngoan này, cuối cùng dịu giọng nói: “Tống Úc, em cũng có việc à?”
Tống Úc: “Vâng.”
Ngư Đường: “Sao vậy, chuyện gì?”
Tống Úc nói: “Nhà em cũng không ai đến họp phụ huynh.”
“…”
Ngư Đường hít sâu một hơi: “Một người cũng không rảnh?”
Tống Úc nói: “Có một em gái ba tuổi.” Nói xong lại thêm một câu: “Được không ạ?”
Cơn tức kia của Ngư Đường cuối cùng không xuôi được, thầy nhanh chóng xua xua tay với hai người: “Được rồi, hai người các em đi ra ngoài hết đi. Không đi nữa, thầy sẽ bị các em tức chết mất.”
Hai người ra ngoài, Giang Dã bị vẻ mặt vừa rồi của Ngư Đường chọc cười, cho đến khi bị Tống Úc đẩy một cái mới ngừng.
“Về lớp.”
Giang Dã “à” một tiếng.
Tống Úc nhìn cậu: “Cậu viết xong bản thảo diễn thuyết rồi?”
Giang Dã nói: “Chưa.”
Tống Úc nói: “Vậy cậu còn không mau về viết đi.”
Cậu ấy thật sự rất quan tâm mình, Giang Dã nhìn Tống Úc thầm nghĩ. Vừa rồi đối với Giang Bách Xuyên chính là như vậy.
Tại sao?
Trừ thích cậu thì chẳng tìm ra lý do khác.
Thiếu gia cảm thấy mình tiếp xúc đến đáp án chính xác rồi, cả người liền vui vẻ.
Lúc ngây người, Tống Úc đã đi lên lầu, cậu đuổi theo.
“Chờ tôi với, giờ tôi viết ngay, mà Tống Úc cậu ngày mai thật sự không ai tới họp phụ huynh cho cậu à?”
Thiếu gia tâm trạng vừa tốt, thì lắm lời hơn.
“Chúng ta không hổ là bạn cùng bàn, ăn ý như vậy. Không phải, Tống Úc cậu chờ tôi với, đi nhanh như vậy làm gì.”
Phần lớn phụ huynh trừ phi có việc thật sự không thể sắp xếp được, bằng không đều sẽ tham gia.
Giang Dã trước đây lên nơi này chỉ có thông báo khiển trách, lần đầu đến đây vì khen ngợi học sinh, còn là tiến bộ thành tích.
Mã Văn ở bên cạnh hỏi: “Căng thẳng không, anh Giang.”
Giang Dã rất sĩ diện: “Căng thẳng gì chứ, tôi lại không phải lần đầu tiên đi lên.”
Mã Văn nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, quyết định không vạch trần thiếu gia. Chỉ yên lặng đưa một tờ khăn giấy.
Thiếu gia tùy tay nhận lấy, lau xong mồ hôi thì nhíu mày, một mùi nước hoa: “Mã Văn, cậu qua loa như vậy, khi nào dùng khăn giấy thôi cũng phải chọn loại có mùi hương thế.”
“Hehe,” Mã Văn khoe răng cười ngây ngô: “Cái này là An Tĩnh cho tôi, cô ấy nói hôm nay nắng lắm. Cho tôi mấy tờ lau mồ hôi.”
Giang Dã nhìn vẻ ngốc nghếch này của hắn càng hết chỗ nói rồi, đầu óc chỉ biết yêu đương, sao cậu có một người bạn như vậy chứ.
Cậu nhìn trái phải một vòng, chỗ ngồi bên cạnh lại trống không: “Tống Úc ở đâu vậy?”
Mã Văn cũng tìm tìm: “Vừa nãy còn đây mà, chắc đi WC rồi.”
Giang Dã nhíu mày, nhìn bục diễn thuyết phía trước, nhét bản thảo diễn thuyết vào trong tay Mã Văn.
“Cậu cầm giúp tôi chút, tôi đi rửa mặt bình tĩnh lại.”
Thuận tiện đi tìm Tống Úc.
Một chiếc xe màu đen ngừng tại cổng trường, Tống Úc đi qua đó gõ gõ cửa sổ, kính hạ xuống, lộ ra mặt Giang Bách Xuyên.
“Cậu ở đây đặc biệt chờ tôi?” Giang Bách Xuyên nhìn y.
Tống Úc nói: “Đúng vậy.”
Giang Bách Xuyên: “Sao cậu biết tôi sẽ đến?”
Tống Úc nói: “Bởi vì tôi cảm thấy ông còn chưa hoàn toàn hết thuốc chữa.”
Giang Bách Xuyên sầm mặt: “Tôi cho phép cậu nói chuyện với tôi như vậy một lần, không có nghĩa tôi sẽ cho phép cậu có lần hai. Một học sinh chưa đủ lông đủ cánh, thật không sợ tôi cho cậu thôi học à.”
Tống Úc lẳng lặng nhìn ông, hai người đối diện. Ánh mắt này của Tống Úc, lại khiến Giang Bách Xuyên cảm thấy một sự quen thuộc.
Ông nhìn thiếu niên trước mắt một lúc lâu, cảm giác quen thuộc này càng lúc càng lớn, cuối cùng mặt lạnh lên tiếng: “Nói đi, cậu tìm tôi làm gì.”
“Thành tích lần này của Giang Dã đủ để chứng minh trước kia ông đã sai.” Tống Úc lặp lại một lần lời lúc trước: “Tôi hy vọng ông có thể xin lỗi Giang Dã, xin lỗi vì cách giáo dục sai lầm của ông.”
“Quả thực càn quấy.” Giang Bách Xuyên nói.
Lúc Giang Dã sắp lên bục mới nhìn thấy Tống Úc trở về.
“Đi đâu vậy?” Cậu hỏi.
Tống Úc nói: “Đến phòng học lấy món đồ.”
Giang Dã nói: “Tôi nói sao không tìm được cậu, tôi phải vào hậu trường chuẩn bị đây, đưa cậu bộ đồng phục của tôi, cầm mà che nắng.”
“Không phải, anh tiêu chuẩn kép này,” Mã Văn nói: “Nãy tôi hỏi xin cậu, cậu cũng không cho, chạm vào cũng không cho chạm một tí.”
Tống Úc nhìn Giang Dã chỉ mặc một bộ đồng phục mùa hè, cánh tay lộ ra bên ngoài, y nói: “Không cần đâu.”
Giang Dã ném đồng phục vào trong lòng y, xoay người, lại nhìn thấy Giang Bách Xuyên đứng phía sau, sắc mặt không được tốt lắm.
Cậu hơi sửng sốt, không ngờ người sẽ đến.
Người trên bục thúc giục bảo: “Giang Dã, đến lượt bạn lên sân khấu rồi.”
Giang Dã thu lại ánh mắt đi về phía sân khấu, bản thảo diễn thuyết là tùy tiện tìm một bài trên mạng, cậu trước nay chưa từng viết thứ này, cũng không biết viết như thế nào.
“Tôi là Giang Dã lớp 11-9, tôi làm đại diện ‘Học sinh tiến bộ’ phát biểu…” Giang Dã nhìn bản thảo trong tay mình, lại nhìn Giang Bách Xuyên dưới sân khấu, cậu ngẩn vài giây, vo bản thảo trong tay thành một cục, nhét vào trong túi quần đồng phục.
“Xin tự giới thiệu lại lần nữa, tôi là Giang Dã – học sinh dốt nổi tiếng của Trường Trung học số Hai.”
Giang Bách Xuyên nhíu mày lại.
Mã Văn há to miệng, mắng câu “đệt”, nghĩ thầm không hổ là anh Giang của hắn, hành xử khác người như vậy. Bên cạnh Ngư Đường lại lau một phen mồ hôi trên trán. “Ông tướng này lại làm trò gì vậy? Bản thảo diễn thuyết kia không phải chỉnh khá tốt à.”
Chỉ có Tống Úc lẳng lặng nhìn Giang Dã trên sân khấu.
Hai người nhìn nhau qua đám đông.
Giang Dã hơi cong khóe môi nói: “Tôi biết có rất nhiều người nghi ngờ thành tích lần này của tôi, một kẻ chỉ biết đánh nhau, trốn học, dựa vào đâu mà có thể đại diện cho những học sinh giỏi giang, tiến bộ kia. Ngay cả người ba đại nhân yêu dấu của tôi cũng không tin, nhưng cũng không sao cả, có một người tin tôi đã đủ rồi. Lần sau lúc tôi thi vào lớp thực nghiệm, sân khấu diễn thuyết này, tôi còn sẽ trở lại.”
Lời nói này rất không thể nói là không ngông cuồng, lại mang theo ngạo khí thuộc về thiếu niên.
Dưới sân khấu đầu tiên là im lặng.
Tiếp theo Mã Văn dẫn đầu vỗ mấy phát: “Chết tiệt, anh Giang đỉnh của chóp.”
Ngư Đường hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, gõ đầu Mã Văn mấy phát: “Đừng nói tục, văn minh chút.”
Tiếp theo dưới sân khấu tất cả mọi người đều vỗ tay.
Cố Hải nhìn chằm chằm Giang Dã, tay siết chặt đồng phục vẻ mặt âm u lạnh lẽo.
Lúc này, có người nói với Giang Bách Xuyên: “Ngài Giang muốn lên nói đôi câu không.”
Giang Bách Xuyên chỉ liếc nhìn Giang Dã một cái: “Không cần, tôi sẽ chờ nó lần sau lại đến đây.”
Lời này nghe không ra là mỉa mai hay cổ vũ hay khẳng định, Giang Dã lúc này cũng không muốn nghe ra ông có ý gì.
Lãnh đạo khác của trường lại bắt đầu phát biểu, Mã Văn đợi nửa ngày cũng không nhìn thấy Giang Dã trở về.
“Anh Giang đây là đi đâu rồi?”
Tống Úc đứng dậy, nói với Mã Văn: “Ứng phó giáo viên chút.”
Mã Văn cúi đầu hạ thấp giọng mình: “Chết tiệt Tống Úc, anh Giang còn chưa về, giờ cậu đi đâu nữa?”
Tống Úc biết Giang Dã sẽ ở đâu.
Trước đây lúc y không vui hoặc chán, cũng sẽ trốn học đến đó.
Sân thượng tòa nhà thực nghiệm của trường, ngày thường đến cả nhân viên quét dọn vệ sinh cũng không tới, cũng chỉ dùng một khóa khép hờ.
Tống Úc đẩy cửa, liền thấy Giang Dã tay đặt trên lan can ở sân thượng đưa lưng về phía mình.
Giữa nền trời xanh xám, chim chóc bay thành từng đàn, chỉ có mình cậu đứng đó, trông thật cô độc.
Tống Úc đi qua, nghiêng người bên cạnh Giang Dã.
Giang Dã nghe thấy động tĩnh nghiêng đầu, trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc.
“Tống Úc? Sao cậu tìm được đây?”
Tống Úc không trả lời, hỏi cậu: “Cậu không phải muốn… ba cậu đến tham gia họp phụ huynh à, sao vẫn không vui.”
Giang Dã không muốn nhắc đến ông, chuyện trong nhà, Mã Văn cũng không biết, nhưng nhìn đôi mắt ấy của Tống Úc, Giang Dã im lặng vài giây vẫn nói: “Ông ấy căn bản không phải tới trường tham gia họp phụ huynh cho tôi, là muốn xem coi thành tích này của tôi có gian lận không, tới bắt bẻ tôi, tôi hiểu ông ấy.”
Cậu rũ mắt.
Tống Úc đứng bên cạnh không biết nói gì, y không biết an ủi người thế nào, từ đồng phục lấy ra mấy lon bia.
“Cho.”
Giang Dã vừa mới đầu tưởng là đồ uống, sau khi thấy rõ thì ngây cả người, cậu kinh ngạc nhìn Tống Úc: “Đây là trường học. Cậu một học sinh ngoan cũng sẽ làm việc này à?”
“Cậu có uống không?” Tống Úc đưa lon qua hỏi.
“Uống,” Giang Dã cảm thấy mình bị coi thường, lấy bia qua kéo khoen, uống mấy hớp: “Tống Úc, cậu có nghĩ tới mình sau này sẽ thế nào không?”
Tống Úc dừng một chút, rũ mắt xuống nhìn ngón tay mình.
Trên ngón tay trước đây mài đầy vết chai và vết nứt nẻ.
“Vậy còn cậu,” Tống Úc hỏi lại: “Sau này cậu muốn làm gì?”
Giang Dã nhìn lon trong tay không nói chuyện.
Trước đây cậu chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.
Từ nơi này nhìn xuống dưới lầu, đại hội khen ngợi đã tan, mênh mông học sinh đi theo phụ huynh về nhà, rất nhanh chỉ còn lại rải rác vài người.
Mặt trời xuống núi chỉ còn lại một cái đuôi, đỏ rực một mảnh, mấy lon bia trong tay hai người cũng thấy đáy.
Tống Úc cảm nhận được rất rõ tửu lượng của cơ thể này không được tốt cho lắm, y tùy tay cầm một lon đứng dậy: “Đi thôi, về nhà.”
Tống Úc ngồi trên xe đạp của Giang Dã, dọc đường đi không nói gì, trán tựa lên lưng cậu.
Y vốn dĩ đã ít nói, Giang Dã cũng không để ý, bởi vì cậu cũng đang suy nghĩ vấn đề.
Mãi cho đến dưới lầu nhà Tống Úc, xe đạp được dựa vào một bên, Giang Dã nhìn bóng lưng Tống Úc lên lầu gọi một tiếng: “Tống Úc.”
Tống Úc quay đầu nhìn cậu, ánh mắt có chút mơ màng.
“Tôi nghĩ xong sau này tôi làm gì rồi,” Giang Dã nhìn y nói: “Tôi muốn thi vào cùng trường đại học với cậu.”
Cậu suy nghĩ một đường, rốt cuộc tìm được đáp án khiến cậu phấn khích này, cậu muốn thi vào cùng một trường đại học với Tống Úc.
Cậu có chút căng thẳng nhìn về Tống Úc, lại thấy Tống Úc nhìn cậu vài giây, tiếp theo cong mắt, nở một nụ cười như tia nắng đầu tiên sau cơn mưa, nói với cậu: “Được.”
Giang Dã sững người.
Đây là lần đầu tiên Tống Úc cười với cậu.
Nụ cười này khiến thiếu gia ngây người, quên cả nói.