26. Chương 26

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến khi Tống Úc lên lầu, Giang Dã mới hoàn hồn lại từ trạng thái ngẩn ngơ đó.
Tống Úc vừa rồi… đã cười với cậu.
Cười lên còn… rất đẹp.
Giang Dã đột nhiên có thể hiểu được cái tên Điềm Điềm này.
Thiếu gia rời khỏi khu dân cư của Tống Úc, đạp xe đạp, cảm thấy toàn thân mình lúc này tràn trề sức lực, đáng tiếc hôm nay là thứ Sáu, mai không thể đến đón Tống Úc đi học.
Giang Dã có hơi tiếc nuối, thở dài đạp xe lên con dốc của khu biệt thự để về nhà, tùy tiện để xe đạp ở góc tường, cũng chẳng thèm khóa.
Cậu cũng không sợ bị trộm.
Người ở đây chắc chẳng ai thèm nhìn đống sắt vụn này.
Đỗ xe lại, Giang Dã quăng cặp lên vai. Mở điện thoại lên, thấy thằng ngốc Mã Văn này gửi hàng chục tin nhắn phàn nàn cho cậu.
Thảo nào trên đường điện thoại cứ rung liên tục.
Mã Văn: "Đệt, nếu ông đây biết đối diện là ai, nhất định phải giết hắn."
Mã Văn: "Đệt đệt đệt!"
Giang Dã lúc này tâm trạng tốt, phớt lờ một loạt tin nhắn trước đó, cúi đầu gõ tin nhắn trả lời.
Giang Dã: "Tính tình cậu kém như vậy."
Giang Dã: "Có người từng cười với cậu chưa?"
Mã Văn: "?"
Mã Văn: "Anh Giang, bị hack tài khoản à?"
Thật ra hắn muốn gõ 'uống nhầm thuốc', nhưng không dám.
Giang Dã nhìn tin nhắn của Mã Văn, mỉm cười, cất điện thoại vào trong túi, nhập mật khẩu mở cửa.
Mới vừa ấn một chút, cậu phát hiện cửa không đóng, đẩy cửa đi vào, quả nhiên Giang Bách Xuyên đang ngồi trong phòng khách.
Giang Dã hơi bất ngờ.
Cậu không ngờ Giang Bách Xuyên hôm nay lại về.
Vì sao? Họp phụ huynh? Thành tích của cậu? Hay là những lời cậu nói trên bục diễn thuyết?
Nhưng cậu cũng không hỏi.
Hai người ngày thường ở nhà, ngoài cãi vã ra thì chẳng có lời nào khác.
Nhưng hôm nay thiếu gia tâm trạng vui vẻ, không muốn cãi vã với vị địa chủ giai cấp thống trị này, chuẩn bị lên lầu về phòng mình.
"Giang Dã."
Mới vừa đi lên cầu thang, Giang Bách Xuyên đột nhiên lên tiếng.
Giang Dã không quay đầu lại: "Làm gì?"
Giang Bách Xuyên lạnh giọng, với vẻ bề trên nói: "Chúng ta nói chuyện."
Giang Dã khẽ cười mỉa mai: "Ba yêu quý, tôi và ông có gì để nói, ông không phải vẫn luôn coi thường tôi sao, đi tìm con trai ruột Trang Từ Tuyên của ông mà nói chuyện đi."
Cơn giận của Giang Bách Xuyên bùng lên: "Mày nhất định phải nói chuyện với ba mày bằng giọng điệu đó sao? Mày nghĩ mày thi được top hai trăm của khối thì mày giỏi lắm sao."
Hừ.
Giang Dã biết ngay mà, cậu xoay người, nhìn Giang Bách Xuyên nói: "Vậy nếu ông nghĩ như vậy, tôi quả thật cảm thấy mình rất giỏi."
Nói xong, cậu lập tức lên lầu.
Giang Bách Xuyên ở dưới lầu tức giận đến mức nghẹn lời.
Giang Dã đứng trên lầu, nghe ông gọi điện cho Từ Ái Nhã: "Tức chết tôi rồi, bà xem thái độ của nó kìa!"
Không biết bên kia nói câu gì.
Giang Bách Xuyên nói: "Tôi nói chuyện đàng hoàng với nó. Nó nói tử tế với tôi sao? Từ nhỏ đã được nuông chiều đến hư hỏng."
Giang Dã không cần nghe cũng biết tiếp theo họ nói gì, đơn giản chính là Trang Từ Tuyên chưa bao giờ cần bọn họ nhọc lòng như vậy.
Cứ lặp đi lặp lại mấy câu này, bộ không có gì mới mẻ sao?
Trở lại phòng mình, Giang Dã đột nhiên phát hiện lần này mình thế mà không tức giận lắm, có lẽ thói quen đã rèn cho cậu một lớp da dày.
Ngẫm lại cũng đúng, muốn khiến phụ huynh thừa nhận sai lầm của mình, việc xin lỗi con cái của mình rất khó.
Khiến Giang Bách Xuyên xin lỗi cậu.
Còn khó hơn việc khiến Tống Úc cười một lần.
Giang Dã nghĩ đến đây đột nhiên liền vui vẻ.
Cậu lại nhớ tới lúc mình mới vừa gặp Tống Úc, trông rất điên, nhưng dáng vẻ mắt đỏ hoe khiến cậu cảm thấy người trước mắt giống như một con thỏ bị tổn thương, mong manh dễ vỡ.
Thế nên khi Mã Văn giơ tay định đánh người, cậu vô thức kéo Mã Văn lại.
Hiện tại mới chỉ một tháng ngắn ngủi. Giang Dã cũng không ngờ quan hệ của hai người lại trở nên như bây giờ.
Thật ngọt ngào.
Giang Dã tự nhủ, Điềm Điềm này thật là cái tên hay.
Trần Hồng hôm nay vẫn rất bận, Tống Úc lên lầu mở cửa, lại phát hiện không chỉ Trần Hồng mà cả Tống Giai cũng không có nhà.
Y lấy điện thoại ra, muốn gọi điện hỏi một chút, nhưng rồi lại dừng tay trên phím gọi.
Gọi điện phải nói gì? Hỏi hai người đi đâu?
Hỏi hai người khi nào về?
Tống Úc cảm thấy mình không phải là Tống Úc thực sự, chưa từng hòa nhập vào mối quan hệ gia đình này.
Y cụp mi, đứng vài giây trong phòng khách, định về phòng thì cánh cửa bất ngờ mở ra.
Trần Hồng cầm một chiếc bánh sinh nhật rất lớn, Tống Giai cầm mũ sinh nhật đi vào.
"Điềm Điềm, sinh nhật vui vẻ." Trần Hồng nói.
"Anh trai, sinh nhật vui vẻ." Tống Giai mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Tống Úc uống rượu nên phản ứng có chút chậm chạp, mãi một lúc lâu sau mới nhận ra đây là bánh sinh nhật họ mua cho mình.
Trần Hồng đặt bánh kem lên bàn, quay đầu nhìn thấy Tống Úc hơi sững sờ, hỏi: "Sao vậy con, không vui à?"
"Không có ạ," Tống Úc khó khăn lắm mới cất lời: "Cảm ơn."
Từ sau khi mẹ y mất, y không còn từng tổ chức sinh nhật.
"Đứa nhỏ ngốc, khách sáo với mẹ làm gì chứ," Trần Hồng cười nói, lại nhìn về phía Tống Giai: "Quả Quả, đội mũ sinh nhật lên cho anh trai đi."
Tống Úc hơi cúi đầu, Quả Quả hơi nhón chân đội mũ lên. Trần Hồng đứng ở lối vào phòng khách, bỗng nhiên tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, trên bánh kem chỉ còn ánh nến lung linh.
Tống Úc có chút ngẩn ngơ, Quả Quả học theo những gì trên TV, đứng bên cạnh vỗ tay nhỏ: "Heo con ơi chúc bạn sinh nhật vui vẻ, heo con ơi chúc bạn sinh nhật vui vẻ."
Sau khi hát xong, em lại quay đầu nhìn Trần Hồng, mở to đôi mắt tròn xoe hỏi: "Mẹ ơi, rõ ràng là sinh nhật của anh trai mà, sao lại chúc heo con sinh nhật vui vẻ?"
Trần Hồng liền bật cười: "Quả Quả, không phải heo con sinh nhật vui vẻ, là chúc bạn, mang ý nghĩa đạt được những điều tốt đẹp."
Tống Giai vẫn không hiểu, Trần Hồng nói: "Thôi, lần sau lại hát tiếng Anh cho anh trai nhé."
Tống Giai lần này thì hiểu rồi.
Tống Úc ngồi bên cạnh, nhìn mẹ con hai người nói chuyện, khuôn mặt cau có cũng dần giãn ra.
Y đội trên đầu là chiếc mũ sinh nhật hình chóp quen thuộc nhất ở tiệm bánh kem, y nghĩ nếu là Giang Dã, chắc chắn sẽ chê rất xấu, nghĩ vậy, khóe môi y khẽ cong lên.
"Như vậy mới đúng chứ," Trần Hồng nhìn Tống Úc, lấy điện thoại ra, tách một tiếng, chụp lại khoảnh khắc đó. "Điềm Điềm sau này phải cười nhiều hơn nhé."
Nụ cười trên môi Tống Úc cứng lại.
Lúc này, đèn trong phòng bật sáng với tiếng tách.
Trần Hồng cầm lấy dao nhựa từ bên cạnh bánh kem trước cắt một miếng đưa cho Tống Úc, Tống Úc cúi đầu nhìn lớp kem bơ trên bánh, nếm một miếng, là vị ngọt ngấy mà y không mấy ưa thích, nhưng y vẫn ăn hết không chừa lại chút nào.
Buổi tối ngủ, trong mơ vẫn thoang thoảng mùi ngọt ngấy này, nhưng lại không khiến người ta khó chịu.
Ngay cả khuôn mặt méo mó của Cố Hải mà y vẫn luôn mơ thấy từ sau khi trùng sinh cũng mờ nhạt đi phần nào.
Ngày hôm sau tỉnh dậy đã 7 giờ rồi.
Không biết là vì uống rượu với Giang Dã, hay vì chiếc bánh kem đêm qua, Tống Úc cầm điện thoại nhìn thấy thời gian thì hơi bất ngờ.
Trên điện thoại còn có tin nhắn Trần Hồng gửi cho y.
[Điềm Điềm, mẹ đưa Quả Quả ra ngoài, chắc phải tối mới về được, tủ lạnh có đồ ăn sẵn mẹ để lại cho con]
Tuy không nói rõ, Tống Úc lại biết Trần Hồng dẫn Tống Giai đi là vì y nghỉ cuối tuần, sợ Tống Giai một đứa nhỏ ở nhà sẽ quấy rầy y.
Y cầm điện thoại, trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc khó tả, mãi một lúc lâu sau y mới cúi đầu trả lời: "Vâng."
Thay quần áo, rửa mặt xong, ăn vội bữa sáng, thời gian mới vừa 8 giờ.
Y xem lại những đề giáo viên đã chữa trong kỳ thi lần này, ghi nhớ những câu mắc lỗi, rồi tìm các dạng bài tương tự để làm lại.
Mấy thứ này rất khô khan, Tống Úc lại học mà không biết mệt.
Giống như mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Giang Dã và y thi cùng trường đại học, không còn ở bên Cố Hải, có phải nghĩa là sau này cũng sẽ không đi cùng con đường với y nữa không.
Nhưng…
Tống Úc nhìn điện thoại, ảnh đại diện của Giang Dã vẫn không nhúc nhích, hôm nay thế mà không có chút động tĩnh nào.
Có lẽ còn chưa dậy.
Bởi vì y nhìn thấy nửa đêm, rạng sáng hai giờ, Giang Dã còn đang đăng Moments.
Kèm ảnh mặt trăng.
Chú thích là: "Ánh trăng đại thần xin hãy đập ngất tôi, cảm ơn."
Tống Úc nhớ tới, ánh mắt dịu đi, khóe môi lại cong lên một chút.
Nếu không phải lại lần nữa nhìn thấy Giang Dã 17 tuổi, y cũng quên mất, y trước kia cũng là một thiếu niên tràn đầy sức sống.
Giang Dã thật ra đã dậy, không phải vì đồng hồ sinh học mà là vì cậu không ngủ được.
Cậu mất ngủ cả đêm.
Cứ nhắm mắt lại là nụ cười của Tống Úc lại hiện lên, lúc ẩn lúc hiện trước mắt cậu.
Cậu bật dậy khỏi giường, cạn lời túm tóc, túm tóc mình thành một mớ bòng bong, còn may nhờ vẻ đẹp trai của thiếu gia, không những không lôi thôi mà còn thêm chút vẻ phóng khoáng.
Điện thoại trên giường rung lên vài tiếng, Giang Dã nhìn thoáng qua, lần đầu tiên hiếm hoi bắt máy.
"Văn Tử, giờ này cậu mà còn sống à, tôi tưởng cậu ngủ như chết rồi chứ."
"Ha ha ha ha," Mã Văn nói: "Hôm qua ba tôi ở nhà, tôi không dám ra ngoài. Nhà trường thật quá đáng, gọi điện cho ba tôi hỏi vì sao không đi họp phụ huynh. Lời nói dối tôi cất công bịa ra cho Ao Cá cứ thế bị vạch trần."
Giang Dã vui vẻ: "Vậy cậu không bị ba cậu đánh chết sao?"
Mã Văn nói: "Hì hì, mẹ tôi cũng ở nhà, suốt quá trình tôi trốn sau lưng mẹ, ông ấy không đánh được."
Giang Dã chậc một tiếng.
Mã Văn nói: "Anh Giang, tôi thấy cậu đăng Moments, cậu có chuyện gì vậy?"
Giang Dã bị nhắc đến chuyện mất ngủ, vô cùng khó chịu hỏi: "Sao cậu lắm chuyện vậy? Cậu gọi điện cho tôi làm gì, không phải là quan tâm tôi ngủ hay không đó chứ."
Mã Văn cười một tiếng bảo: "Tôi chỉ hỏi hôm nay cậu có đi nhà ma chơi không."
"Không đi," Giang Dã ngả người lên giường, từ chối vô cùng kiên quyết: "Tôi muốn ngủ bù."
Mã Văn thất vọng "à" một tiếng: "Vậy cậu ngủ đi, tôi đi hỏi những người khác xem sao."
"Khoan đã," Giang Dã gọi hắn lại, Mã Văn này quanh năm chỉ mê điện tử, không giống kiểu người có hứng thú với những nơi thần quái kích thích này, cậu tò mò hỏi: "Cậu nhóc này sao tự nhiên lại nghĩ đến việc đi nhà ma, cậu đi làm gì?"
Mã Văn ban đầu ngại nói.
Dưới sự ép buộc của Giang Dã, hắn mới kể ra sự thật.
"Tuần sau tôi muốn dẫn An Tĩnh đi, nên đi thám thính trước một chuyến."
Giang Dã vô cùng khó hiểu: "Cậu dẫn An Tĩnh đi nhà ma?"
Mã Văn nói: "Nơi đó tối mà."
Giang Dã trầm giọng: "Nơi đó tối thì cậu muốn làm gì?"
Cậu đã gặp không ít loại nam sinh muốn lợi dụng nên dẫn nữ sinh đến những nơi hẻo lánh, nếu Mã Văn dám nói lời như vậy, cậu nhất định sẽ đánh hắn một trận.
Mã Văn nghe thấy giọng Giang Dã thì nhanh chóng giải thích: "Chết tiệt, anh Giang, cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ nghe nói những nơi kinh dị như nhà ma này có thể nhanh chóng làm tăng tiến tình cảm, tôi thật sự không có ý gì khác."
Tăng tiến... tình cảm.
Giang Dã một lần nữa ngồi dậy khỏi giường, không nghe lọt tai những lời khác, chỉ nghe thấy được bốn chữ này.
Mã Văn nói: "Anh Giang, vậy tôi không làm phiền cậu ngủ nữa."
Hắn nói xong định cúp máy, Giang Dã nói: "Khoan đã, ai nói tôi không đi. Chỉ hai người chúng ta thì không thú vị, tôi gọi thêm một người nữa."
Mã Văn "à" một tiếng.
Giang Dã nói: "Gửi địa chỉ cho tôi, rồi đến đó chờ tôi là được."
Cậu cúp máy, tìm được WeChat của Tống Úc.
Giang Dã: "Bạn học Tống, hôm nay ra ngoài chơi không?"
Tống Úc vừa viết xong bài tập tiếng Anh thì nghe thấy điện thoại rung lên một tiếng.
Y liếc nhìn, thấy người gửi tin nhắn, y liền cầm điện thoại lên.
Tống Úc: "Bạn học Giang, hôm nay cậu làm bài tập chưa?"
Giang Dã: "…"
Giang Dã: "Hôm nay mới thứ Bảy!"
Tống Úc: "Tôi nhớ rõ hôm qua có người mới nói muốn thi cùng trường đại học với tôi."
Giang Dã: "Thi đại học đâu phải một ngày là có thể thi đậu."
Giang Dã: "Học hành mệt mỏi rồi phải thả lỏng một chút chứ."
Tống Úc: "…"
Giang Dã: "Cho nên đến hay không."
Giang Dã: "Bạn học Tống Úc."
Tống Úc sững người vài giây, rồi gõ xuống hai chữ: "Địa chỉ."
Giang Dã: "Cần tôi đi đón cậu không."
Tống Úc nghĩ đến chiếc xe đạp kia, khó khăn lắm mới có một ngày cuối tuần để nghỉ ngơi, y cảm thấy tài xế chiếc xe đạp này cũng nên nghỉ ngơi một chút, nên đã từ chối.
Y khép sách giáo khoa lại, đứng dậy ra ngoài, đi theo định vị Giang Dã gửi đến địa điểm vui chơi, thấy hai người đang đứng ở cửa.
Một người trong số đó cao ráo, chân dài, đặc biệt nổi bật.
Giang Dã tới được một lát rồi, thấy Tống Úc thì vẫy tay với y: "Ở đây này."
Phía sau cậu là một tấm biển lớn, bên trên vẽ một nữ quỷ mặc đồ đỏ và một nữ quỷ mặc đồ trắng, đang há miệng to như chậu máu nhìn cậu và Mã Văn.
Nhà ma?
Tống Úc đi đến, ánh mắt phức tạp nhìn cậu vài giây: "Cậu nói nơi để thả lỏng là nơi này sao?"
Giang Dã nói: "Ừm."
Tống Úc ánh mắt càng phức tạp: "Tới nhà ma để thả lỏng?"
Nếu y nhớ không lầm, tật xấu sợ tối sợ ma của Giang Dã dường như vẫn còn đến tận bây giờ.
Thiếu gia bị đôi mắt ấy nhìn, thế mà có chút chột dạ, liền kéo Mã Văn qua nói: "Do cậu ta đấy, cậu ta quyết định chỗ này."
Mã Văn không hề bất ngờ chút nào khi Giang Dã gọi Tống Úc tới, chỉ là lời này hắn cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn nói với Tống Úc: "Đúng vậy, là tôi nghĩ ra. Không liên quan đến anh Giang đâu."
Giang Dã bó tay.
Lời này nghe cứ như kiểu giấu đầu hở đuôi.
Tống Úc nhìn hai người đều tỏ vẻ hứng thú bừng bừng, cũng không nói gì, ba người nối gót nhau đi vào nhà ma.
Nhân viên nhà ma thấy ba người đi vào, lập tức tươi cười đón tiếp: "Ba người đi cùng nhau ạ?"
Giang Dã nhìn thoáng qua Tống Úc nói: "Đúng vậy."
Mua vé xong, sau khi nghe dặn dò một chút về những điều cần chú ý, lễ tân bảo họ chờ một lát ở cửa nhà ma, vì bên trong vẫn còn mấy người chưa ra.
Tống Úc nhìn một vòng, ngôi nhà này đều được bao bọc bằng các tấm xốp, làm thành vách ngăn, nên không cách âm. Đứng ở cửa, có thể nghe thấy tiếng la hét của cả nam lẫn nữ từ bên trong vọng ra, cùng với nhạc nền ma quái rợn người.
Mã Văn đứng ở cửa, môi hơi run run. Hắn nhìn lễ tân nói: "Sợ đến vậy sao?"
"Cũng ổn thôi, độ kinh dị của chủ đề lần này chỉ là cấp hai thôi." Nhân viên nói: "Các bạn chưa vào cấp một mà đã muốn khủng bố hơn rồi."
Mã Văn không nói gì, chỉ nuốt nước bọt.
Giang Dã khác với Mã Văn, cậu thản nhiên đứng một bên, tỏ vẻ không sợ trời không sợ đất, nếu không phải Tống Úc quá hiểu cậu thì y đã bị lừa rồi.
Y cụp mắt nhìn tay Giang Dã, bàn tay đẹp đẽ ấy lúc này đang nắm chặt điện thoại.
"Cậu thật sự không sợ?" Tống Úc hỏi.
"Tôi?" Giang Dã cậy mạnh cười nói: "Sao có thể chứ."
Tống Úc nhìn lúc cậu nói chuyện, lông mi lại run run.
Đúng lúc này, nhóm người đi trước đã ra, trông họ lớn tuổi hơn bọn họ, khoảng hơn hai mươi tuổi, nhưng ai nấy đều sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, còn trắng hơn cả mặt quỷ bên trong.
Nhân viên nói: "Các bạn vào được rồi."
Đúng lúc này, nhạc phim ma vừa vặn vang lên, đặc biệt rợn người, khiến lông tơ trên người Mã Văn dựng hết cả lên.
Hắn vốn đã sợ, giờ càng sợ hơn, ôm cây cột ở cửa đánh trống lảng nói: "Tôi không đi đâu."
Nhân viên: "Bạn đã trả tiền rồi, không vào thì không được hoàn lại tiền đâu nhé."
Mã Văn: "Không hoàn tiền tôi cũng không vào, chết cũng không vào. Chết tiệt, quả thực quá đáng sợ."
Tống Úc quay đầu nhìn Giang Dã hỏi: "Chúng ta còn đi không?"
Lông mi Giang Dã khẽ run, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, lại cậy mạnh nói: "Đi! Nhà ma, hôm nay tôi nhất định phải đi."
Tống Úc: "... Được."
Y thật sự không hiểu điều gì đang chống đỡ Giang Dã dũng cảm vào nhà ma như vậy.
"Đương nhiên, nếu cậu sợ, tôi có thể cố gắng dắt cậu, không lấy thù lao," thiếu gia đứng ở cửa, trước khi vào còn nghĩ nghĩ rồi nói: "Gọi tôi là anh là được."
Tống Úc: "…"
Y rất muốn bảo Giang Dã nhắc lại lần nữa.
Gọi ai là anh cơ chứ.