30. Thiếu Gia 'Bán Nghệ' và Quá Khứ Đau Lòng

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Thiếu Gia 'Bán Nghệ' và Quá Khứ Đau Lòng

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến ngày hôm sau, Tống Úc mới nhớ đến gã xui xẻo bị mình trói trong con hẻm kia.
Khi y thu dọn đồ đạc xong rồi đến, gã vẫn còn ở đó. Trời vừa hửng sáng đã đổ một trận mưa, gã bị trói co ro bên cạnh một thùng rác, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo ngày hôm qua.
Những người chủ quán nhỏ bên cạnh dọn hàng đều phải đi qua nơi đó, nhưng chẳng ai thèm để ý đến gã.
Chủ quán bán hạt dưa hôm qua nhìn gã rồi chửi một tiếng: "Đáng đời! Đồ khốn."
Tống Úc chờ đến khi con hẻm không còn ai mới đi qua đó. Gã có vết sẹo nhìn thấy y, rụt chân về sau: "Mày... thằng nhãi ranh này, mau thả tao ra, nếu không tao báo cảnh sát!"
Tống Úc không hiểu sao loại người này lại có thể trơ trẽn nói ra những lời như 'báo cảnh sát' được.
Y cầm điện thoại, trực tiếp gọi ra ngoài.
"Vâng, báo án, cùng bọn người hôm qua. Hiện tại," y ngẩng đầu nhìn lướt qua biển báo đường: "Ở gần chợ nông sản."
Nói xong Tống Úc liền rời đi, hôm qua bị chậm trễ cả đêm, bây giờ y phải đi thay ca cho đồng nghiệp.
Hôm nay là cuối tuần, lượng khách đến nhà ma đông gấp đôi ngày thường, đa số là học sinh.
Tống Úc vừa thay xong quần áo bước ra, đã thấy mấy nữ sinh vừa nhìn y vừa thì thầm to nhỏ.
"Người này chính là anh đẹp trai của nhà ma mà các cậu nói à?"
"Mấy cậu nhỏ tiếng thôi, đừng để người ta nghe thấy."
"Nghe thấy thì sao chứ, vốn dĩ anh ấy đã đẹp rồi mà."
Tống Úc có chút không biết lúc này có nên đi qua đó không, cho đến khi phía sau có người gọi y một tiếng.
"Tống Úc!"
Tống Úc quay đầu lại.
Giang Dã cao ráo, chân dài, mặc áo phông đen, đội mũ lưỡi trai đen, đeo cặp sách bước tới, vẫy tay với y.
Tuổi mười bảy mười tám đúng là lúc đang lớn, vóc dáng phát triển nhanh, nên chiếc áo phông đen rộng thùng thình càng làm nổi bật vẻ thon gầy đặc trưng của thiếu niên.
Các nữ sinh bên cạnh lại một phen xôn xao nho nhỏ.
"Người này cũng đẹp trai thật, đây cũng là nhân viên của nhà ma à?"
"Không phải đâu, trước giờ chưa từng thấy. Cũng không giống nhân viên mới, mà trông như đang tìm…"
Ánh mắt các cô chuyển sang Tống Úc, mấy người che miệng cười khúc khích.
Tống Úc nhìn Giang Dã: "Tôi vào đây."
Giang Dã ngồi xuống ghế bên cạnh, gật đầu: "Ừm, tôi ở đây chờ cậu."
Nói rồi, cậu kéo cặp sách xuống khỏi vai, lấy sách giáo khoa tiếng Anh kẹp bài kiểm tra ra.
Các nữ sinh bên cạnh: "???"
Không phải, ai đời lại đến nhà ma để học chứ.
Giang Dã vốn nghĩ mình sẽ không học nổi khi nghe đủ loại tiếng quỷ khóc sói gào trong phòng, nhưng kết quả là sau khi làm xong một tờ bài kiểm tra, cậu vươn vai, mới nhận ra mình đang ngồi ở đâu.
Ánh mắt những người đến nhà ma nhìn cậu càng ngày càng phức tạp.
Thiếu gia ngẩng đầu nhìn xung quanh, lười biếng hỏi một câu: "Sao, mấy người cũng muốn làm một tờ à?"
Mấy nữ học sinh phía trước lùi về sau một bước.
Trên mặt như muốn hét to: LÀM ƠN TRÁNH XA RA!
Cảnh này không biết bị ai quay lại, đăng lên mạng xã hội TongueTip, nhờ vẻ ngoài xuất sắc của Giang Dã và hành vi làm bài khác thường trong nhà ma, tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Vừa đăng lên, video đã nhanh chóng lan truyền.
Chỉ trong hai ngày, doanh thu của nhà ma đã bằng cả tháng thường ngày.
[Thanh niên này đúng là mê học thật, đến nhà ma cũng học bài]
[Chắc là chiêu trò PR thôi, nhìn xem, quần áo hàng hiệu thế kia, thiếu gì chỗ học tử tế mà phải chen chúc ở cái xó xỉnh tồi tàn này?]
[Cũng có thể là biến thái, tìm cảm giác mạnh để có cảm hứng làm bài]
[Suy nghĩ của mấy người có thể bình thường một chút được không, nhỡ đâu người ta đang đợi bạn gái thì sao?]
Theo độ nổi tiếng của video ngày càng tăng, lượng người đến nhà ma càng ngày càng nhiều. Khi lòng đầy tò mò, con người thường không ngại mệt mỏi, ai cũng muốn xem bạn gái của anh chàng đẹp trai này trông như thế nào, mà có thể khiến anh chàng thiếu gia đẹp trai này đặc biệt đến nhà ma để học bài.
Ông chủ nhà ma cười đến híp cả mắt, đặc biệt niềm nở nhìn Giang Dã: "Sau này cậu cứ đến chỗ chúng tôi làm bài tập đi, tôi bao bữa tối cho cậu, mỗi giờ 50 tệ thì sao. Cậu cũng không cần làm gì, chỉ cần đến đây viết bài tập, làm bài thôi."
Giang Dã vốn đã khó chịu với cái video kia, thầm nghĩ: Thiếu gia đây thiếu mấy đồng bạc lẻ của ông sao.
Cậu vừa định lạnh mặt từ chối, đột nhiên lại nhớ ra điều gì, nói với ông chủ: "Tôi làm bài một mình ở đây vẫn chán lắm, ông bảo Tống Úc mỗi ngày ra đây làm bài tập cùng tôi thì tôi sẽ đến."
Ông chủ nhà ma vốn không muốn đồng ý, nhưng nhìn doanh thu mấy ngày nay, ông cắn răng: "Chốt!"
"Mấy đồng bạc lẻ này, ông đưa hết cho Tống Úc đi," Giang Dã nói: "Vậy hôm nay Tống Úc có thể tan ca sớm không?"
Ông chủ đau lòng nói: "... Được."
Mấy ngày sau đó, cư dân mạng nghe danh kéo đến 'canh' bạn gái của 'anh chàng làm bài thi ở nhà ma', kết quả chẳng 'canh' được bạn gái nào, mà mỗi ngày chỉ thấy Giang Dã cùng một nam sinh đẹp trai khác đi cùng nhau.
[À, không thú vị, hóa ra là tìm nam sinh à]
[Ai bảo tìm nam sinh thì không thú vị]
[Thế này thì càng thú vị chứ!]
Tống Úc không có thời gian xem điện thoại, nên không biết những chuyện gần đây. Y ngồi đối diện Giang Dã, cầm bài kiểm tra trên tay, nhìn Giang Dã hỏi: "Sao cậu thuyết phục được ông chủ hay vậy?"
Giang Dã xoay bút trong tay, hơi dừng lại, cái video kia quá mất mặt, cậu không muốn Tống Úc nhìn thấy.
Cúi đầu đánh dấu những điểm chính trên đề bài kiểm tra, cậu mới nói: "Có lẽ vì tôi trông quá đẹp trai."
Tống Úc: "…"
Y thực sự không nhớ rõ mình năm mười bảy, mười tám tuổi lại tự luyến như thế.
Giang Dã không muốn nói, y bèn không hỏi tiếp. Hai người im lặng làm bài. Trong lúc đó có không ít người đến, Tống Úc rất lấy làm lạ, những người đó sau khi đi vào không phải vào nhà ma trước, mà đều nhìn hai người họ.
Nhưng rất nhanh Tống Úc đã không rảnh lo chuyện của người khác. Mấy ngày nay y không đến trường, bỏ lỡ không ít kiến thức. Buổi tối tan làm phải đi đón Tống Giai đến trường học, còn phải chăm sóc Trần Hồng, cũng không có bao nhiêu thời gian để học, chỉ có khoảng thời gian yên tĩnh này.
Chừng gần 6 giờ, điện thoại Tống Úc úp ngược trên bàn rung lên.
Y liếc nhìn, nhíu mày.
Giang Dã hỏi: "Sao vậy?"
Tống Úc nói: "Mao Mao và Đầu Đinh nói lát nữa sẽ đến tìm tôi. Muốn cùng đi ăn cơm, cậu có đi không?"
Giang Dã hơi nhướn mày: "Hai người bạn này của cậu đồng ý à? Không sợ tôi?"
Tống Úc nói: "Tôi hỏi chút."
Y gõ mấy chữ vào điện thoại rồi gửi đi. Ba người có một nhóm chat, nhìn thì là Đầu Đinh lập nhóm.
Tên nhóm là 'Gia đình Beatles'.
Tống Úc: "Giang Dã đi được chứ?"
Đầu Đinh: "Tôi không ý kiến."
Mao Mao: "Định vị."
Mao Mao: "Các cậu đến quán lẩu này chờ tôi nhé."
Mao Mao: "Gần đây trong tay có chút tiền dư, mời các cậu ăn cơm."
Tống Úc: "Được."
Đầu Đinh: "Anh Mao Mao đúng là hào phóng. Sau này tiểu đệ xin theo anh lăn lộn."
Tống Úc tắt điện thoại, lại đi nói một tiếng với ông chủ nhà ma, rồi cùng Giang Dã xách túi ra ngoài.
Địa chỉ quán lẩu Mao Mao gửi ở ngay gần đó. Hai người đi bộ đến, bây giờ là giờ cao điểm tan làm, trên đường còn rất nhiều người.
Hai người đi dọc vỉa hè, có hai cô gái trẻ đi về phía họ.
Một người trong số đó có vẻ ngại ngùng hỏi: "Ừm, xin hỏi, cậu là anh chàng 'cuồng' làm bài thi ở nhà ma kia phải không?"
Giang Dã: "…"
Cái hình dung quái gì thế này.
Thiếu gia vốn trọng sĩ diện, không hề hài lòng chút nào với cái biệt danh này. Cậu sầm mặt nói: "Không phải, cô nhận nhầm người rồi."
Tống Úc nhìn nữ sinh kia 'à' một tiếng, sau đó nói với người bạn bên cạnh: "Cậu coi, quả nhiên nhận nhầm rồi."
Bạn cô ấy lấy video ra, đối chiếu với Giang Dã vài lần, có chút nghi hoặc gãi gãi tóc: "Ơ, không nhận nhầm mà, mình thấy đúng là cậu ấy."
Tống Úc nhìn sang Giang Dã, thắc mắc hỏi: "Video gì thế?"
Giang Dã bước nhanh vài bước nói: "Không biết. Ai mà biết video gì đâu."
Lúc hai người đi đến quán lẩu theo địa chỉ, Đầu Đinh và Mao Mao đã chờ ở cửa. Mao Mao mặc áo sơ mi và quần jean thường ngày, Đầu Đinh vẫn như cũ là một thân trang phục lềnh kềnh.
Hai người đứng đó, liếc mắt một cái là có thể cảm nhận được ai còn là học sinh, ai đã ra cổng trường.
Tống Úc bước chân thoáng dừng.
Chỉ mới một tháng, y đã cảm nhận được một cách rõ ràng sự thay đổi trên người Mao Mao. Vẻ trẻ con trên người cậu ấy đã biến mất, thay vào đó là sự điềm tĩnh bị cuộc sống ép phải trưởng thành.
Mao Mao cũng thấy y, nâng tay chào hỏi họ: "Tống Úc, Giang… Dã."
Đầu Đinh luôn luôn là người mê lướt web, thấy Giang Dã thì nói: "Anh Giang, video gần đây của cậu rất…"
Cậu chàng còn chưa dứt lời, đã bị Giang Dã móc lấy cổ, mạnh mẽ ngắt lời cậu chàng.
Nồi đồng đã được đặt lên, nhân viên phục vụ cho nước dùng vào trong.
"Tôi nghe Đầu Đinh nói mới biết được cậu thôi học," Mao Mao không biết mở lời thế nào: "Điềm Điềm, cậu..."
Đầu Đinh nhìn người phục vụ tới, bỏ hai đĩa thịt dê vào trong nồi: "Tôi cũng mới biết được mấy ngày nay, vẫn là đến lớp chín tìm Tống Úc mới nghe bạn học trong lớp họ nói."
Giang Dã ngồi bên cạnh, sửa lời họ: "Không có nghỉ học. Tống Úc còn muốn thi đại học cùng tôi đấy."
Mao Mao nhìn sang Tống Úc.
Tống Úc gật đầu: "Nhà tôi có chút chuyện, vốn định tạm nghỉ học, nhưng Ngư Đường không muốn, nên tạm thời coi như xin nghỉ phép."
Nói xong, y lại kể lại sự việc một cách giản lược.
Mao Mao nghe mà nhíu mày.
"Đây coi như họ hàng đâu chứ," Đầu Đinh chửi thề một câu đầy chân tình: "Chết tiệt, càng nghĩ càng tức, đúng là lũ khốn nạn! Vậy giờ sao rồi, mấy kẻ đó thế nào rồi?"
"Ở sở cảnh sát." Tống Úc nói.
Đầu Đinh cũng ăn không vô cơm nữa, buông đũa hỏi: "Xử lý thế nào, có bồi thường tiền cho các cậu không? Ít nhất vết thương ở chân mẹ cậu, bọn họ phải bồi thường chứ."
Tống Úc hơi rũ mắt, với cái khí chất vô lại của đám người thân kia, bồi thường tiền phỏng chừng không có khả năng rồi.
Mao Mao vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: "Vậy cậu tính sao đây Điềm Điềm, cứ mãi không đến trường như vậy ư?"
Cậu biết cảm giác bị cuộc sống ép cho bất lực này, cho nên ánh mắt đặc biệt lo lắng, nhưng lại vô năng vô lực.
Tống Úc hơi mím môi.
Chân Trần Hồng muốn hồi phục chắc phải tĩnh dưỡng một năm, học phí của Tống Giai cũng cần lo, cộng thêm chi phí sinh hoạt của cả nhà, ít nhất cũng phải ba bốn mươi ngàn tệ* mới đủ.
*40.000 NDT ≈ 149 triệu VND
Cho dù y muốn đến trường, cũng phải tích cóp đủ chi phí sinh hoạt của cả nhà họ.
Giang Dã ngồi cạnh Tống Úc, gắp một miếng thịt dê vào bát Tống Úc, nói: "Ăn nhanh đi. Thịt dê nguội rồi."
Mấy người không nói đề tài này nữa.
Ăn cơm xong Giang Dã thế mà hiếm khi đi trước, không rẽ về phía này theo y.
Tống Úc và Mao Mao tách ra ở cửa khu dân cư. Mao Mao vốn muốn đi lên thăm Trần Hồng, nhưng vừa thấy thời gian này quá muộn rồi, chỉ có thể từ bỏ.
Về đến nhà, Tống Úc chuẩn bị xong đồ Trần Hồng cần dùng cho ngày mai, lại rửa mặt xong, trở lại phòng ngủ bật đèn lên làm một tờ đề toán học.
Chờ nằm lên giường đã 12 giờ, Tống Úc vốn định ngủ, đột nhiên nhớ đến lời của cô gái nhỏ ban ngày.
Y ma xui quỷ khiến mà lấy điện thoại ra, mở khung tìm kiếm.
Một video liền nhảy ra.
Thiếu gia ngẩng khuôn mặt đẹp trai ngạo nghễ lên, hỏi người khác: "Sao, mấy người cũng muốn làm một tờ à?"
Những lời này bị edit thành video chế (quỷ súc)* lặp đi lặp lại. Cảnh làm bài thi đến mức suy sụp đặc biệt hợp với tâm trạng của học sinh bây giờ, chẳng trách độ nổi tiếng tăng cao không ngừng.
* 鬼畜视频: dùng để chỉ một loại video phổ biến có tốc độ cao, lập lại nhanh, nhịp điệu BGM giật giật để tạo hiệu ứng tẩy não, hài hước
Tống Úc xem đi xem lại mấy lần, đột nhiên cảm nhận được, gương mặt này quả thật đẹp trai.
*
Một tuần trôi qua trong chớp mắt.
Tống Úc cảm thấy một tuần này Giang Dã rất bận, tuy mỗi ngày tan học cứ theo lẽ thường thuật lại một lần cho y nội dung giáo viên giảng của bài học hôm nay, còn mang cho y bài kiểm tra phát, nhưng vừa đến giờ là đi.
Tống Úc cũng không để ý lắm.
Thứ tư, Sở Cảnh Sát đột nhiên gọi điện cho Tống Úc.
Tống Úc nhận máy, mày nhíu lại: "Có chuyện gì vậy?"
Cảnh sát nói: "Bên chúng tôi còn cần cậu đến xác nhận một số việc."
Tống Úc nghi hoặc đến sở cảnh sát, vì những gì cần nói y đã nói hết rồi.
Đến sở cảnh sát, cảnh sát dẫn y cho y xem một đoạn video theo dõi.
Thời gian là một tháng trước, đám người kia chặn được Tống Úc.
Thời gian này là — ngày y tỉnh lại trong cơ thể Tống Úc.
Tống Úc siết ngón tay, nhìn nhóm người này trong tay cầm điện thoại vây quanh, trên điện thoại chiếu thứ gì đó cho Tống Úc xem.
Sắc mặt Tống Úc trắng bệch dần đi trông thấy, thậm chí y ôm đầu la hét.
Hóa ra trước khi nhóm người này tìm tới Trần Hồng, đã tìm đến Tống Úc trước.
Trên chiếc điện thoại mà đám người kia cầm, đang phát là video khi ba Tống Úc tử vong. Ngã từ trên cao xuống, thân thể tan nát.
Chúng cho cậu ấy xem lặp đi lặp lại, để cậu ấy tận mắt nhìn thấy cha mình ngã chết không biết bao nhiêu lần.
"Mày nhìn thấy ba mày chết như nào không? Ba mày chết thảm như vậy, mẹ mày bà ta đang làm gì?"
"Bà ta độc chiếm tiền mua mạng của ba mày."
Tống Úc bịt tai, nhắm mắt lại hét thất thanh.
"Không có, mẹ tôi không có."
Nhưng những người đó không buông tha cậu, chỉnh âm lượng video đến lớn nhất. Âm lượng có thể nghe thấy tiếng da thịt xé toạc rơi xuống đất.
……
Tống Úc gắt gao siết chặt ngón tay.
Cảnh sát nói: "Mẹ cậu nói ngày đó cậu bị bóng đập trúng đầu, không nhớ rõ chuyện hôm đó, nên chúng tôi muốn xác nhận lại một chút, người trong video này có phải cậu không. Nếu là cậu, đây cũng là bằng chứng chống lại bọn họ."
Tống Úc nói: "Là tôi."
Hoá ra, ngày đó 'Tống Úc' đã bị kích thích lớn đến vậy.
Y không biết mình trùng sinh đến trên người Tống Úc có liên quan đến chuyện này không, y chỉ cảm thấy ngực trào lên một cơn tức giận, có chút hối hận ngày đó con dao găm không cắt đứt ngón tay gã có vết sẹo.
Y nghiến răng hỏi: "Vậy mấy kẻ súc sinh này sẽ bị xử lý thế nào?"
Đám người bị cảnh sát tóm kia rốt cuộc có tin tức vào một tháng sau, vì tội cố ý gây thương tích, tội tống tiền, và tội gây rối trật tự công cộng, tòa án phán quyết mấy người đó ba năm tù giam, riêng kẻ đã đẩy Trần Hồng thì năm năm. Bốn người đó phải bồi thường hai mươi ngàn tệ (khoảng 75 triệu VND) cho Trần Hồng.
Trần Hồng cúi gằm mặt khi biết kết quả này.
Từ sau khi ba Tống Úc mất, người ở quê như thay đổi hoàn toàn. Bà cũng không biết những người đó từ đâu nghe được bà nhận được khoản tiền bồi thường lớn.
Tống Úc không thể chấp nhận kết quả này, những kẻ đó có lẽ đã hại chết 'Tống Úc' trước đây, nhưng y lại chẳng làm được gì.
Trần Hồng còn an ủi y rằng: "Không sao đâu. Tiền chúng ta có thể không cần, chỉ cần họ đừng đến quấy rầy các con nữa là được. Mẹ chỉ cần gia đình chúng ta bình an là được."
Tống Úc nghe vậy rũ mắt không nói gì.
Buổi tối trở lại phòng ngủ, y trằn trọc không ngủ được, điều hiếm khi xảy ra.
Trước đó vì quá mệt mỏi, Tống Úc gần như vừa chạm gối là ngủ, hôm nay lại không biết là vì 'Tống Úc' trước đây, hay vì Trần Hồng, trong lòng nặng trĩu như có tảng đá đè lên.
Y cầm điện thoại, lướt trong chốc lát, liếc thấy danh sách bạn bè có một chấm đỏ nhỏ, là ảnh đại diện của Giang Dã.
Nhấn vào, là Giang Dã đăng Moments.
Giang Dã: Cuộc sống không dễ dàng, thiếu gia phải 'bán nghệ'.
Giữa mày Tống Úc giãn ra, nhấn like cho Giang Dã.
Tin nhắn của Giang Dã đã gửi đến ngay sau đó.
Giang Dã: "Bạn học Đắng Đắng, sao còn chưa ngủ?"
Tống Úc phát hiện cách xưng hô của Giang Dã dành cho y mỗi lần đều không trùng lặp, bạn học Tống, bạn học Điềm Điềm, bạn học Tống Úc, bây giờ lại nhảy ra một bạn học Đắng Đắng.
Tống Úc: "Cậu lấy đâu ra nhiều cách xưng hô như vậy."
Giang Dã: "Chuyện này cậu cũng đừng quản."
Giang Dã: "Chuyện cậu không biết còn nhiều lắm đấy."
Hai người lại trò chuyện vài câu, Giang Dã có lẽ buồn ngủ rồi: "Không được, buồn ngủ chết tôi rồi, tôi muốn ngủ."
Tiếp theo, Giang Dã lại thêm một câu.
Giang Dã: "Bạn học Đắng Đắng hóa Ngọt Ngào, ngủ ngon."
Tống Úc cười nói: "Ngủ ngon."
Trò chuyện vài câu với Giang Dã, Tống Úc cảm thấy tâm trạng của mình hơi tốt hơn một chút, buông điện thoại, an tâm ngủ.
Giang Dã lại không ngủ.
Cậu đặt điện thoại xuống, nghe thấy động tĩnh dưới lầu, mở cửa ló đầu ra nhìn thấy Giang Bách Xuyên vào cửa.
Chặn nửa tháng trời, cuối cùng cậu cũng 'tóm' được ông ấy.
Giang Dã sợ người chạy mất, giày cũng chưa kịp mang đã lao xuống lầu. Động tĩnh này dọa Giang Bách Xuyên giật mình.
Giang Bách Xuyên không vui nói: "Trong nhà mà cứ hấp tấp thế này, ra thể thống gì."
Thiếu gia có việc cần nhờ người ta, nên không chấp nhặt với ông.
Cậu hiếm hoi dịu giọng: "Ba, về nhà muộn thế này chắc khát nước rồi, có muốn uống chút gì không?"
Cậu vừa nói, vừa cầm ấm trà trên bàn trà, rót một ly bưng qua đó cho ông.
Thậm chí còn chu đáo thử nhiệt độ nước:
"Ấm vừa, ba uống đi ạ."
Giang Bách Xuyên nhìn cậu như gặp ma: "Trong trà bị thằng nhóc mày bỏ độc rồi?"
Khóe miệng Giang Dã hơi giật: "Con là đồ ngu à mà bỏ độc người?"
Giang Bách Xuyên đặt ly lên bàn, nhìn Giang Dã một lúc lâu, rốt cuộc xác định thằng con bất hiếu này không có việc thì không bao giờ tìm mình. Ông nghiêm túc nói: "Nói đi, chuyện gì."
Giang Dã nói: "Con nhớ ông chủ công ty Xây dựng Hành Thủy trước đây từng nhờ ba giúp một việc phải không."
Giang Bách Xuyên uống một ngụm nước, ánh mắt từ từ chuyển sang Giang Dã: "Mày muốn làm gì?"
"Không có gì," Giang Dã chân trần giẫm lên sàn nhà: "Chỉ muốn nhờ người giúp chút việc nhỏ."
Giang Bách Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Là vì chuyện của Tống Úc đúng không."
Ông liếc mắt một cái là nhìn ra ý đồ của Giang Dã: "Tiền bồi thường của ba cậu ta."
"Có khoản tiền bồi thường kia, Tống Úc sẽ không cần mỗi ngày đi làm việc, có thể an tâm đi học," Giang Dã nói: "Đối với người mà nói chính là chuyện nhỏ không tốn công sức gì, ba cứ nói giúp hay không giúp đi."
Giang Bách Xuyên nói: "Người làm ăn không ai làm chuyện lỗ vốn cả."
Giang Dã dựa lưng vào sofa, bắt chéo chân, tùy ý xua tay: "Muốn con làm gì thì cứ nói thẳng."
Giang Bách Xuyên nhìn Giang Dã vài giây, chậm rãi nhíu mày lại, ông hiểu rõ đứa con trai này của mình.
Khi mẹ cậu mất lúc cậu còn nhỏ, hai cha con đều đắm chìm trong thế giới đau thương riêng, dần dần nảy sinh khoảng cách.
Sau này ông tái hôn, khoảng cách càng lúc càng lớn, giữa cha con như có thêm một đường ranh giới không thể vượt qua.
Giang Dã tính cách cứng rắn, tính tình khó chịu, không chịu hạ mình, vậy mà giờ đây lại vì một Tống Úc mới quen chưa đầy một tháng mà mở lời nhờ ông.
Giang Bách Xuyên hỏi: "Tại sao?"
Giang Dã: "Tại sao gì?"
Giang Bách Xuyên nói: "Vô duyên vô cớ, không thân không quen, tại sao lại giúp cậu ta như vậy?"
Giang Dã sửng sốt.
Thiếu gia không có chút kinh nghiệm tình cảm nào trong mười bảy năm cuộc đời có hạn, cậu cũng không trả lời được là tại sao.
Có đôi khi cậu nhìn bóng lưng Tống Úc,
Ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ khổ sở.
Vì thế, cậu luôn không nhịn được muốn thấy đôi mắt ấy vui vẻ hơn một chút, lại vui vẻ hơn một chút.