29. Giang Dã ra tay

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc nhìn Giang Dã một lúc lâu, không ngờ cậu chẳng nói chẳng rằng, thậm chí còn tìm một chỗ trống rồi ngoan ngoãn nằm sấp xuống làm bài tập.
Đúng lúc này, một cặp đôi nhỏ đi tới.
Tống Úc nói: "Vậy tôi vào trước đây."
Giang Dã ừ một tiếng.
Tống Úc cuối cùng rụt ánh mắt lại, đi vào nhà ma âm u. Y là một NPC trong đó, không phải vai trò quan trọng gì.
Hai cô gái nhỏ hóa trang hiệu ứng đặc biệt ở bên cạnh nhìn y thì thầm vài câu, một người không nhịn được, đi về phía Tống Úc.
"Người bên ngoài kia là bạn của cậu hả?"
Tống Úc cúi mắt, suy nghĩ một hồi lâu dưới ánh đèn mờ nhạt rồi nói: "Không phải."
Nữ sinh "à" một tiếng.
"Họ hàng hả?"
"Không phải," Tống Úc cúi đầu nhìn ngón tay mình: "Là người còn quan trọng hơn bạn bè và gia đình."
"A?" Nữ sinh hơi kinh ngạc, không nghĩ ra được quan hệ nào còn quan trọng hơn bạn bè và người thân, cho đến khi nữ sinh bên cạnh khẽ đẩy cô ấy.
"Đừng hỏi ngốc."
Nữ sinh ngơ ngác nhìn bạn mình, phải một lúc lâu sau mới lại "à" một tiếng, với vẻ mặt bừng tỉnh hiểu ra.
"Tôi biết rồi."
Tống Úc liếc nhìn các cô một cái, không hiểu các cô biết điều gì.
Thời gian làm việc của nhà ma là từ chiều đến tối, khoảng chín rưỡi, còn chuyến xe buýt cuối cùng.
Giang Dã đi theo y lên xe, hai người ngồi ở hàng ghế phía sau. Lúc này không có mấy người, Tống Úc dựa vào cửa kính, Giang Dã ngồi bên cạnh y.
Hôm nay cậu không nghe giảng bài, chỉ mơ hồ nhớ nội dung giáo viên đã giảng.
"Cậu…"
Cậu muốn mở miệng hỏi, cậu thật sự không về sao.
Nhưng rồi lại ngậm miệng.
Tống Úc nghiêng mặt nhìn ra ngoài xe, trên cửa kính phản chiếu hình ảnh của y và Giang Dã, y đột nhiên lên tiếng: "Tôi không thôi học."
Giang Dã sững người: "Không thôi học?"
Tống Úc quay người, nhìn hình bóng của y trong mắt Giang Dã, thậm chí còn sáng hơn cả hình ảnh phản chiếu trên kính phía sau.
Y tạm dừng vài giây ngắn ngủi,
"Tôi vốn định làm thủ tục tạm nghỉ học trước, như vậy cũng không bỏ lỡ kỳ thi đại học, Ngư Đường nói…"
Y vừa nói, Giang Dã liền nhìn y với ánh mắt lấp lánh. Tống Úc nuốt khan một tiếng mới nói tiếp: "Ngư Đường nói, không cần tạm nghỉ học, ông ấy xin nghỉ giúp tôi trước."
"Cho nên…" Giang Dã nói: "Chúng ta còn có thể tiếp tục thi cùng trường đại học rồi."
Sự vui vẻ của thiếu gia hiện rõ mồn một, nhưng niềm vui chẳng được mấy giây, cậu lại trầm ngâm hỏi: "Vừa làm vừa học chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thành tích."
Giang Dã suy nghĩ một lúc, rồi ngả người ra sau ghế, hai tay gối sau đầu, rung chân nói, đó là một tư thế thả lỏng sau những căng thẳng.
Cậu nói: "Như vậy đi, cậu năn nỉ tôi, tôi sẽ cố gắng giảng lại cho cậu những thứ giáo viên đã dạy sau giờ học mỗi ngày."
Trên xe buýt yên tĩnh, cửa sổ không đóng, gió thổi tà áo đồng phục của Giang Dã phấp phới vài cái.
Đây bản thân chỉ là một câu nói đùa.
Tống Úc bị gió thổi khẽ híp mắt, tiếp theo cong mắt cười nói: "Ừm, năn nỉ cậu đó."
Giang Dã không rung chân nổi nữa.
Lại là kiểu cười này!
Giang Dã chậm rãi ngồi thẳng người, cảm thấy Tống Úc là cố ý. Cậu chậm rãi kéo khóa áo khoác đồng phục lên, kéo đến tận cùng lại cảm thấy mình thật khó hiểu, rồi lại nhanh chóng kéo xuống.
Tống Úc còn đang nhìn cậu, thiếu gia chỉ có thể đổi đề tài: "Hôm đó dì đã xảy ra chuyện gì vậy."
Tống Úc kể lại chuyện ngày đó cho cậu: "Bọn họ thấy người ngã xuống thì liền bỏ chạy, lúc cảnh sát đến, bọn họ đã biến mất tăm."
Giang Dã vừa định nói kiểm tra camera giám sát, rồi lại nghĩ đến khu dân cư kia là khu chung cư cũ, nếu camera giám sát không quá cũ kỹ hay thiếu tu sửa thì cũng không hoạt động.
Mấy kẻ đó là người xứ khác, cho dù cảnh sát muốn điều tra, cũng cần quá nhiều nhân lực và tốn quá nhiều thời gian.
Thành phố này lớn như vậy, chuyện kiểu này gần như xảy ra mỗi ngày, nào có nhiều lực lượng cảnh sát như thế để quản chuyện tranh chấp gia đình như thế này.
Huống chi Trần Hồng chỉ bị thương chân, không nguy hiểm tính mạng.
Hai người im lặng mãi cho đến khi xuống xe tại trạm xe buýt.
Tống Úc nói: "Tôi đi đây."
Giang Dã ừ một tiếng, nhìn bóng dáng Tống Úc đi vào khu dân cư, cậu khẽ mím chặt môi, lấy điện thoại ra.
Giọng Mã Văn truyền tới: "Cái quái gì thế, có biết chơi game không, mẹ kiếp chưa tốt nghiệp tiểu học à. Mẹ kiếp, ai gọi điện cho tao giờ này."
Giang Dã vững vàng nói: "Là tôi."
"Á, f*ck, anh Giang," Cơn cáu của Mã Văn biến mất rõ rệt: "Đã trễ thế này sao cậu gọi điện cho tôi, cậu là muốn hoàn lương tìm tôi lập đội sao?"
Giang Dã nói: "Lập đội con khỉ, tôi nhớ anh họ cậu làm ở Cục Cảnh Sát có phải không."
"Đúng vậy," giọng Mã Văn lập tức cao vút lên: "Anh Giang cậu không phải vào đồn uống trà rồi đó chứ."
"Vào cái rắm," Giang Dã khẽ nghiến răng hàm: "Giúp tôi một việc."
*
Bởi vì yêu cầu xuất viện mãnh liệt của Trần Hồng, bác sĩ cũng nói ở bệnh viện cũng không có hiệu quả điều trị đáng kể gì, Tống Úc đành phải đưa bà về nhà.
Tống Giai ở nhà không thể không có ai trông nom, Tống Úc cầm số tiền còn lại của gia đình đưa em đến nhà trẻ.
Một phần tiền khác đưa cho dì Vương dưới lầu, dặn dò lúc y đi làm, cứ một tiếng lại lên xem Trần Hồng một lần, và lo giúp bữa trưa.
Dù sao Trần Hồng chân cẳng không tiện, đi vệ sinh, uống nước hay ăn cơm cũng đều bất tiện.
Dì Vương vốn không muốn lấy tiền, vì hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau là điều nên làm, huống chi Trần Hồng ngày thường sống rất tốt, nhưng không thuyết phục được Tống Úc.
Trần Hồng nhìn Tống Úc xử lý chuyện này rất thỏa đáng, vừa vui mừng vì con bà thật sự trưởng thành, vừa cảm thấy xót xa.
Điều bà có thể làm chỉ có thể là nhanh chóng khỏe lại, sau đó cho Tống Úc mau chóng đi học.
Lúc trước khi đặt tên cho Tống Úc, thật ra ban đầu là "ngọc" (玉) trong "ngọc đẹp", nhưng lúc đăng ký hộ khẩu thì đăng ký nhầm thành "Úc" (郁) này.
* Ngọc (玉) và Úc (郁) đều đồng âm đọc là yù
Trần Hồng sợ Tống Úc cả đời này cũng giống như cái tên này, buồn bực không vui, nên đã đặt thêm một nhũ danh là Điềm Điềm (Ngọt ngào).
Đáng tiếc, cho dù như vậy cuộc sống của Tống Úc cũng chẳng thể ngọt ngào được.
"Điềm Điềm," Trần Hồng nhìn Tống Úc làm việc nhà, muốn hỏi y có trách mẹ không, bởi từ khi sinh ra, dường như đã chẳng có gì ngọt ngào.
Nhưng có những lời nói ra quả thật chẳng ích gì.
Tống Úc ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Trần Hồng cười nói: "Không có gì, trời đã khuya rồi, mau đi ngủ đi con."
"Con làm xong mấy việc này rồi sẽ ngủ," Tống Úc nói: "Ngày mai con có ca sáng, có lẽ giữa trưa cũng không về, mẹ nhờ dì Vương hâm đồ ăn lại một chút."
Trần Hồng nói: "Được."
"Được không hả anh Giang ơi," Mã Văn hỏi Giang Dã: "Hôm qua tôi nghe nói các cậu đi kiểm tra camera giám sát? Bắt được mấy tên súc sinh kia không?"
Giang Dã ngáp một cái, kéo ghế ra sau, nhíu mày nói với vẻ khó chịu: "Không có."
"Không phải nói khu chung cư đó không có camera giám sát hả," Mã Văn vốn muốn ngồi vào chỗ của Tống Úc, bị thiếu gia liếc một ánh mắt sắc lẻm, hắn vội vàng đứng dậy: "Được được được, tôi không ngồi, coi cậu bảo vệ đồ ăn của cậu chưa kìa."
Giang Dã nói: "Trong khu chung cư không có camera giám sát, kiểm tra từ phố bên ngoài."
Mã Văn mở to mắt: "Trên đường nhiều người như vậy tra kiểu gì."
Con phố ngoài khu dân cư nhà Tống Úc kia, hàng năm có rất nhiều lao động di cư.
"Gọi điện hỏi người đã nhìn thấy lúc đó, xác định đặc điểm ngoại hình của mấy người kia, anh họ cậu nói là sau khi tìm thấy người sẽ thông báo cho tôi," Giang Dã dùng ngón tay day thái dương nói: "Hôm qua xem camera giám sát đến gần ba giờ, tôi ngủ một lát trước, lát nữa giáo viên đến cậu gọi tôi dậy."
"f*ck, trễ vậy," Mã Văn kinh ngạc: "Vậy còn gọi cậu làm gì, hôm nay cậu cứ ngủ đi, trước đây lại chẳng phải chưa từng làm như vậy."
"Không được." Giang Dã liếc hắn một cái nói: "Gọi tôi dậy."
Chính cậu một ngày không nghe giảng bài thì thật ra không sao, nhưng cậu còn phải ghi chép bài cho Tống Úc nữa.
Mã Văn: "À à à, được. Tôi gọi cậu được rồi chứ."
Thế giới này thật kỳ diệu, trùm trường cũng muốn học tập rồi.
Mã Văn thở dài một hơi, cúi đầu lại bắt đầu đắm chìm vào trò chơi điện tử của mình.
Giang Dã gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ cho đến khi tan học.
Vừa thu dọn xong ghi chép, Mã Văn đã chống bàn nhảy sang.
"f*ck, anh Giang anh Giang," Mã Văn nói: "Anh họ tôi gọi cho tôi, nói là lại nhìn thấy mấy người kia trên camera giám sát, nhưng dưới tình huống bọn họ không liên quan đến an ninh trật tự xã hội thì cảnh sát không thể trực tiếp can thiệp, cho nên anh họ tôi bảo tôi nói cho cậu biết một tiếng."
Hai mắt vốn còn mang theo buồn ngủ của anh Giang lập tức mở bừng ra: "Ở đâu?"
Mã Văn nhìn địa điểm: "Nhà trẻ Tangram. Anh họ tôi nói cả ngày hôm qua bọn họ đều loanh quanh gần đó."
Giang Dã nhíu mày, cầm điện thoại tìm kiếm địa điểm.
Cậu lập tức sầm mặt.
Tangram là nhà trẻ gần nhà Tống Úc.
Tống Úc sáng thật ra không có ca sáng, y đã lừa Trần Hồng.
Y từng gặp hai người kia, hai người thu phí gas đó. Nếu là người đến từ ngoài thành phố, khách sạn sẽ không ở quá xa, những người đó cũng sẽ không nỡ ở khách sạn tốt.
Nhìn một buổi sáng, không thu hoạch được gì. Cho đến buổi chiều Tống Úc thay ca với một cô gái nhỏ ở nhà ma, khi đi đón Tống Giai, ở trước một quán nhỏ, y lại nghe thấy giọng nói ồm ồm kia.
Ngước mắt nhìn qua, quả nhiên là một trong những người lần đó đã đến nhà y.
Tống Úc mím môi, đi theo, người kia đi dạo rất lâu trên phố, thấy gì ăn được thì nhét vào miệng, khiến những người bán hàng xung quanh vẻ mặt không vui.
"Cậu người này sao ăn luôn thế, cậu mua chưa?"
Trên khóe mắt gã đàn ông kia có một vết sẹo, gã cà lơ phất phơ nhìn tiểu thương: "Tôi không ăn thì làm sao biết thứ này của ông ngon không."
Nói xong, gã ném vỏ hạt dưa ăn xong xuống đất, phì một câu: "Khó ăn."
Người nam tiểu thương tức giận muốn bật dậy, bị người nữ bên cạnh kéo lại.
"Vừa nhìn là biết thường xuyên ăn chầu uống chực. Côn đồ vô lại."
Côn đồ vô lại nhe một hàm răng vàng với họ, còn muốn chôm thêm chút gì, thì điện thoại vang lên một tiếng.
Gã Sẹo nhìn dãy số, đi sang con ngõ bên cạnh.
"Alo anh ba, thế nào? Bắt được con nhỏ kia chưa? Tôi đã sớm nói với anh rồi, bắt được đứa nhỏ rồi đi tìm con đàn bà đê tiện Trần Hồng, còn sợ con đàn bà thối tha kia không ngoan ngoãn xì tiền sao."
Tống Úc theo gã sẹo đi vào con ngõ, nghe thấy lời gã, mặt mày lập tức tối sầm lại.
Y nhìn một vòng xung quanh, tùy tay cầm lấy một khúc gỗ ở góc tường, đánh thẳng vào sau gáy gã sẹo.
Gã sẹo bị đánh sững sờ nửa phút, gã vuốt ót quay đầu lại, nhìn thấy mặt Tống Úc thì chửi thề một tiếng: "Tao đ*t nhãi ranh."
Tống Úc mặt mày âm trầm hỏi: "Lời vừa rồi mày nói có ý gì?"
"Mẹ nó mày…" Gã – một người đàn ông trưởng thành kiểu gì cũng không thể sợ một thằng nhóc choai choai mười bảy mười tám tuổi, liền lao thẳng về phía Tống Úc, lại bị Tống Úc đá mạnh ngã xuống đất.
Gã thấy thằng nhãi ranh này thành thạo lấy một con dao găm ra từ trong cặp.
Ánh mắt u ám ấy, không giống hù dọa người chút nào, cũng không giống một thiếu niên, ngược lại lộ ra vẻ u ám đáng sợ.
"Các người khiến Trần Hồng ngã gãy chân," Tống Úc dùng lưỡi dao chỉ vào tay gã nói: "Cắt một ngón tay của mày rất công bằng."
Y nói, động tác nhanh nhẹn cắm thẳng xuống bàn tay gã sẹo.
Gã sẹo sợ tới mức hét lên một tiếng: "Bọn họ đi tìm em gái mày, muốn bắt em gái mày để đòi tiền mẹ mày."
Chờ lúc Tống Úc hoàn hồn, y đã chạy trên con đường tới nhà trẻ kia, trán túa mồ hôi lạnh.
Nếu như Tống Giai bị đám người kia bắt đi… y không dám nghĩ.
Trần Hồng bây giờ tuy không nói, nhưng có thể cảm nhận được thần kinh bà đang căng thẳng tột độ, nếu Tống Giai lại gặp chuyện, bà chắc chắn sẽ sụp đổ.
Cái nhà này cũng sẽ tan vỡ.
Có thể vì khó khăn lắm mới cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, Tống Úc phát hiện mình lại trở nên tham lam hơn, chờ đến khi y gần như sợ hãi bước đến cổng nhà trẻ, mới đột nhiên lấy lại bình tĩnh.
Có một người đứng ở cổng, y gần như liếc mắt một cái đã thấy bóng người cao gầy cho dù mặc bộ đồng phục xuề xòa, lại vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ ấy.
Tống Giai lúc này ôm chặt cổ Giang Dã, khóc đến tèm lem nước mũi nước mắt, ba người còn lại bị Mã Văn cùng mấy vị giáo viên của trường đè trên mặt đất.
Giang Dã có lẽ chưa từng gặp đãi ngộ như thế, trong chừng vài giây, biểu cảm trên mặt thiếu gia gần như có thể nói là đủ mọi sắc thái.
Tống Úc nhìn từ xa, cảm xúc thả lỏng lại, có lẽ không chỉ là cảm xúc.
Giang Dã lúc này cũng chú ý tới Tống Úc, gọi: "Tống Điềm Điềm, cậu về rồi, mau ôm em cậu đi."
Tống Úc đi qua đó nói: "Không ôm. Cậu ôm đi, tôi mệt rồi."
Giang Dã: "???"
Đây rốt cuộc là em gái của ai vậy.
Nhưng cậu hiếm khi nhìn thấy Tống Úc giọng điệu trêu chọc như vậy, lúc này đừng nói bảo thiếu gia ôm Tống Giai, cho dù ôm Tống Úc cũng được.
Mười phút sau, tiếng xe cảnh sát vang lên, áp giải ba người lên xe.
Có kẻ không phục: "Dựa vào đâu bắt chúng tôi?"
Cảnh sát dẫn gã vỗ một phát thật mạnh vào đầu gã: "Thành thật chút, bản thân làm gì mà không rõ sao?"
"Cảnh sát sẽ xử lý mấy người này như thế nào?" Mã Văn hỏi.
Tống Úc nói: "Không biết."
Y cũng không biết sẽ phán quyết thế nào, chân của Trần Hồng, còn có việc ngang nhiên cướp người tại cổng trường, hẳn sẽ không xử lý qua loa.
Mã Văn "à" một tiếng, nhìn sang Giang Dã: "Anh Giang, nãy chúng ta đánh người, có kẻ tôi thấy nói chuyện cũng khó khăn, chắc bị thương rất nặng, cảnh sát sẽ không tìm chúng ta chứ?"
Hắn tuy quen thói vô lại trong trường, nhưng nếu như bị bắt đến Cục Cảnh Sát, ba hắn kiểu gì cũng sẽ đánh chết hắn.
Giang Dã liếc hắn một cái: "Cậu hiểu cái gì gọi là thấy việc nghĩa hăng hái làm không?"
"f*ck, đúng ha," Mã Văn nói: "Có phải còn phải phát giấy khen gì đó cho chúng ta sao? Ông già kia chẳng phải sẽ tăng tiền tiêu vặt tháng sau sao?"
"Cậu mau cút đi," Giang Dã nói: "Cậu cũng chỉ có chút tiền đồ này."
Mã Văn chậc một tiếng: "Cậu không đi à?"
Giang Dã dời mắt: "Ờ."
Mã Văn cảm thấy Giang Dã càng có tiền đồ hơn mình, nhưng hắn không dám nói, lúc quay người định đi, hắn đột nhiên nghe thấy Tống Úc phía sau nói lời cảm ơn với hắn.
Mã Văn người này, người khác khách sáo với hắn, hắn ngược lại không biết nói gì.
Hắn khoát tay với Tống Úc thở dài một tiếng, đại khái như muốn nói: "Sau này có chuyện gì cứ nói thẳng, anh em của Giang Dã chính là anh em của tôi."
Dắt tay Tống Giai, trên đường đi theo Tống Úc về, Giang Dã có chút ghen: "Sao cậu chỉ cảm ơn cậu ta, không cảm ơn tôi?"
Tống Úc nhìn hắn một cái: "Vậy cậu chủ Giang, cậu định muốn tôi cảm ơn thế nào."
Giang Dã bị hỏi choáng váng, liếc nhìn Tống Giai đang nắm tay cậu.
Nhóc này bị dọa sợ. Giờ nắm chặt tay cậu không buông.
Cậu chột dạ hơi sờ mũi nói: "Sau này rồi nói sau."
Về đến nhà, dỗ xong Tống Giai, tránh mặt Trần Hồng. Giang Dã ngồi xuống ghế kể lại từ đầu tới đuôi cho Tống Úc.
Tống Úc lúc này mới biết chuyện gì đã xảy ra.
Ba kẻ súc sinh này sau khi nhà trẻ tan học, tự xưng là họ hàng của Tống Giai, nói là sẽ đưa Tống Giai về nhà.
Giáo viên mầm non chắc chắn không đồng ý, liền quay đầu hỏi Tống Giai có quen biết mấy người này không. Tống Giai lắc đầu, một người trong đó lại lấy ra ảnh chụp chung của mẹ Tống Giai với bọn họ.
"Chúng tôi thật sự là họ hàng, Trần Hồng có việc không đến được."
Giáo viên mầm non rối rắm nửa ngày, vẫn không cho phép đưa, mấy người kia vừa thấy không được, dứt khoát bắt đầu giằng co cướp người, giữa lúc giằng co, dọa Tống Giai sợ tới mức gào khóc lớn.
Giang Dã nói xong, hạ chân ghế xuống, lấy ra cây bút từ trong cặp quăng lên bàn và nói: "Chính là như vậy, lúc tôi và Mã Văn đến, Tống Giai đang khóc."
Giang Dã lúc ấy một cước đá văng người kia, lại bị Mã Văn đè xuống đất, người nọ không kịp phòng bị, dập rụng luôn răng cửa.
Bọn họ vì không để Trần Hồng lo lắng nên nói chuyện trong phòng ngủ của Tống Úc.
Tống Úc nhìn Giang Dã vừa nói, vừa ngáp.
Lúc Giang Dã buồn ngủ, thì mí mắt sẽ xếp thành mắt ba mí. Bây giờ thiếu gia đang mở to đôi mắt hai mí kiểu Âu vì buồn ngủ, cố gắng nhìn chằm chằm vào từng chữ trên sách giáo khoa.
Tống Úc dời mắt khỏi đôi mắt cậu: "Hôm qua mấy giờ cậu mới ngủ vậy."
"Ba giờ." Giang Dã theo bản năng trả lời, trả lời xong lại nói dối một cách vụng về: "Chơi game đến muộn quá."
Có một số việc nói ra, thật giống như khoe công vậy, Giang Dã không nói, cũng không muốn nói, những việc này đều tự nguyện làm, không liên quan đến Tống Úc.
Tống Úc biết tính cách này của Giang Dã.
Y tự thấy trên thế giới này không có ai hiểu Giang Dã hơn y.
Giang Dã không thể nào vô duyên vô cớ xuất hiện ở nhà trẻ, càng không thể trùng hợp mà bắt được mấy người kia, nhưng y chỉ khẽ rũ mắt, chẳng vạch trần, khép sách giáo khoa lại nói: "Vậy hôm nay cậu cứ đi về ngủ trước đi."
Giang Dã mạnh miệng nói: "Tôi không buồn ngủ."
Tống Úc thở dài một tiếng: "Tôi buồn ngủ rồi, cậu cho tôi nghỉ ngơi một ngày được không, anh Giang."
Tiếng "anh" này khiến vẻ mặt thiếu gia ngẩn người vài giây, Giang Dã dừng một lúc lâu mới nói tiếp: "… Được."
Tiếp theo lại lắp bắp bổ sung: "Vậy cậu... ngủ đi, tôi đi trước."
Cậu hốt hoảng ra ngoài, cảm thấy mình hiện tại có thể đang mơ. Bằng không sao Tống Úc lại gọi cậu là anh chứ.
Cho đến khi bị gió trong con ngõ cũ thổi qua, Giang Dã mới tỉnh táo lại, ánh sáng trên đỉnh đầu có chút chói mắt.
Cậu ngẩng đầu nhìn, hóa ra đèn trên con đường này, hỏng đã lâu như vậy, rốt cuộc được sửa xong rồi.