39. Chương 39

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng.
Cảm giác bị phản bội, bị dồn ép năm xưa dường như lại ùa về vây lấy y. Tống Úc biết đây không phải là cảm xúc hướng về Giang Dã, mà là do chính nội tâm y đang dậy sóng.
Nhưng những cảm xúc hỗn loạn này khiến y gần như không thể giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài. Dưới ánh mắt đen láy gần như chân thành của Giang Dã, Tống Úc im lặng vài giây, liếc nhìn chiếc hộp thiếc trong tay mình rồi đặt vào tay Giang Dã.
Giang Dã ngẩn người, có chút bàng hoàng nhìn chiếc hộp trong tay.
Đáng lẽ Tống Úc nên nói một câu chúc mừng sinh nhật vui vẻ. Coi như bù đắp cho chính bản thân y của quá khứ.
Nhưng cảm xúc dâng trào quá dữ dội, khiến y không thốt nên lời.
Mã Văn vừa đi vệ sinh về thì bắt gặp Tống Úc, hắn “ôi” một tiếng: “Tống Úc? Cậu về rồi à. Sao mặt lại sầm sì thế kia, anh Giang chờ cậu hai ba tiếng đồng hồ rồi đấy.”
Tống Úc mím môi, bước thẳng về phía trước.
Mã Văn chạy đến bên cạnh Giang Dã: “Anh Giang? Tống Úc bị sao vậy?”
Giang Dã nhìn chiếc hộp thiếc trong tay, đây là quà Tống Úc tặng cậu sao?
Hàng mi cậu khẽ run rẩy vài nhịp. Cậu biết mình vừa rồi đã quá lỗ mãng.
Sự lỗ mãng ấy dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió đêm rít gào bên tai và bóng lưng Tống Úc đang dần đi xa.
Tống Úc giận cậu rồi sao?
Giang Dã nghĩ.
Cậu ôm chiếc hộp, muốn đuổi theo người, nhưng sự bài xích rõ ràng của Tống Úc vừa rồi khiến cậu không sao cất bước nổi.
Mã Văn cảm giác mình vừa bỏ lỡ rất nhiều chuyện giữa hai người.
Hắn há miệng định nói, Giang Dã ôm chiếc hộp trong tay nói: “Cậu về trước đi.”
Mã Văn “a” một tiếng: “Không phải nói đi chúc mừng sinh nhật cậu sao?”
“Không,” Giang Dã nói: “Tôi đi trước đây.”
Cậu mặc đồng phục, rời khỏi trường, dọc đường đi im lặng không nói một lời, cho đến khi về đến nhà, cậu mới thật cẩn thận mở chiếc hộp thiếc ấy ra.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong, Giang Dã ngẩn người.
Bên trong xếp ngay ngắn tám khung ảnh nhỏ.
Khung ảnh thứ nhất là hình một đám mây, bên trên viết: “Bạn nhỏ sinh nhật mười tuổi vui vẻ.”
Đó là năm đầu tiên mẹ cậu rời đi. Tay Giang Dã khẽ run, khi đó, cậu thích nhất là đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây trên trời thật lâu.
Bởi vì cậu cảm thấy, có lẽ một đám mây nào đó mà cậu nhìn thấy chính là mẹ mình.
Khung ảnh thứ hai đặt một chiếc móc chìa khóa tinh xảo.
Bên trên viết: “Bạn nhỏ sinh nhật mười một tuổi vui vẻ.”
Giang Dã mười một tuổi khi đó về nhà luôn quên mang chìa khóa. Cậu thường ngồi trước cổng chờ Giang Bách Xuyên hoặc tài xế mang về cho cậu.
Khi đó cậu mong muốn nhất là một chiếc chìa khóa sẽ không bao giờ bị mất.
Khung ảnh thứ ba là một chú chó con được làm thủ công, thứ tư là một tiêu bản hoa hồng, thứ năm....
Giang Dã xem mãi đến khung ảnh thứ tám, bên trên là một tấm ảnh chụp. Một chiếc xe đạp đặt dưới gốc cây đại thụ cành lá sum suê.
Bên trên viết: “Giang Dã mười tám tuổi, sinh nhật vui vẻ. Mùa hè này sắp trôi qua rồi, hy vọng mùa hè thuộc về cậu mãi không bao giờ phai.”
Mỗi một năm đều được chuẩn bị tỉ mỉ, Giang Dã không biết Tống Úc đã chuẩn bị trong bao lâu.
Nhưng cậu biết chắc chắn nó đã tốn rất nhiều tâm tư của Tống Úc.
Giang Dã nhìn hồi lâu, cảm thấy lồng ngực mình như lên men, mềm nhũn, từ cảm giác nóng bỏng chuyển thành một sự rung động kéo dài.
Sau một lúc lâu, cậu tìm được WeChat của Tống Úc, gõ thật nhiều chữ, nhưng cuối cùng chỉ gửi đi một câu cảm ơn về món quà sinh nhật.
Tin nhắn WeChat này Tống Úc vẫn không trả lời.
Giang Dã ôm điện thoại, có chút hối hận vì sự lỗ mãng ban chiều.
……
Thứ Hai.
Tống Úc đeo cặp sách chuẩn bị ra ngoài, Trần Hồng ở phía sau dặn dò: “Hôm nay thi, con mang đủ hết đồ chưa?”
Tống Úc gật đầu.
“Hai ngày nay con cũng chẳng ra khỏi phòng,” Trần Hồng nói: “Thi tận sức là được rồi, đừng liều mạng như vậy.”
Tống Úc rũ mi.
“Vâng, con đi trước đây.”
“Đi đi,” Trần Hồng nói: “Lát nữa chờ dì đến, lại gọi Quả Quả dậy.”
Tống Úc “vâng” một tiếng, khẽ đóng cửa phòng lại.
Đêm qua học đến một giờ rạng sáng, y lại không hề cảm thấy buồn ngủ, chỉ là muốn không cho bản thân rảnh rỗi.
Rảnh rỗi thì sẽ suy nghĩ đến những vấn đề khác.
Nhưng những vấn đề ấy y không biết phải giải quyết thế nào.
Lúc đến trường hơn bảy giờ rưỡi một chút, y sợ chạm mặt Giang Dã nên đi thẳng đến phòng thi, không về lớp.
Phòng thi còn có học sinh lớp mình, Tống Úc không bước vào, đứng trên hành lang cúi đầu xem từ đơn.
“Tống Úc.”
Giang Dã không biết đã đến từ lúc nào, đứng bên cạnh y gọi một tiếng.
Tay Tống Úc khựng lại một thoáng.
Giang Dã đứng bên cạnh y: “Chuyện hôm thứ sáu...”
“Sắp thi rồi,” Tống Úc cất sách giáo khoa tiếng Anh: “Tôi vào trước đây.”
Giang Dã cụp mắt, cậu vò tóc.
Tống Úc vẫn còn đang giận cậu.
Nhưng giờ này quả thật sắp đến giờ rồi, Giang Dã quay đầu lại thoáng nhìn, rồi chuyển mắt, đến phòng thi khác.
Cả ngày hôm đó, hai người gần như không gặp nhau.
Giang Dã đứng trước lan can tầng, tay tựa vào đó.
Mã Văn hỏi: “Hai cậu dính nhau như sam hôm nay sao thế? Cả ngày không thấy Tống Úc đi cùng cậu nữa rồi.”
Giang Dã liếc hắn một cái: “Có liên quan gì đến cậu không?”
Mã Văn nói: “Không phải hai người giận dỗi đó chứ.”
Giang Dã nhíu mày, hình như Tống Úc đang cố ý trốn tránh cậu.
Mã Văn hiếm khi có mắt nhìn một lần, liền chuyển sang chuyện khác: “Còn một môn cuối cùng, hôm nay cậu thi thế nào rồi?”
“Cũng chỉ vậy thôi,” Giang Dã rút tay khỏi lan can: “Tôi đến phòng thi đây.”
Mã Văn ở phía sau hỏi: “Vậy hôm nay tan học tôi chờ cậu nhé? Gặp ở tiệm net?”
Giang Dã nghĩ nghĩ rồi nói: “Được.”
Dù sao hôm nay cậu rất bực bội, cũng không có tâm trạng làm bất cứ điều gì khác.
Tống Úc thi xong thì về nhà ngay.
“Mẹ, con đi ngủ một lát, cơm chiều không cần gọi con.” Tống Úc nói với Trần Hồng.
Trần Hồng vốn cho rằng Tống Úc thi mệt, nên không nghĩ nhiều. Mãi cho đến ngày hôm sau, bảy giờ rưỡi rồi mà Tống Úc vẫn chưa ra ngoài, bà mới nhận ra có điều không đúng.
Giờ chân bà đã có thể đi lại được rồi, chỉ là vẫn cần thứ chống đỡ.
Bà khập khiễng đi tới cửa phòng ngủ của Tống Úc.
Trần Hồng đứng ở cửa gõ gõ: “Điềm Điềm?”
Không ai đáp lại.
“Điềm Điềm? Con vẫn chưa dậy à?” Trần Hồng nhíu mày: “Mẹ vào nhé.”
Bà rất ít khi vào phòng Tống Úc, con đã lớn rồi, ít nhiều cũng cần có không gian riêng tư. Đẩy cửa bước vào, bà mới phát hiện trong phòng sạch sẽ đến mức không giống như có người ở.
Nếu không phải Tống Úc đang nằm trên giường, bà cũng cho rằng căn phòng đã bỏ trống từ rất lâu rồi.
“Điềm Điềm?” Trần Hồng đi đến mép giường gọi thêm vài tiếng, cảm thấy không ổn, đưa tay thử trán Tống Úc một chút.
Nhiệt độ cao hơn nhiệt độ cơ thể bình thường không ít.
Trần Hồng nhíu mày: “Đứa nhỏ này, bị sốt cũng không nói một tiếng nào.”
“Điềm Điềm? Dậy nào con,” Trần Hồng nói: “Con nóng lắm, đến bệnh viện đi.”
Tống Úc lúc này mới tỉnh lại, vừa mở mắt đầu óc choáng váng, phải sau một lúc lâu mới nghe rõ Trần Hồng nói gì: “Không đi đâu. Trong nhà có thuốc.”
Y thật sự không thích đến bệnh viện.
Trần Hồng nói: “Sốt đến mức này rồi, không đến bệnh viện thì đi đâu chứ.”
Nhưng cuối cùng Trần Hồng không khuyên được Tống Úc, bà lấy thuốc đến, lại bưng ly nước: “Vậy con uống trước, nếu lát nữa còn nóng, mình sẽ đến bệnh viện. Mẹ sẽ đi xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm của các con.”
Tống Úc “vâng” một tiếng, lại nhắm mắt.
Đến khi y tỉnh lại lần nữa, đã hơn bốn giờ chiều.
Y nằm trên giường, khẽ sờ trán mình, đã hạ sốt, chỉ là trán vẫn đầy mồ hôi.
Người có chút bủn rủn, Tống Úc gắng sức đứng dậy đến phòng tắm tắm rửa. Cảm giác ẩm ướt dính nhớp trên người lúc này mới tan đi hơn nửa. Ra khỏi phòng tắm, Trần Hồng nhìn y có chút lo lắng: “Con đỡ hơn chút nào chưa?”
“Vâng,” Tống Úc cầm khăn lông lau tóc: “Con đã hạ sốt rồi ạ.”
“Vậy được, xem ra thuốc có tác dụng,” Trần Hồng nói: “Lúc con ngủ, thằng bé Tiểu Dã kia có gọi đến.”
Tay Tống Úc đang lau tóc hơi khựng lại.
“Cậu ấy... nói gì ạ?”
“Thằng bé nói gửi tin nhắn cho con mà con mãi không trả lời, sau đó gọi điện thoại hỏi mẹ con có chuyện gì không, có sao không,” Trần Hồng nói: “Điềm Điềm, con cãi nhau với Tiểu Dã à?”
Tống Úc nói: “Không có ạ.”
Trần Hồng nói: “Không có thì tốt, mẹ thấy thằng bé Tiểu Dã này khá tốt.”
Hai người đang nói chuyện thì cửa mở, dì dắt theo Quả Quả trở về. Quả Quả vừa nhìn thấy Tống Úc thì lao tới, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, ôm lấy chân y nói: “Anh ơi, anh đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
Tống Úc sợ cô bé té, hơi đỡ cô bé: “Ừm, tốt rồi.”
“Thật tốt quá,” Quả Quả mặt giãn ra, móc ra một cây kẹo que từ trong túi vải nhỏ của mình: “Anh ơi, anh ăn đi.”
Tống Úc lắc đầu: “Em ăn đi.”
Quả Quả đặt cặp sách xuống, từ trong cặp lấy ra một túi kẹo to: “Không cần, Quả Quả còn có nhiều lắm nè.”
Trần Hồng hỏi: “Là trường phát à?”
“Không phải ạ, là anh trai lớn cho.” Quả Quả nói.
Tống Úc nhíu mày: “Anh trai lớn nào?”
Quả Quả chỉ chỉ xuống dưới lầu: “Chính là anh trai Tiểu Dã thường xuyên tới nhà chúng ta đó ạ.”
Con bé ngón tay chỉ chỉ vào đầu mình, đột nhiên nhớ tới gì đó, như học vẹt nói: “Anh trai Tiểu Dã nói, uống thuốc đắng lắm nên bảo con cho anh trai ăn viên kẹo.”
Giang Dã.
Cổ họng Tống Úc hơi thắt lại: “Cậu ấy ở dưới lầu à?”
“Dạ,” Quả Quả xé giấy gói một cây kẹo que: “Anh trai Tiểu Dã đạp xe đạp tới ạ.”
Tống Úc theo bản năng định mở cửa xuống lầu, nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa lại dừng lại. Y im lặng một lúc lâu, thu tay về, rồi ra ban công.
Giang Dã quả nhiên đang đứng dưới lầu, một thân đồng phục lười nhác đứng ở đó.
Cậu thấy Tống Úc bước ra, lập tức đứng thẳng người, muốn lên tiếng nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cậu chỉ vẫy vẫy tay nói: “Dưỡng bệnh thật tốt, tôi chờ cậu ở trường.”
Tống Úc nói: “Ừm.”
Giang Dã cho rằng Tống Úc đã hết giận, liền mỉm cười: “Vậy tôi đi đây.”
Cậu cho rằng Tống Úc nói chuyện với cậu như vậy, nghĩa là không giận nữa, liền vui vẻ trở về nhà.
Sáng sớm hôm sau, Tống Úc quay lại trường.
Giang Dã thấy Tống Úc đang ngồi ở chỗ của mình, trên mặt lập tức nở nụ cười.
“Hôm nay cậu còn khó chịu không? Đỡ chưa?”
Tống Úc cầm sách giáo khoa, rũ mắt nói: “Tốt rồi.”
Giang Dã: “Cơ thể cậu cũng yếu quá, thỉnh thoảng là bị bệnh.”
Tống Úc không nói gì. Giang Dã trở lại chỗ ngồi lướt điện thoại, thấy bài viết trên diễn đàn kia lại bị ghim lên đầu.
[Giang Dã đã thi vào lớp thực nghiệm chưa?]
YY: Thành tích ra chưa vậy? Giang Dã có thi vào được không? Có ai đến văn phòng xem trước không?
Mở thiên địa còn hơn mở trường: Chắc là ra rồi, vừa rồi tôi thấy Đầu Trọc cầm phiếu điểm về văn phòng, chắc lát nữa sẽ dán lên đấy.
Mã Mã Mã kẻ siêu ngốc nghếch: Thành tích dán lên rồi, các cậu giải tán hết đi.
Giang Dã còn đang suy nghĩ tên siêu ngốc nghếch này là ai thì tin nhắn của Mã Văn đã gửi đến.
Mã Văn: “Anh Giang, mau mau, thành tích ra rồi!”
Giang Dã không có cảm xúc gì, nói: “Ra thì ra, cậu kích động như vậy làm gì?”
Mã Văn: “Bộ cậu không lo lắng cho điểm của mình à?”
Mã Văn: “Mau tới đi, tôi chiếm chỗ tốt cho cậu rồi!”
Giang Dã lúc này mới đứng dậy, nhìn sang Tống Úc bên cạnh: “Ra thành tích rồi, cùng đi xem không?”
Tống Úc nói: “Cậu đi trước đi, tôi không muốn nhúc nhích.”
“Được,” Giang Dã cũng không nghĩ nhiều, Tống Úc học hành vẫn luôn khắc khổ hơn cậu: “Vậy tôi xem luôn giúp cậu.”
Tống Úc cầm bút, không nói gì. Giang Dã ra ngoài, đến bảng thông báo, Mã Văn đã đứng ở đó, vẻ mặt hắn kích động nói: “Chết tiệt, anh Giang, cậu đoán xem mình thi được hạng bao nhiêu?”
Giang Dã thậm chí còn chưa chớp mắt: “Khoảng một trăm hạng đi.”
“Chết tiệt, cậu thật giỏi!” Mã Văn nói: “Cậu thi hạng 99 đó anh Giang, thành tích này chắc chắn vào lớp thực nghiệm rồi!”
Giang Dã thật ra đã tự tính điểm của mình một chút nên gần như biết thứ hạng của mình. Trừ môn tiếng Anh còn yếu, các môn khác đã vững vàng đuổi kịp.
“Tôi biết rồi,” Giang Dã nhếch môi mỉm cười nói: “Giúp tôi xem của Tống Úc, tối chúng ta ra ngoài chúc mừng một chút.”
“Đến đây,” Mã Văn tiếp tục nhìn về phía trước, kết quả là lông mày hắn dần dần nhíu lại. Hắn nhìn đi nhìn lại thêm mấy lần.
Giang Dã cảm nhận được có điều không đúng: “Làm sao vậy, chơi game đến hỏng mắt rồi à? Xem thành tích mà tốn sức như vậy.”
Mã Văn quay đầu lại nói: “Anh Giang, trước một trăm hạng không có tên Tống Úc.”
Sắc mặt Giang Dã trầm xuống: “Cậu chắc chắn mình không nhìn thấy?”
Mã Văn nhích người ra để Giang Dã đi vào: “Tự cậu tới xem đi.”
Giang Dã nhìn một lần từ đầu đến cuối, trước một trăm hạng quả thật không có tên Tống Úc. Con ngươi cậu lại tối sầm đi vài phần, tiếp tục nhìn xuống phía dưới. Lúc này cậu còn ôm hy vọng.
Có thể là Tống Úc ngày đó bị bệnh không khỏe, cậu tiếp tục nhìn xuống dưới, trong lòng càng ngày càng lạnh, cuối cùng thấy được tên Tống Úc ở vị trí 234 kia.
Giang Dã siết chặt tay mình, nhìn thành tích của Tống Úc. Tiếng Anh, Ngữ văn đều rất bình thường, cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại ở cột Toán học kia.
0 điểm.
Tống Úc thi toán 0 điểm.
Tống Úc rõ ràng giống như cậu, đều là người giỏi Toán nhất, vậy mà cuối cùng lại thi 0 điểm.
Tại sao???
Không cần nghĩ cũng biết vì sao.
Là vì trốn cậu, vì tránh học chung một lớp với cậu, cho nên cố ý thi 0 điểm.
Một nụ cười khẩy mỉa mai gần như hiện lên nơi khóe môi Giang Dã. Mã Văn ở bên cạnh nhìn thấy mà trong lòng run sợ: “Cậu không sao chứ?”
“Tôi thì có chuyện gì? Thành tích của tôi có thể vào lớp thực nghiệm, cầm điểm này có thể đập thẳng vào mặt ông già ở nhà, tôi có chuyện gì chứ,” Giang Dã nói: “Đi, về lớp.”
Tống Úc nhìn Giang Dã sau khi trở lại lớp học với vẻ mặt lạnh lùng, liền biết cậu đã biết chuyện.
Kết quả này, y cũng đã sớm dự đoán được rồi.
Hiện tại thành tích của Giang Dã đã nâng lên rồi, có y hay không thật ra cũng không ảnh hưởng gì.
Không có ai sẽ mãi luôn ở bên cạnh một người khác.
Chỉ là không biết vì sao, nghĩ đến đây y lại cảm thấy có chút buồn.
Tống Úc rũ mi, siết chặt cây bút trong tay.
……
Hai người không nói chuyện suốt một ngày.
Một tiết cuối cùng tan học.
Mã Văn liếc nhìn Giang Dã, muốn hỏi thử cậu có đi chơi net không, nhưng vừa thấy sắc mặt Giang Dã, hắn liền cảm thấy tốt nhất là đừng mở miệng.
Mã Văn: “Vậy tôi đi trước đây.”
Giang Dã “ừ” một tiếng.
Học sinh trong lớp đều đã đi hết, trong phòng học chỉ còn lại hai người họ. Tống Úc đeo cặp sách đứng dậy định đi.
Giang Dã lạnh lùng hỏi: “Tại sao?”
Tống Úc rũ mắt nói: “Không có tại sao cả.”
Giang Dã nghiến răng, muốn kiềm chế cơn giận, nhưng cuối cùng không kiềm được. Những lời này gần như là hét ra: “Tống Úc, con mẹ nó cậu không thích tôi thì có thể nói thẳng. Đánh cược bằng tiền đồ của mình như vậy có thú vị không?”
Tống Úc xoay người định bỏ đi.
Lồng ngực Giang Dã như bị vật gì đó đè nặng, đè đến đau nhói, cậu túm lấy tay Tống Úc: “Tôi một mình ở lớp chín rất tốt, không thích tôi thì tại sao lại muốn tới trêu chọc tôi?”
Tống Úc không dám nhìn vào mắt Giang Dã, lòng y trống rỗng, bởi vì trái tim ấy lúc này dường như đang nằm trong lồng ngực người đối diện.
Giang Dã nhìn chằm chằm Tống Úc, ánh mắt như muốn hôm nay nhất định phải có được một đáp án:
“Tại sao lại nhiều lần tiếp cận tôi, lại đối tốt với tôi như vậy?”
Những lời chất vấn của Giang Dã khiến y hoảng loạn, bối rối, đối phương lại còn đang từng bước ép sát.
Tống Úc nhắm mắt, y nói gần như phát tiết: “Cậu muốn tôi nói gì đây? Nói tôi thích cậu? Nói tôi đã hao hết sức lực tiếp cận cậu, hay bảo tôi nói rằng, thời gian dài như vậy tại sao cậu không phát hiện ra, tôi chính là cậu?”
Đồng tử Giang Dã bỗng hơi co rút lại.
Những lời không có logic của Tống Úc khiến cậu choáng váng, cậu há miệng, phải sau một lúc lâu mới nghe thấy giọng mình: “Cậu... nói gì?”
“Trước khi chưa trở thành Tống Úc,” Tống Úc nhìn cậu, từng chữ từng chữ như nện vào lòng Giang Dã: “Tên của tôi là Giang Dã. Vào rất nhiều năm trước, tôi đã cùng trải qua khoảng thời gian này với cậu.”
Khi đó tôi, là phiên bản tốt nhất của tôi.
Mà hiện tại cậu, là phiên bản tốt nhất của cậu.
Chúng ta vốn đã định sẵn không thể giao thoa.”
Ánh mắt Tống Úc lặng xuống, lồng ngực trống rỗng.
Có ai mà lại không thích bản thân trương dương tươi đẹp trước đây chứ.
Nhưng thời gian mãi mãi mở rộng cành nhánh, dẫn đến vô số tương lai, và y là người tồi tệ nhất trong số đó.