40. Chương 40

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dã há miệng ra mấy lần, cậu nhìn thẳng vào mắt Tống Úc, dường như cả người cũng bị lây nhiễm cảm xúc, có chút buồn bã nói: "Cậu là vì từ chối tôi, cố ý lừa tôi à?"
Tống Úc nhìn cậu.
Cứ thế lặng lẽ nhìn cậu.
Giang Dã thì không nói thêm được nữa. Những hình ảnh từng chút một về khoảng thời gian ở bên Tống Úc trước đây hiện rõ trong đầu cậu.
Biết sở thích của cậu.
Biết thứ cậu muốn nhất suốt tám năm từ mười tuổi đến mười tám tuổi.
Cách viết chữ, thậm chí cả tư duy làm bài của hai người gần như hoàn toàn tương đồng.
Những điều này không thể nào là cậu không tin được.
Giang Dã ngón tay khẽ nhéo sống mũi, không tài nào ngờ được, giữa cậu và Tống Úc lại có mối quan hệ như thế này.
"Tôi…" Giang Dã khó khăn nói: "Làm sao mà cậu lại thành Tống Úc được? Lúc ấy cậu bao nhiêu tuổi?"
Chuyện này không có gì là không thể nói, Tống Úc đáp: "Hai mươi lăm. Lớn hơn cậu bảy tuổi."
Giang Dã không nói gì. Cậu không biết làm sao để hỏi Tống Úc lúc ấy chết như thế nào, bây giờ trong đầu cậu rối bời.
Cậu quay người nói: "Thật xin lỗi, bây giờ có lẽ tôi cần yên lặng một chút."
Tống Úc ừ một tiếng.
Giang Dã xách cặp, đi ra cửa. Cậu hơi cúi đầu, không thể hiện rõ cảm xúc. Cậu chỉ cảm thấy trống rỗng, mọi âm thanh xung quanh đều chìm vào im lặng.
Tống Úc rút ánh mắt về, đứng trong lớp học phủ đầy ánh hoàng hôn. Ánh sáng không hề chói chang, chỉ gợi lên cảm giác cô đơn.
Một chuyện khó tin như vậy, đặt lên bất kỳ ai cũng sẽ khiến người đó khó tin, nhỉ? Điều đáng tiếc duy nhất là, sau này khi đến trường, hai người có lẽ sẽ trở thành người xa lạ.
Giang Dã đến lớp thực nghiệm, y ở lại lớp chín, sau này khả năng chạm mặt trong trường cũng sẽ không nhiều.
Đây chẳng phải điều y vẫn luôn muốn thấy sao?
Vậy mà bây giờ, sao lại thấy có chút buồn bã?
Tống Úc xách cặp đi ra cổng trường. Y đi vài bước, nhìn thấy Mao Mao mặc đồng phục của nhân viên khuân vác đang chờ y ở cổng trường.
Thấy y đi ra, mắt Mao Mao sáng rực lên: "Điềm Điềm!"
Tống Úc nhíu mày bước tới: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?"
"Không có việc gì," Mao Mao hưng phấn nói: "Chỉ là hôm nay các chuyên gia ở bệnh viện thành phố đã kiểm tra tình hình của mẹ tôi, nói rằng có khả năng hồi phục. Tuy không thể hồi phục hoàn toàn như người bình thường, nhưng khả năng nói chuyện lại rất lớn."
Tống Úc nhìn vẻ mặt hớn hở của Mao Mao, dường như lại nhìn thấy dáng vẻ không chút áp lực của cậu ấy khi ở trường. Khóe mày y cũng giãn ra.
Hai người cùng đi về.
Mao Mao gãi đầu nói: "Tôi đến tìm cậu là vì nhìn thấy thư giáo viên chủ nhiệm viết cho tôi."
Cô Hồ Xuân Lệ, giáo viên chủ nhiệm lớp Ba, là nữ giáo viên duy nhất chưa kết hôn trong trường họ.
Hầu hết thời gian mỗi ngày cô đều ở trường, luôn giữ vẻ ngoài nghiêm túc, trưởng thành, nhưng thực ra cô cũng chỉ vừa bước sang tuổi ba mươi.
Hồ Xuân Lệ viết cho Mao Mao trong thư:
"Mao Mao, cô biết em bây giờ không thể trở về trường vì gia đình, nhưng cô vẫn muốn nói với em, cơ hội để một người phấn đấu và phát triển chỉ có vỏn vẹn mấy năm này thôi. Một khi bỏ lỡ, cả đời sau này sẽ phải nỗ lực gấp bội mới có thể có được những cơ hội tương tự bạn bè đồng trang lứa. Vì tương lai, vì tiền đồ, vì cả cuộc đời sau này của em, cô hy vọng em nghiêm túc suy nghĩ một chút. Học bạ của em cô vẫn luôn cất giữ giúp em, sau này nếu muốn về trường, hoan nghênh trở về bất cứ lúc nào."
"Tôi đọc thư của cô chủ nhiệm, đã nghĩ kỹ rồi," Mao Mao nói: "Tôi muốn tiếp tục về thi đại học."
Tống Úc nhìn cậu ấy: "Muốn quay về học à?"
"Ừm, nhưng có lẽ chỉ có khoảng thời gian rảnh từ chiều đến tối. Tôi sẽ thương lượng với ông chủ, xem liệu có thể điều chỉnh thời gian làm việc không," Mao Mao liếc nhìn bầu trời rồi nói: "Có lẽ sẽ mệt một chút, nhưng tôi không muốn cả đời sau này lại trở thành người như ba tôi."
Tống Úc nói: "Ừm, tôi cũng hy vọng cậu có thể tiếp tục quay về."
Mao Mao nhìn y cười, đuôi mắt giãn ra, dường như hơn nửa gánh nặng đè nén trên người cậu ấy đã vơi đi một nửa.
……
Giang Dã về nhà lúc nào, bằng cách nào, chính cậu cũng quên mất.
Cả người cậu dường như chìm vào khoảng không hư vô.
Nhìn vạn vật xung quanh đều thấy như không thực.
Nếu không, làm sao Tống Úc lại có thể là cậu được?
Đẩy cửa ra, ngay cả Giang Bách Xuyên đang ngồi trên sofa, cậu thậm chí còn không hề hay biết.
Mãi đến khi Giang Bách Xuyên cất tiếng: "Mới về à? Lại đi đâu đấy?"
"À." Giang Dã ngẩng đầu nhìn ông một cái: "Ông về rồi sao? Tôi lên lầu đây."
Giang Bách Xuyên nhíu mày nhìn cậu: "Thi không tốt đúng không? Cứ như người mất hồn, một chút suy sụp nhỏ này đã khiến mày ra nông nỗi này rồi sao?"
Hôm nay Giang Dã không muốn cãi nhau với ông, cũng không còn sức lực để cãi nhau với ông: "Đúng vậy, tôi về phòng trước."
Lên lầu, ném cặp lên bàn, Giang Dã nằm vật ra giường. Cậu lại nhớ tới lần Tống Úc cùng cậu về nhà đó, rõ ràng đã đi rồi, lại đội mưa trở về.
Lúc đó cậu đã nên nhận ra rằng, Tống Úc đối với ngôi nhà này, không hề có chút xa lạ nào, quen thuộc như chính nhà mình.
Cũng đúng, y vốn dĩ là ở nhà mình.
Giang Dã nhìn trần nhà trên đầu. Trên đó như hiện ra dáng vẻ của Tống Úc, rồi dần dần Tống Úc lại biến thành chính cậu.
Giang Dã nhìn người, nhỏ giọng nói: "Tôi cứ nghĩ những điều tốt cậu làm cho tôi trước đây là vì cậu thích tôi chứ."
Buổi tối ăn cơm, cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ.
Giang Bách Xuyên mỗi lần trở về, dì nấu cơm đều phải đến nấu ăn.
"Tiểu Dã à, hôm nay sao thế con? Dì nấu món cá hầm cải chua con thích nhất đấy, xuống ăn một chút đi con."
Giang Dã đáp một tiếng mơ hồ.
Lại nghe thấy Giang Bách Xuyên nói: "Đừng lo cho nó, nó đói tự khắc sẽ xuống ăn thôi."
Sau đó họ nói gì nữa thì cậu không còn nghe thấy nữa. Giang Dã mơ màng thiếp đi.
Không biết là ác mộng hay vì gì, trong giấc ngủ, cậu mơ thấy chính mình. Hay đúng hơn, là mơ thấy Giang Dã trước khi trở thành Tống Úc.
— Cậu mơ thấy Giang Dã và Cố Hải kết hôn, mơ thấy chỉ vừa kết hôn một năm, Cố Hải đã bộc lộ bản tính thật.
"Cậu biết tôi ở bên cậu, ba mẹ tôi ở nhà phải chịu đựng bao nhiêu lời chỉ trích chứ? Bây giờ cậu lại ra vẻ bố thí tôi như thế à?"
Giang Dã liếc gã một cái: "Bọn họ bây giờ đã chuyển đến sống tại khu tốt nhất thành phố rồi? Còn muốn thế nào nữa?"
"Khu tốt nhất sao? Trên đó ghi tên ai?" Cố Hải hét vào cậu: "Nhà cậu giàu có thế, mua một căn biệt thự cho ba mẹ tôi thì có đáng gì đâu?"
Giang Dã rũ mắt nói: "Ba tôi vì tôi đã phá lệ sắp xếp cậu vào công ty, xe cộ và nhà ở bây giờ đều do ông ấy mua cho. Tôi không biết phải mở lời thế nào nữa."
"Tôi thèm cái xe và căn nhà rách nát của cậu chắc?" Cố Hải mỉa mai nói: "Nếu không phải vì tôi kết hôn với cậu, tôi cần gì phải vào công ty của các cậu chứ? Ngoài kia có rất nhiều người muốn tranh giành tôi đấy."
Đây đã là lần cãi vã thứ n của họ.
Có điều, lần này chắc là lần dữ dội nhất.
Cố Hải đập nát tất cả đồ đạc trên bàn, chiếc bàn trà bằng kính bị gã hất tung xuống đất, mảnh kính vỡ cứa vào mặt Giang Dã, để lại một vệt máu.
Sau đó, công việc làm ăn của nhà họ Giang ngày càng sa sút, Cố Hải cũng dần trở nên kiêu ngạo hơn.
Gã không còn muốn xe cộ hay nhà cửa nữa, ngược lại mỗi ngày lại dẫn những người đàn ông, phụ nữ khác nhau về nhà.
Hình ảnh nhanh chóng chuyển đổi. Giang Dã như một người ngoài cuộc, nhìn nhà họ Giang phá sản, Giang Bách Xuyên lâm bệnh trở thành người thực vật, và Giang Dã ly hôn.
Từng cảnh, từng cảnh như một cuộn phim, lướt qua trước mắt cậu.
Cậu nhìn Giang Dã vì gánh vác tiền thuốc men cho Giang Bách Xuyên, không được ăn uống tử tế, không nơi nương tựa, không tiền bạc, trên tay thậm chí không có một chỗ lành lặn, buổi tối chỉ có thể cuộn tròn trên hành lang bệnh viện.
Cậu thấy như vậy vẫn chưa đủ, Cố Hải từng bước ép sát, đẩy Giang Dã gần như đến đường cùng.
Cảnh cuối cùng là Giang Dã sụp đổ trong tuyệt vọng, ngồi trên sàn nhà trắng bệch của bệnh viện.
Cậu cảm thấy trái tim mình như bị một con thú dữ cấu xé. Nhìn bóng dáng trước mắt ấy, cậu vô thức muốn đến ôm lấy người ấy, nhưng cơ thể cậu lập tức xuyên qua.
Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sấm sét.
Giang Dã bừng tỉnh trên giường.
Cậu ngồi hồi lâu, mới thoát ra khỏi giấc mơ quá đỗi chân thực.
Phía bên ngoài cửa sổ, lúc này sấm sét vang rền, hạt mưa ào ạt đập vào kính.
Giang Dã cúi mắt.
Bây giờ cậu cuối cùng cũng hiểu vì sao lần đầu tiên gặp Tống Úc, y lại điên cuồng như vậy.
Cũng cuối cùng hiểu, tại sao mỗi lần nhắc đến Cố Hải, y đều sẽ u ám như thế.
Bên ngoài tiếng sấm tiếng sau lớn hơn tiếng trước, song lần này Giang Dã lại không hề sợ hãi. Cậu xuống giường, đứng dậy đi tới trước cửa sổ.
Những quá khứ ấy như những cột băng đâm vào lòng, đau đến nỗi đầu ngón tay cậu run rẩy.
Vạn vật xung quanh dường như trở thành phông nền mờ ảo, mặt cậu phản chiếu trên tấm kính.
Gương mặt ấy giống hệt người trong mơ.
Cậu chợt đỏ hoe hốc mắt. Trái tim cậu như bị một đôi tay vô hình nắm chặt, vừa xót xa vừa căng tức, ước gì mình có thể nghiền nát nuốt trôi tất cả những đau khổ ấy thay cho đối phương.
Cậu đứng hồi lâu, mãi cho đến 7 giờ sáng, Giang Dã lấy điện thoại ra, tìm người xin số điện thoại, rồi gọi đi.
"Ra ngoài. Tôi chờ cậu ở con hẻm sau trường."
Giọng nói mỉa mai của Cố Hải truyền tới từ trong điện thoại: "Giang Dã, sao cậu vênh váo thế? Cậu bảo tôi đi là tôi phải đi à?"
Ánh mắt Giang Dã lạnh nhạt: "Vết thương trong con ngõ hôm đó của cậu vẫn chưa đủ nặng sao?"
Cố Hải im lặng vài giây, giọng nói mang theo tức giận: "Mẹ kiếp, là cậu đánh tao?"
"Đầu ngõ phía sau trường." Giang Dã nói xong thì cúp máy. Ánh mắt cậu chầm chậm dừng lại trên bàn.
Trên đó đặt một con dao găm.
*
Còn mấy ngày nữa mới chia lớp, Tống Úc vốn nghĩ ngày hôm sau gặp nhau hai người sẽ cảm thấy xấu hổ.
Đến lớp rồi lại phát hiện trên bàn bên cạnh y trống không, cặp sách cũng không thấy đâu.
Y nhíu mày, nhìn thời gian.
7 giờ 55, chỉ còn năm phút là vào học.
Giờ này rồi mà vẫn chưa đến.
Tống Úc cúi mi, đặt cặp xuống. Y còn chưa kịp ngồi thì Ngư Đường đã bước tới.
Thầy nhìn một lượt quanh lớp, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Tống Úc.
"Tống Úc. Em ra ngoài với thầy một lát."
Tống Úc cúi đầu đi theo thầy ra khỏi lớp. Ngư Đường dừng lại ở lối đi nhỏ, khoanh tay thở dài một hơi: "Tống Úc, lần này em... nếu em không nộp giấy trắng môn Toán, em đã có thể vào thẳng lớp thực nghiệm rồi. Tại sao lại thế? Em gặp chuyện gì à? Kể cho thầy nghe đi."
Tống Úc thấp giọng nói: "Thầy, em không nói được không ạ?"
"Đương nhiên có thể. Chuyện riêng tư của học sinh mà. Thành tích môn Toán của em vẫn luôn rất ổn định, thầy tin em có thể thi tốt. Nếu không muốn nói thì thôi vậy," Ngư Đường nói: "Thầy còn tưởng em là vì không nỡ rời xa thầy nên cố ý không thi chứ. À đúng rồi, thằng nhóc Giang Dã kia vẫn chưa đến à?"
Tống Úc không để tâm đến câu nói tự cho là hài hước của thầy, nói: "Thầy, em có thể về lớp được chưa ạ?"
"Được rồi, về đi," Vương Dư Đường ghé vào cửa sổ liếc nhìn, thấy chỗ bàn của Giang Dã vẫn không có một bóng người, liền mắng một câu: "Thằng nhãi ranh, thành tích vừa khá một chút đã bắt đầu cà lơ phất phơ rồi."
Ngón tay Tống Úc khẽ động.
Giang Dã không đến trường, thậm chí không xin phép thầy, là vì y ư?
Là vì muốn trốn tránh y sao?
Y cúi đầu, vừa định vào lớp thì nghe thấy Ngư Đường nhận một cuộc gọi.
"Anh nói ai? Giang Dã?" Giọng Ngư Đường lập tức trở nên nghiêm túc: "Giờ đang ở bệnh viện đúng không? Bị thương à? Bị làm sao?"
Tống Úc lập tức dừng bước lại. Ngư Đường cầm điện thoại vội vàng chạy ra ngoài: "Tôi đến ngay đây."
Tống Úc cũng đi theo phía sau thầy.
"Ôi, sao em cũng đi theo đến đây?" Ngư Đường vẫy tay bảo: "Mau về lớp đi."
Tống Úc nghẹn lời: "Em cũng đi."
Ngư Đường nhìn y một cái, thấy vẻ mặt của y, bất lực nói: "Được rồi, vậy em cứ đi theo đi, nhưng phải đi theo thầy đấy, nghe chưa."
Y sốt ruột gật đầu: "Vâng."
Suốt dọc đường đi, Tống Úc cứ véo đầu ngón tay mình, đầu ngón tay vì hành động đó mà trở nên trắng bệch. Mãi cho đến bệnh viện, cô y tá thực tập dẫn họ vào.
"Anh là giáo viên chủ nhiệm của Giang Dã đúng không?" Một bác sĩ đứng dậy nói: "Tôi không liên lạc được với ba của Giang Dã, nên đành phải gọi cho anh trước."
Ngư Đường nói: "Người đâu rồi? Bị thương ra sao?"
"Bị thương khá nặng, hình như bị người ta đánh," y tá nói: "Nhưng bây giờ cảnh sát đang lấy lời khai, các anh chắc lát nữa mới có thể vào."
Bị thương rất nặng.
Tống Úc tim thắt lại. Y đứng bên cạnh lạnh giọng hỏi: "Ai đánh?"
"Cái này tôi cũng không rõ," y tá nói: "Lát nữa cảnh sát đến, cậu có thể hỏi thẳng cảnh sát, hoặc hỏi thẳng người trong cuộc."
Cô nói xong thì bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trên bàn. Tống Úc chỉ có thể nhìn chằm chằm cánh cửa, tay véo lòng bàn tay đến đỏ ửng một mảng.
Mười phút sau, cảnh sát từ trong đi ra. Tống Úc lập tức đứng dậy khỏi tường.
Ngư Đường vội vàng chạy đến hỏi: "Đồng chí cảnh sát, xin chào. Tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy, xin hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ?"
Cảnh sát nói: "Chuyện là thế này, chúng tôi nhận được tin báo từ người dân, nói có người cầm dao đả thương người trong ngõ. Người gây thương tích kia cũng là học sinh trong trường các anh, tên là Cố Hải."
Cảnh sát nói: "Cố Hải đã bị chúng tôi đưa đến Cục Công An. Ngài cũng có lẽ phải đi theo chúng tôi một chuyến, chúng tôi cần tìm hiểu thêm tình hình."
"Được, vậy tôi sẽ đi cùng các anh," Ngư Đường gật đầu, lại nhìn sang Tống Úc nói: "Vậy em cứ ở đây chăm sóc Giang Dã trước nhé."
Vương Dư Đường đi theo cảnh sát xuống lầu.
Tống Úc nghe cảnh sát nói xong, đứng ở cửa phòng bệnh, có vài giây không dám mở cửa.
Giang Dã không thể nào vô duyên vô cớ đánh nhau với Cố Hải.
Nguyên nhân chỉ có thể là vì y.
Y tá nói cậu bị thương hơi nặng, y không biết nặng đến mức nào.
Tống Úc cắn môi đến trắng bệch, đẩy cửa phòng bệnh ra. Khoảnh khắc đẩy cửa ra, nhìn thấy người nằm trên giường bệnh, Tống Úc sững sờ.
Giang Dã cũng sửng sốt một thoáng.
Cậu nhanh chóng kéo vạt áo đồng phục dính máu xuống, nhưng lại không thể che được vết thương. Cậu đành bỏ cuộc, nhìn về phía Tống Úc, cười nói: "Sao cậu lại tới đây?"
Cậu bị thương quả thật rất nặng, trên eo quấn một lớp vải bông thật dày, máu đỏ chói mắt thấm ra một mảng lớn bên trên, có thể thấy được vết thương sâu đến mức nào. Nếu nhích sâu thêm vài phân, Tống Úc gần như không dám tưởng tượng nổi.
Giang Dã nhìn Tống Úc nhìn mình gần như vậy, lập tức tìm điện thoại soi mặt mình rồi nói: "Ôi, cậu đừng nhìn tôi gần như thế, không phải bị hủy dung rồi chứ?"
Nhưng ngẩng đầu lại nhìn thấy mí mắt dưới đỏ hoe của Tống Úc.
"Cậu ---" Giang Dã sững người. Cậu có chút hoảng loạn đứng dậy, nhìn Tống Úc nói: "Sao cậu khóc? Vết thương của tôi thật ra không nặng đến thế đâu. Cố Hải còn bị thương nặng hơn tôi, với lại đều ở những chỗ không nhìn thấy được."
"Cậu cố ý, cố ý để Cố Hải đâm cậu nhát dao này," Tống Úc gần như trong chớp mắt đã suy nghĩ thấu đáo ngọn nguồn sự việc. Y hít thở có chút khó khăn, trong cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó, phải một lúc lâu sau mới nghe thấy giọng nói nóng nảy của mình: "Tại sao cậu cứ nhất định phải đi trêu chọc hắn chứ? Cậu – cậu phải đi học thật tốt, sống một đời bình an không được sao?"
Y không dám tưởng tượng, nếu con dao ấy chỉ cần lệch đi vài phân thì sẽ thế nào.
Giang Dã im lặng một lúc lâu, lên tiếng dưới ánh nhìn chăm chú của Tống Úc: "Nhát dao trước đây cậu đâm hắn, bây giờ tôi trả thay cậu. Nhưng những thứ hắn nợ cậu, tôi cũng phải đòi lại thay cậu."
Tống Úc sững người: "Sao cậu..."
"Hỏi tôi làm sao mà biết ư?" Giọng Giang Dã rất thấp, cậu nhìn Tống Úc nói: "Cậu nói, hai người chúng ta mãi mãi không thể đan xen, nhưng bây giờ đã đan xen vào nhau rồi. Cậu còn nói, không có ai sẽ mãi mãi ở bên một người. Nhưng phía sau còn một câu nữa."
Trừ chính mình.
Giang Dã chậm rãi tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy Tống Úc và nói: "Tôi muốn nói với Giang Dã của rất nhiều năm về trước rằng, sau này...... khi lại thương tâm khổ sở, hãy ngước nhìn tôi."
Vành mắt đỏ hoe của Tống Úc vẫn chưa phai, cứ thế nhìn cậu.
Rõ ràng đã biết họ là cùng một người.
"Tại sao?" Y hỏi.
Giang Dã rũ mi: "Bởi vì tôi phát hiện ra, dù biết chúng ta là cùng một người, tôi vẫn thích cậu."