42. Bí mật không còn cô độc

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Bí mật không còn cô độc

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc vừa dứt lời, cả người như trút được gánh nặng.
Giang Dã vốn dĩ không ngờ mình sẽ có được câu trả lời, nhưng khi nghe Tống Úc nói ra, cậu sững sờ mất nửa ngày, đầu óc như ngừng hoạt động.
Tống Úc không nghe thấy tiếng động, hỏi: "Đứng hình rồi à?"
Giang Dã không biết là muốn ngồi dậy hay muốn làm gì, khẽ động đậy, kết quả lại chạm vào vết thương.
"Chậc, chết tiệt."
Tống Úc nhíu mày, lập tức ngồi dậy khỏi giường bệnh, y bật đèn, lo lắng hỏi: "Sao thế? Vết thương lại rách à?"
Kết quả, khi ngẩng đầu lên, y lại thấy một gương mặt tươi rói.
Giang Dã cong mắt, nhìn y nói: "Cậu biết không, bây giờ tôi chỉ muốn đứng bên cửa sổ, hét thật lớn xuống dưới kia."
Nếu không phải đang ở bệnh viện, nơi mà phần lớn bệnh nhân đều đã nghỉ ngơi vào buổi tối, cậu nhất định sẽ hét thật to xuống dưới lầu, để cả thế giới này biết cậu đang vui sướng đến nhường nào.
Tống Úc chỉ ngẩn ra một thoáng, sau đó cũng như bị nụ cười của Giang Dã lây nhiễm, khóe môi bất giác cong lên.
"Vậy cậu có thể thử xem."
"Thế thì không dám đâu, nhỡ đâu bị bác bảo vệ tống cổ ra ngoài thì sao, lúc đó ở đây không phải chỉ còn mỗi mình cậu à?" Giang Dã nói: "Sau này tôi sẽ không để cậu một mình đâu."
Lời này Giang Dã nói rất tùy tiện, dường như chỉ thuận miệng theo lời y, vậy mà lại khiến Tống Úc ngẩn người, lồng ngực bỗng nhiên mềm nhũn một cách khó hiểu.
Nhưng bây giờ đã khuya rồi, kéo một bệnh nhân thức khuya thật sự không ổn chút nào.
Tống Úc liếc nhìn vết thương của Giang Dã, thấy trên băng gạc không còn máu chảy ra, y tắt đèn, lại kéo Giang Dã nằm xuống.
"Ngày mai hẵng hét đi, bây giờ ngủ."
Hôm nay Giang Dã dễ bảo đến lạ, vậy mà lại thật sự ngoan ngoãn nằm xuống.
Tống Úc nhắm mắt lại, y tưởng hôm nay sẽ không ngủ được, kết quả tâm trạng lại đặc biệt bình thản, nhưng cũng có chút mỏi mệt.
Đó là kiểu mệt mỏi khi sự cảnh giác và đề phòng đột nhiên được trút bỏ, khi bản thân đến một nơi an toàn, thư giãn; cảm giác buồn ngủ ập đến, rất muốn được chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc ý thức mơ hồ, y cảm nhận được một thứ gì đó khẽ chạm lên trán mình một cách thận trọng.
Giọng nói của Giang Dã văng vẳng bên tai y: "Ngủ đi, tôi sẽ luôn ở đây."
Tống Úc nhận ra đó là môi Giang Dã trước khi y chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tống Úc mở mắt ra, trong phòng bệnh chỉ có mình y.
Y nhíu mày, mất một lúc mới hoàn hồn.
Quay đầu nhìn mép giường, trên đó đã không còn ai.
Y lấy điện thoại ra vừa định hỏi xem người đi đâu, phát hiện vòng bạn bè có một chấm đỏ thông báo mới.
Tống Úc vô thức nhấn vào.
Giang Dã: A a a a a a a a a a a a a a a a a a a hú hét.
Mã Văn: ?
Mã Văn: Anh Giang, cậu sao thế?
Tống Úc nhìn giờ, hai rưỡi sáng.
Hóa ra sau khi y ngủ, Giang Dã vẫn chưa hề ngủ.
Y cầm điện thoại ngẩn ngơ, đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở, Giang Dã đi vào.
Trong tay cậu xách theo bữa sáng, thấy Tống Úc đã ngồi dậy thì hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng dời mắt đi.
"À... cậu dậy rồi."
Tống Úc đứng dậy: "Ừm."
Y nhìn bữa sáng Giang Dã mua, đột nhiên cảm thấy người chăm sóc mình thế này thật có chút không ra gì, lại để một bệnh nhân đi mua bữa sáng.
"Mấy giờ cậu ngủ?" Tống Úc đi vào phòng vệ sinh, nặn kem đánh răng, hỏi một tiếng.
"À, tôi nghĩ là..." Giang Dã suy nghĩ một lát rồi nói: "Gần ba giờ? Hay bốn giờ, tôi không nhớ rõ, cũng có thể là chưa ngủ chút nào."
Tống Úc nghiêng người nhìn cậu, nói: "Mấy giờ cậu đi ngủ mà cậu cũng không biết sao?"
Giang Dã "à" một tiếng, không trả lời, rồi đổi đề tài: "Cậu ăn xong bữa sáng thì đến trường à?"
Tống Úc rửa mặt xong ra ngoài, y nghĩ nghĩ: "Chắc hôm nay Ngư Đường sẽ không xin nghỉ cho tôi đâu."
"Vậy cậu trở về đi," Giang Dã hiếm khi không có ý kiến: "Tôi cảm thấy mình tự lo được."
Tống Úc nhìn cậu một cái: "Cậu xác định?"
Giang Dã gật đầu: "Tôi cảm thấy trước đó cậu nói đúng, học tập vẫn quan trọng nhất, học tập có thể thay đổi vận mệnh."
Phong cách nói chuyện này thật sự không giống Giang Dã chút nào, y nghi ngờ Giang Dã tối qua không ngủ được nên đầu óc còn đang mơ màng, hơn nữa từ sáng sớm nhìn thấy cậu ta, Giang Dã đã có vẻ hơi lạ rồi.
Nhưng Tống Úc cũng không nghĩ nhiều.
Y nói: "Được."
Ăn sáng xong, Tống Úc liền đến trường, trên đường đi, y gọi điện về cho Trần Hồng.
Trần Hồng lo lắng nói: "Điềm Điềm, Tiểu Dã sao rồi con, có bị thương nghiêm trọng không, sao lại có thể bị dao đâm thế?"
"Không nghiêm trọng lắm ạ, mẹ không cần lo lắng," Tống Úc nói: "Chắc mấy ngày nữa là cậu ấy về trường được rồi."
"Vậy còn ổn, hôm qua mẹ vừa nghe con nói mà khiếp vía," Trần Hồng nói: "Nếu chân mẹ tốt, mẹ đã đến bệnh viện thăm thằng bé rồi."
"Không cần đâu, ba cậu ấy cũng không ở đó, có mặt người lớn cậu ấy không được tự nhiên." Tống Úc liếc thấy xe buýt đã đến, y lấy thẻ xe buýt ra.
Trần Hồng: "Vậy sau khi con tan học nếu tiện thì chăm sóc thằng bé nhiều chút, trong nhà cũng không có chuyện gì."
Tống Úc khẽ cuộn ngón tay, nói "được".
Y đi đến hàng ghế cuối cùng, đột nhiên nghĩ đến một chuyện: nếu y và Giang Dã ở bên nhau, liệu Trần Hồng có thể chấp nhận không?
Đến trường, y vẫn muộn một tiết.
Tiết này là tiết Toán, Ngư Đường đang chữa bài kiểm tra giữa kỳ.
"Đề này thầy đã nói bao nhiêu lần, giảng bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ sai. Lớp mình có mấy người làm đúng, giơ tay lên xem nào."
Trong lớp, vài người lục tục giơ tay.
Ngư Đường gõ gõ trên bục giảng, xụ miệng: "Đấy, cộng lại cũng chẳng được một bàn tay."
Tống Úc đứng ở cửa: "Báo cáo."
Ngư Đường đại khái biết Tống Úc vừa từ bệnh viện về, cũng không nói gì thêm, xua xua tay: "Vào đi. Chúng ta lại xem đề tiếp theo."
Thầy cầm bài thi, chợt nhớ ra gì đó, hỏi Tống Úc: "Đúng rồi, thiếu gia của chúng ta ở bệnh viện thế nào rồi?"
Cả lớp bật cười rộ lên.
Tống Úc nói: "Vẫn ổn ạ."
"Ổn là được," Ngư Đường nói: "Được rồi, mau về chỗ ngồi đi, xem cái đề nộp giấy trắng của em đây này."
Y nộp giấy trắng môn Toán, nhưng đã làm thử đề một lần trên giấy nháp, so với đáp án Ngư Đường đã nói, thành tích của y không sai khác nhiều, có thể đạt khoảng 135 điểm.
Vừa đối xong đáp án, Mã Văn từ bên kia nhảy sang: "Tống Úc, Tống Úc, anh Giang ở bệnh viện một mình à?"
"Ừm," Tống Úc nói: "Cậu ấy nói một mình tự lo được."
Hơn nữa Tống Úc cảm thấy sáng hôm nay Giang Dã có hơi kỳ lạ.
Theo hiểu biết của y về cậu ta, có lẽ là vì ngượng ngùng.
Cho nên y cũng không cố ở lại, để Giang Dã có một chút thời gian tự điều chỉnh.
Mã Văn lại hỏi: "Moments cậu ấy đăng đêm qua có ý gì thế?"
Hàng mi Tống Úc khẽ động, cúi đầu nói: "Không biết."
"Cậu cũng không biết à," Mã Văn thất vọng "à" một tiếng: "Tôi cứ tưởng cậu biết chứ. Đúng rồi, tối nay cậu có đến bệnh viện không?"
Tống Úc nói: "Để xem sau."
Chủ yếu là phải xem vị thiếu gia kia đã hết giận dỗi chưa.
Cả ngày trôi qua rất nhanh, đặc biệt là khi không có Giang Dã.
Đi học, tan học, sau đó đi học, tan học.
Trừ Mã Văn ngẫu nhiên sang nói mấy câu với y, thời gian còn lại Tống Úc đều đang cúi đầu học bù tiết bỏ lỡ hôm qua.
Các học sinh khác trong lớp đều rất biết ý, không đến quấy rầy y.
Chỉ có An Tĩnh sang một chuyến: "Hôm qua môn Ngữ văn và tiếng Anh đều đã phát đề kiểm tra rồi."
Tống Úc nhận lấy từ tay cô: "Cảm ơn."
"Không cần cảm ơn," An Tĩnh cũng giống như cái tên của mình, là một cô gái nhỏ rất văn tĩnh. Cô xoay người, Tống Úc lại gọi cô lại.
"Có thể cho tôi thêm hai tờ nữa không?"
An Tĩnh: "Ừm?"
Tống Úc liếc nhanh sang chỗ Giang Dã, An Tĩnh lập tức hiểu ý: "Tan học tôi sẽ đi xin thầy thêm."
Tống Úc nói: "Được, cảm ơn."
An Tĩnh không bao lâu đã trở lại, cầm thêm hai tờ bài kiểm tra cho y.
Tống Úc nhét hết vào cặp, còn một tiết tự học nữa là tan học, mà Giang Dã vẫn im lặng đến mức không hề có chút tin tức nào.
Vẫn chưa hết ngại à?
Tống Úc vừa định gửi một tin nhắn hỏi một chút, thì tin nhắn từ Giang Dã đã gửi đến.
Giang Dã: "Bạn học Điềm Điềm, tan học đến căn cứ bí mật một chuyến nha."
Tống Úc gần như vừa nhìn thấy từ này đã biết cậu ta đang nói đến nơi nào.
Cái sân thượng lần trước.
Nơi đó đã từng chứng kiến tuổi thơ của hai người họ.
Nơi đó là bí mật riêng tư của hai người họ.
Tống Úc cúi đầu, rũ mi gõ chữ.
Tống Úc: "Làm gì?"
Giang Dã: "Đến rồi sẽ biết, tôi ở đây chờ cậu."
Tống Úc leo lên tòa nhà bỏ trống kia, thấy Giang Dã đã đứng sẵn ở đó.
Cậu mặc một chiếc áo hoodie màu đen rộng rãi, quay đầu khi nghe thấy động tĩnh.
"Cũng nhanh đấy chứ, bạn học Điềm Điềm."
Tống Úc nói: "Bệnh viện cho cậu ra ngoài sao?"
Giang Dã "chậc" một tiếng: "Tôi năn nỉ chị y tá mãi mới được, tôi nói tối sẽ về, ngày mai tôi đã có thể xuất viện rồi, lúc này chị ấy mới cho phép tôi ra ngoài."
Tống Úc đi qua, sóng vai đứng cạnh cậu: "Ừm, vậy cậu gọi tôi đến đây để làm gì?"
Giang Dã nói: "Còn phải chờ thêm vài giây nữa."
Tống Úc nhìn cậu một cái, nghi hoặc hỏi: "Chờ gì?"
Giang Dã mắt nhìn sang phía đối diện, nơi hoàn toàn khác với phong cảnh hoang vắng bên họ, từng tòa cao ốc san sát nhau.
Lúc này trời vừa sẩm tối.
Giang Dã nói với Tống Úc: "Cậu nhắm mắt lại trước."
Tống Úc càng nghi hoặc: "Cậu rốt cuộc muốn làm gì?"
Giang Dã nói: "Tôi sẽ không chiếm hời của cậu đâu, chờ một lát cậu sẽ biết thôi."
Cậu giục Tống Úc nhắm mắt lại, Tống Úc thở dài một hơi, đành nhắm mắt lại trước.
Y nghe Giang Dã đếm bên tai: "Mười, chín, tám, bảy, sáu… ba."
Giang Dã đếm mãi cho đến số cuối cùng, sau đó nói: "Được rồi, mở mắt đi."
"Cậu rốt cuộc…" Tống Úc còn chưa dứt lời, ánh mắt đã dừng trên tòa nhà đối diện, sửng sờ một lúc.
— trên tòa nhà cao tầng đối diện, từng ngọn đèn sáng lên, những ánh đèn ấy hợp thành hai hình người que nhỏ, một ở phía Đông, một ở phía Tây.
Tiếp theo, hai hình người nhỏ tiến gần vào giữa, tay nắm lấy nhau, rồi hợp thành ba chữ.
Tôi và tôi.
Đèn trên tòa nhà như đột nhiên có sự sống, từng chút từng chút nhảy múa, rực rỡ sắc màu.
Cuối cùng, tất cả chúng đều hội tụ lại, ánh sáng của cả tòa nhà trong chớp mắt bừng sáng, phản chiếu trong ánh mắt Tống Úc.
"Cậu... cả ngày hôm nay cậu," Tống Úc chậm rãi nhìn sang Giang Dã: "Đều bận rộn những việc này sao?"
Y không biết Giang Dã đã làm cách nào.
Nhưng y biết chắc chắn không dễ dàng.
Cần sự phối hợp của chủ đầu tư, phải gọi điện trao đổi, phải kiểm soát tốt thời gian, thiết kế ánh sáng của từng phòng, khi nào bật, khi nào tắt.
Tống Úc ngẩn ra một chút mới hỏi: "Có phải rất mệt không?"
"Không mệt lắm," trong ánh mắt Giang Dã đồng thời sáng ngời nói: "Sau này nơi đây sẽ không còn là bí mật cô độc của riêng chúng ta nữa."
Sau này họ có nhau ở đây.
Chỉ là ngược xuôi cả ngày, vết thương có hơi đau một chút.
Giang Dã nhìn về Tống Úc nói: "Bạn học Điềm Điềm, thế nào, hình người nhỏ tôi thiết kế có phải rất giống hai người... chúng ta không?"
Tống Úc chợt ôm lấy cậu, Giang Dã khựng lại một tiếng, rồi mới nói tiếp ba chữ cuối.
Sau một lúc lâu, Giang Dã mới thấp giọng nói: "Tống Úc, cậu có thể cho tôi một sự chắc chắn không, nếu không lòng tôi có hơi bất an."
Lời Tống Úc nói hôm qua khiến cậu như nằm mơ vậy, sáng sớm dậy cả người vẫn còn lâng lâng.
Là thật vậy ư?
Có phải Tống Úc thấy cậu bị thương nên mới nói để cậu vui vẻ thôi không?
Hay chỉ là kể chuyện thôi.
Để không suy nghĩ lung tung, Giang Dã quyết định tìm chút chuyện để làm.
"Hai chúng ta bây giờ là quan hệ gì," Giọng nói luôn luôn tự tin của Giang Dã thế mà lại có đôi phần không chắc chắn: "Cậu xác định muốn ở bên tôi chứ?"
Tống Úc lúc này mới biết chút bất thường của Giang Dã sáng nay là vì sao.
"Không có," y nói: "Học sinh cấp ba không thể yêu sớm."
Giang Dã vốn đã không chắc chắn, bây giờ lại càng cứng đờ: "Hả."
Tống Úc cảm thấy Giang Dã có lẽ ngốc thật rồi.
"Tiểu Dã, cậu biết không," y nhìn về phía ánh đèn đối diện, nói: "Tôi rất bài xích kiểu quan hệ thân mật này, bài xích bất kỳ ai đến gần tôi."
Từng trải qua những chuyện đó, hẳn không ai là không bài xích.
Giang Dã nhíu mày nói: "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý..."
Cậu chưa nói hết, đã nghe thấy Tống Úc nói tiếp: "Nhưng tiền đề của những điều đó là, trừ cậu ra."
Giang Dã sững người lại, ngước mắt nhìn Tống Úc.
Ánh mắt Tống Úc phản chiếu ánh đèn đối diện, như được rải một lớp ánh sáng lấp lánh.
"Yêu đương với chính mình được không, bạn học Giang?"
Y muốn thử xem, cùng bản thân đi qua nhân thế ồn ào náo nhiệt thêm một lần nữa.