41. Chương 41

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những lời này như tiếng sấm giáng xuống lòng Tống Úc. Trái tim trong lồng ngực y cũng chợt đập mạnh. Y cứ như một thiếu niên 17-18 tuổi lần đầu được tỏ tình, ngay lập tức trở nên hoảng loạn.
Tại sao?
Giang Dã đã biết y tệ hại đến vậy, cuộc đời y như vũng lầy, tại sao lại có thể thích y?
Tống Úc không hiểu nổi, y đã sớm không tin trên đời còn có cái gọi là tình cảm. Trước kia, tình cảm của Giang Bách Xuyên và mẹ y cũng rất tốt, y từ nhỏ đã nghĩ rằng họ rất yêu nhau.
Mãi cho đến khi mẹ y qua đời, Giang Bách Xuyên chưa đầy ba năm đã đưa người phụ nữ khác về.
Cho nên Tống Úc không tin thích, không tin tình yêu.
Thế nên y quên mất người đối diện là chính mình.
Yêu bản thân là bản năng vô điều kiện của con người, và đó là sự thiên vị rõ ràng.
Lúc cửa phòng bệnh được đẩy ra, Tống Úc nhanh chóng lùi sang một bên như để né tránh.
Vương Dư Đường rảo bước tiến vào phòng, mơ hồ cảm nhận được không khí có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Thầy nhìn sang Giang Dã nói: "Nhóc con, mới thi được thành tích tốt đã gây chuyện cho thầy rồi phải không?"
Nói xong, thầy lại hơi nhíu mày: "Em không ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh, chạy xuống làm gì?"
Tống Úc cúi đầu.
Giang Dã hơi sờ mũi, quay về trên giường bệnh.
Tống Úc nhìn về phía Ngư Đường nói: "Bên Cục Cảnh Sát…"
Ngư Đường rất bao che cho học trò, nhớ tới việc này là tức giận: "Thầy còn tưởng nó là học sinh ngoan, kết quả tên nhóc Cố Hải kia nhất quyết không thừa nhận đã khiến Giang Dã bị thương. Cảnh sát lấy video giám sát ra cho nó xem, thì nó gào lên nói là Giang Dã cố ý."
Giáo viên chủ nhiệm lớp Ba và Ngư Đường cùng đến Cục Cảnh Sát, còn có mẹ Cố Hải.
Mẹ Cố Hải vẫn luôn ở bên cạnh khóc, nói con trai mình tuyệt đối không làm chuyện này, con của bà ta thật thà như vậy.
Cho đến khi cảnh sát lấy theo dõi, cho bà ta nhìn rõ ràng.
Ra tay trước là Cố Hải, động dao trước vẫn là Cố Hải, Giang Dã chỉ đỡ vài cú đấm và đánh trả vài cú vào người Cố Hải khi tránh né dao vung tới.
Tống Úc liếc nhìn Giang Dã một cái, Giang Dã nhàn nhã nằm trên giường bệnh, lén nháy mắt với Tống Úc.
Tống Úc nhanh chóng dời mắt, nói với Ngư Đường: "Vậy phải làm sao ạ? Tình huống này."
"Tình huống này rất nghiêm trọng," Ngư Đường thu lại dáng vẻ hiền lành thường ngày, biểu cảm trên mặt trở nên rất nghiêm túc: "Nhà trường hẳn sẽ xử lý đuổi học. Đây đã không phải đơn giản như gây rối đánh nhau nữa, đã thuộc về hành vi cố ý gây thương tích, bên Cục Cảnh Sát chắc hẳn cũng sẽ tạm giam cậu ta mấy ngày."
"Đúng vậy," Giang Dã nói: "Loại người này thật đáng sợ. Lúc ấy em cũng sắp bị dọa chết."
Ngư Đường nhìn đại thiếu gia nằm trên giường bệnh không hề ý thức được vết thương sâu thêm vài phần nguy hiểm đến mức nào, vừa định mở miệng răn dạy cậu vài câu.
Tống Úc lạnh giọng nói với Giang Dã: "Cậu câm miệng."
Không chỉ Giang Dã, Ngư Đường cũng nín thinh.
Thầy thật sự không ngờ học sinh ngoan lại nói chuyện hung dữ như vậy.
Ngư Đường ho nhẹ một chút: "Vừa rồi thầy gọi điện cho ba em, ông ấy nói đã đặt vé máy bay về rồi. Lát nữa thầy có tiết, em lưu số của thầy, có việc thì gọi điện cho thầy."
"Được." Giang Dã đồng ý rất sảng khoái.
Ngư Đường nhìn sang Tống Úc nói: "Nếu giờ không có việc gì, chúng ta cứ về trường trước nhé."
Tống Úc đi theo thầy vài bước, khóe mắt liếc nhìn Giang Dã nằm trên giường bệnh. Tuy đại thiếu gia giả bộ vẻ lười nhác không thèm để ý, nhưng lúc xoay người, y vẫn nhìn thấy khóe môi cậu hơi giật vì đau.
"Đây là học sinh lớp chúng tôi, làm phiền mọi người." Ngư Đường dặn dò cô y tá quầy điều dưỡng: "Người nhà em ấy không có ở đây, chắc đến tối mới về được."
Cô y tá đồng ý vài tiếng.
Ngư Đường liếc nhìn điện thoại, chạy về lớp. Quay đầu nhìn lại, Tống Úc đang cúi đầu.
"Thằng nhóc này mạnh mẽ đấy." Ngư Đường nói.
Tống Úc đi vài bước, theo thầy đến trước thang máy.
Cửa thang máy mở ra, Ngư Đường bước vào, thấy Tống Úc không nhúc nhích.
"Tống Úc?"
Tống Úc ngẩng đầu nói: "Thầy, thầy xin nghỉ giúp em. Em chờ ba Giang Dã đến rồi em về."
Ngư Đường nhìn y một cái, suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng được, vậy em ở đây đợi đi. Có việc thì gọi điện cho thầy."
"Vâng." Tống Úc gật đầu.
Một lần nữa trở lại trước phòng bệnh, Tống Úc đứng ở cửa. Thấy Giang Dã trên giường nghiêng người, đau đến rít lên một tiếng.
Tống Úc lông mày khẽ động, mở cửa đi vào. Giang Dã sửng sốt một thoáng, vội vàng thu lại biểu cảm trên mặt.
"Cậu… không phải đi rồi à?"
"Tôi trở về xem cậu nằm trên giường còn có thể cử động không." Tống Úc nhìn cậu nói.
"Chút thương tích nhỏ này, chẳng đáng kể gì với tôi," Giang Dã xua xua tay.
Tống Úc bước vài bước đứng bên giường, nhìn cậu nói: "Vậy bây giờ cậu lật người cho tôi xem."
Giang Dã: "…"
"Gì nhỉ," Giang Dã hơi sờ mũi, nói sang chuyện khác: "Sao cậu lại về rồi?"
Tống Úc không nói gì.
Giang Dã đột nhiên nhanh trí: "Không phải là lo cho tôi, không nỡ xa tôi đó sao?"
Tống Úc nhìn người, thật sự không nhớ rõ trước đây mình có tự luyến đến vậy.
Có thể cả buổi sáng Giang Dã nói quá nhiều, Tống Úc thấy môi cậu hơi khô, bong tróc lớp da.
Y đi tới, rót một ly nước trên bàn đưa qua: "Bị thương cũng không chặn được miệng cậu à?"
Giang Dã nhận lấy, uống một ngụm: "Cũng chỉ có cậu mới có thể chặn được."
Giang Dã đặt ly sang một bên, cậu thật ra vẫn luôn không dám tưởng tượng một người tính cách hướng ngoại như mình, phải chịu bao nhiêu đau khổ mới biến thành tính tình u ám như Tống Úc bây giờ.
Cậu há miệng: "Mấy năm nay, có vất vả không?"
Tống Úc cũng vừa vặn nói: "Vết thương còn đau không?"
Giọng hai người va vào nhau, đồng thời sửng sốt một thoáng.
Sau một lúc lâu, họ cùng nở nụ cười.
Thần sắc trên mặt Tống Úc giãn ra, rồi rũ mi nói: "Thật ra cũng không phải một khoảng thời gian quá dài. Lúc ấy cũng không có cảm giác gì đặc biệt."
Khoảng thời gian đó thật ra chỉ dựa vào một hơi thở để sống, còn lại thì sống như một cái xác không hồn.
Những quá khứ đó, được y kể lại chỉ bằng vỏn vẹn vài ba câu.
Giang Dã ánh mắt đau lòng, nhưng lại không biết an ủi thế nào.
"Chịu đựng được thì sẽ vượt qua." Tống Úc lại nhìn về vết thương trên bụng Giang Dã: "Huống hồ trước đây tôi cũng không ngốc đến mức dùng cơ thể mình đỡ dao."
Giang Dã: "…"
Cậu biết Tống Úc đây là cố ý nói vì không để cậu quá khổ sở.
Thiếu gia dứt khoát trèo xuống, nằm trên giường nói với vẻ mặt vô cùng đáng thương: "Đúng vậy, vết thương của tôi cũng sắp đau chết rồi. Cậu nói xem làm sao đây, Tống Úc."
Tống Úc cạn lời nhìn cậu.
Giang Dã lại tiếp tục nói: "Nếu không cậu thổi thổi cho tôi đi, thổi thổi có lẽ sẽ bớt đau. Cậu nhẫn tâm nhìn tôi đau đớn như vậy sao?"
Tống Úc vốn muốn quay người đi ra ngoài, để mặc cậu gào một mình trong phòng.
Nhưng nghĩ đến vết thương này đến từ đâu, lòng y lại mềm nhũn.
Im lặng vài giây, Tống Úc đi qua: "Chỗ nào?"
Giang Dã sửng sốt, cậu chỉ nói cho sướng miệng thôi, không ngờ Tống Úc lại đến thật, hơi ngơ ngác chỉ chỉ: "Chỗ này."
Tống Úc suy nghĩ một lát, đưa tay vén đồng phục của cậu lên một chút, lộ ra phần lớn cơ bụng. Ở độ tuổi 17, cơ bắp vẫn còn mỏng, làn da săn chắc, không có một chút mỡ thừa.
Ngón tay y khẽ run. Nhưng rất nhanh lại nghĩ, đây cũng là cơ thể của y, không có gì to tát.
Tống Úc rũ mi cúi đầu, miệng nhỏ khẽ thổi: "Như vậy?"
Hơi thở ấm áp phả xuống, Giang Dã vô thức căng thẳng, cảm thấy mình đúng là tự chuốc lấy rắc rối: "Được rồi, không đau nữa."
Cậu duỗi tay che trước môi Tống Úc, nói nhanh:
"Tôi ổn rồi."
Tống Úc nhíu mày nghi hoặc: "Nhanh vậy đã hết đau rồi?"
"Ừm," Giang Dã cũng không biết Tống Úc là thật sự không hiểu, hay giả vờ không hiểu.
Tuy rằng đều là người một nhà.
Nhưng mà…
Nhưng mà……
Được rồi, Tống Úc có lẽ đơn thuần chỉ là coi như đang nhìn cơ thể của mình lúc trước, cho nên vô dục vô cầu.
Có dục có cầu cũng chỉ có mỗi cậu mà thôi.
Giang Dã nghĩ đến đây có chút chán nản, thở dài một tiếng.
Trong phòng bệnh tức thì yên tĩnh, những lời cậu nói với Tống Úc trước đó thật ra cũng không phải muốn Tống Úc đáp lại ngay lập tức.
Cậu chỉ là muốn cho thấy thái độ của mình một chút.
Tôi chính là thích cậu.
Cho nên đừng đau lòng, đừng khổ sở, cậu chính là tốt nhất.
Cho dù tất cả mọi người không yêu cậu, thì vẫn còn có tôi yêu cậu.
Ngay lúc trong phòng yên tĩnh, cửa phòng bệnh lập tức mở ra. Vốn tưởng là Giang Bách Xuyên, không ngờ lại là thằng cháu Mã Văn kia.
Hắn vừa vào cửa đã bắt đầu gào lên: "Chết tiệt, chết tiệt, sao anh Giang lại để người ta đâm thế?"
Giang Dã bịt tai: "Đừng gào nữa, tôi còn chưa có chết đâu. Hơn nữa, mắt cậu đến một giọt nước mắt cũng không có, có thể giả vờ cho giống một chút không?"
"Hả," Mã Văn hơi sờ mí mắt, lại nhìn sang Tống Úc hỏi: "Mắt tôi không có nước mắt hả? Chắc chảy khô trên đường đến đây rồi. Nhưng mà, trái tim lo lắng của tôi trời đất đều có thể nhìn thấy đó, anh Giang."
Tống Úc thở dài một hơi, không biết lúc trước mình chịu đựng Mã Văn bằng cách nào.
Giang Dã hiển nhiên cũng không chịu nổi, cắt ngang lời hắn trước khi hắn kịp nhào tới: "Lúc này không phải đang vào học à? Cậu đến làm gì?"
"Tôi vừa nghe cậu bị thương, đã đi tìm thầy Ao Cá xin nghỉ," Mã Văn tìm một ghế gấp ngồi xuống: "Thầy Ao Cá ban đầu không cho tôi nghỉ, nhưng nhìn tôi đi học mà không học hành gì, ngồi trong lớp cũng chỉ phí thời gian, nên đã đuổi tôi đến đây."
Nói xong, Mã Văn lại nhìn sang Tống Úc: "Tống Úc, tôi cũng tới rồi, cậu cứ về đi học đi."
Mới vừa nói xong, Mã Văn lảo đảo, vừa thấy là anh Giang của hắn dù bị thương vẫn còn sức mà đạp hắn một cước.
"Á, anh Giang cậu đá tôi ---"
Nói được nửa câu, Mã Văn rốt cuộc phản ứng lại.
Tống Úc quay đầu khẽ cười ở nơi hai người không chú ý đến, lát sau, y nói: "Vậy nếu như vậy, tôi bèn đi về trước."
Giang Dã nhấc chân, lại thêm một cước.
Mã Văn suýt nữa té khỏi ghế gấp, Giang Dã làm khẩu hình với hắn: "Nếu Tống Úc mà đi thì cậu tiêu đời."
"Ờm Tống Úc à," Mã Văn vừa lăn vừa bò đứng dậy, nói với Tống Úc: "Tôi không phải ý đó, tôi đi, tôi đi được rồi chứ."
Tống Úc nói: "Nếu cậu đã đến rồi, tôi ở đây cũng không có ích gì."
"Có ích, có ích," Mã Văn suýt nữa quỳ xuống nói: "Cậu ở đây ít nhất cũng sẽ ngăn được một vụ án mạng. Hơn nữa, cậu ở đây anh Giang chắc chắn đau cũng thành không đau. Câu nói kia nói thế nào nhỉ, tình yêu là thuốc giảm đau. Đau thì hôn hôn..."
Giang Dã không biết nghĩ đến điều gì, lỗ tai lập tức nóng ran.
Tống Úc cũng lập tức im bặt.
"Sao các cậu im re vậy, tôi nói không đúng sao." Tên ngốc Mã Văn còn đang nói: "Ôi anh Giang, trong phòng bệnh nóng lắm à? Sao tai cậu đỏ thế?"
Trả lời hắn chính là một cuộn giấy ném qua, cộng thêm một câu "Cút!"
Trong phòng bệnh thêm một người, nhưng thật ra không xấu hổ đến vậy.
Mã Văn nhạy tin tức, vẫn luôn tìm hiểu tin tức trên điện thoại.
Giang Dã cầm điện thoại, tìm một game nhỏ ngốc nghếch giết thời gian.
Có một cô gái xinh đẹp bị nhốt trên hải đảo, cần tìm thứ để xây cầu mới có thể cứu cô ra ngoài.
Cậu tìm một vòng, nhấn vào nhánh cây, lại nhấn một con cá sấu, nhưng một món cuối cùng làm sao cũng không tìm thấy.
Thấy thời gian chỉ còn 40 giây, Giang Dã có chút bực bội. Vừa cử động không cẩn thận đã đụng phải vết thương.
Cậu hít ngược một hơi.
Tống Úc đang làm bài trên điện thoại bên cạnh, nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"
Giang Dã lập tức ngồi thẳng người: "Không có gì. Tôi đang chơi game thôi."
Tống Úc thò qua, liếc nhìn màn hình cậu.
Bị nhìn như vậy, Giang Dã đột nhiên cảm thấy chơi loại game này mình thật ngốc nghếch. Cậu vừa định thoát ra, Tống Úc đã ghé sát vào cậu hơn một chút, vươn ngón tay nhấn trên màn hình cậu.
Hơi thở Giang Dã ngừng một thoáng, nhìn Tống Úc rũ mi, vẻ mặt nghiêm túc giúp cậu qua màn chơi.
Y dời mây đen bên cạnh đến, che khuất mặt trời. Tiếp đó, trên không trung xuất hiện một đường tia chớp màu vàng.
Tống Úc không nhanh không chậm dời tia chớp đến dưới lòng bàn chân cô gái xinh đẹp, qua ải trong hai giây cuối cùng.
Tiếp theo, trên màn hình xuất hiện mấy chữ to vô cùng trẻ con: Cảm ơn dũng sĩ đã cứu tôi ra ngoài.
"Được rồi, qua rồi." Tống Úc ngẩng đầu.
Giang Dã nhìn Tống Úc có chút sững sờ.
Tống Úc nhíu mày: "Giang Dã?"
"À, khụ," Giang Dã nói: "Cậu chơi game còn rất giỏi."
Tống Úc liếc cậu một cái nói: "Dù sao ba năm cấp ba trước đây ở trường, ngoài chơi game thì chính là đánh nhau."
Lời nói này thì rất có ý nghĩa, Giang Dã nhất thời lại không thể phân biệt rõ Tống Úc đang nói mình hay đang nói cậu.
Bên cạnh Mã Văn ngẩng đầu lên nhìn về phía Tống Úc: "Học sinh giỏi các cậu còn chơi game? Quá lợi hại! Chơi game còn có thể giữ được thành tích này. Nhưng cậu đã chơi khi nào vậy, tìm thời gian chúng ta chơi một ván đi."
Tống Úc đánh nhau thì hắn từng gặp, nhưng chơi game thì chưa từng thấy.
Tống Úc nhìn Mã Văn nói: "Bây giờ không chơi nữa."
Mã Văn có chút thất vọng "à" một tiếng. Lúc này, hắn không biết nhìn thấy gì: "Chết tiệt!"
Giang Dã nhìn về phía hắn: "Có chuyện gì?"
Mã Văn nói: "Có tin tức về Cố Hải."
Ngón tay Tống Úc khẽ động: "Gì thế?"
Mã Văn lướt một vòng, cầm điện thoại nói: "Đứa lớp Năm có biệt danh "Trứng Nghịch Ngợm" gửi tin nhắn đến nói rằng, bên Cục Cảnh Sát nói, tạm giam Cố Hải mười lăm ngày vì hắn gây hấn, gây rối và cố ý gây thương tích. Hiệu trưởng nghe nói chuyện này, sợ ảnh hưởng danh dự nhà trường, trực tiếp đuổi học. Chết tiệt, đuổi luôn!"
Giang Dã nghe xong không phản ứng nhiều lắm. Trong mắt cậu, đuổi học cũng là quá hời cho gã.
"Ồ. Chỉ đuổi học à, tôi còn tưởng bị bắn chết chứ."
Mã Văn hơi bĩu môi: "Thân thể quý ngài là quốc bảo à? Đâm một phát là bị bắn chết sao?"
Giang Dã chậc một tiếng.
Cậu nhìn sang Tống Úc, thấy Tống Úc cũng không có phản ứng gì lớn, không vui cũng chẳng buồn.
Chỉ là sự buồn bực và phẫn hận của y trong lần đầu gặp mặt đã sớm tiêu tán trong bất tri bất giác rồi.
"Cậu nghĩ gì thế?" Giang Dã hỏi.
Tống Úc nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài bệnh viện trồng một cây bạch quả, lá cây đã ngả vàng. Hóa ra mùa hè đã trôi qua rồi.
"Không có gì," Tống Úc thu lại ánh mắt, nhìn về phía Giang Dã nói: "Lời trước đó của cậu là thật không?"
Giang Dã không phản ứng kịp: "Cái gì? Câu nào?"
"Cậu từ từ nghĩ," Tống Úc đứng dậy: "Tôi đi xuống lầu mua bữa tối cho cậu."
Giang Dã liếc nhìn điện thoại, 6 giờ 40.
Mã Văn "chết tiệt" một tiếng, ngồi dậy khỏi ghế gấp bên cạnh. "Đã trễ thế này rồi, anh Giang, tôi đi trước ha. Hôm nay ba tôi về."
Giang Dã nâng mí mắt nói: "Làm bóng đèn cả ngày, sao không chói chết cậu luôn đi."
Mã Văn cười một tiếng: "Tôi đây không phải không muốn về trường đi học sao? Anh Giang yên tâm, ngày mai tôi tuyệt đối sẽ không đến làm phiền chuyện tốt của cậu."
Giang Dã không kiên nhẫn nói: "Mau cút đi."
Mã Văn nhấn nút biến mất, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Giang Dã. Cậu cau mày nghĩ lời Tống Úc nói có ý gì.
Sau một lúc lâu, cậu hơi nhướn mí mắt.
!
Cậu biết Tống Úc nói câu nào rồi.
Nhưng tại sao đang yên ổn lại nhắc đến những lời này.
Giang Dã bỗng bật dậy trên giường, không cẩn thận lại kéo đến vết thương. Cậu lại chẳng có tâm trạng so đo chút đau nhỏ này.
Tống Úc có ý gì?
Giang Dã ruột gan cồn cào đợi mười phút, cửa phòng bệnh rốt cuộc mở ra. Giang Dã đưa lưng về phía người không dám xoay người, sợ không phải ý mà cậu nghĩ kia,
Cậu nói: "Cậu, câu kia vừa rồi của cậu ---"
Phía sau truyền đến giọng nói nghiêm túc: "Vừa rồi làm sao? Tao chỉ đi công tác một tuần mà mày đã gây phiền phức cho tao rồi."
Giang Bách Xuyên đứng ở cửa.
Giang Dã nhíu mày quay đầu lại: "Sao ông về rồi?"
"Tao không về, mày có phải muốn lật trời không?" Giang Bách Xuyên nhìn cậu nói.
Giang Dã vốn còn muốn nói chuyện tử tế, nhưng vừa nhìn thấy thái độ trách móc kia của Giang Bách Xuyên, cậu đột nhiên cảm thấy không thú vị. Cậu cười một tiếng mỉa mai nói:
"Con của người bị thương, người trở về cũng không hỏi một câu sao?"
"Hỏi gì? Hỏi mày đánh nhau thua, bị người ta đâm sao?" Giang Bách Xuyên lạnh giọng: "Hay đến khích lệ mày một câu "sau này không ngừng cố gắng, tranh thủ lần sau làm tốt hơn"?"
Giang Dã hơi siết răng hàm, cậu không biết tại sao mỗi lần Giang Bách Xuyên nói chuyện với cậu, đều như kẹp dao giấu kiếm vậy.
Tại sao đôi bên đều không thể giao tiếp, giao lưu tử tế.
"Ông cũng có thể không về," Giang Dã nói: "Tôi không ép buộc ông trở về."
Giang Bách Xuyên: "Được, ý mày là sau này cũng không cần đến tao đúng không?"
Giang Dã hít sâu một hơi.
"Đúng. Tôi không cần ông lo lắng, ông không phải cũng vẫn luôn làm như vậy sao? Để tôi ở nhà vừa đi là một tuần, ông từng quan tâm tôi?"
Giang Bách Xuyên nhìn cậu, lông mày nhíu thành chữ xuyên (川).
"Được."
Ông bỏ lại một chữ, hừ mạnh một tiếng rồi bước ra ngoài.
Tống Úc đứng ở cửa, Giang Bách Xuyên vốn muốn đi qua luôn, nhưng nam sinh trông hoàn toàn khác với con ông lên tiếng: "Ngài Giang, tôi có thể tâm sự với ông không?"
Giang Bách Xuyên không có gì để nói với một học sinh cấp ba mười bảy, mười tám tuổi.
Ông nâng bước tiếp tục đi, Tống Úc ở phía sau hỏi: "Nếu ông cũng về vì Giang Dã rồi, vì sao không thể đàng hoàng ngồi xuống nói chuyện hai câu với cậu ấy chứ? Còn cả chuyện của Cố Hải, cũng là ông liên hệ xử lý đúng không? Nếu không với tốc độ làm việc ba phải của nhà trường thì kết quả sẽ không nhanh như vậy."
Giang Bách Xuyên quay phắt đầu, mắt nhìn thẳng về phía y: "Sao cậu biết rõ như vậy?"
Ông rất hiểu rõ gia thế của cậu học sinh trước mắt, chẳng qua chỉ là một học sinh nghèo khổ, tại sao ông lại luôn cảm thấy người trước mắt có thể nhìn thấu ông.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, trông đặc biệt quen thuộc.
Giang Bách Xuyên nhíu chặt mày, trầm giọng nhìn y hỏi: "Cậu còn biết gì?"
Tống Úc trong tay xách đồ ăn mua về từ căn tin bệnh viện, tiến lên trước vài bước: "Tôi còn biết, có những bậc cha mẹ đối với con cái, luôn cảm thấy mình là người kiểm soát, lấy kinh nghiệm tự cho là đúng để áp đặt lên thế hệ sau. Ông chưa từng suy nghĩ sao, kinh nghiệm của ông có lẽ đã hết thời rồi."
"Tôi khi nào đến lượt mấy đứa nhóc hỉ mũi chưa sạch các cậu đến dạy dỗ?" Sắc mặt Giang Bách Xuyên càng ngày càng khó coi.
"Đôi khi giao tiếp còn giải quyết vấn đề nhanh hơn so với những lời trách móc nặng nề," Tống Úc không để ý đến ông nói: "Tối nay không cần phái người đến chăm sóc Giang Dã, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy."
Nói xong, y xoay người vào phòng bệnh, chỉ để lại Giang Bách Xuyên một mình đứng trong hành lang.
Dưới ánh đèn bệnh viện, Giang Bách Xuyên cau mày, nghĩ đến mấy năm nay chung đụng với Giang Dã, đột nhiên có chút nghi ngờ bản thân.
Ông vẫn luôn muốn nuôi Giang Dã thành một người có thể gánh vác một phần trời đất, trưởng thành chín chắn, như vậy mới có một lời giải thích với người mẹ đã mất của cậu.
Cho nên ông đối xử với Giang Dã càng ngày càng nghiêm khắc, gần như đến mức trách móc nặng nề, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, quan hệ cha con cũng càng ngày càng xa cách.
Ông… có phải đã làm sai thật rồi không?
Giang Bách Xuyên tự hỏi mình, nhưng trả lời ông chỉ có tiếng gió lùa rít qua hành lang.
Sau khi Tống Úc vào cửa, phát hiện Giang Dã đang nằm trên giường.
Tuy vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn tiết lộ cảm xúc của cậu lúc này: không vui lắm.
Tống Úc đặt đồ ăn đã mua lên bàn nói: "Ăn chút đi."
Giang Dã ngồi dậy, cố gắng khiến mình trông bình tĩnh: "Có những gì thế?"
Tống Úc bày món ra: "Thịt kho tàu, ớt gà, cá chua ngọt, cùng rau trộn khổ qua, thêm hai chén cơm."
"Đồ ăn ở căn tin bệnh viện này còn rất phong phú." Thiếu gia nói, giơ tay cầm lấy đũa theo bản năng gắp miếng thịt kho tàu, nhưng chưa kịp gắp thịt, Tống Úc đã đẩy món ăn mặn sang một bên: "Mấy món này cậu đều không thể ăn. Khổ qua mới là của cậu."
Giang Dã: "?"
Cậu trừng to mắt, nhìn miếng thịt vừa tới tay đã bị Tống Úc gắp đi đưa vào trong miệng mình.
Tống Úc nói: "Không thể ăn thức ăn mặn, cay cũng không thể ăn."
Giang Dã mím môi dưới: "Vậy tôi ăn cá chắc được chứ?"
Tống Úc: "Cá là thức ăn kích thích, cũng không thể ăn."
Giang Dã: "...."
"Cho nên cậu mua nhiều như vậy là để tôi nhìn?" Thiếu gia không thể tin nổi hỏi.
Tống Úc nói: "Không phải, là vì để cậu nhìn tôi ăn."
Giang Dã nhất thời nghẹn lời.
Vốn cho rằng tính cách Tống Úc thay đổi quá lớn, bây giờ xem ra thật ra có chút bản chất giống như cậu, chất ngỗ nghịch từ trong xương cốt.
Nhưng hết cách rồi, ai bảo cậu bị thương chứ.
Giang Dã ngồi vào một bên, vẻ mặt nhăn nhó ăn hết một đĩa khổ qua, sau đó nhìn Tống Úc chậm rãi ăn đủ loại thịt.
Cậu không muốn nhìn thêm cho đỡ phiền, thở dài nằm trên giường.
Hai người cơm nước xong gần hơn 10 giờ. Giang Dã bị thương không thể thức khuya, bệnh viện cũng không có hoạt động giải trí nào khác.
Tống Úc đứng ở mép giường nói: "Dựa vào trong chút."
Giang Dã liếc y một cái: "Làm gì?"
Tống Úc nói: "Tôi ngủ cùng cậu."
Giang Dã "à" một tiếng, sửng sốt vài giây, nhớ đến lúc đầu Tống Úc cũng từng nói những lời này.
Ngủ theo lời y, chính là ngủ đơn thuần mà thôi.
Giang Dã kinh ngạc trong chớp mắt, sau đó rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
"Ồ, vậy lên đi."
Nhưng cậu quên mất giường bệnh viện khá nhỏ, sau khi Tống Úc nằm lên, hai người gần như sát bên nhau.
Một người khác nằm ngay bên cạnh, lại còn là người mình thích.
Giang Dã nằm trên giường không ngủ được, cậu nhìn trần nhà hỏi:
"Cậu và Giang Bách Xuyên sau này ở chung cũng thế này sao?"
"Không phải," Tống Úc nói: "Sau này ông ấy thành người thực vật, không nói được nữa."
Giang Dã "à" một tiếng, cậu nhớ ra, cậu dường như đã thấy trong mơ.
Hóa ra thật sự phải Giang Bách Xuyên biến thành người thực vật, cãi vã giữa họ mới có thể ngừng sao?
Cậu đột nhiên có chút buồn.
"Không ngủ được?" Tống Úc đột nhiên lên tiếng nói: "Muốn tôi kể chuyện cho cậu không?"
Giang Dã sửng sốt một thoáng, cười một tiếng: "Được đó, sau khi tôi mười tuổi, còn chưa từng được kể chuyện xưa dỗ ngủ thế này."
Lòng Tống Úc đau xót, đứng dậy tắt đèn phòng bệnh, nằm trên giường cất giọng nói: "Ngày xửa ngày xưa, có hai đứa trẻ nọ, một đứa tên Đại Dã, một đứa tên Tiểu Dã. Hai người họ lớn lên giống hệt nhau, trải nghiệm mười bảy năm đầu đời cũng giống hệt nhau, cũng có thể nói họ là cùng một người."
"Một ngày nọ, Đại Dã hỏi Tiểu Dã: "Nếu tôi kể chuyện xưa cho cậu, cậu có thể đừng buồn không?"
"Tiểu Dã nói: "Được, được."
"Đại Dã lại hỏi Tiểu Dã: "Cậu có thể nhắm mắt lại ngủ thật ngon không?"
"Tiểu Dã nói: "Được, được."
Giang Dã nghe khẽ cười, tiếp đó lại im lặng.
Ngay lúc Tống Úc cho rằng Giang Dã ngủ rồi, y nghe thấy Giang Dã nghiêm giọng nói:
"Sau nữa Tiểu Dã hỏi Đại Dã,
— vậy cậu có thể ở bên cậu ấy, mãi mãi không xa rời nhau không?"
Hai người hít thở rất nhẹ, có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.
Tống Úc khẽ chớp mắt trong bóng đêm, giọng nói đã đưa ra câu trả lời trước lý trí một bước:
"Được."
Trên đời luôn sẽ có những cuộc gặp gỡ bất ngờ, và niềm vui bất ngờ.
Hóa ra sự cứu rỗi của y, là chính y.